Chương 182 : Phát hiện!


Lục lọi các loại pháp bảo cùng tài liệu trước mặt, Tả Mạc vì quyết định của mình mà mừng rỡ không thôi.
Trên thân ba người này đồ tốt thật không ít!
Tỷ như tài liệu cấp bốn, liền có hơn vài loại. Pháp bảo cấp bốn, cũng có hai ba cái, những món đồ khác không có công dụng rõ ràng, cũng có không ít.
Tả Mạc hận không được vơ tất bọn chúng vào túi, nhưng đó chẳng qua là si tâm vọng tưởng. hỏa kim ô là đồ tốt, nhưng những thứ hắn xem trúng kia, cũng đồng dạng là đồ tốt.
Cuối cùng Tả Mạc chọn ba thứ.
Thứ nhất là một tấm phù binh. Lần trước phù binh cương mãnh, uy thế kinh người, Tả Mạc tự thân có ấn tượng mạnh. Khi hắn phát hiện trong đó không ngờ có tấm phù binh, tức thì kinh hỉ vô cùng.
Tấm phù binh này phẩm cấp cao hơn tấm lần trước dùng, hẳn là cấp ba. Phù binh Tả Mạc chỉ dùng qua một lần, hiểu biết không nhiều, chỉ có thể phán đoán đại khái.
Trên tấm giấy phù trắng tuyết rộng chừng ba ngón tay, phù uốn khúc như giun, trong mực chu sa đỏ tươi điểm lẫn kim quang. Phù triện không có chút cảm giác tùy tiện, giống là phẳng trên giấy phù.
Cầm trên tay, nặng trình trịch, không có chút chất giấy, mà lại như mảnh kim loại, cứng rắn mà có dẻo dai.
Một thứ khác là một khối lăng tinh lam băng cấp bốn. Khối băng lăng tinh này phẩm chất rất xuất sắc, toàn khối trong suốt không có một tia tạp chất, lộ ra lăng trụ hoàn mỹ. Vừa lấy ra, xung quanh lặng tinh lam băng bốc lên hơi sương lượn lờ.
Tả Mạc không thể không vận linh lực lên mới có thể cầm khối băng lăng tinh này, nếu như không vận linh lực mà dùng tay cầm trực tiếp, tay sẽ đông thành băng vụn.
Nhìn đến băng lăng tinh phẩm chất xuất sắc như thế, ý nghĩ đầu tiên nổi lên trong đầu Tả Mạc là bộ năm kiếm ý của mình. Nếu luyện chế nó thành phi kiếm, phối với Băng Ly kiếm ý của Tân Nham sư bá, rất thích hợp.
Sau cùng là một pháp bảo, khi ba người thấy Tả Mạc chọn pháp bảo này, đều lộ ra thần sắc kinh ngạc bất ngờ.
Nó là một tàn phế pháp bảo dạng côn, hẳn có bốn cạnh, nhưng hai cạnh đã tàn phá.
Ba cái người không một ai nhận ra pháp bảo này, bọn họ thậm chí cả nơi có được cây côn hỏng này cũng không nửa điểm ấn tượng. Tả Mạc không ngờ nguyện ý tiêu phí một danh ngạch trân quý để chọn này cây côn hỏng này, vậy khẳng định nó không phải phàm vật.
Bọn họ cũng rõ điểm này, chỉ là bọn họ căn bản không nhận ra, vào tay cũng không biết dùng. Huống hồ, vô luận này côn có tốt, đến cùng chỉ là một pháp bảo đồng nát, có thể tốt tới đâu?
Bọn họ lạc ý vô cùng.
Giao dịch hai bên rất nhanh được định. Tả Mạc cũng sảng khoái đem hỏa kim ô liên cùng hộp linh lung liên đới đưa cho đối phương. Ba người cũng không nhịn lộ ra vẻ hớn hở, tuy là lấy một đổi ba, nhưng bọn hắn cũng cảm thấy quá đáng.
Kim Ô hỏa là thượng phamar trong hỏa cấp bốn, hỏa chủng vốn tựu khó cầu. Đừng coi một ngọn lửa nhỏ như vậy, tuy nhỏ yếu, nhưng nó là hỏa kim ô tinh thuần chân chính. Chỉ cần luyện hóa, là có thể hình thành hỏa chủng trong nội thể. Dẫu lăng tinh lam băng đồng dạng là cấp bốn, phẩm chất cũng phi thường hoàn mỹ, cũng vẫn không cách nào cùng một đốm hỏa kim ô nhỏ này tịnh luận.
Chẳng qua Tả Mạc cũng không bị thiệt.
Phù binh cấp ba, trên thị trường rất khó mua được, phù tu tại Thiên Nguyệt giới đã ít lại càng ít. Phù binh là bảo bối cứu mạng tốt, phù binh cấp hai đã có thể cùng tu giả ngưng mạch kháng cự ngắn ngủi.
Vậy phù binh cấp ba sao đây? Tả Mạc không khỏi có chút mong đợi.
Vô luận là phù binh cấp ba, hay khối lăng tinh lam băng phẩm chất hoàn mỹ kia, đều là bảo vật không tục, nhưng thứ Tả Mạc coi trọng nhất, lại là cây côn đồng nát.
Ba người đối diện không nhận ra nó, Tả Mạc vừa may nhận ra.
Nó cũng không phải côn, mà là một cây Thập tự kim cương hàng ma xử đã hỏng, là pháp bảo thiền tu sử dụng. Thiền tu chính tông ở Thiên Nguyệt giới khó thấy được một, Tả Mạc rất hiếu kỳ, bọn họ là từ đâu tìm được một pháp bảo thiền tu như vậy.
Thiền tu trọng luyện thể, có thể sinh thành thần thông, thần diệu vô cùng. Đây cũng là lần đầu tiên Tả Mạc nhìn thấy pháp bảo thiền tu. Chẳng qua hắn chọn cây Thập tự kim cương hàng ma xử này, cũng không phải bởi hiếu kỳ, mà là có phát hiện khác.
Gần đây diệp thủ thành hình, thần thức của hắn nhạy bén hơn trước vài lần, khi thần thức quét qua cây Thập tự kim cương hàng ma xử này, hắn đột nhiên cảm thấy một cỗ uy năng ẩn ẩn từ thân xử truyền ra!
Cỗ uy năng này tịnh không cường liệt, thậm chí còn nhỏ yếu. Nó không có bất cứ vị đạo nóng rực bức người, bình hòa thuần hậu, cứ như là cỗ nhỏ yếu này, không có bất cứ uy năng nguy hiểm nào, suýt chút khiến tâm thần Tả Mạc thất thủ.
Vậy sao không khiến Tả Mạc cảm thấy kinh ngạc?
Thần thức của hắn mạnh hơn tu giả ngưng mạch kỳ phổ thông, ý chí kiên định, như bàn thạch, khó mà dao động. Thần thức giờ hóa diệp thủ, nếu luận kiên định, so với trước đâu chỉ hơn một lần?
Không phải vật phàm!
Nháy mắt, Tả Mạc minh bạch giá trị cây Thập tự kim cương hàng ma xử này! Hắn không có bất cứ do dự nào, lập tức chọn nó.
Song phương đều là đại hoan hỉ.
Sáng sớm ngày thứ hai, ba người cáo từ Tả Mạc, hướng giới sông bay đi. Tả Mạc tự nhiên sẽ không níu giữ, chỉ là hơi kỳ quái, thần sắc ba người này rõ ràng còn mệt mỏi, chưa hoàn toàn khôi phục, vì sao gấp gáp ly khai như thế?
Bề rộng giới sông không phải chuyện đơn giản.
Tuy trong lòng buồn bực, nhưng Tả Mạc không thời gian để ý. Hắn hận ba người không sớm ly khai chút, hắn cũng có thể yên tâm mà tu luyện.
Đảo Hoang Mộc hiện nay như một khối yên bình. Chuyện lần trước sấu gai xanh leo lên bờ đả thương người, cũng tuyệt đề tỉnh Tả Mạc. Đừng nghĩ Thiên hoàn nguyệt minh trận hắn bỗ xuống quy mô chưa từng có, nhưng diện tích đảo Hoang Mộc cũng không nhỏ, sơ hở tự nhiên không ít.
Như đã phát hiện, vậy dễ làm rất nhiều, hắn chỉ cần tăng thêm một vài trận con, nạp vào trong Thiên hoàn nguyệt minh trận, che đi sơ hở. Cũng may đã có chủ khung, phần còn lại tiến độ khá nhanh.
Đảo Hoang Mộc kinh qua Tả Mạc tu bổ, có thể tính là vững như bàn thạch, toàn bộ bãi cát Tả Mạc cũng không bỏ qua. Từ sự kiện chuyện sấu gai xanh, cũng không có linh thú xông vào đảo Hoang Mộc nữa.
Công Tôn Sai cũng biến thành người nhàn nhất, căn bản không có yêu thú để hắn động thủ, hắn buồn bực vạn phần.
Tả Mạc đối với vị sự đệ lấy được ngọc bài này khá trọng thị, tự thân an ủi một phen.
Tuần thị một lần, là đến thời gian hấp thu địa khí mỗi ngày.
Vừa an ủi xong Công Tôn Sai Tả Mạc bắt đầu phải đối diện với cuộc sống tàn khốc.
Ngày này qua thật chậm! Tả Mạc một ngày như năm kêu rên không thôi.
"Đến đi!" Bồ yêu vênh cằm, cười yêu mỵ đắc ý.
Tả Mạc mỗi ngày đều hỏi vấn đề: "Thực sự còn phải bao ngày?"
"Nhanh thôi!" Bồ yêu giả lả an ủi hắn.
Tả Mạc toàn thân ám kim, chân trần cuộn ống quần trần vững vàng đính trong đất bùn, từng tia địa khí nhỏ yếu, từ dưới đất chui vào trong chân, men theo hắn thân thể du tẩu, dọc đường không ngừng ngấm vào cơ thịt xương cốt của hắn.
Giống như ngâm tại trong nước, toàn thân thư thái nói không ra lời.
Nhưng Tả Mạc không dám buông lỏng, toàn thân hắn căng như dây thép, nghiễm nhiên khẩn trương đến cực điểm. Vô số lần giáo huấn bằng máu trước đây nói cho hắn, một khi dung túng bản thân đắm chìm trong trạng thái thoải mái này, khẩn tiếp mà đến là "Khổ hình", sẽ trở nên càng khó qua, càng thống khổ.
Chênh lệch trong tích tắc, sẽ khiến người sụp đổ. Có mấy lần, thần thức Tả Mạc suýt chút vì thế mà bị thương.
Từ đó về sau, hắn cũng không dám để mình đắm chìm trong cảm giác thoải mái vô cùng này nữa.
Hắn giống một phạm nhân biết chính mình sắp bị hành quyết, cơm ngon trước mặt, lại như nhai rơm, ăn không biết vị.
Tới rồi!
Khó tả, hắn chỉ cảm thấy lòng buông lỏng, cuối cùng tới.
Chuyện còn lại rất đơn giản, chỉ một chữ - chịu!
Địa khí dọc đường ngấm vào các bộ phận thân thể Tả Mạc càng nhỏ mịn, nó cũng khiến đau đớn khi bị hút ngược ra càng lớn.
Thân thể Tả Mạc không tự chủ mà run rẩy, giống cái sàng, chỉ có đôi chân còn giống cái đinh, vững vàng đóng trong đất.
Địa khí nhỏ bé như lông tơ, chậm rãi mà kiên định từ sâu trong thân thể, bị cưỡng hút ra. Chúng nó xuyên qua bắp đùi, xuyên qua khe xương, xuyên qua kinh mạch...
Tả Mạc kiệt lực giúp chính mình bảo trì tâm thần không minh, đây là biện pháp duy nhất có thể hạ thấp cảm giác thống khổ mà đoạn thời gian này hắn tổng kết ra.
Chỉ là, trong trạng thái thống khổ như thế, tiến vào cảnh giới tâm thần không minh, không nghi ngờ là cực kỳ khó.
Tiềm lực con người là vô tận.
Liên tục không ngừng bị giày vò, Tả Mạc bắt đầu mò ra điểm then chốt. Hắn kiệt lực để thần thức của mình rời xa, tốt nhất là thần du vật ngoại, ở dạng này vô luận thân thể dù đau đớn thế nào, hắn cũng không bị ảnh hưởng.
Thả lỏng, thả lỏng...
Thân thể rung động kịch liệt, hô hấp của hắn lại dần dần chậm rãi.
Thai tức luyện thần!
Trong bất tri bất giác, không ngờ Tả Mạc tiến vào trạng thái thai tức.
"Uy!" Bồ yêu kinh ngạc than nhẹ, động tác hút nạp linh lực ngừng lại một chút.
Con ngươi máu của hắn, lộ ra vẻ tìm tòi, tựa hồ nghĩ đến cái gì. Có lẽ...
Tả Mạc trong trạng thái thai tức, tựa như một kẻ bàng quan, hắn có thể "nhìn" đến thân thể chính mình đang không ngừng run rẩy kịch liệt.
Lần đầu tiên, hắn hoàn toàn không có cảm thấy một xíu đau đớn!
Không có vui sướng, hắn cứ như thế bình tĩnh mà "nhìn".
Hắn "nhìn" từng điểm thân thể của mình dần trở nên trong suốt, "nhìn" đến máu thịt dưới da, nhìn đến những sợi địa khí như lông trâu, không ngừng giãy dụa thoát khống chế của thân thể chính mình, toàn bộ bị hút ngược mà ra.
Trọn cả quá trình, trực quan vô cùng trình hiện trước mắt hắn.
Từng điểm cơ thịt phóng đại trước mặt hắn, hắn có thể "nhìn" càng rõ nét hơn, càng "nhìn" được những điểm nhỏ bé hơn. Mỗi một hoa văn cơ thịt, khi địa khí xuyên qua không tự chủ mà rung động.
Hắn cứ như vậy mà tĩnh tại "nhìn", thứ có thể "nhìn" thấy, tựa hồ càng lúc càng nhiều.
Hắn vẫn rất an tĩnh, mãi cho đến khi hắn "nhìn" thấy một màn.
Đây là...
Bỗng nhiên, hắn như ngộ ra cái gì. Cái ý niệm này vừa túa ra, thật giống như đột nhiên ném một viên đá nhỏ vào mặt hồ phẳng lặng.
Hết thảy xung quanh, như sóng nước dập dờn, đột nhiên mơ hồ hư ảo.
Tê!
Cơn kịch đau như hồng thủy vỡ đê, ầm vang ập tới! Tả Mạc vừa lúc bởi tâm thần dao động mà thoát ly tức trạng thái thai, tâm thần còn chưa ổn định, bị cơn đau cường liệt vô cùng này xông phá, tức thì suýt chút ngất đi.
Chết tiệt!
Thoát ly trạng thái thai tức, Tả Mạc hồn nhiên không thấy nửa điểm an tĩnh vừa rồi, hắn nghiến răng nghiến lợi, ngạnh cổ, kiệt lực chống đỡ kịch đau xung kích. Trong mồm bất thường phát ra tiếng hít khí tê tê, hai mắt đỏ bừng, thật giống đạo tặc giết đến đỏ mắt.
Nếu trước đây, Tả Mạc tuyệt sẽ không ngạnh kháng. Kịch đau lần này, vượt xa bất cứ một lần trước nào. Chi bằng ngất quách, đỡ phải chịu đựng.
Nhưng lần này hắn tuyệt không buông bỏ, hắn quyết gượng gánh đến cùng. Không thời gian để nghĩ đến cái màn vừa mới nhìn thấy kia, nhưng hắn tin tưởng phán đoán của mình.
Đau thật sướng khoái con mẹ nó! Đau tận xương tủy!
Hắn đau khổ chống đỡ.
Hiện tại trong lòng hắn chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười lớn!

Tu Chân Thế Giới - Chương #182


Báo Lỗi Truyện
Chương 182/915