Chương 169 : Của trời cho


Tả Mạc theo sát sau hắc kim trùng, tay cầm Trích Thủy kiếm, mắt thỉnh thoảng cảnh giác xung quanh.
Hắc giáp trùng chạy rất nhanh, Tả Mạc càng vui mừng.
Tiểu Hắc chạy rất nhanh, trên đảo có linh mạch, hoặc là thiên tài địa bảo. Vốn hắn nghĩ Hoang Mộc đảo chỉ là hoang đảo, bây giờ xem ra, là có chút vui mừng ngoài mong đợi.
Đây là một rừng tùng rậm rạp, trong rừng có một hồ nước đen. Tiểu Hắc hơi sợ hồ nước đen, từ từ vòng qua hồ nước, hồ nước cũng không lớn, chỉ khoảng mười mẫu, hồ đen như mực, như một hồ chết. Bên hồ nước không một ngọn cỏ, chỉ có đá sỏi trắng bệch.
Hung địa!
Không hiểu vì sao, Tả Mạc nghĩ ra hai chữ này. Hồ nước đen như một hồ tử thần, xung quanh không có dấu chân dã thú, bất thường. Hắn nhớ tới tư liệu trong ngọc giản Tâm Hồ kiếm môn đưa tới, hồ nước đen hết sức nguy hiểm, không thể tới gần.
Lúc này hắn không thể dùng lại tìm hiểu, hắn bước nhanh hơn, theo sát tiểu Hắc.
Trong rừng, Tiểu Hắc đi như gió, như một bóng đen. Nếu không phải Tả Mạc có liên hệ tinh thần với tiểu Hắc, đã sớm bị bỏ lại.
Thấy tốc độ tiểu Hắc càng nhanh, Tả Mạc càng nhanh hơn.
Tiểu Hắc bỗng tiến vào một khe trên mặt đất, Tả Mạc đuổi theo thấy cái khe chỉ rộng hai ngón tay, cười khổ. Trích THủy kiếm không chút do dự hóa thành lưu quang, bay lên không, phi kiếm xoay tròn tốc độ cao, hóa thành lam ảnh, lập tức bổ mạnh xuống.
Thình thịch!
Đá vụn tung ra, một cửa động đủ Tả Mạc tiến vào hiện ra.
Tả Mạc vung tay, Trích Thủy kiếm bay về trong tay, cúi mình tiến vào. Trong động, cảnh vật rộng mở, nơi này là một hang thiên nhiên. Cách đó không xa là hắc kim trùng, thấy Tả Mac tiến tới nó kêu lên, xoay người chạy tiếp, Tả Mạc nhanh chóng chạy theo sau.
Hắc ám không chút ảnh hưởng tới tiểu hắc, Tả Mạc thần thức cường đại, cảnh vật xung quanh đều bị hắn thấy rõ.
Dọc theo hang đi tới, Tả Mạc cảm giác mình đang tiến sâu xuống lòng đất. Ven đường hắn dùng phi kiếm mở ra nham thạch, cho tới giờ, hắn không phát hiện vết tích cảu tiền nhân, hắn càng phấn chấn.
Đi tròn nửa giờ, quặt góc, Tả Mạc bị cảnh tượng trước mặt dọa sợ.
Nham thạch quay cuồng, chậm rãi bong bóng nổ vang. Một thế giới màu đỏ, toàn bộ hang là một thể giới đỏ, hơi nóng bức người vặn vẹo, không khí đầy mùi lưu huỳnh.
Dung nham quay cuồng như một hồ nhỏ, ước chừng ba mẫu, xung quanh nham thạch thỉnh thoảng vỡ ra rơi vào trong dung nham, bị làm lạnh, lại hình thành nham thạch, tu bổ chỗ vỡ ra.
Di, hắn nhìn vào hắc kim trùng, không biết từ boa giờ, tên này đã bò lên một tảng đá màu hồng, gặm lấy gặm để.
Tả Mạc trợn mắt, mừng như điên.
Xích hỏa thạch!
Hắc tới gần, nhặt lên một khối đá màu hồng. đá hồng không phải ngọc, màu hồng cực thuần khiết đẹp đẽ, nắm vào tay nóng hổi, tựa như sắt được rèn đỏ, nếu không phải Tả Mạc dùng linh lực bao lấy, tay hắn sẽ bị đốt cháy.
Đá chứa hỏa lực vô cùng phong phú.
Xích hỏa thạch cấp 4.
Tả Mạc ngửa đầu cười lớn, ai có thể ngờ, hoang đảo vắng vẻ này lại có bảo vật! hắn nhìn quanh, bên bờ dung nha, có một vòng xích hỏa thạch.
Chỉ riêng… xích hỏa thạch, lần này tới Hoang Mộc đao là đáng giá.
Không nói hơi lời, hắn bắt đầu điên cuồng thu thập xích hỏa thạch, một viên không bỏ. Xích hỏa thạch phân bố hết sức quy luật, chúng nó cơ hồ đều sinh trưởng tại giải đất gần dung nhanh, hình thành một dải xích hỏa thạch. Xích hỏa thạch trải qua dung nhanh rèn luyện vô số năm tháng, tạp chất trong đó bị loại trừ, hết sức thuần khiết.
Đoạt được 60 viên xích hỏa thạch cấp 4.
Đây là một khoản tài phú khổng lồ.
Tả Mạc thấy mỹ mãn, hắn bị đống tài phú từ trên trời rơi xuống làm choáng váng. Vì thưởng cho tiểu Hắc, hắn trực tiếp lấy ra một viên xích hỏa thạch cấp 4 cho nó gặm.
Tiểu Hắc lập tức buông bỏ viên xích hỏa thạch cấp 3 dang gặp dở, như lửa đốt mông nhào vào viên xích hỏa thạch cấp 4 trong tay Tả Mạc. Viên xích hỏa thạch cấp 4 này chỉ lớn hơn xương ngosnt ay chút ít, tiểu Hắc như gặm bánh quy, răng rắc, không bao lâu viên xích hỏa thỏa cấp 4 bị nó diệt gọn.
Ăn xong xích hỏa thạch, tiểu Hắc toàn thân đỏ lên, như bị thiêu đốt, nằm xuống không nhúc nhích.
Tả Mạc kinh sợ, liên hệ của mình với tiểu Hắc bị cắt đứt.
Hắn cẩn thận cầm tiểu hắc lên, tiểu Hắc hiện tại như một viên xích hỏa thạch, nhiệt độ cực cao. Dùng thần thức quan sát mới xâc định tiểu Hắc không sao, hắn an lòng. Ở trong trận nửa năm, găp lại tiểu Hắc cùng chim ngốc, chúng nó đối Tả Mạc không chỉ đơn thuần là tọa kỵ cùng linh trùng, càng như đồng bọn.
Tả Mạc đoán tiểu Hắc đã hấp thu quá nhiều hỏa hành lực, dẫn tới "đau bụng".
"Ngươi tên tham ăn." Thầm mắng, thuận tay nắm tiểu Hắc vô giới chỉ.
Gom toàn bộ xích hỏa thạch, Tả Mạc rốt cục tỉnh tảo lại. Hắn bắt đầu quan sát lại hồ dung nham, đứng bên bờ, cảm thụ được hỏa lực dư thừa.
Nơi này là bảo địa.
Tả Mạc bắt đầu tính toán cách lợi dụng hồ dung nham.
Thần thức quét qua hồ dung nham vài lần, không có phát hiện điểm gì kỳ quái.
Hắn vốn tưởng tìm kiếm linh mạch, không ngờ tìm được hồ dung nham, đây là ngoài ý muốn. Bất quá hồ dung nham trước mắt, tuy ngoài kế hoạch nhưng vẫn có thể lợi dụng.
Tả Mạc đứng yên, suy tư chốc lát, bắt đầu động thủ.
Hắn xuất ra các loại tài liệu. Lần này tới Hoang Mộc đảo, môn phái mở ra thương khố cho hắn, hắn tự nhiên không khách khí, cướp đoạt một lần. Mãi tới khi sư phụ hắn không thể nhịn nổi, hắn mới thôi. Bây giờ Vô Không kiếm môn giàu hớn trước, không cùng đẳng cấp. Thương khố có đủ loại tài liệu cao cấp, Tả Mạc nhìn hoa cả mắt.
Tả Mạc tuy lười biếng, nhưng chuyện liên quan tới mình đều không buông bỏ.
Lộn tay, có thêm một đỉnh thanh đồng đày hoa văn có hai tai, hoa văn trên thân đỉnh rừng rực, ẩn hiện màu hồng, như lửa.
Tay trái ném nhẹ, đỉnh thành đồng vững vàng rơi xuống bên bờ.
Hắn lại xoay tay, một thanh đồng đỉnh giống hệt lại xuất hiện.
Lại ném ra, thanh đồng đỉnh rơi vào chỗ khác.
Tả Mạc một hơi tung bảy thanh đồng đỉnh hai tai giống nhua như đúc, chằng chịt bên hồ dung nham.
Bay thanh đồng đỉnh đều là tinh phẩm trong cấp 3. lúc đó Tả Mạc một hơi gom bảy đỉnh vào trong giới chỉ, đệ tử quản lý thương khố tái mặt.
Tả Mạc ngưng trọng, hai tay mở ra, di quanh hồ, tài liệu pash khí bắn ra.
Một lúc lâu sau, hắn lau trán, bốn phía xung quanh hồ dung nham đru mọi loai tài liệu được xắp đặt rất đồ sộ.
Hắn thở ra, hai tay chỉ pháp như điện, pháp quyết hóa thành lưu quang, đánh vào tài liệu.
Toàn bộ quá trình kéo dài ba giờ, pháp quyết hoàn thành. Tả Mạc như thoát lực, ngồi phịch xuống, hắn như chuột lột, từ trong nước bò ra.
Hắn chịu đựng sự mệt mỏi rã rời, khoangh chân nhập định.
Mấy canh giờ sau, hắn mở mắt, tinh khí khôi phục.
"Hiện tại chri có thể vậy." Nhìn thaongs qua đại trận vừa bố trí xong, Tả Mạc cũng không quá hài lòng.
Trước mắt, hồ dung nham du thừa hành hỏa lực, hơn nữa còn có chút đại hỏa, là lò đỉnh thiên nhiên tuyệt hảo. Đối với Tả Mạc, là một lò đỉnh tuyệt hỏa, vô luận là luyện đan hay luyện khí, hay luyện tài liệu. hắn không tiếc dùng bảy thanh đồng đỉnh cấp 3 bày ra tứ chuyển hỏa trận.
Hành hỏa lực đạt được độ cao kinh khủng, luyện đan hay luyện khí đều cực tiện ích.
Đại trận vận chuyển tự nhiên, bảy thanh đồng đỉnh như bảy vòng xoáy, hấp thu hỏa lực trong dung nham, qua tứ chuyển hỏa trận, háo thành một tia nóng bay lên, bay tới trên không hồ dung nha. Bảy hỏa tuyến hợp lại trên không, một đáo hỏa diễm màu đỏ thẫm hiện ra.
Tả Mạc hài lòng, đại trận tuy không hoàn thiện, nhưng ngọn lửa trước mắt đã rất tốt.
Hắn láy ra một đoàn hoàn từ trong giới chỉ, đòng hoàn khắc đầy phù triện.
Vung tay tập trung hỏa diễm vào trong đồng hoàn.
Hỏa diễm đột nhiên tăng vọt, bao vây lấy đồng hoàn. Đồng hoàn nằm giữa lửa dỏ, an tĩnh.
Tả Mạc bày bố cấm chế quanh hồ dung nham, sau đó dừng lại.
Nhìn qua đồng hoàn nổi giữa lửa đỏ, thân hoàn vốn đỏ vàng giờ đã có một tia màu hồng như sợi tóc, Tả Mạc chờ mong, xoay người rời đi.
Ly khai động, Tả Mạc bố trí mấy phù trận quanh động, phòng ngừa kẻ khác tiến vào.
Đệ tử Vô Không kiếm môn tại Hoang Mộc đảo liên tục xây dựng nhiều này, rốt cục hoàn thành nhiệm vụ trong ngọc giản. Tả Mạc không giải thích nhiều, nhưng tất cả đều ngoan ngoãn hoàn thành nhiệm vụ của mình. Tả Mạc lựa chọn tu giả sản xuất, tính cách đều thành thật.
Bất quá, tất cả đều tò mò, sư huynh muốn làm gì.
Sư huynh xuất hiện sau vài ngày mất tích, mọi người vây lấy, báo tiến độ.
Tả Mạc tỉ mỉ xem xét nhiệm vụ mỗi người, lộ vẻ hài lòng.
"Mọi người vất vả." Tả Mạc vỗ tay: "Mỗi người một lọ nguyên khí đan, nghỉ ngơi vài ngày."
Tuy không biết Tả shuynh huynh làm gì, nhưng có một lọ nguyên khí đan vào túi, mọi người đều hài lòng, tấp nập lĩnh nguyên khí đan đi nghỉ.
Nhưng lúc anfy, xa vời bỗng xuất hiện một đạo kiesm quang.
Kiếm quang cực nhanh, đối phương tựa hồ phát hiện Hoang Mộc đảo, lập tức đổi hướng, bay tới Hoang Mộc đảo.
Nhóm người Tả Mạc khẩn trương.

Tu Chân Thế Giới - Chương #169


Báo Lỗi Truyện
Chương 169/915