Chương 161 : Luyện chế kiếm phôi


Hỏa chung duẩn đột nhiên tăng vọt, giống như rót dầu vào lửa, ngọn lửa mạnh bóc lên, khí thế theo đó tăng vọt.
Tả Mạc không khỏi khẩn trương, thời điểm mấu chốt nhất đã đến.
Hỏa chung duẩn tăng vọt bập bùng bất định, như quái thú dữ tợn, khí tức âm hàn táo bạo khuếch tán mọi nơi, lan đến kinh mạch của Tả Mạc, như kim đâm.
Tố vội vã thu hồi linh lực, lúc này linh lực nàng không những vô pháp trợ giúp Tả Mạc, trái lại sẽ làm Tả Mạc phân tâm.
Nàng mở mắt, thấy Tả Mạc ngồi xếp bằng trước mặt đang rung nhẹ toàn thân, trán có một tầng sương trắng tinh mịn, bạch khí tứ tán.
Thật là hàn hỏa lợi hại!
Trong lòng Tố không khỏi thất kinh, hơi khẩn trương nhìn chằm chằm Tả Mạc, nếu lần dung hợp này thất bại, luyện chế kiếm phôi khẳng định khó khăn.
Tâm trí Tả Mạc treo cao, việc cần làm hắn đều làm, còn lại chỉ phó mặc cho số phận.
Theo thời gian trôi qua, hỏa chung duẩn táo bạo từ từ trở nên an tĩnh, thân lửa tăng vọt cũng không ngừng co rút, cuối cùng quay về ổn định.
Hỏa chung duẩn mới thành hình!
Hỏa chung duẩn hiện nay biến hóa nghiêng trời lệch đất so với trước. Đầu tiên hình thể tăng lớn khoảng chừng một phần ba, nhưng biến hóa lớn nhất là kết cấu của nó. Trước đây ỏa chung duẩn màu trắng sữa, nhưng hỏa chung duẩn bây giờ, làm người khác bất ngờ là phân tầng, hơn nữa chia ra làm ba tầng.
Tầng ngoài cùng giống như trước đây là ngọn lửa màu trắng sữa, mà trung gian còn lại là ngọn lửa đỏ thẫm, khiến Tả Mạc cảm thấy giật mình chính là tận cùng bên trong là ngọn lửa màu đen. Tuy rằng chỉ có một tia, cũng rất dễ nhận biết. Ba tầng lửa phân biệt rõ ràng, vừa nhìn là biết.
Ngọn lửa trắng là hỏa chung duẩn, lửa đỏ thẫm là dung nham địa hỏa từ liệt hỏa đan luyện hóa được, đốm lửa màu đen trong cùng kia là cái gì?
Tả Mạc hơi hiếu kỳ.
Sau tra xét, hắn mới hiểu được. Tia lửa màu đen cực nhỏ này, không ngờ là độc tố bị nhiễm sau lần luyện hóa hạt sen đen! Nếu không phải lần này dị biến, hắn căn bản không phát hiện, hỏa chủng của mình ẩn chứa một tia độc tố lợi hại như vậy. Càng làm cho hắn không bất ngờ chính là, độc tố không ngờ cũng có thể hóa thành ngọn lửa!
Ngọn lửa mới cùng hỏa chung duẩn trước đây khác biệt cực lớn, cảm giác khống chế là hoàn toàn khác.
Khí tức âm hàn giảm thiểu, nhưng mà băng hỏa trong đó chuyển hoán, lưu sướng tự nhiên. Làm Tả Mạc không rõ ràng lắm chính là tia lửa màu đen tận cùng bên trong kia, thực sự có thể có diệu dụng gì? Trong ba tầng lửa này, hỏa chung duẩn phẩm cấp thấp nhất, thứ nhì là dung nham địa hỏa, phẩm cấp tối cao là ngọn lửa màu đen Tả Mạc còn chưa rõ ràng. Ngẫm lại Tả Mạc cũng thấy bình thường, ngọn lửa màu đen này có được từ luyện hóa hạt sen đen cấp bốn, nó chính là hạt sen đen cấp bốn!
Hỏa chung duẩn bất quá chỉ hỏa chủng cấp hai.
Hắn cũng không sốt ruột, chậm rãi dò xét ngọn lửa mới, đây là một hỏa chủng hoàn toàn mới, ngay "âm hỏa châu thiên" cũng không có loại hỏa này. Nó có nghĩa, Tả Mạc phải tự mình tìm hiểu.
Chìm đắm trong tìm hiểu hỏa chủng mới, Tả Mạc quên thời gian.
Tố nhận ra thân thể Tả Mạc trở lại bình tĩnh, sương trắng trên trán tiêu thất không thấy, nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Thấy Tả Mạc giống như đang nhập định, cũng không giục, dứt khoát khoanh chân ngồi ở một bên khôi phục linh lực. Lâu như vậy còn đợi được, cũng khỏi quan tâm phải đợi thêm mấy ngày.
Tả Mạc ngồi ba ngày.
Khi hắn một lần nữa mở mắt, trong mắt ngoài vẻ uể oải, còn có một vết khó khăn.
Tố trong lòng đại định.
Lại qua một ngày đêm, khôi phục đến trạng thái tốt nhất Tả Mạc mới bắt đầu luyện chế kiếm phôi.
Tả Mạc không cho Tố xem, nếu có người ở bên, rất dễ bị quấy nhiễu. Hắn đi vào một tĩnh thất, trong tĩnh thất đã sớm chuẩn bị các tài liệu hắn muốn, còn có hàng đống tinh thạch, cho Tả Mạc khôi phục linh lực.
Tả Mạc cười hắc hắc, đống tinh thạch này tự nhiên vui lòng nhận. Từ giờ trở đi, cho đến luyện chế thành công, hắn đều ở trong tĩnh thất. Tố tự mình cầm kiếm thủ hộ ngoài cửa.
Hắn xuất ra một ngọc giản, trên ngọc giản ghi chép phù trận phải khắc trên mỗi một thanh kiếm phôi, cùng với phương pháp luyện chế kiếm phôi. Phương pháp luyện chế cũng không thần kỳ, Tả Mạc chỉ nhìn lướt qua, đã hiểu rõ.
Tâm thần của hắn rất nhanh bị bốn loại phù trận hấp dẫn.
Đây là bốn loại phù trận hắn chưa bao giờ gặp qua, riêng điểm này, đủ làm hắn tràn ngập hứng thú. Vì để luyện chế giả có thể thuận lợi mà hoàn thành luyện chế, ngọc giản về bốn loại phù trận trình bày mười phần tường tận.
Sau khi xem hết, Tả Mạc không khỏi hít một ngụm lãnh khí.
Phù trận cấp bốn!
Bốn loại phù trận cấp bốn hoàn toàn khác nhau!
Hắn lúc này đã rõ, vì sao Tố vẫn không tìm được người luyện chế kiếm phôi. Trên mỗi thanh kiếm phôi, đều cần phải khắc một phù trận cấp bốn, bốn kiếm phôi, bốn loại phù trận cấp bốn khác nhau.
Hơn nữa...
Giữa bốn loại phù trận, còn tồn tại liên hệ kỳ diệu.
Tả Mạc tự cho là đã chuẩn bị đầy đủ, lúc này mới phát hiện, độ khó luyện chế kiếm phôi so với hắn dự đoán còn cao hơn, mà là cao nhiều lắm!
Hắn bất đắc dĩ mà lắc đầu, vụ này lỗ lớn! Độ khó này, tuyệt đối có thể công phu sư tử ngoạm, hung hăng mà đớp Tố một khoản. Tả Mạc vì mất đi cơ hội tuyệt hảo như vậy mà thấy tiếc nuối, nhất là hắn bây giờ thân không xu.
Hắn chú ý một lần nữa trở lại phù trận, bước đầu tiên hắn cần phải làm, đó là đọc hiểu bốn phù trận này.
Như không đọc hiểu phù trận, sao khắc phù trận lên kiếm phôi được?
Nếu như trước hội đấu kiếm, hắn nhất định sẽ vỗ vỗ mông rời đi, bốn loại phù trận cấp bốn hoàn toàn khác nhau, tuyệt đối vượt qua phạm vi năng lực của hắn. Nhưng vừa cường hóa hỏa chủng, lại kinh qua Côn Luân phù trận nhập môn ngọc giản tẩy lễ, lòng tin Tả Mạc vừa đúng đạt cực bạo, trạng thái cực đỉnh.
Hắn quyết định khiêu chiến độ khó này!
Căn cứ trình bày trên ngọc giản, hắn bắt đầu tìm hiểu bốn loại phù trận. Lúc này mới thấy, Côn Luân ngọc giản trợ giúp hắn lớn tới đâu! Tìm hiểu thấu Côn Luân ngọc giản, nhãn giới của Tả Mạc tăng thêm mấy cái bậc.
Phù trận cấp bốn, trong đó tất đủ chỗ tối nghĩa nan giải, huống chi còn là bốn loại phù trận cấp bốn khác nhau.
Thế nhưng Tả Mạc trong năm ngày, từng chút cân nhắc ra căn nguyên bốn loại phù trận.
Trong nháy mắt khi bốn loại phù trận hiện ra trước mặt hắn, trong lòng hắn tràn ngập cảm giác thành tựu khó tả, bao nhiêu mệt nhọc không cánh mà bay, trong lòng vui sướng muốn ngửa mặt lên trời gào thét.
Tả Mạc cũng không áp dụng song liên hoàn tứ chuyển hỏa trận mà Lâm Khiêm kiến nghị, hắn dự định vừa lúc mượn cơ hội thử hỏa chủng mới của mình.
Dù sao cũng không phải tài liệu của mình, hắn khỏi phải nghĩ.
Bốn khối hàn thiết từ đặt trước mặt Tả Mạc, hàn thiết từ hắn lần trước cắt, từng khối to nhỏ bất đồng. Nhưng với hắn mà nói, cũng không phải vấn đề lớn gì.
Tụ linh trận bày quanh, hắn ngồi vào trong trận, tháp ngũ sắc bập bềnh trước người. Tháp ngũ sắc có thể đề cao năng lực khống chế ngũ hành của hắn, khống hỏa tự nhiên trong đó.
Hắn vừa lật tay, hỏa chủng mới xuất hiện tại chỗ ba tấc đỉnh tháp ngũ sắc. Tả Mạc quyết định gọi hỏa chủng mới là "Mực Dung Bạch". Dù sao cũng không ai chỉ định tên của nó, gọi là cái gì toàn bộ dựa vào hắn tâm tình. (Mực = mặc trong mặc liên tử (hạt sen đen), Dung trong dung nham địa hỏa, Bạch trong bạch sắc chung duẩn hỏa)
Ngọn lửa tim đen, lửa đỏ thẫm giữa, lớp ngoài trắng sữa.
Hỏa Mực Dung Bạch an tĩnh thiêu đốt, không có nửa điểm táo bạo lúc trước, phục tùng không gì sánh được.
Ánh mắt Tả Mạc lộ ra vẻ ngưng trọng, hắn ném khối hàn thiết từ nhỏ nhất vào trong hỏa Mực Dung Bạch.
Linh lực của hắn bắt đầu quán thâu vào hỏa Mực Dung Bạch, ngọn lửa tăng mạnh, vây hàn thiết từ lại, nghiêm kín thực. Bước đầu tiên hắn cần phải làm, đó là dùng ngọn lửa loại trừ tạp chất trong hàn thiết từ. Đây là công phu mài nước, cần nhiều thời gian. Nhưng Tả Mạc cũng không hẳn trong đó, thần thức của hắn cường đại, có thể thoải mái thấy rõ vị trí phân bố tạp chất trong hàn thiết từ. Do đó, hiệu suất tăng nhiều.
Chỉ tốn một ngày đêm thời gian, tạp chất trong khối hàn thiết từ này đã bị luyện trừ sạch.
Trong lúc này, phải duy trì ổn định linh lực đưa vào. Có ma văn cùng tháp ngũ sắc tương trợ, cái quá trình khổ cực không gì sánh được này, hắn cũng hơi dễ dàng.
Kế tiếp là luyện hóa hàn thiết từ thành hình kiếm.
Tả Mạc hít sâu một hơi, đưa linh lực vào mạnh hơn, hỏa Mực Dung Bạch lại bốc lên, trong tĩnh thất, âm hàn cùng rừng rực hai chủng khí tức tuyệt tương phản va chạm lẫn nhau, keng keng rung động.
Trong ngọn lửa, hàn thiết từ dần dần hòa tan, cho đến thành một vũng nước thép.
Làm người khác lấy làm kỳ chính là, nước thép cũng không phải là đỏ bừng, mà là màu xanh đen kỳ lạ, toát ra hàn ý cường liệt.
Phía dưới ngọn lửa Mực Dung Bạch, tháp ngũ sắc bỗng nhiên quay tròn, càng chuyển càng nhanh, rất nhanh hóa thành một đạo hư ảnh năm màu.
Nước thép trong ngọn lửa như bị một lực vô hình tác động, chậm rãi biến hóa trạng thái.
Thời gian từng chút trôi qua, trán Tả Mạc bắt đầu tuôn ra mồ hôi hột, hô hấp cũng trở nên gấp gáp, nhìn hơi cật lực. Nhưng dưới hắn khống chế, tốc độ chuyển động tháp ngũ sắc không giảm nửa phần, ngược lại đang không ngừng gia tốc!
Trong ngọn lửa, nước thép chậm rãi lưu động, cho đến hình kiếm mơ hồ.
Lúc này Tả Mạc mới có cơ hội thở ra một hơi, điều tức lại. Tụ linh trận xung quanh hắn đã tiêu hao hầu như không còn, hóa thành bột phấn. Hắn mượn cơ hội này, rất nhanh mà một lần nữa bày một tòa tụ linh trận.
Bước quan trọng nhất đã đến!
Tả Mạc trừng lớn con mắt, không dám có chút thả lỏng.
Nước thép dần dần đọng lại, bỗng nhiên, nước thép màu xanh đen tỏa ra sắc lam sáng ngời.
Tả Mạc tinh thần rung lên, hai tay giống như hoa nở, từng đạo ánh sáng pháp quyết, theo hai tay hắn đánh vào kiếm phôi trong ngọn lửa.
Kiếm phôi không có bất luận động tĩnh gì.
Không được, sức lửa còn chưa đủ!
Tả Mạc cắn răng một cái, lại lần nữa thôi động linh lực, chỉ thấy ngọn lửa màu đen tận cùng bên trong hỏa Mực Dung Bạch, giống như một cái lưỡi dài nhỏ màu đen, liếm trên kiếm phôi.
Cùng lúc đó, pháp quyết trên tay lại động!
Từng đạo ánh sáng lại lần nữa tập trung ngọn lửa.
Lượng sáng của kiếm phôi màu lam đột nhiên tăng vọt, pháp quyết đánh lên kiếm phôi, từng đạo ánh sáng hoa văn pháp quyết giống như khắc vào mặt ngoài của kiếm phôi, rõ ràng có thể thấy được.
Tả Mạc không dám dừng lại, con ngươi trợn tròn, toàn thân linh lực đề đến mức tận cùng, tóc tai dựng đứng. Hắn tựa như một vòng xoáy lớn, linh lực trong tụ linh trận như bị lực hút vô hình xé động, điên cuồng mà tràn tới hắn.
Lượng lớn linh lực dũng mãnh vào trong cơ thể, mặc dù có ma văn, Tả Mạc vẫn cảm thấy đau nhức như đao cắt.
Nhưng lúc này, hắn đã không có thời gian rỗi rãi để kêu đau đớn, hai tay hắn tăng tốc chỉ pháp mau nữa, liên tục run run, ánh pháp quyết cuồn cuộn không ngừng mà tập trung kiếm phôi trong lửa.
Luyện chế kịch liệt cực đoan như vậy, giằng co tròn ba canh giờ.
Một vệt máu tươi, lặng yên từ khóe miệng hắn tràn ra.
Hoa cả mắt, hai tay mười ngón đột nhiên đông lại, dừng lại tại trước người, một ánh đạo pháp quyết sau cùng chuẩn xác bắn trúng kiếm phôi trong ngọn lửa.
Ông!
Kiếm phôi nhẹ ngân!
Chỉ thấy ánh kiếm phôi tăng vọt, rồi lập tức ảm đạm, thẳng đến tiêu tán.
Một thanh kiếm phôi tiểu kiếm màu lam đen lẳng lặng bập bềnh trong không trung.
Mười ngày sau.
Tố thủ hộ ngoài cửa bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra vẻ kinh hỉ.

Tu Chân Thế Giới - Chương #161


Báo Lỗi Truyện
Chương 161/915