Chương 149 : Hỏa


Nhìn Du Bạch cùng Nam Môn Dương đấu thành một đám, mắt mọi người không chuyển tròng.
Vừa quá ba chiêu Nam Môn Dương bị Du Bạch áp chế toàn diện, cơ hồ bị đánh đến không ngẩng đầu nổi. Du Bạch cũng thay đổi cách đánh ôn hòa lúc trước, tàn nhẫn quả quyết, chiêu chiêu đòi mạng, những người khác trong trận nhìn thấy hàn khí trong lòng bốc thẳng.
Người thành thật phát hỏa, cũng rất dọa người!
Cảm giác không thú, đại khái chỉ có Thường Hoành.
Loại đánh giết trình độ này, hắn có chút không thấy hứng thú. Nhìn lướt xung quanh, tất cả mọi người dừng lại động tác. Nam Môn Dương cùng phù binh liều ba cái, kinh thiên động địa, cơ hồ hấp dẫn toàn bộ tu giả trong trận. Mà bây giờ chiến cuộc giữa Nam Môn Dương cùng Du Bạch tuy không nhiệt huyết sôi trào bằng, nhưng kỹ xảo trong đó không kém nửa điểm.
Một là thảo mãng không môn không phái, một là ái đồ người chấp chưởng Đông Phù!
Hai bên một khi đánh ra chân hỏa, cảnh tượng rực rỡ vô cùng, mọi người nhìn như si như túy!
Trong bất tri bất giác, tu giả trong phù trận lần nữa tụ tập ở một chỗ.
Thường Hoành ngửa mặt nhìn quầng sáng di động trên bầu trời cùng vầng trăng khuyết treo cao, thần sắc khá là động tâm. Hắn thu hồi ánh mắt, bởi vì hắn nhận ra, ở nơi xa, Tông Minh Nhạn đang nhìn hắn. Ánh mắt hai người gặp nhau giữa không trung, tựa như hai thanh kiếm sắc bén chí cực tại giữa không trung liều một cái, hoa lửa bắn tóe!
Hai cao thủ tuổi trẻ kiệt ngao không thuần tâm cao khí ngạo, lúc này đối mắt.
"Đánh không?" Tông Minh Nhạn thình lình mở miệng, trong ánh mắt tràn đầy khiêu khích.
"Không hứng!" Thường Hoành chỉ liếc Tông Minh Nhạn một cái, rồi ánh mắt lần nữa hướng lên bầu trời, những quầng sáng tự do tự tại di động trong thiên không kia, tựa hồ hấp dẫn hắn hơn.
Con ngươi Tông Minh Nhạn hơi thu lại, nhưng hắn không tiến một bước khiêu khích. Thường Hoành hung lệ tàn bạo, đứng đầu hội đấu kiếm đợt này, mỗi tuyển thủ khi đối mặt hung nhân này, đều không tự chủ thu liễm, bao gồm cả Tông Minh Nhạn.
Tông Minh Nhạn thần sắc khôi phục như thường, hờ hững nói: "Không bằng chúng ta phá trận, cược thắng thua?"
Thường Hoành vẫn ngẩng mặt, không nhìn Tông Minh Nhạn một cái, nói: "Ngô, chỉ sợ ngươi chưa chắc phá được."
Tông Minh Nhạn có thể cảm thụ rõ rệt sự khinh thị của Thường Hoành, sắc mặt mười phần khó coi, hừ lạnh một tiếng: "Ngươi cũng không tránh khỏi quá coi thường ta."
"Ngươi có thể thử." Thường Hoành chỉ chỉ bầu trời, mặt bình tĩnh nói.
Tông Minh Nhạn nghe lời, cũng lười đáp Thường Hoành, trên tay hiện ra thanh Thất Mai kiếm.
Cổ tay hơi run, ba đóa hoa mai hóa làm ba đạo lưu quang, bay lên bầu trời.
Tông Minh Nhạn có ý khiến Thường Hoành kiến thức một chút thực lực chính mình, vừa ra tay, đã dùng tới chiêu đắc ý Tam lộng!
Ba đạo kiếm ý, giống như ba con cá quấn nhau mà đi, xoáy vòng đâm thẳng hướng trăng khuyết trên bầu trời.
Tả Mạc chính đang nghĩ cách phân thần, đột nhiên phát giác trong trận dị động, tức thì bừng tỉnh.
Con mẹ nó vẫn không yên? Thật không dễ nghĩ ra một manh mối Tả Mạc bực đến phá miệng chửi to! Đợi phát hiện xuất thủ là Tông Minh Nhạn, lửa giận trong ngực từ từ dâng lên!
Hắn nhớ ra, thằng này là thằng đầu tiên tìm hắn phiền hà!
Thứ gọi là, giận từ tâm bốc, ác từ mật sinh. Tà hỏa trong lòng ứa ra Tả Mạc tức thì sa vào lần bạo nộ thứ hai!
Sớm đã xem thằng ngươi không thuận mắt!
Tả Mạc đôi mắt xanh lục âm u, đôi tay dừng lại lần nữa hoạt động. Hắn đã hiểu rõ, lúc này nơi đây, không phải thời điểm tốt để nghĩ cách phân thần. Những gã bỏ đá xuống giếng kia tuy đều đáng ghét chí cực, nhưng kẻ kẻ đều có thực lực phá trận. Không sớm hoàn thành bảy mươi hai trận con của Thiên hoàn nguyệt minh trận, mình dẫu muốn giữ mấy thằng này cũng không có biện pháp.
Trong bất tri bất giác, hắn đã suy nghĩ là thế nào đối phó những cao thủ trong phù trận này. Hắn hồn nhiên quên mất, mỗi một cá nhân trong đây, đều xa xa vượt qua thực lực của hắn.
Nhưng là, Tả Mạc lại gặp phải nan đề giống vừa rồi. Hắn tất phải hoàn thành Thiên hoàn nguyệt minh trận bảy mươi hai trận con trước, ngăn trở những người này phá trận!
Mắt thấy bảy mươi hai trận con sắp hoàn thành, những thằng này lại đi ra phá rối.
Vừa rồi hắn dùng hết phù binh, ngăn trở Nam Môn Dương phá trận, hiện tại, hắn nên dùng cái gì để ngăn trở Tông Minh Nhạn phá trận?
Ngươi cho rằng, anh đây chỉ có phù binh sao?
Tả Mạc cắn răng nghiến lợi, trong lòng nguyền rủa Tông Minh Nhạn một trăm lần a một trăm lần, nhưng đồng thời, thần thức của hắn lại như nước chảy yên lặng thẩm thấu.
Thân thể hắn hơi nghiêng về trước, cong lưng thu ngực, cả người trông như một cây cung uốn cong. Hắn giữ tư thế quái dị này, không động đậy, chỉ có con ngươi hơi nheo lại, tựa thợ săn chờ đợi vật săn.
Ba đạo ánh kiếm của Tông Minh Nhạn tựa như cá pirana xông tiến bầy cá béo!
Bất cứ quầng sáng gì thử kề cận chúng, đều trong nháy mắt bị xoắn thành vụn phấn. Mà ba đạo ánh kiếm xoắn ốc, thế đi cơ hồ không bị ảnh hưởng, cùng tiếng tê tê nhiếp tâm phách, bổ thẳng vầng trăng sáng trên trời!
Trong mắt hắn, vầng trăng sáng kia rõ ràng là then chốt phá trận!
Chỉ cần kích vỡ vầng trăng sáng kia, cả đại trận sẽ không công tự phá.
Tầng tầng quầng sáng như một lớp vải dày, đao búa khó thương, nhưng nếu là một mũi nhọn, lại có thể dễ dàng đâm phá tầng vải này.
Ba đạo ánh kiếm xoay tròn không ngớt, cộng đồng tạo thành một trận xoắn cắt bén nhọn vô cùng, mỗi một đạo ánh kiếm là thanh đao sắc bén nhất, lực đâm xuyên xa xa vượt quá một ánh kiếm bình thường!
Quầng sáng trước ngăn được Nhất tiễn mai của hắn đối mặt chiêu Tam lộng này, lại dễ dàng bị đâm xuyên!
Ánh kiếm nhanh như chớp giật, vượt xa quầng sáng có thể đuổi kịp. Nhưng quầng sáng lại giống như vật sống, biết không chống đỡ kịp ánh kiếm, bèn bổ thẳng Tông Minh Nhạn!
Một vòng bao quầng sáng, từ trời mà giáng, thẳng hướng Tông Minh Nhạn phủ tới!
Cho dù năng lực Tông Minh Nhạn, cũng không dám dễ dàng thử hiểm, vị tu giả xuất khỏi tỷ thí kia đã tạo ấn tượng mọi người khắc sâu!
Song phi yến!
Hai đóa hoa mai từ trên cành mai rơi ra, giống như hai con bướm, vây quanh Tông Minh Nhạn nhanh nhẹn mà bay. Quầng sáng từ trời giáng xuống vừa kề cận Tông Minh Nhạn, là nghe được đinh một tiếng giòn vang, lập tức bị kích nát bét, hóa làm vô số vụn mang!
Nhưng mà, quầng sáng trong bầu trời kiên nhẫn không rời miệt mài phủ tới Tông Minh Nhạn.
Đinh đinh đinh!
Dày đặc tiếng giòn vang như vô số ly pha lê đồng thời bị đánh nát!
Vụn mang dồn dập vẩy vẩy, tung bay bên người Tông Minh Nhạn, bị hai đóa mai bay lượn mang theo kình khí thổi bay tán loạn. Giữa vụn mang, Tông Minh Nhạn an nhiên vô sự.
"Người tuổi trẻ, thật hăng hái." Nam tử mặt vàng không biết lúc nào xuất hiện ở bên Thường Hoành, tấm tắc nói.
Thường Hoành vẫn ngẩng mặt nhìn bầu trời, hờ hững trả lời: "Hắn ngốc."
"Hắc hắc, cũng tốt, cũng cho chúng ta đỡ chút khí lực." Nam tử mặt vàng cười nói.
Thường Hoành nghe nói thế, ánh mắt chuyển lên người nam tử mặt vàng: "Ngươi đang tìm cái gì?"
"Ai tìm cái gì?" Nam tử mặt vàng nghe như không hiểu.
"Thực lực của ngươi, so mọi người trong đây đều cao." Thường Hoành thản nhiên nói: "Ẩn tàng thực lực, không tranh danh bậc, tự nhiên có mục đích khác. Mà ngươi không ngừng chạy tới chạy lui, giống đang tìm cái gì. Đây là Tùng Đào các, không nghe có đồ tốt gì. Vậy chỉ có một khả năng, ngươi đang tìm ai đó."
Tiếu diện trên mặt nam tử mặt vàng tan biến, ánh mắt dần dần sắc bén như đao.
Thường Hoành mặt vẫn thờ ơ.
Nam tử mặt vàng đột nhiên vỗ tay cười nói: "Người khác chỉ biết ngươi hung tàn hiếu sát, không ai nghĩ đến, tâm tư ngươi cũng cẩn mật như thế. Ta xem thường ngươi."
"Chúng ta không có xung đột." Thường Hoành từ đầu đến cuối, biểu hiện rất đạm định, tựa như đang nói một chuyện không chút quan hệ với chính mình.
Nam tử mặt vàng than nhẹ một tiếng: "Không ở trong đây." Trong thần sắc khó che thất vọng.
"Vậy thật đáng tiếc." Thường Hoành mặt bình tĩnh nói, hắn lại không nói đáng tiếc cái gì.
Trong ý ý thức hải Tả Mạc, Bồ ngồi trên bia mộ, ánh mắt nhìn nơi xa, khóe miệng nổi lên tiếu ý khó nói, tựa hồ có chút trào phúng, có chút hồi ức, có chút tịch mịch, có chút vắng lặng...
Không như Bồ yêu ổn như thái sơn, lúc này Tả Mạc lại có như tên trên cung, vừa đụng là phát!
Vầng trăng sáng kia tuy không phải tráo môn, nhưng nếu bị kích trúng, Tả Mạc cũng biết sẽ có tình trạng gì phát sinh!
Thời gian đã không nhiều cho hắn suy nghĩ.
Ba sợi dây xanh như ba ánh xanh đột nhiên xuất hiện - Phược long trận!
Vị trí dây xanh xuất hiện tinh chuẩn, vừa đúng tại con đường đạo ánh kiếm xoắn ốc phải qua.
Không giống Phược long trận Tả Mạc trước dùng, ba sợi dây xanh này, vừa xuất hiện, liền kết thành một cái nút thắt, một cái nút thắt vừa đủ có thể giữ được ba đạo ánh kiếm!
Ba đạo ánh kiếm đâm vào nút thắt, độ cứng của nút thắt vượt quá ý liệu của Tông Minh Nhạn, dưới một xoắn, không ngờ không vỡ!
Nhưng cũng vào lúc Tông Minh Nhạn sững sờ, đột nhiên không trung xuất hiện một lưới lửa.
Một lưới lửa lam nhạt tinh mịn to lớn!
Bảy đoạn gỗ xanh hấp thu thủy lực, chuyển hóa làm mộc lực ùn ùn không ngừng. Cạnh mỗi đoạn gỗ xanh, có bảy đỉnh lò đồng xanh đầu sư tử nhỏ cấp hai, ánh lửa đỏ sẫm từ trong miệng sư tử lò đồng phun ra, tập trung giữa trời, sau hối tập ngọn lửa đỏ hồng lại trở nên nhạt.
Xung quanh mỗi bảy đỉnh lò đan, lấy mười hai ngọc bài làm cốt, tơ vàng ròng làm vỏ, kết thành Tam chuyển hỏa trận!
Sau Tam chuyển, ngọn lửa lúc này đã gần trong suốt!
Bảy ngọn lửa gần như trong suốt bay lên bầu trời, trên không trung giao đan vào nhau.
Bảy bảy bốn mươi chín đỉnh tiểu lò đan, kết thành Đại ly hỏa phù trận!
Phù trận vừa thành hình, mỗi sợi hoả tuyến đều hơi run, ngọn lửa nguyên bản gần như trong suốt lại biến hóa, không ngờ nổi lên màu lam nhạt.
Đây mới là thứ mọi người thấy trên bầu trời - lưới lửa lam nhạt khổng lồ!
Lưới lửa lam nhạt vừa đủ đem ba đạo ánh kiếm cùng Tông Minh Nhạn tách ra!
Tông Minh Nhạn sắc mặt khẽ biến!
Lưới lửa này không ngờ cách tuyệt liên hệ giữa hắn cùng ba đạo ánh kiếm!
Đồng thời, nút thắt Phược long giữc ba đạo ánh kiếm xoắn cắt mạnh mẽ hướng một bên dẫn một cái!
Binh!
Nút thắt Phược long cuối cùng không ngăn nổi ba đạo ánh kiếm xoắn cắt, trong nháy mắt bị xoắn nát bét! Nhưng nương theo một dẫn này, ba đạo ánh kiếm chệch ra, sát qua vầng trăng khuyết trên trời, chìm vào không trung, không còn tăm tích!
Mọi người ở đây đều bị lưới lửa đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu mình làm kinh sợ!
Tia lửa lam nhạt, vô thanh vô tức, lại như lưới nhện lam nhạt to lớn vô cùng phủ trên đỉnh đầu bọn họ.
Nhưng sợi lửa lam nhạt tịnh không thô kệch kia lại khiến rất nhiều biến sắc vì nó, chúng nó phóng thích ra nhiệt cao khủng bố, khiến mỗi người kinh sợ! Ngọn lửa lam nhạt, cường độ của nó sắp đạt đến mức độ kinh người nào?
Lưới lửa lam nhạt không tiếng động mà tùy ý nung nóng, trong phù trận nghiễm nhiên trở thành một lò đan cự đại!
Ngũ Lăng tán nhân cùng Ngụy Phi trên bầu trời, thấy một màn cực kỳ tráng lệ.
Hồ nước nửa mẫu hơi nước bốc lên mờ mịt, hoạt bát dị thường, chúng hóa thành từng luồng thủy lực, ùn ùn không ngừng chui vào đoạn gỗ xanh, mộc lực xanh mướt an tĩnh, đầu nhập lò đồng xanh đầu sư tử, chuyển hóa thành hỏa lực đỏ sẫm, lại qua Tam chuyển hỏa trận, lại thành Đại ly hỏa phù trận, kết lưới mà thành.
Ngụy Phi trợn mắt há mồm, rì rầm tự nói: "Điêu luyện sắc sảo! Năng lực thần kỳ!"

Tu Chân Thế Giới - Chương #149


Báo Lỗi Truyện
Chương 149/915