Chương 118 : Giữa vui và buồn


Âm hỏa châu bay ra từ tay Tả Mạc, hóa thành một hỏa tiến màu nhxu bạch, kích trùng một gốc cổ thụ thân to bằng bảy tám người ôm trước mặt Tả Mạc.
Ngọn lửa màu nhũ bạch men theo thân cổ thụ, lan tràn rất nhanh, chớp mắt, ngọn lửa màu nhũ bạch liền bao lấy toàn bộ cổ thụ, ngay cả một chiếc lá cũng không bỏ qua. Cổ thụ vừa rồi sinh cơ còn dào dạt, ngọn lửa nhũ bạch lướt qua, lá cây màu lục lập tức biến thành trắng bệch. Rất nhanh, toàn bộ cây cổ thụ chuyển màu trắng, không có chút lục sắc, cổ thụ trắng bệch phát ra hàn ý bức nhân, chung quanh bắt đầu có tuyết bay.
Lá cây màu trắng từng chút từng chút tan vỡ, như bị phong hóa, rì rào rơi xuống.
Một cơn gió thổi qua, hoa tuyết tung bay, vô số mãnh nhỏ màu trắng từ cổ thụ theo gió bay đi.
Một gốc cổ thụ um tùm sum xuê to lớn cứ như vậy hóa thành vô số bụi phấn tắng tan biến trong gió ngay trước mặt Tả Mạc.
Tả Mạc rung động trước tràng cảnh này.
Về tới tiểu viện, hắn còn chút hoảng hốt. uy lực của âm hỏa châu quả nhiên cường đại tới kinh người, nếu là đánh trúng thân người, Tả Mạc hoài nghi, dù là ngưng mạch kỳ tu giả sợ rằng cũng không thể cản.
Nhưng đối với thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng tự nhiên uy lực càng mạnh càng tốt.
Sau đó, hắn liền đầu nhập toàn bộ tinh lực cho luyện chế âm hỏa châu. Tá trợ tam chuyển hỏa trận, việc luyện chế âm hỏa châu hết sức thuận lợi. Lần luyện chế âm hỏa châu này cùng lần trước lại có sự khác biệt, toàn bộ hạt châu trắng tinh khiết, không nhìn ra ngấn tích như trước kia. Chẳng qua Tả Mạc mỗi khi luyện chế một hạt âm hỏa châu, nhất định phải tĩnh tọa khôi phục. Quả không hổ là đại sát khí,cần tiêu hao linh lực cùng sát khi cực kinh người.
Nhìn vào hai mươi hạt âm hỏa châu trong tay, Tả Mạc vô cùng hài lòng.
Ngẫu nhiên mơ mộng, nếu mình một hơi ném ra toàn bộ 20 hạt âm hỏa châu, sẽ khủng bố cỡ nào?
Có âm hỏa châu, âm thứ còn chưa hiểu được cũng bị ném qua bên. Điều kỳ quái là, Bồ yêu tựa hồ đã quên việc Tả Mạc còn nợ không ít âm sát chưa trả, cũng không thúc hắn tới kiếm động.
Tả Mạc cũng vui vì được thanh nhàn, nhưng rất nhanh, hắn chưa kịp hưởng vụ vui sướng từ việc luyện chế âm hỏa châu, lúc kiểm tra linh lực, hắn lập tức như rơi vào đáy cốc.
Đáng chết!
Tu vi của mình lại đình chỉ tăng trưởng!
Làm sao như vậy? Đả kích đột nhiên tới như sét đánh ngang tai, khiến hắn sửng sốt, đầu óc u u. Sau khi khắc ma văn, tốc độ tăng trưởng tu vi lại hạ thấp, hắn tuy lo lắng tới, nhưng cũng không thể bảo trì lãnh tĩnh, bởi vì việc này còn đang tăng trưởng.
Nếu tu vi đình chỉ tăng trưởng…
Hắn không dám nghĩ tiếp!
Từ lần Bồ yêu chỉ điểm, Tả Mạc đều cực kỳ keo kiệt từng tia linh lực, điều này cũng khiến hắn vô cùng mẫn cảm với sự biến hóa linh lực trong cơ thể, biến hóa có nhỏ bé, hắn đều có thể phát hiện.
Hắn hiện tại chỉ là trúc cơ kỳ, là giai đoạn tu vi tăng trưởng nhanh nhất. Hắn mỗi ngày tiêu phí lượng lớn thời giant u luyện "thai tức luyện thần", là vì hi vọng có thể bổ khuyết, dù chỉ tăng lên chút linh lực là tốt rồi. Trước kia cũng đích xác như hắn tưởng tượng, do ma văn, linh lực tăng trưởng tuy chạm lại, nhuwgn tu vi vẫn ngoan cường tăng tiến. Nhưng từ năm ngày trước tới giờ, liên tục năm gnayf, linh lực không chút biến hóa, tình huống này hắn chưa từng gặp qua.
Tả Mạc vô cùng khẩn trương!
Nếu như linh lực đình chỉ tăng trưởng, tu vi của hắn vĩnh viễn dừng ở trúc cơ kỳ! Khủng hoảng trước nay chưa từng có lan tràn trong lòng hắn, hắn vội chạy tới thức hải. Bồ yêu nhắm mắt ngồi trên bia mộ, vô luận Tả Mạc gọi hắn thế nào, hắn đều không động, giống như bức tượng. Bồ yêu đang nhập định, vấn đề này hắn không thể đi hỏi chưởng môn và các sư bá. Hắn không hi vọng rằng, nhị sư bá bọn họ vốn trung thành liệp sát yêu ma sẽ không biết ma văn.
Tu vi đình trệ tại trúc cơ kỳ…
Cái giấc mộng kia thì sao? Mình dựa vào cái gì để đi tìm người cải dung mạt thức mình?
Tả Mạc tựa như bị rút đi toàn bộ khí lực, ngã ngồi trên đất. Từ khi biết mình bị cải dung mạt thức, hắn không ngừng nói với mình, phải đi tìm đáp án của mộng, đi tìm đáp án của cải dung mạt thức. Nhưng tín niệm giúp hắn không ngừng tiến tới đột nhiên bị phá hủy từ gốc, hắn không biết.
Bóng đêm thâm trầm, hắn nằm trên đỉnh phòng, âm khuê bên cạnh không ngừng phát thanh, đầu gối, hai tay, chỉ vào thiên không.
Tâm tư hắn phiêu diêu đi rất xa. Đã bao lâu không nằm đây? Hắn quyết định đi tìm đáp án, sau đó thời gian nằm trên nóc nhà nghe âm khuê ngày càng ít, mỗi ngày bị vô số tâm pháp cần tu luyện lấp đầy thời gian, mỗi ngày hắn đều không ngừng nói với mình, càng phải nỗ lực mới được…
Trong trời đêm, sao sáng như biển.
Tả Mạc cực kỳ mệt, như một đứa trẻ, co ro, trong tiếng âm khuê, trầm trầm đi vào giấc ngủ.
Không có mộng mị.
Ngày thứ hai, ánh mặt trời chiếu lên người, cảm giác ấm áp.
Tả Mạc mở mắt, hắn cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng không nói nên lời, cảm giác chán chường đêm qua quét sạch. Nghĩ lại hôm qua mình đã tuyệt vọng bi quan, hắn cảm giác có chút nực cười. Tu vi không tăng trưởng thì không tăng trưởng, chỉ cần nỗ lực, có thể tìm ra mấu chốt. Sau khi ngủ một giấc, hắn cảm thấy toàn thân tràn trề sức lực, đấu chí tràn đầy.
Không có linh lực, còn có thần thức, còn có phù trận, còn có linh thực, còn có luyện đan, luyện khí!
Hắn lại một lần nữa kiểm tra linh lực trong thân thể, quả nhiên là vẫn như cũ, chẳng qua hắn cũng không có suy nghĩ bi quan, ngược lại hết sức bình tĩnh. Hắn từ nhập định tỉnh lại, tỉ mỉ tìm tòi, hắn cần xác định kỹ một lần nữa phương hướng chủ công.
Chỉ tốn thời gian rất ngắn, hắn liền xác định phương hướng chủ công là – phù trận!
Đối với kẻ tu vi đã đình chỉ tăng trưởng, phù trận có ý nghĩa trọng yếu đối với việc đề thăng khả năng. Muốn giải quyết vấn đề tu vi đình trệ, phù trận là một chướng ngại hắn bắt buộc phải vượt qua. Mà hiện tại hắn hiểu được làm sao luyện chế trận bàn, những phù trận công kích, hắn cũng có thể phát huy ra tác dụng. Phù trận có tác dụng trợ giúp luyện đan cùng luyện khí hết sức lớn, không quản dùng dương phức nào, đi con đường nào, tinh thạch là thứ không thể thiếu. Làm sao kiếm được tinh thạch, đó cũng là vấn đề Tả Mạc không thể tránh qua.
Khác với linh lực, tốc độ tăng trưởng thần thức không thụ ảnh hưởng, vẫn bảo trì tốc độ tăng trưởng tốt. chỉ đáng tiếc, hắn có bảo sơn mà không biết dùng thế nào. Thủ đoạn công kích liên quang tới thần thức, chỉ có thần thức thứ cùng âm thứ. Thần thức thứ uy lực quá nhỏ, âm thứ uy lực tốt, nhưng Tả Mạc vẫn bỏ qua. Âm thứ cần âm khí nồng nặc thuần túy, Tả Mạc chỉ có thể dùng biện pháp dùng tới âm châu, âm thứ không tiện như âm hỏa châu, cũng không có uy lực cường đại như âm hỏa châu.
Trừ điều này ra, "kim cương vi ngôn" lại là một hướng ngoài mong đợi, Tả Mạc quyết định tìm một chút pháp quyết luyện thế của tu giả, xem có thể mượn xem một chút. Hoặc nếu có thể động dụng phù trận, lần trước, "nhục thân kim y" phối hợp "thiên quân" có thể ngăn cản hai âm thứ.
Hắc hắc, mình có thể suy xét "dược phù lưu" mà! Linh đan mình có thể luyện, pháp bảo mình luyện, còn về giấy phù, hắn không ngại học thêm một môn vẽ phù.
Tả Mạc càng nghĩ rõ ràng, càng phấn chấn.
Trời không tuyệt đường người, không có linh lực, còn có rất nhiều biện pháp biến thông.
Sự thực chứng minh, người bị bức đến tuyệt cảnh, luôn bạo ra tiềm lực khổng lồ.
Sáng sớm, Lý Anh Phượng mở cửa tiệm, nhìn thấy Tả Mạc ở ngoài cửa, lập tức sững sờ: "Sư đệ, sao ngươi lại tới nuwax?"
" a…" Tả Mạc kêu lên một tiếng, thật không biết nói gì, xem ra sư tỷ Lý Anh Phượng thật sự bị dọa vì lần luyện hóa mặc hạt sen.
Lý Anh Phượng lập tức ý thức được câu nói này không thỏa đáng, liền bồi thêm một câu: "Chẳng phải ngươi phải tham gia Đấu kiếm hội sao? Thời gian này nên cố găng tu luyện bị chiến."
Tả Mạc phất tay: "Môn phái chúng ta còn nhờ vào đại sư huynh, chút thực lực của ta không đủ kì vọng."
Lý Anh Phượng nghe vậy, nhíu mày, nghiêm túc nói: "Sư đệ chớ coi nhẹ mình, sư đệ luyện khí kỳ liền lĩnh ngộ kiếm ý, dạng thiên phú này, trong môn phái trừ đại sư huynh còn ai có thể so? Sư đệ sao có thể tự ti, không chí tiến thủ?"
Tả Mạc đổ mồ hôi hột, biết sư tỷ muốn tốt cho mình, nhưng không biết nên giải thích thế nào, chỉ có thể nói: "Tiểu đệ không tự ti, chỉ là thời gian này tài chính có chút căng thẳng."
Lý Anh Phượng chấn kinh: "Tinh thạch của ngươi đều tiêu đi đâu? Ngươi thời gian trước kiếm nhiều tinh thạch như vậy, đã xài hết rồi sao? Ngươi xài thế nào?"
Tả Mạc không biết nên nói gì, cũng không thể nói cho sư tỷ, trong thức hải của hắn có giấu một vị động không đấy chuyên ăn "tinh thạch". Theo lẽ thường, mấy ngàn viên tinh thạch cấp 3, đối với một tu giả trúc cơ kỳ là một khoản khổng lồ, nếu là trước kia, hắn không dam mơ tới. Dù là tại Đông Phù, cũng là một khoản tương đương kinh người. Hiện tại Tả Mạc lại nói với nàng, tinh thạch đã xài hết, sao không khiến Lý Anh Phượng kinh ngạc?
"Tinh thạch luôn không đủ tiêu." Tả Mạc cười ha ha nói với sư tỷ đang trợn tron mắt nhìn hắn.
Không chịu nổi Tả Mạc dây dưa, Lý Anh Phượng cuối cùng cũng đáp ứng Tả Mạc lần nữa mở hàng. Do đoạn thời gian trước tĩnh lũy danh khí, Tả Mạc vừa khai trương, rất nhiều tu giả nghe tiếng chạy tới.
Tả Mạc không biết, hắn hiện tại có chút danh tiếng trong số tu giả sinh sản. Đặc biệt sau khi hắn thành coogn cắt hàn thiết từ cấp 4, sau đó thành công luyện hóa mặc hạt sen cấp 4, tuyệt kỹ khống hỏa của Tả Mạc được truyền tụng vang xa.
Đặc biệt lần này Tả Mạc lần nữa khai thông việc chi trả bằng tinh thạch, chi trả bằng ngọc giản, chi trả bằng pháp bảo… chấp nhận nhiều loại thanh toán được hoan nghênh nhiệt liệt, đơn hàng cực kỳ nhiều.
Cả một ngày, Tả Mạc không mệt nhọc như trước kia, hắn đưa cho Lý Anh Phượng một ngọc giản: "Sư tỷ, giúp ta xem những tài liệu này cần bao nhiêu tinh thạch?"
Lý Anh Phượng nhận lấy ngọc giản, nhìn sơ qua: "đại khái 50 viên tinh thạch cấp 3. Di, sư đệ ngươi hiện tại cũng bắt đầu hứng thú với phù trận sao?" trong danh sách Tả Mạc cung cấp, không có tài liệu quá coa phẩm, thuần nhất là tài liệu cấp 1, 50 viên tinh thạch cấp 3, có thể mua được gần 1 nửa viện. Lý Anh Phượng càng thấy hiếu kỳ, sư đệ lần trước có được mấy ngàn viên tinh thạch cấp 3 là tiêu thế nào mới hết.
"Ân, đúng vậy, phù trận là tương đương mới lạ. Đây là 50 viên tinh thạch cấp 3, sư tỷ giúp ta chuẩn bị."
"Không vấn đề." Lý Anh Phượng dễ dàng tiếp lấy tinh thạch, nàng cơ hồ nắm rõ như lòng bàn tách toàn bộ quầy tiệm tại Đông Phù, không chút phí sức có thể mau đủ những thứ này. Còn về phương diện tu luyện, sư đệ có thiên phú cao hơn mình, dĩ nhiên có tính toán riên.
do=newreply&p=7343698)

Tu Chân Thế Giới - Chương #118


Báo Lỗi Truyện
Chương 118/915