Chương 114 : Đấu kiếm hội


Tả Mạc chạy tới Vô Không Đường, ngạc nhiên phát hiện sư huynh La Ly cũng tại, hắn hành lễ với chưởng môn đang ngồi ở thủ tịch, sau đó mới đứng qua một bên. Nhìn lướt xung quanh, vài sự sư bá cùng sư phó đều không tới, Vô Không đường chỉ có ba người bọn họ.
"La Ly, Tả Mạc, hai người các ngươi chuẩn bị một chút, một tháng sau, cùng sư huynh Vi Thắng của các ngươi đại diện bổn môn xuất chiến Đông Phù đấu kiếm hội. Trong thời gian này, các ngươi cần cù tu luyện, chớ lười biếng." Chưởng môn nói hết sức ngắn gọn.
Danh phận đại sư huynh của Vi Thắng, từ khi hắn đi ra kiếm động đã không có điểm hoài nghi, nghe nói chưởng môn đương trường xác định.
La Ly không nói gì, chỉ hành lễ.
Không có chuẩn bị tư tưởng, Tả Mạc đứng ngây tại chỗ, Đấu kiếm hội? Mình phải tham gia đấu kiếm hội?
Một lát sau, hắn mới khôi phục tinh thần, cuống quit nói: "Chưởng môn, cái này… cái này có phải có chút không oonr?"
"Có gì không ổn?" Bùi Nguyên Nhiên không nghĩ tới Tả Mạc thế nhưng nói không ổn.
Thấy chưởng môn nhìn mình. Tả Mạc kiên trì nói: "Đệ tử chỉ sợ không thể đảm nhiện, bổn môn có sư huynh Vi Thắng cùng sư huynh La Ly liền đủ, đệ tử thực lực yếu kém…"
Nói còn chưa hết, ngay cả La Ly cũng nhìn hắn có chút quái dị.
Bùi Nguyên Nhiên cười ha ha: "Ngươi bộ dáng như vậy, nhưng thực xin lỗi cái tên lóng lột da cương thi của ngươi nha." Hắn hơi hơi nheo mắt, hết sức ôn hòa nói: "Chiêu bài của sư môn, tới lúc dùng tự nhiên phải dùng. Nhưng mà thôi, thời điểm sư môn cần các ngươi xuất lực, cũng không phải chỉ có bây giờ."
Tả Mạc bộp chộp.
Xong rồi! Chuyện mình đi Linh Anh phái khẳng định đã bị chưởng môn biết.
Ánh mắt ôn hòa của chưởng môn lúc này đã sắc như đao, Tả Mạc cả người không tự nhiên, lời nói đến miệng liền nuốt về, vội hỏi: "Vâng vâng vân! Đệ tử nhất thời hồ đồ! Vì sư môn kiếm vinh dự, là bổn phận của ta, đệ tử vượt lửa qua sông, không chối từ!"
Chường môn phì cười: "Vượt lửa qua sông thật ra không cần, ngươi cứ thử, đối với ngươi cũng có lợi thật lớn."
Tả Mạc nhất thời ngượng ngừng, cũng may mặt hắn không lộ vẻ gì, nhìn không ra manh mối. Hắn sở dĩ không muốn tham gia đấu kiếm hội, là không nghĩ bỏ phí tinh lực. Hắn bỗng nhiên có chút tò mò hỏi: "Chưởng môn, đấu kiếm hội không cử hành thời gian này sao? Đệ tử nghĩ nó đã kết thúc."
"Ha ha, môn phải bản thô đều biết mấy người, các ngươi có thể trực tiếp tham gia đấu kiếm hội, mà không cần tham gia khai mạc. Tốt lắm, nếu có nghi vấn gì, liền đi hỏi sư tỷ Lý Anh Phượng, ta đã để nàng phụ trách hậu cần lần tỉ thí này." Bùi Nguyên Nhiên phất phất tay, ý bảo hai người lui ra.
La Ly từ đầu tới cuối cũng không nói gì, tựa như đầu gỗ đứng nguyên chỗ. Tả Mạc cùng hắn không chào hỏi, đều rời đi.
Đi tới cốc khẩu Tây Phong cốc, Tả Mạc vẫn chưa phản ứng lại. hắn từ đầu luôn không nghĩ tới việc tham gia đấu kiếm hội, tuy rằng hắn cũng đỏ mắt với phần thưởng, nhưng chính hắn biết mình có bao nhiêu cân lượng. hắn tại Đông Phù luyện chế tài liệu, cũng có nghe thấy qua, nghe nói lần này là đấu kiếm hội có quy mô lớn nhất, số người tham gia đông nhất từ trước tới nay tại Thiên Nguyệt giới.
Đừng thấy hắn tại Linh Anh phái diễu võ dương oai mà đánh giá cao, trong đó may mắn chiếm tỷ lệ rất lớn. Tại Thiên Nguyệt giới, tuổi trệ đệ tử số lượng đông đảo, đứng đầu trong đó đều đã đạt tới ngưng mạch kỳ, giống như sư huynh Vi Thắng. Ngưng mạch kỳ như một cánh cửa, trước 30 tuổi không vượt qua, sẽ không có đại thành tựu.
Ngay cả sư huynh Vi Thắng, Tả Mạc tràn ngập tin tưởng, nhưng nếu đặt ở toàn bộ Thiên Nguyệt giới, tin tưởng này phải cắt bớt. Đông Phù dù sao cũng là một trong mười ba trọng trấn của Thiên Nguyệt giới, còn có vô số đại tiểu gia tộc phân tán nơi hẻo lánh u dã.
Thiên Nguyệt giới trừ bỏ các môn phái lớn nhỏ, các gia tộc là nhiều nhất. Các gia tộc phần lớn là nhiều thế hệ tu chân, không khác gì các môn phái, nhưng càng giữ truyền thống, bọn hắn không tiếp thụ tu giả đến từ bên ngoài.
So với môn phái, tài nguyên gia tộc chiếm cứ có vẻ ít một chút, pháp quyết cũng ít hơn một chút. Nhưng bọn hắn cũng có đạo sinh tồn của mình, nhất là pháp quyết, tuy rằng không nhiều, nhưng vì các đời đệ tử không ngừng bổ sung hoàn thiện, chỉ cần thuận lợi truyền thừa xuống, tất có chỗ tinh diệu. Đệ tử xuất thân môn phái, trụ cột tại các phương diện vững chắc hơn rất nhiều, Nhưng đệ tử xuất thân gia tộc thương có những pháp quyết cực kỳ tinh diệu, có ưu có khuyết.
Trong các tu chân gia tộc, nếu có một đệ tử thiên phú xuất chúng, tài nguyên các phương diện tập trung càng lợi hại hơn so với môn phái.
Nhiều cao thủ lợi hại như vậy, mình chỉ có tu vi trúc cơ kỳ, đi xem náo nhiệt cái gì? Tả Mạc bĩu môi.
Kỳ thật trong lòng hắn, sư huynh La Ly cũng là không có hy vọng gì, môn trung nếu nói có hi vọng, chỉ có sư huynh Vi Thắng. Vừa nghĩ tới sư huynh Vi Thắng, Tả Mạc lại chờ mong. Từ kiếm động bước ra, sư huynh tu vi ngưng mạch kỳ, sẽ có biểu hiện thế nào? Điều này cũng là điểm hứng thú duy nhất của Tả Mạc với đấu kiếm hội.
Âm sát trong kiếm động đều bị sư huynh đánh tan, Bồ yêu lại thỉnh thoảng tán thưởng sư huynh.
Được rồi, dù sao cũng là đi. Tả Mạc hạ quyết tâm, a, đương nhiên muốn biểu hiện hết sức một chút, miễn cho chưởng môn trách phạt. Nghĩ xong, Tả Mạc liền quyết định tạm thời ném vấn đề này qua một bên, nên làm gì thì làm đó.
Đến gần tiểu viện, tiểu Quả còn đang luyện kiếm, mồ hôi rát nhiều, hết sức chuyên chú. Tả Mạc không quấy rầy, mà lẳng lặng nhìn một lát, rất nhanh hắn gật đầu. Tiểu Quả tiến bộ thần tốc, "thanh hoa" kiếm quyết đã có hình. Nói thật, thiên phú tu kiếm của tiểu Quả chỉ có thể coi là bình thường, Tả Mạc ngay từ đầu chỉ điểm cũng chỉ là hết nghĩa vụ của sư huynh.
Nhưng theo thời gian, tiểu Quả không ngừng tiến bộ, nhất là khắc khổ vượt quá mức tưởng tượng của Tả Mạc, làm cho thái độ của hắn đã phát sinh chút thay đổi, chỉ điểm càng tận tâm.
"thanh hoa" kiếm quyết, trong âm nhu giấu diếm sát khí, kiếm quang màu xanh đen hết sức âm nhu, tầng tầng trọng điệp, nhứ nét bút vẻ tỉ mỉ, có khi kiếm thế thoải mái, bừng tỉnh vẩy mực tả ý.
"thanh hoa" của tiểu Quả hiện tại còn thiếu sát khí, nhưng lại tại triền, âm, nhu lại cực kỳ xuất sắc. hơn nữa làm Tả Mạc kinh hãi cùng là trong kiếm thế của nàng mơ hồ lộ ra "nhận". Nàng tựa như một con nhện e lệ rụt rè, an tĩnh, ẩn nấp phun tơ cứng cỏi tinh mịn, đem đối thủ nhốt chặt.
"Thanh hoa" thật đúng là thích hợp nàng!
Tả Mạc thầm tán thưởng, thay nàng thấy cao hứng, đợi một thời gian, tiểu Quả tất nhiên có thể trở thành một kiếm tu thực lực không thấp.
Về phần "thanh hoa" kiếm quyết, một loại biến hóa bên trong : tả ý, Tả Mạc cảm thấy không thể cưỡng cầu, loại này có liên quan tới tính cách. Tiểu Quả không phải cái loại hào sảng khiêu khoát, phỏng chừng khó mà lĩnh ngộ tới một tầng kiếm ý. Chẳng lẽ câu nệ cho biến hóa, trái lại nếu như cứ phát triển như trước mắt, nhất định có thể bước ra con đường của mình.
Nghĩ chút, tả Mạc đem tất cả ngọc giản mình có mà hắn cảm thấy có thể có trợ giúp cho kiếm quyết tìm ra cho tiểu Quả, phần lớn là một số kiêm quyết âm nhu.
Tiểu Quả lúc này cũng đã hoàn thành một lần huấn luyện đầy đủ, ngẩng đầu phát hiện Tả Mạc đứng bên quan sát, hơi thở kiềm hang, ngạc nhiên hô lên; "sư huynh…."
"Ngô." Tả Mạc chậm rãi đáp lời, tiếp theo từ bách bảo nang lấy ra mấy tấm ngọc giản đưa cho tiểu Quả: "Lấy về xem đi. Không cần một lòng khổ luyện, xem nhiều chút, thêm kiếm thức, cũng có nhiều chỉ dẫn đối với bản thân."
Mắt tiểu Quả lại ậng nước, Tả Mạc vô cùng đau đầu, nhanh chóng nhét ngọc giản vào tay Tiểu Quả, nghiêm túc nói; "đây là bài học! Ta sẽ kiểm tra! Không được lười biếng! tiếp tục luyện đi!"
Nói xong, trốn chạy, về thẳng phòng nhỏ.
Tiểu cô nương cái gì cũng tốt, chỉ là quá thích khóc. Tả Mạc lắc đầu, đối với tiểu Quả, hắn cũng thật hết cách. A, làm cho chính cô ta luyện đi, dù sao hiện tại nàng cũng luyện rất tốt. Tả Mạc hết sức vô trách nhiệm nghĩ.
Rất nhanh, vấn đề này bị hắn ném qua một bên, bắt đầu khóa trình tu luyện mỗi ngày.
Hắn hiện tại tu luyện cực bất bình hành, tuyệt đại đa số thời dan danh cho tu luyện tâm pháp. Vô luận là "thai tức luyện thần" hay là "kim cương vi ngôn" đều tiêu phí lượng lớn thời gian. So ra, thời gian hắn tiêu phí tai pháp quyết ít tới thương cảm. Ngũ hành pháp quyết của linh thực phu, vì không có nội dung phía sau, không thể tiếp tục, chính là mỗi ngày tiêu phí chút thời gian điều khiển, phòng ngừa lui bước. Mà "Ly thủy" kiếm quyết từ khi hắn dung hợp kiếm ý, hắn liền phát hiện, hắn đã lệch khỏi nội dung trong ngọc giản tương đối lớn. Nội dung trong kiếm quyết cũng không thích hợp kiếm ý mới của hắn. Kiếm ý không dễ dàng dung hợp một làm, muốn tách ra càng không dễ dàng.
Duy nhất khiến Tả Mạc thấy may mắn là, sau khi kiếm ý dung hợp uy lực lớn hơn trước kia nhiều.
CÒn lại, tất cả đều là pháp quyết luyện đan luyện khí linh tinh. Luyện đan tự nhiên không cần nói, Thi Phượng Dung cảm thấy bản thân không có thời gian chỉ điểm hắn, liền mang cho hắn xem tất cả ngọc giản về luyện đan. Chỉ cần ngọc giản tương xứng với tu vi của hắn, cũng bị nàng hủy đi cấm chế, cung Tả Mạc.
Không thể không nói, việc này rất hữu ích với Tả Mạc. hiện giờ hắn vận dụng Chung Duẩn hỏa mạnh hơn trước không biết bao nhiêu lần, rất nhiều chỗ tinh diệu cũng đã lĩnh ngộ được. Cho dù gặp trở ngợ về tu vi, có rất nhiều chỗ khó hiểu, nhuwgn ý nghĩ, kiến thức của hắn đã khác xa ngày xưa.
Về phần luyện khí, hắn chỉ có thể coi là kiêm tu, duy nhất có thể xưng là am hiểu là xử lý tài liệu. Mặt khác, yếu tới thương cảm. Bất quá hắn cảm thấy luyện khí cũng là phương hướng tốt, đặc biệt hắn có được hỏa chủng. Lúc nhàn hạ, cũng sẽ xem các ngọc giản về luyện khí của nhị sư bá.
Bởi vậy có thể thấy được, pháp quyết của hắn ít tới cỡ nào.
Bất quá, hắn cũng không có bao nhiêu biện pháp. Dù rằng hắn không thể nói với chưởng môn cùng nhị sự bá, nếu không khẳng định bị mắng. Các trưởng bối nhất định sẽ hết sức nghiêm khắc răn dạy và quở mắng hắn, cố gắng luyện kiếm, chớ tham nhiều không tinh.
Nhất kiếm phá vạn pháp, là tự tin của cao thủ kiếm tu.
Đáng tiếc Tả Mạc chẳng phải cao thủ, gần đây cũng không có dành nhiều thời giờ tu kiếm quyết. Hắn là một kẻ chủ nghĩa thực dụng thuần tùy, phương hướng phát triển của hắn hoàn toàn là nhu cầu thôi động cùng an bài. Lần trước tại Linh Anh phái suýt thua, hắn liền tỉnh giấc, việc này không thể xem nhẹ tiếp được.
Kiếm tinh thạch, vẫn là bình bình tốt hơn.
Trước mắt hắn dành lượng lớn thời gian cho phù trận, chỉ là vì khuyết thiếu thủ pháp hữu hiệu, cho nên dù đang cân nhắc, kỳ thật không quá thích thú.
Chỉ là hiện giờ có trận bàn, điều này không nghi ngờ gì nữa đã mở tra cho Tả Mạc một cái cửa sổ.
Ngoài cửa sổ, là thế giới hoàn toàn mới.

Tu Chân Thế Giới - Chương #114


Báo Lỗi Truyện
Chương 114/915