Chương 939: Làm muội muội.


Trước khi tới lập anh thành, Nhạc Thành nói Khiếu Thiên Hổ và Tử Điện Mãng thu hồi bản thể rồi mọi người đi vào Nhạc gia.

Lúc này cảnh bi thảm do Viễn Cổ Hổ Tộc và Hắc Ám Thần Điện tạo nên ở lập anh thành đã được thu thập xong, nhìn thấy đại trạch của Nhạc gia, Nhạc Tử Phong và Nhạc Tử Sơn đều cảm khái.

Nhạc Thành ở Nhạc gia thu xếp một phen, Phùng mẫu có hai đệ đệ tuổi cũng đã hơn năm mươi ba đứa cháu gái hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, một đứa cháu mới mười lăm tuổi, biết là Nhạc Thành đại nhân trở về, tám người bọn họ đều kích động không thôi.

Nghe thấy Nhạc Thành đại nhân muốn gặp bọn họ, cả tám người này đều đến đại sảnh quỳ gối không dám ngẩng đầu lên.

Nhạc Thành quét qua người nhà của Phùng mẫu thì biết rằng bọn họ chỉ là những người bình thường, chưa từng tu luyện đấu khí và ma pháp.

- Các ngươi mau đứng lên đi, ta xem phùng mẫu là người thân của mình, các ngươi không cần câu nệ.

Nhạc Thành khẽ nói với tám người.

- Phùng mẫu đã qua đời, ta cũng chỉ có thể tìm các ngươi, các ngươi có nguyện vọng gì thì cứ nói.

Nhạc Thành nói với người nhà của phùng mẫu.

Tám người cúi đầu không nói, trong mắt hiện ra vẻ sợ hãi. Text được lấy tại truyenyy[.c]om

- Các ngươi có nguyện vọng gì thì cứ nói.

Nhạc Tử Sơn nói với tám người kia.

Tám người vẫn cúi đầu không dám nói gì.

- Tiểu muội muội, muội tên là gì?

Nhạc Thành đi tới bên cạnh cô nương mười lăm tuổi kia rồi nói.

- Đại nhân, muội tên là Phùng Xảo Xảo.

Tiểu cô nương kia cất tiếng nói.

- Xảo Xảo vậy nói cho huynh biết muội có nguyện vọng gì không, huynh nhất định giúp muội hoàn thành.

Nhạc Thành khẽ nói.

- Muội chỉ mong Phong La môn không còn khi phụ người nhà của muội nữa, lần trước bọn họ làm cha của muội và đại bá bị thương, còn nói vài ngày nữa không giao ba kim tệ thì sẽ bắt muội đi làm nha hoàn cho bọn hắn, muội vạn cầu huynh cứu gia đình muội.

Phùng Xảo Xảo nói xong liền chảy nước mắt quỳ gối trước mặt Nhạc Thành.

- Nhạc Thành đại nhân, chúng ta chỉ có nguyện vọng này, mong đại nhân cứu chúng ta.

Nhất thời bảy người khác đều quỳ gối trước mặt Nhạc Thành.

- Phong la môn là ai vậy, lão tử đem bọn họ giết sạch?

Nhạc Tử Phong tức giận nói.

- Mọi người mau đứng lên đi, về sau Phong la môn sẽ không dám khi dễ mọi người nữa đâu, ta đảm bảo.

Trong mắt của Nhạc Thành hiện lên hàn quang rồi kém đám người Phùng Xảo Xảo đứng lên.

- Tiểu cô nương yên tâm đi, về sau không ai dám khi dễ người nhà cô nương nữa đâu.

Nhạc Tử Sơn cũng nói.

- Phụ thân, không phải người vẫn luôn nói không có con gái sao, con thấy cô nương này cũng rất thông minh, hay là chúng ta nhận làm con gái nuôi đi.

Nhạc Thành nói với phụ thân mình.

- Được, chỉ không biết tiểu cô nương này có đồng ý hay không.

Nhạc Thành sửng sốt rồi nói.

- Xảo Xảo, ý của muội thế nào?

Nhạc Thành mỉm cười hỏi Phùng Xảo Xảo.

- Chuyện này…

Tiểu nha đầu nhìn Nhạc Thành, rồi quay đầu nhìn phụ mẫu của mình hỏi ý kiến cha mẹ.

- Nha đầu ngốc, đây là phúc khí tu luyên kiếp trước của con, còn không mau bái kiến cha nuôi.

Cha mẹ Phùng Xảo Xảo lập tức nói.

- Xảo Xảo ra mắt cha nuôi.

Phùng Xảo Xảo ngượng ngùng quỳ trước mặt Nhạc Tử Sơn rồi nói.

- Tốt lắm, nha đầu, từ nay con chính thức là con nuôi của Nhạc Tử Sơn, không ai dám khi dễ con đâu.

Nhạc Tử Sơn vừa thu nhận một đứa con gái nuôi nên cao hứng vô cùng.

- Đúng thế, Xảo Xảo là muội muội của ta, chúng ta là người một nhà, ta phải tặng một số lễ vật còn người của phong la môn thì từ từ thu thập.

Nhạc Thành cất tiếng nói.

- Khiếu Thiên, ngươi đi một chuyến.

Nhạc Thành cất tiếng nói với Khiếu Thiên Hổ ở bên cạnh.

- Vâng, chủ nhân.

Khiếu Thiên Hổ cất tiếng đáp.

Người nhà Phùng tẩu sau khi rời đi, Nhạc Thành nói với Vân Phỉ Phỉ ở bên cạnh:

- Phỉ Phỉ, phong la môn này là gì vậy?

- Ta nghe nói trước kia Phong la môn là một thế lực không kém ở đây, môn chủ có thực lực ngũ tinh Đấu hoàng, giao tình với những người trong thành không ít, tác oai tác oái nhưng không dám chọc tới cửa hàng binh khí của Nhạc gia.

Vân Phỉ Phỉ nói.

- Không ngời lập anh trấn còn có cả thế lực này.

Nhạc Thành lạnh lẽo nói.

- Tử Long, ma ưng, Yêu Cơ, Đại Song, Tiểu Song Thanh Đồng, Hồng Loan ta giao cho các ngươi nhiệm vụ trong vòng b ngày phải bắt toàn bộ Phong la môn trở về, nhớ kỹ là phải bắt sống.

Nhạc Thành nói với đám người Đại Song và Tiểu Song.

- Vâng, chủ nhân.

Đám người Đại Song liền ứng tiếng.

- Thành Nhi, có thể bỏ qua thì hãy bỏ qua, chỉ là Lập anh trấn đúng là phải chỉnh đốn một cuhts.

Nhạc Tử Phong nói.

- Phỉ Phỉ, muội đi sắp xếp một chút, ba ngày sau để các thế lực trong thành tụ tập lại.

Nhạc Thành nói.

Cả lập anh thành bắt đầu rối loạn, phong la môn ở lập anh thành cũng là một thế lực nhị lưu đỉnh phong nhưng một ngày đã bị bắt đi hoàn toàn không thấy đâu.

Ngày hôm sau lại có không ít môn phái biến mất, đều là những môn phái có danh khí ở trong thành.

Mà đồng thời lúc này cũng có một tin tức truyền ra, Nhạc gia ba ngày sau sẽ có tuyên bố, bọn họ liền nghĩ tới xem ra đúng là Nhạc gia làm chuyện này.

Yến gia ở lập anh thành cũng là thế lực nhị lưu, nguyên nhẫn đơn giản là vì Nhạc Thành là con rể của Yến Nhân Hùng.

Lúc này ở ngoài cửa của Yến gia, hơn ba mươi người từ từ đi tới, phía trước là Nhạc Thành, tiếp theo là Vũ Văn Minh Châu, Yến Hiểu Kỳ.

- Hiểu Kỳ, con thấy mẫu thân đã già rồi, phụ thân còn có thể nhận ra ta không?

Vũ Văn Minh Châu đứng trước cửa nhà Yến gia hỏi Yến Hiểu Kỳ.

- Mẫu thân người vẫn xinh đẹp như năm đó có gì già đi đâu.

Yến Hiểu Kỳ cất tiếng đáp.

- Các người là ai, đến Yến gia có chuyện gì?

Mấy người gia đinh của Yến gia liền cất tiếng hỏi đám người Nhạc Thành, ngay cả Yến Hiểu Kỳ bọn họ cũng chưa từng thấy qua.

- Ta là đại tiểu thư, lão gia có nhà không?

Yến Hiểu Kỳ cất tiếng nói.

Mấy người hộ viện đều biết yến gia có đại tiểu thư, lúc này thấy tuyệt mỹ nữ tử phía trước có khí chất quý phái thì liền tin tới chín phần.

- Ra mắt đại tiểu thư, lão gia ở nhà, để thuộc hạ đi thông báo.

Một gia đinh cất tiếng nói.

- Không cần, để ta tự mình đi là được.

Yến Hiểu Kỳ nói với Vũ Văn Minh Châu:

- Mẫu thân chờ ở đây, con nói phụ thân đến gặp.

---o0o---

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #957


Báo Lỗi Truyện
Chương 957/1346