Chương 662: Cứu giúp.


Sau đó mọi người bắt đầu tu luyện, đây chính là nơi cực viêm Nhạc Thành cũng không có biện pháp, Huyết Linh chi là thứ quan trọng, nhất định phải lấy được nó.

Ba ngày sau ở một chỗ trong hạp cốc, hai đạo thân ảnh xinh đẹp xẹt qua, mà đằng sau có mấy đạo thân ảnh đuổi theo bọn họ.

- Sư tôn, chúng ta phải làm sao bây giờ, bọn họ đuổi theo sát quá.

Một cô gái xinh đẹp ở bên trái cất tiếng nói, đúng là Thượng Quan Uyển Nhi và Dịch Thiến.

- Thiến Nhi, Thần Hoàng Tộc đã ở không xa, đến đó chúng ta sẽ được an toàn.

Thượng Quan Uyển Nhi dồn dập chạy về phía trước.

- Sư tôn, không bằng chúng ta đem hai viên đan dược giao cho họ, bọn họ đã đuổi rất sát.

Dịch Thiến quay lại đằng sau mà nói.

- Giao ra chúng ta cũng khó sống sót chỉ có thể chạy mà thôi, khi tới Thần Hoàng Tộc thì chúng ta sẽ không có vấn đề gì nữa.

Thượng Quan Uyển Nhi cất tiếng nói:

- Bọn họ nhất định không cho rằng chúng ta chỉ có hai viên mà cho rằng còn có nhiều hơn.

- Xoẹt xoẹt.

Một thanh âm xé gió truyền tới từ trên bầu trời hướng về phía Đấu Tôn và Thượng Quan Uyển Nhi, tổng cộng là sáu người, thực lực không hề kém.

Một lúc sau bọn họ đã đến gần.

- Thiến Nhi, bọn họ đã đuổi tới rồi, mau lên.

Thượng Quan Uyển Nhi nhìn về phía sáu người không xa, bọn họ đã sắp đuổi kịp các nàng.

- Sư tôn, người mau đi trước không cần phải lo cho con.

Dịch Thiến cất tiếng nói với Thượng Quan Uyển Nhi.

- Thiến Nhi, con đừng loạn tưởng, chúng ta cùng đi.

Thượng Quan Uyển Nhi nói.

- Hai người mau đứng lại, giao ra đanợcợc cho ta thì chúng ta tha chết.

Sáu người phía sau quát lớn với Thượng Quan Uyển Nhi và Dịch Thiến.

Hai nàng một đường mà chạy, sáu người phía sau cũng không ngừng nghỉ mà theo sát.

- Xoẹt xoẹt xoẹt.

Ở trên bầu trời lúc này, năm đạo thân ảnh phá không mà bay tới, sau đó đã rơi xuống bên cạnh đám người Dịch Thiến và Thượng Quan Uyển Nhi các nàng.

- Hoàng Vũ trưởng lão, cuối cùng cũng đã tìm thấy trưởng lão.

Thượng Quan Uyển Nhi nhìn năm đạo thân ảnh rơi xuống phía trước thì cuối cùng cũng thở ra một hơi.

- Các ngươi có chuyện gì vậy?

Hoàng Vũ chăm chú nhìn hai nàng mà hỏi, thần sắc của nàng hơi biến đổi, sáu người phía trước tuyệt đối không dễ chọc, hai người nhất tinh Đấu Thánh, hai người thập tinh Đấu Tôn còn có hai người cửu tinh Đấu Tôn.

Ở trên ngọn núi, Nhạc Thành đột ngột mở hai mắt, sau đó ngừng tu luyện lại.

- Chủ nhân, hình như đó là Hoàng Vũ trưởng lão của Thần Hoàng Tộc, thực lực của đối phương mạnh hơn không ít.

Đại Song cũng ngưng tu luyện mà nói với Nhạc Thành.

- Hoàng Vũ trưởng lão có chuyện gì, trưởng lão gặp nguy hiểm sao?

Đông Phương Lạc Nhan cất tiếng hỏi Nhạc Thành, trong giọng nói hiện ra vẻ rối rít.

- Cũng không có gì, chỉ có hơi phiền phức mà thôi.

Nhạc Thành khẽ cười nói với Đông Phương Lạc Nhan, trong thần sắc có chút chần chừ, Dịch Thiến và Thượng Quan Uyển Nhi ở đây Nhạc Thành dĩ nhiên biến ,vì có Dịch Thiến ở đó cho nên Nhạc Thành chần chừ có nên can dự vào hay không.

- Có chuyện gì vậy Nhạc Thành?

Nhìn thấy thần sắc của Nhạc Thành, Yến Hiểu Kỳ cất tiếng hỏi.

- Là Dịch Thiến và Thượng Quan Uyển Nhi ở đó, có hơi phiền phức, Hoàng Vũ trưởng lão đã đuổi tới, thực lực của Hoàng Vũ trưởng lão không đủ chống lại.

Nhạc Thành trả lời Yến Hiểu Kỳ.

- Huynh không định cứu các nàng sao, vậy để ta đi!

Yến Hiểu Kỳ nhìn Nhạc Thành, tự nhiên là biết Nhạc Thành nghĩ cái gì, nàng từ nhỏ đã lớn lên cùng Dịch Thiến cho nên không cam lòng để nàng ta gặp nguy hiểm.

- Được, ta cũng đi một chuyến, dù sao Hoàng Vũ trưởng lão cũng ở đó.

Nhạc Thành do dự một chút rồi nói.

- Hỏa Lão, Yêu Huyên, Thanh Đồng, Bàn Thiên Lão Ma, Kim Lão quái, các ngươi cũng cùng ta đi một chuyến. Truyện được copy tại TruyệnYY.com

Nhạc Thành cất tiếng nói với mọi người sau đó tung người bay lên giữa không trung.

Ngay sau đó gần hai mươi đạo thân ảnh theo sát sau lưng của Nhạc Thành, thế lực thật là kinh khủng.

Bàn Thiên Lão Ma, Kim Long, còn có Nam Tương Tử, Phá Ngọc, Lạc Mộc năm người bọn họ ba ngày nay đã điều tức, thực lực đã khôi phục gần như toàn bộ.

Mọi người bắt đầu rời ngọn núi mà đi về phía trước, sau một lát Nhạc Thành cũng nhìn thấy ở trong ngọn núi có nham thạch phun ra.

Sau đó một nữ tiểu đồng xuất hiện, nữ tiểu đồng này đáng yêu vô cùng.

- Hừ, những người này thật là ngu ngốc, thậm chí là phát hiện không được ta, ở nơi này linh khí nồng nặc như vậy, thật thích hợp cho ta tu luyện.

Nữ tiểu đồng lầm bầm nói.

- Hoàng Vũ trưởng lão, chúng ta vùa chiếm được mấy viên đan dược, ai ngờ sáu người kia thấy được cho nên bọn họ đuổi theo không tha.

Thượng Quan Uyển Nhi cất tiếng nói với Hoàng Vũ trưởng lão.

- Các ngươi lây được hai viên đan dược?

Hoàng Vũ trưởng lão cất tiếng nói, trong giọng nói hiện ra vẻ kinh ngạc, hai nàng cũng thật may mắn.

- Xoẹt xoẹt xoẹt.

Từng thanh âm xé gió truyền tới sau đó sáu thanh ảnh đã rơi xuống trước người đám Hoàng Vũ trưởng lão.

- Giao đan dược cho ta, ta tha chết cho các ngươi.

Sáu trung niên hán tử mỗi người đều có tu vi Đấu Thánh cất tiếng nói.

- Các hạ thật to gan, chẳng lẽ không biết chúng ta là Thần Hoàng Tộc hay sao?

Sắc mặt của Hoàng Vũ trưởng lão trở nên biến đổi.

- Thần Hoàng Tộc.

Hai lão già cùng với bốn trung niên hán tử kia biết bọn họ chính là người của Thần Hoàng Tộc thì e sợ.

- Giao đan dược cho ta, chúng ta cũng không muốn so đo với người của Thần Hoàng Tộc.

Lão giả Đấu Thánh kia cất tiếng nói.

- Hừ, chẳng lẽ các ngươi cho rằng Thần Hoàng Tộc chúng ta dễ bị khi dễ hay sao, nếu không thì các ngươi cứ đi ra khỏi Cực Viêm này, Thần Hoàng Tộc sẽ không bỏ qua cho các ngươi.

Hoàng Vũ trưởng lão nhìn hai lão giả kia mà nói

- Hừ, ở nơi này các ngươi còn dám ra uy sao, mau giao đan dược ra, nếu không chúng ta sẽ không khách khí.

Lão giả kia lại quát lớn.

- Hoàng Vũ trưởng lão không bằng chúng ta giao cho bọn họ.

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng nói với Hoàng Vũ trưởng lão.

- Uyển Nhi cô nương, chuyện này giao cho ta xử lý là được rồi.

Hoàng Vũ cất tiếng nói với Thượng Quan Uyển Nhi và Dịch Thiến hai nàng.

- Đan dược giao cho ngươi, ngươi nằm mơ sao?

Hoàng Vũ nhìn hai người kia mà nói, trong mắt hiện ra vẻ tức giận.

- Thần Hoàng Tộc, các ngươi muốn động thủ sao?

Lão giả bên trái nhìn Hoàng Vũ sau đó cất tiếng nói:

- Bốn người chúng ta đều là cường giả Đấu Thánh, ngươi có thể chống lại sao?

- Bắt hai nàng ta đã.

Lão giả kia cất tiếng nói xong liền phát ra một đạo công kích về phía Hoàng Vũ.

- Hừ.

Hoàng Vũ hừ lạnh một tiếng, thân thể sau đó lui lại rồi nói:

- Các ngươi cẩn thận.

- Xoẹt xoẹt.

Ba đạo thân ảnh chuyển động, ngay sau đó bốn thanh niên hán tử đánh về phía bốn người của Thần Hoàng Tộc, cường hãn công kích của bọn họ ngưng tụ.

- Ầm ầm.

Một luồng khí tức nổ ra, quang mang công kích chạm vào nhau.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #662


Báo Lỗi Truyện
Chương 662/1346