Chương 588


Lão già thấy Diệp Lăng Phi như vậy, cười ha hả nói:

- Tiểu Diệp, Hiểu Lộ nó là người của quân đội, mà tôi thì đã về hưu rồi, không quản chuyện của quân đội nữa, làm sao tôi biết chuyện của nó được, có khi nó đang trong kỳ nghỉ phép, cái này cũng khó nói lắm. Tôi nói này, cậu cũng đừng có so đo với Hiểu Lộ nữa, nhường nói một chút được không!

- Lão già, tôi biết ngay là ông sẽ che chở cho cháu gái của mình mà!

Diệp Lăng Phi bĩu môi, nói:

- Không phải người một nhà thì không vào cùng một nhà, tôi thấy ông chỉ biết mỗi cháu gái của ông thôi!

-Tôi làm sao cơ?

Lão già thấy rất khó hiểu, nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng, nói:

- Ông chính là người như vậy, cháu gái ông đến nhà tôi ở chẳng mất đồng nào, ông đó, từ Bắc Kinh lặn lội đến đây mà chẳng mang theo lễ vật gì cả, ông nói có người như vậy không, tôi cứ hí hửng tưởng là ông sẽ mang lễ vật đến chứ!

- Lần trước lúc cậu đến Bắc Kinh có thấy cậu mang cho tôi cái gì đâu nhỉ?

Lão già nhìn Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi hơi quay đầu sáng chỗ khác không nhìn vào mắt lão già nữa, thấp giọng nói:

-Tôi cũng muốn mang đến lắm nhưng quên mất!

- Vậy thì đúng rồi, cậu thấy cậu có mang gì cho tôi đâu, tôi đây cũng chẳng mang gì cho cậu không phải cũng là bình thường sao?

Lão già cười nói.

Diệp Lăng Phi liếc nhìn lão già, có vẻ không phục nói:

- Dù sao tôi cũng là tiểu bối, ông là trưởng bối, sao ông có thể không mang quà cho tôi được, không phải mỗi dịp lễ tết đều là trưởng bối tặng quà cho tiểu bối sao!

- Tiểu Diệp, cái này có thể không đúng, hai người chúng ta là bạn vong niên, sao lại tính toán mấy thứ này chứ?

Lão già cười nói.

- Cùng lắm thì lúc nào cậu đến Bắc Kinh không mang theo lễ vật gì cũng được!

Khi đoàn xe đến chân núi Long Sơn, tất cả mọi người đều xuống xe, Dã Thú dẫn những người này đi vào trong căn cứ Long Sơn. Dã Thú trực tiếp dẫn mấy người lão già đến chỗ được thiết kế đặc biệt để cất giấu vũ khí hạng nặng, đó là một loạt nhà mái bằng nằm ngay giữa sườn núi, cửa lớn vừa mở ra, đã thấy bên trong trưng bày toàn vũ khí hạng nặng.

Bành Nguyên thấy thế nhưng không hề tỏ ra bất ngờ, ông ta biết xuất thân của Diệp Lăng Phi, càng hiểu rõ bản lĩnh của Diệp Lăng Phi, phát hiện ra nhiều vũ khí hạng nặng như vậy ở đây, đối với ông ta mà nói cũng là chuyện có thể lý giải được. So với sự bình tĩnh của Bành Nguyên, hai cha con Bành Sở Hoa và Bành Hiểu Lộ lại có vẻ kinh ngạc.

Bọn họ thân là quân nhân, đương nhiên có thể nhìn ra số vũ khí hạng nặng để ở đây không phải là sản phẩm quốc nội mà là trang bị kiểu Mỹ, nhất là những tên lửa vác vai này, trong chiến tranh tại Afganistan đã được quân đội Mỹ trang bị hang loạt. Điều khiến Bành Sở Hoa giật mình là sao ở đây có nhiều vũ khí hạng nặng như vậy, đây là điều mà ông ta không thể tưởng tượng nổi. Bành Sở Hoa luôn luôn tin tưởng rằng ở trong lãnh thổ Trung Quốc không có vũ khí tư nhân, nếu có thì số lượng vũ khí cũng không nhiều, nhưng tất cả sự thật trước mắt lại phủ định quan điểm của Bành Sở Hoa, những thứ vũ khí ở đây hoàn toàn có thể tiến hành một cuộc chiến tranh quy mô nhỏ.

Bành Hiểu Lộ thì mở to hai mắt ra nhìn, trong đó rất nhiều loại vũ khí mà cô chưa từng gặp qua, hoặc là cô đã nhìn thấy hình ảnh nhưng chưa được tận tay sờ vào. Bành Hiểu Lộ không biết, hiện nay trang bị cho từng binh sĩ trong bộ đội đặc chủng "Lang Nha" là do Diệp Lăng Phi đảm nhận, lão già sau khi nhận được số trang bị kia, lập tức đưa cho bộ đội đặc chủng "Lang Nha" làm trang bị, đây là một con đường tắt, cùng lúc có thể thông qua việc nghiên cứu các trang thiết bị này từ đó nghiên cứu chế tạo ra trang thiết bị sản xuất trong nước, mặt khác, có thể đem số trang bị này trang bị cho bộ đội đặc chủng, thông qua thực chiến để kiểm nghiệm tính năng của bộ trang bị này, từ đó tìm ra trang bị từng người thích hợp với binh lính Trung Quốc.

Cho tới nay Bành Hiểu Lộ chỉ nghe được Bành Nguyên nhắc tới Diệp Lăng Phi, nhắc tới Lang Nha, trong lòng cô cực độ bất mãn, đến lúc thấy Diệp Lăng Phi ở tỉnh thành, cô muốn tỷ thí Diệp Lăng Phi. Lần tỷ thí đó Bành Hiểu Lộ đã thảm bại, không chỉ vì thua dưới tay Diệp Lăng Phi còn bởi vì Diệp Lăng Phi đã tạo thành tổn thương thật lớn với cả thân thể và tâm lý của cô.

Bí mật này chỉ có Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ biết rõ, nhưng mà Diệp Lăng Phi chỉ biết là hắn nắm nhầm chỗ, lại không biết rằng hắn nắm mạnh như thế nào. Hạ thân của Bành Hiểu Lộ bị Diệp Lăng Phi tóm bị thương, nhất là nơi bị thương còn là nơi thầm kín của Bành Hiểu Lộ, nơi đó đừng nói là bị nắm, còn chưa từng bị người đàn ông khác sờ qua, cuối cùng bị Diệp Lăng Phi tóm bị thương. Lúc đó Bành Hiểu Lộ chỉ cảm thấy hạ thân mình đau rát, chỉ là không thể kiểm tra tại chỗ, phải vất vả chịu đựng quay trở lại gian phòng. Lúc cởi quần lót ra nhìn thì thấy nơi đó đã đỏ hồng lên, mang theo vết máu. Bành Hiểu Lộ lại không thể đến gặp bác sĩ, không thể làm gì khác được đành cố nén sự đau rát, cố gắng đi giặt chiếc quần đã dính không ít sợi lông đen.

Sự nhục nhã vô cùng cả về mặt thân thể vã tinh thần khiến cho Bành Hiểu Lộ hận Diệp Lăng Phi thấu xương, cô có thể tha thứ cho bất kì người nào nhưng sẽ không thể tha thứ cho Diệp Lăng Phi. Đương nhiên, trong lòng Bành Hiểu Lộ cũng hiểu rõ, thực lực giữa cô và Diệp Lăng Phi đúng là có chênh lệch, lúc này cô mới nghĩ tới Nhiếp Quân. Cô không nói cho Nhiếp Quân biết vì sao mình lại muốn tìm Diệp Lăng Phi báo thù, chỉ bảo Nhiếp Quân báo thù giúp mình, đánh bại Diệp Lăng Phi, nhưng đâu ngờ rằng Diệp Lăng Phi lại muốn đem tính mạng ra đùa, điều này nằm ngoài dự tính của Bành Hiểu Lộ, cô cảm nhận được từ trong xương tủy của Diệp Lăng Phi có một loại sát khí làm cho người khác phải kiêng kỵ, cô lo lắng nếu như Nhiếp Quân dùng đao thương thật liều mạng chiến đấu với Diệp Lăng Phi, có thể kẻ bị giết cuối cùng lại là Nhiếp Quân.

Có thể nói, Bành Hiểu Lộ vẫn luôn khinh thường Diệp Lăng Phi, nhưng mà khi Bành Hiểu Lộ thấy những vũ khí hạng nặng này xong, sự chấn động cường liệt trong lòng cô không thể dùng từ nào để biểu đạt, cô rất muốn biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi là dạng người như thế nào, rốt cuộc cái tổ chức Lang Nha này là tổ chức buôn bán vũ khí có hình dạng như thế nào.

Bành Hiểu Lộ đầy vẻ hiếu kỳ, nhìn tới nhìn lui, xem đông xem tây số vũ khí hạng nặng này mãi. Bành Nguyên nhìn phản ứng của Bành Hiểu Lộ thì hơi mỉm cười, ông ta có thể hình dung ra sự chấn động tong lòng cháu gái mình lúc này, những cô gái sống trong thời đại hòa bình không thể nào tiếp nhận cách sống của những người như Diệp Lăng Phi, thậm chí còn có một số người thường đem những người làm nghề buôn bán vũ khí như Diệp Lăng Phi trở thành một truyền thuyết, thậm chí còn tưởng lầm rằng những người như vậy chỉ có thể tồn tại trong phim ảnh, bọn họ không tin tưởng xã hội này lại có những người như vậy, thậm chí còn không tin rằng những người này đang ở ngay bên cạnh họ.

Cuộc sống an nhàn trong đô thị lâu ngày sẽ không còn tin tưởng những câu chuyện xưa mang tính truyền kỳ, cũng không tin tưởng rằng những nhân vật truyền kỳ tồn tại. Nhưng Bành Nguyên lại tin tưởng năng lực của Diệp Lăng Phi, bắt đầu từ thời khắc Diệp Lăng Phi cứu ông ta, Bành Nguyên tin tưởng rằng trên thế giới có một tổ chức người phương Đông như bọn họ, bọn họ kinh doanh một trong những nghề kiếm tiền nhiều nhất trên thế giới, đó là buôn bán vũ khí.

Bành Nguyên quay sang Diệp Lăng Phi, cười nói:

- Tiểu Diệp, những thứ này đều là lễ vật cho tôi sao?

- Lão già, ông nói xem! nguồn t r u y ệ n y_y

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Những thứ này đều là đồ miễn phí biếu tặng, tôi sẽ không lấy bất cứ đồng nào của ông, ông chỉ cần phái người chở những thứ vũ khí này đi cho tôi là được, tôi không muốn giữ mấy thứ vũ khí này ở đây!

Bành Nguyên nhìn số vũ khí hạng nặng này một chút rồi quay sang cười nói với Diệp Lăng Phi:

- Tiểu Diệp, sao toàn là vũ khí hạng nặng thế này, lẽ nào lại không có vũ khí hạng nhẹ sao?

Diệp Lăng Phi vừa nghe vậy, nhìn Bành Nguyên, kêu lớn:

- Này, lão già, không có chuyện như vậy đâu nha, lẽ nào cho không số vũ khí hạng nặng này còn không đủ sao, những thứ này cũng cần tiền, phải biết rằng những thứ vũ khí hạng nặng này giá trị tới hơn 10 triệu lận, đã tặng không cho ông rồi đó! Bây giờ ông còn muốn vũ khí hạng nhẹ nữa, cái này thực sự hơi quá đáng rồi đấy!

Bành Nguyên nghe Diệp Lăng Phi kêu lên như vậy, ông ta cười nói:

- Tiểu Diệp, cậu đừng có lừa tôi, số vũ khí hạng hặng này quả thật là đáng giá, nhưng mà còn chưa đến mức 10 triệu đâu. Tôi cũng thấy là cậu không cần đến số vũ khí này đâu, cậu cũng nói số vũ khí này để ở đây là vô dụng, Ịẽ nào cậu muốn phát động chiến tranh sao, nếu mà tôi không chở chúng đi thì ai biết sẽ có chuyện gì xảy ra. Tiểu Diệp, cậu thấy có đúng không?

- Lão già, ông được lắm, ông không muốn tôi phá hủy tất cả số vũ khí này mới hài lòng

Diệp Lăng Phi nói.

- Tôi không biếu cho ông đâu!

Lão già vừa thấy Diệp Lăng Phi dường như thực sự nổi giận, ông ta cười nói:

- Được rồi, Tiểu Diệp, tôi xin nhận phần nhân tình, tôi muốn tất cả số vũ khí hạng nặng ở đây!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tôi biết ngay là ông sẽ lấy mà. Lão già, chúng ta chuyển sang vấn đề khác đi, lão già, ông xem lễ vật ông cũng thu rồi, ông cũng nên giúp tôi một phen đi chứ. Thật ra cũng không có điều gì to tát đâu, tôi chỉ muốn ông dẫn cháu gái của ông đi, cái này không thành vấn đề chứ?

Bành Nguyên nghe xong còn chưa nói gì, chợt nghe thấy Bành Hiểu Lộ hét lớn một tiếng.

- Không được, tôi không đi!

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #588


Báo Lỗi Truyện
Chương 588/1346