Chương 528: Tiểu tử ngươi dám


- Nhạc Thành, ngươi muốn làm cái gì, chẳng lẽ sau khi giết bọn hắn, ngươi còn muốn cướp đi thi thể sao.

Nhìn thấy Nhạc Thành muốn cướp hai cái thi thể, mảnh hắc mang trong tay Đoan Mộc Nguyên lập tức tràn ngập ra.

Nhưng Đoan Mộc Nguyên cùng Đoan Mộc Xuyên bây giờ cách thi thể của Long Huy và Phượng Lâm cũng rất xa, mà Nhạc Thành gần hơn rất nhiều, lúc này Nhạc Thành đã sớm theo dõi hai cái thi thể, tự nhiên không để cho Đoan Mộc Nguyên cướp được.

Hai mảnh thanh mang được Nhạc Thành bao phủ hướng về phía hai cái thi thể của Phượng Lâm cùng Long Huy, trong tay thủ ấn lần nữa đánh ra, sau đó hai mảnh thanh mang nhanh chóng quay lại trong tay Nhạc Thành, nhưng bây giờ ở trong hai mảnh thanh mang kèm theo hai trữ vật giới chỉ.

Thần thức nhìn vào bên trong, trên mặt Nhạc Thành mỉm cười, lập tức nhìn Đoan Mộc Nguyên nói:

- Đúng là Hắc Ám Thần điện các ngươi đối với thi thể bọn họ có hứng thú, ta cũng để cho các ngươi.

Một mảnh thanh mang được Nhạc Thành ngưng tụ trong tay, lập tức thanh mang nồng đậm từ trước thân Nhạc Thành phóng mạnh về phía thi thể của Phượng Lâm cùng Long Huy.

Nhạc Thành biết rõ Hắc Ám Thần điện muốn huyết dịch của Tứ đại Thú tộc cùng Tứ đại nhân tộc luyện chế Khôi lỗi, hai người này dầu gì cũng là người của Tứ đại thú tộc nổi bật, nói không chừng Đoan Mộc Nguyên muốn hai cái thi thể hữu dụng này, Nhạc Thành dù sao cũng không để cho Đoan Mộc Nguyên thực hiện được.

- Tiểu tử ngươi dám.

Đoan Mộc Nguyên sắc mặt trầm xuống, khoảng cách của hắn so với Nhạc Thành xa hơn không ít, trung gian chằng điện trụ chịt oanh kích, hắn cũng không dám đến gần, nhìn thấy trữ vật giới chỉ trên thi thể của Phượng Lâm cùng Long Huy đã bị Nhạc Thành lấy đi, hắn tức giận vô cùng.

Đối với hai cái thi thể của Phượng Lâm cùng Long Huy cũng không khiến cho Đoan Mộc Nguyên chú ý, để mặc thanh mang của Nhạc Thành trực tiếp đẩy thi thể của Phượng Lâm cùng Long Huy ra khỏi bệ đá, lập tức từ trên bệ đá hướng về phía chân núi rơi xuống.

Chân núi bây giờ đã là một mảnh lờ mờ, cũng không biết rơi vào địa phương nào.

- Chẳng lẽ bọn chúng muốn trữ vật giới chỉ sao?

Nhạc Thành trong lòng có một tia nghi hoặc, vừa rồi Đoan Mộc Nguyên rõ ràng muốn cướp hai cái thi thể, nhưng mà nhìn thấy mình cầm đi trữ vật giới chỉ, sau đó Đoan Mộc Nguyên đối với hai cái thi thể cũng không có hứng thú.

Nhạc Thành tự nhiên không tin tưởng Hắc Ám Thần điện ham thích tài vật trong hai cái trữ vật giới chỉ, dù sao Nhạc Thành cũng không thấy bảo vật nào trong trữ vật giới chỉ làm cho Đoan Mộc Nguyên cùng Đoan Mộc Xuyên động tâm đây, lúc này Nhạc Thành cũng không biết hai người Hắc Ám Thần điện muốn hai trữ vật giới chỉ là vì cái gì, nhưng bây giờ cũng không có thời gian tra ra.

- Ầm ầm.

Giữa không trung lôi điện trụ điên dại rơi xuống, trên bệ đá bị oanh kích trở thành một tổ ong vò vẽ, khắp nơi đều gồ ghề vũng hố. Truyện được copy tại TruyệnYY.com

- Bùm bùm bùm.

Điện trụ cũng không có dấu hiệu đình chỉ, ngược lại càng thêm dầy đặc, trên vách núi đá, trên không trung, điện trụ không ngừng rơi xuống.

- Ầm ầm.

Cả sườn núi đã là thế giới lôi điện, trên không trung một mảnh lôi điện ngẫu nhiên lập loè, quang mang chói mắt chiếu sáng bệ đá, trên bệ đá bừa bộn lung lay sắp đổ, một ít lôi điện trụ công kích đã làm cho cả ngọn núi đều không chịu nổi.

Trên không trung năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi điện mang lập loè, ở chỗ này được lôi điện rửa tội, năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi không chịu đựng nổi từng đạo lôi điện trụ đang tham lam hấp thu điện trụ, khí tức trên thân cũng từ từ bay lên, đồng thời trên thân hoàng mang cũng bắt đầu biến hóa.

Nhạc Thành nhìn năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi, trên mặt lộ ra vẻ mĩm cười, Kim Tiên Khôi lỗi đang bắt đầu đột phá, nói không chừng lần này có thể thông minh hơn, có thể từ chuẩn Tiên khôi đột phá đến Tiên khôi.

Nhạc Thành dự tính, nếu Kim Tiên Khôi lỗi có thể đột phá đến Tiên khôi, sau đó thực lực cũng đủ để chống lại cửu tinh Đấu tôn, nếu năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi liên thủ, cộng thêm ưu thế Khôi lỗi, coi như là chống lại thập tinh Đấu tôn cũng có thể làm được.

- Thịch.

Một tiếng vang thật lớn vang lên, một lôi điện mang xuyên thấu qua Kim Tiên Khôi lỗi đâm vào Trần gia Thanh niên, năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi chỉ có thể hoàn toàn ngăn cản trước người Đông Phương Lạc Nhan, Yến Hiểu Kỳ, Tôn Thi Thi và Thanh Đồng mà thôi, Nhạc Siêu cũng chỉ có thể bảo vệ một nửa, Trần gia Thanh niên cũng không thể hoàn toàn được Kim Tiên Khôi lỗi bảo vệ.

- A.

Một tiếng kêu thảm thiết truyền ra, lập tức Trần gia Thanh niên phát hiện ra một hố sâu rất lớn, một mảnh cát bay đá chạy hiện ra, sau đó Trần gia quanh thân Thanh niên Đấu khí tiêu tán, toàn thân bị lôi điện trụ oanh kích đốt cháy trở thành than, lôi điện trụ uy lực đủ để bát tinh Đấu tôn so sánh, Trần gia thanh niên dù sao cũng chỉ là ngũ tinh Đấu tôn mà thôi, còn kém quá lớn.

Do vì mọi người vốn cách nhau không xa, lôi điện trụ cũng làm cho Đông Phương Lạc Nhan cùng Minh Yêu, Hắc ưng ảnh hướng, nhìn Trần gia Thanh niên bị lôi điện trụ oanh kích cháy đen, mọi người cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài mà thôi.

Nhạc Thành cũng bất đắc dĩ, hắn mượn thế thủ ấn trong tay đánh ra, lập tức thân ảnh đến bên cạnh Trần gia thanh niên, một mảnh thanh mang tràn ngập ra, sau đó ném thi thể Trần gia Thanh niên ném xuống chân núi, đồng thời lấy ngay trữ vật giới chỉ trong tay Trần gia thanh niên.

- Mọi người cẩn thận một chút.

Nhạc Thành nhìn mọi người nói, nhưng hắn cố ý nói cho Nhạc Siêu nghe, Nhạc Thành bây giờ cũng chỉ có thể hết sức bảo vệ Nhạc Siêu một chút, đối với thực lực Nhạc Siêu nếu muốn ở lôi điện trụ bảo vệ mình, cơ bản là không chắc.

Từng đạo lôi điện trụ không ngừng oanh tạc, Hắc Ám Thần điện Đoan Mộc Xuyên cùng Đoan Mộc Nguyên càng thêm cố hết sức, hai người bây giờ cùng ngăn cản lôi điện trụ, khuôn mặt hai người sắc tựa hồ đã tái nhợt hơn rất nhiều.

- Thịch.

Một tiếng nổ mạnh vang lên, lôi điện trụ ngay tại trước thân Nhạc Thành rơi xuống, lập tức trên mặt đất lay động kịch liệt vô cùng.

- Chú ý

Nhạc Thành mỉm cười la lớn, tựa hồ là bệ đá sắp sụp đổ vậy.

May mắn là lay động kịch liệt một hồi thì dừng lại, bệ đá vẫn kiên trì không có sụp đổ, chỉ là dưới bệ đá, cả tòa núi xuất hiện khe hở, cũng không biết còn có thể kiên trì được bao lâu nữa đây.

- Thịch phun.

- Hắc ưng chú ý.

Yến Hiểu Kỳ lớn tiếng la lớn.

- Thiên Nhãn U Lam.

Quang mang chói mắt theo trong mắt Hắc ưng tràn ngập ra, một mảnh quang mang chói mắt tại trên không trung tạo thành thiên nhãn, đạo lôi điện trụ oanh kích hướng về phía Hắc ưng, Hắc ưng cũng không có đường có thể trốn, chỉ phát huy tối cường thực lực.

- Đùng.

Lôi điện trụ hung hăng theo Hắc ưng bố trí xong, bên trong Thiên Nhãn U Lam trực tiếp đánh xuống.

- Thình thình.

Trên không trung, Thiên bên trong Nhãn U Lam một mảnh điện quang hỏa thạch tràn ngập, lập tức Thiên Nhãn U Lam điện quang hỏa thạch trực tiếp tán loạn, đồng thời, trên khuôn mặt Hắc ưng đột nhiên trắng bệch, sau đó máu tươi phun ra.

- Ti ti.

Bên trong Thiên Nhãn U Lam tán loạn, lôi điện trụ vẫn rơi vào trên ngực Hắc ưng, điện trụ tại Thiên Nhãn U Lam ngăn cản một lần, nhưng cũng đủ làm cho Hắc ưng chết.

- Thịch.

Thân hình Hắc ưng rơi trên mặt đất, trên thân đã là một mảnh cháy đen, một lôi điện mạnh mẽ đánh xuống.

- Hắc ưng.

Yến Hiểu Kỳ muốn cứu giúp nhưng cũng chậm hơn nửa bước.

Nhìn Hắc ưng bỏ mình, trong lòng Yến Hiểu Kỳ cũng khổ sở, bất kể như thế nào, Hắc ưng cũng là người của Vũ Văn gia, cũng giống như mình cũng là người của Vũ Văn gia vậy, nhìn thi thể Hắc ưng, Yến Hiểu Kỳ cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mà thôi.

- Than ôi.

Nhạc Thành có chút thở dài một hơi, lập tức mượn thế đến bên người Hắc ưng, do dự một chút, sau đó, lập tức lấy thi thể Hắc ưng ném xuống chân núi, tất nhiên, mục đích Nhạc Thành chính là lấy trữ vật giới chỉ của Hắc ưng.

- Bùm bùm bùm.

Từng đợt lôi điện trụ không ngừng rơi xuống, ngoại trừ Yến Hiểu Kỳ cùng Đông Phương Lạc Nhan ra, tất cả mọi người đềuchật vật không thôi. Tất nhiên, Thanh Đồng được Kim Tiên Khôi lỗi bảo vệ cũng tự tại vô cùng, vẻ mặt thần thanh khí thản, đối với bên ngoài công kích, Thanh Đồng cũng không có dự định nhúng tay vào.

Nhìn Thanh Đồng, Nhạc Thành có chút bất đắc dĩ, trong lúc này Nhạc Thành tin tưởng thực lực Thanh Đồng tối cường, nếu như Yêu Huyên, có lẽ cũng vô pháp chống lại Thanh Đồng, nhưng Thanh Đồng không có ý định ra tay, Nhạc Thành cũng không có biện pháp.

- Nhạc Thành, điểm sáng còn lâu mới có thể xong, chẳng lẽ chúng ta muốn cả đời bị lôi điện vây ở bên trong sao?

Tôn Thi Thi lo lắng nhìn Nhạc Thành nói.

Nhạc Thành nhìn lôi vân trên vách núi, tựa hồ điện mang không giảm, hắn cũng không biết nơi này là địa phương gì, sao lại quỷ dị như vậy.

- Thình thịch.

Hai dòng điện mang cùng lực lượng của Hắc Ám Thần điện Đoan Mộc Nguyên, Đoan Mộc Xuyên công kích va chạm vào nhau, điện trụ bị đánh tan, thân hình hai người cũng bị đẩy lui ra sau mấy bước, khuôn mặt hai người sắc mặt cũng càng ngày càng tái nhợt đi.

Nhạc Thành vẫn hữu ý nhìn Hắc Ám Thần điện Đoan Mộc Nguyên cùng Đoan Mộc Xuyên, hai người này là uy hiếp lớn nhất, Nhạc Thành vẫn đang tìm cơ hội giết chết hai người này, chỉ vì thực lực của hai người này muốn đánh giết cũng rất là khó khăn.

Mà lúc này điện mang đầy trời công kích, Nhạc Thành cũng không phải gấp gáp gì, ít nhất điện mang cũng không thể uy hiếp chính mình, có thêm Kim Tiên Khôi lỗi đối phó với lôi điện trụ oanh kích, Nhạc Thành so với Đoan Mộc Nguyên, Đoan Mộc Xuyên thoải mái hơn không ít.

Lôi điện chi lực tốt nhất là trực tiếp giết chết hai người này, đây mới là điều mà Nhạc Thành mong muốn nhất, nếu như không thể giết hai người Đoan Mộc Nguyên, cũng phải làm cho bọn họ tiêu hao hầu như không còn, đến lúc đó chặn giết bọn chúng dễ dàng hơn, đây chính là cơ hội rất tốt.

Mà lôi điện chi lực đồng thời còn để cho Kim Tiên Khôi lỗi đột phá, bây giờ Kim Tiên Khôi lỗi chưa có đột phá đến Tiên khôi, Nhạc Thành càng thêm sốt ruột, hắn muốn lôi điện ở đây trợ giúp Kim Tiên Khôi lỗi đột phá, nếu không được thì bên ngoài cũng không có chỗ tốt như vậy, xem ra nơi này quỷ dị như vậy cũng vô hình giúp mình.

Hhai người Đoan Mộc Nguyên cùng Đoan Mộc Xuyên sắc mặt cũng khó nhìn, có vẻ bây giờ đám Nhạc Thành so với bọn hắn chiếm tiện nghi hơn, cứ theo đà này, hai người sớm muộn tiêu hao đấu khí hầu như không còn.

Nhưng mà biết rõ ràng tất cả, nhưng cũng không có cái gì hữu dụng, lúc này là không có đường thối lui rồi, mà phía trước cũng là lôi điện chằng chịt, càng tiếp cận gần thạch bích, lôi điện càng lớn hơn.

- Thình thình.

- Ầm ầm.

Một tiếng nổ mạnh rung chuyển mặt đất, chỉ thấy mọi người ở chỗ thạch bích rốt cục không chịu được liên tiếp bị điện trụ công kích, cả bệ đá bắt đầu rạn nứt từ từ muốn sụp đổ.

Dưới bệ đá cả tòa sơn thể rất lớn bây giờ cũng bắt đầu lung lay sắp đổ.

- Các ngươi chú ý.

Trong lúc bệ đá sụp đổ, Nhạc Thành trong tay thủ ấn đánh ra, năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi bay lên trên không mấy trục thước, đồng thời thân thể của hắn cũng bay theo.

- Sưu sưu sưu.

Trong lúc Nhạc Thành nhắc nhở mọi người, Đông Phương Lạc Nhan, Yến Hiểu Kỳ, Tôn Thi Thi và mọi người cũng lao ra khỏi bệ đá sụp đổ, mọi người lúc này biết rõ sau đó đều bay lên không trung, tiếp theo cả bệ đá lúc này chia năm xẻ bảy lăn hướng xuống chân núi.

- Ầm ầm.

- Thình thình.

Một thanh âm rất lớn truyền ra, cả tòa núi kịch liệt lúc lắc một hồi, sau đó, lập tức ầm ầm sụp đổ, một ngọn núi sập đổ giống như là di sơn đảo hải vậy, đồ sộ vô cùng.

- Ti ti.

Từng dòng điện mang tại năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi không ngừng qua lại như thoi đưa tràn ngập, khí tức trên thân năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi đã càng lúc càng mạnh mẽ hơn nhiều, trên thân nó hoàng mang cũng càng thêm chói mắt, tựa hồ sắp đạt tới Tiên khôi rồi.

- Còn kém một chút nữa, tiếp tục đi.

Năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi còn kém một chút, Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng.

Giữa không trung, từng dòng điện mang to như cánh tay hung hăng oanh kích trên thân năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi, một ít lôi điện trụ giống như là trời mưa dày đặc không ngừng đánh vào năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi, nhưng dù bị công kích như vậy nhưng năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi cũng không có bất kỳ tổn thương, ngược lại trên thân hoàng mang càng thêm chói mắt, từng đạo lôi điện trụ tương đương với bát tinh Đấu tôn cường giả công kích, thì cũng tương đương với có vô số bát tinh Đấu tôn đồng thời công kích năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi, chỉ sợ cũng chỉ có Kim Tiên Khôi lỗi mới có thể làm được, nếu đổi thành người khác mà nói, chỉ sợ đã sớm bị oanh kích trở thành tro tàn rồi.

- Nhạc Thành, chúng ta nên nghĩ biện pháp lui trở về đi, nếu tiếp tục như vậy đối với chúng ta cũng không tốt, ngươi xem thế nào.

Đoan Mộc Nguyên ở trên không trung nhìn Nhạc Thành nói.

Ngươi nghĩ biện pháp như thế nào, bây giờ chúng ta căn bản không có biện pháp đi qua.

Nhạc Thành nói.

- Ta xem Khôi lỗi của ngươi đúng là không sợ lôi điện chi lực, không bằng cho năm bộ Khôi lỗi mở đường, chúng ta đồng thời đi phía sau qua địa phương quỷ quái này rồi nói, ngươi xem thế nào.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #528


Báo Lỗi Truyện
Chương 528/1346