Chương 526: Lôi điện chi uy


Ở trên vách núi đá đằng kia, Nhạc Thành mơ hồ nhìn thấy một lối đi nhỏ ngay tại giữa vách núi, chỉ là một lối cũng tràn ngập điện mang.

- Nhạc Thành, làm sao bây giờ, chúng ta làm sao qua đươc đây.

Tôn Thi Thi đi đến Nhạc Thành bên người hỏi.

- Không lo, chúng ta trước xem một chút rồi nói.

Nhạc Thành nói, vốn Nhạc Thành có chút sốt ruột muốn tới Cổ động, miễn cho người của Hắc Ám Thần điện cùng người của Tứ đại thú tộc nhanh chân đến trước.

Mà bây giờ hai người Hắc Ám Thần điện cùng người của Tứ đại thú tộc đều ở chỗ này, Nhạc Thành không cần lo lắng.

Hắc Ám Thần điện Đoan Mộc Nguyên cùng Đoan Mộc Xuyên hai người có chút chăm chú nhìn Nhạc Thành, sau đó nhìn đám người Yến Hiểu Kỳ, Tôn Thi Thi, Hắc ưng một lần, sau đó khuôn mặt hơi trầm xuống.

- Nhạc Thành, bây giờ vách núi phía trước chúng ta cũng không thể đi được, không bằng chúng ta liên thủ qua núi nhé.

Đoan Mộc Nguyên do dự một chút, sau đó nhìn Nhạc Thành nói.

- Ta và các ngươi liên thủ sao, ta không có nghe lầm chứ.

Nhạc Thành mỉm cười, lập tức nhẹ nhàng trả lời.

- Không sai, mọi người chúng ta có cái gì đó ân oán thì có thể đợi qua vách núi này lại nói, không biết như thế nào, nếu giằng co ở đây cũng không phải là tốt.

Đoan Mộc Nguyên nhìn Nhạc Thành nói, không biết Nhạc Thành vừa mới nói là có ý gì.

- Ta đồng ý mọi người cùng liên thủ qua núi này rồi nói.

Nhạc Thành mỉm cười trả lời, cũng không có cự tuyệt.

- "Nhạc Thành, ngươi thật muốn cùng người của Hắc Ám Thần điện liên thủ sao.

Yến Hiểu Kỳ nghi hoặc nhìn Nhạc Thành hỏi, còn tưởng rằng mình nghe lầm.

- Đúng vậy sao, Nhạc Thành, chúng ta trước hết phải nghĩ rõ ràng, cùng người của Hắc Ám Thần điện liên thủ, chúng ta...

Tôn Thi Thi cũng bận tâm nói.

- Yên tâm đi, ta có chừng mực, nếu giằng co nữa, chúng ta không thể qua được núi này.

Nhạc Thành cười, trên mặt không có người nào nhìn qua được nụ cười quỷ dị.

Nhạc Thành sau khi nhìn thấy núi này ở trên vách đá lôi điện giăng đầy thì trong lòng đã sớm có dự định, nhưng Nhạc Thành muốn biết uy năng của lôi điện mà thôi, mặt khác đây chính là một cái cơ hội tốt, trên núi này lôi điện xem ra không phải là vật tầm thường, uy lực tự nhiên là mạnh mẽ vô cùng, nếu có thể lên tới chỗ hai tên Hắc Ám Thần điện này, sau đó thừa cơ xuống tay mà nói, có thể là một cơ hội thật tốt.

- Tốt lắm, chúng ta liên thủ qua núi rồi nói, tại qua núi này trước, mọi người có ân oán gì thì tạm thời buông xuống, khi qua vách núi rồi lại giải quyết.

Đoan Mộc Nguyên nói, sau khi nhìn thấy Nhạc Thành dễ dàng đồng ý liên thủ, hắn cũng có chút ngoài ý muốn.

- Vậy bây giờ phải làm sao qua vách núi, ta muốn đi trước thử xem uy lực lôi điện.

Một bên Phượng Lâm nói.

- Không sai, chúng ta không biết uy lực lôi điện thế nào, cũng cần tìm một người đi thử, Nhạc Thành, ngươi xem cử ai đi thử một chút đây.

Đoan Mộc Nguyên nhìn Nhạc Thành nói.

Nhạc Thành là người cầm đầu của tứ đại nhân tộc, đương nhiên Đoan Mộc Nguyên nhìn ra, dĩ nhiên có chuyện gì thì cùng với Nhạc Thành thảo luận rồi.

- Ta xem ngươi cử người đi thôi.

Ngươi có thực lực cửu tinh Đấu tôn, coi như là gặp nguy hiểm cũng không quá nghiêm trọng, ngươi đi là thích hợp nhất, nếu cử những người khác đi mà nói, nếu có nguy hiểm thì thật không tốt.

Nhạc Thành mỉm cười nhìn Đoan Mộc Nguyên nói.

Đoan Mộc Nguyên không nghĩ đến Nhạc Thành trực tiếp cử hắn lên trên vách núi thử uy lực lôi điện, cho dù hắn là cửu tinh Đấu tôn, nhưng mà uy lực lôi điện ai cũng không biết, nói không chừng uy lực lôi điện đủ để phá huỷ thập tinh Đấu tôn cũng không chừng, trong này khắp nơi đều quỷ dị, ai cũng không nói chính xác được cái gì cả.

Muốn đích thân đi thử uy lực lôi điện, Đoan Mộc Nguyên tự nhiên không nguyện ý, không thể nghi ngờ là đem tánh mạng của mình ra làm trò đùa. Nhưng mà trong lời nói của Nhạc Thành cũng rất rõ ràng, nếu không đi, mấy người Tứ đại thú tộc sợ cũng sẽ có ý kiến.

- Nhạc Thành, thực lực của ngươi cũng vô cùng mạnh mẽ, cộng thêm Kim Long chi thể có lực phòng ngự cực kỳ lợi hại, không bằng chúng ta cùng đi chứ, hai người kiểm tra xong uy lực càng thêm chuẩn xác hơn, ngươi xem thế nào.

Đoan Mộc Nguyên nhìn Nhạc Thành cười nói, nhưng ánh mắt bên trong mơ hồ có một tia lãnh ý.

- Hừ, còn muốn lôi kéo ta cùng đi sao, vậy cùng ngươi đi thôi.

Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng, Đoan Mộc Nguyên rõ ràng muốn lôi kéo mình đệm lưng, nếu hắn gặp nguy hiểm, mình cũng chạy không được.

- Tốt lắm, ta cùng ngươi đi chứ.

Nhạc Thành mỉm cười nói, lập tức đi đến trước hai bước, chỉ là bây giờ tia thần thức Nhạc Thành đã tập trung Kim Tiên Khôi lỗi trong trữ vật giới chỉ. Có cái gì nguy hiểm, Nhạc Thành liền dùng Kim Tiên Khôi lỗi hứng lấy, Kim Tiên Khôi lỗi đối phó với loại lôi điện này là tốt nhất rồi, nếu lôi điện không phải mạnh mẽ mà nói, thì lôi điện đủ để cho năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi thôn phệ.

- Tốt lắm, chúng ta cùng đi.

Đoan Mộc Nguyên nhìn chăm chú Nhạc Thành một cái, lập tức hướng về phía mảnh lôi điện đi đến.

- Nhạc Thành, ngươi cẩn thận một chút.

Yến Hiểu Kỳ, Tôn Thi Thi, Đông Phương Lạc Nhan nhẹ nhàng nhìn Nhạc Thành nói.

- Ta biết rồi.

Nhạc Thành đáp nhẹ một tiếng, sau đó từ từ đi lên phía trước, quanh thân lúc này xuất hiện một mảnh Long Lân che đậy, Kim Long chi thể nhanh chóng bố trí tại toàn thân.

Nhìn Kim Long chi thể của Nhạc Thành, Phượng Lâm cùng Long Huy, Đoan Mộc Xuyên sắc mặt lập tức biến đổi, bọn hắn đối với Kim Long chi thể Nhạc gia hiểu rất rõ, Kim Long chi thể trên thân Nhạc Thành huyết mạch tựa hồ đã là cực cao rồi, điều này làm cho bọn chúng cảm thấy vô cùng kinh thán.

Nhạc Thành cũng không để ý người khác nhìn Kim Long chi thể của mình như thế nào, tại Hắc Ám Thần điện cùng Tứ đại thú tộc, Kim Long chi thể cũng không phải là bí mật gì, mỗi một tộc đều cũng có thiên phú của mình.

Cách vách núi càng ngày càng gần, một cổ lôi điện cường hãn cũng tràn ngập ra, Nhạc Thành cùng Đoan Mộc Nguyên lúc này cảm thấy khí tức lôi điện tỏa ra so với tưởng tượng còn mạnh hơn rất nhiều. Lúc trước Nhạc Thành phỏng chừng bên trong lôi điện khí tức so với lần trước Tứ Sí Ma ưng cùng Thanh Bối Ma Ngưu đột phá gây ra Địa kiếp còn mạnh hơn mấy lần, nói cách khác cỗ lôi điện này uy lực đủ để cho ngũ tinh Đấu tôn cũng bị vẫn lạc.

Đoan Mộc Nguyên vẫn đi trước Nhạc Thành, bây giờ cách lôi điện thạch bích không đầy 100m, Đoan Mộc Nguyên đã sớm bố trí đấu khí hắc mang quanh thân, hắc mang này có khí tức quỷ dị. Text được lấy tại truyenyy[.c]om

Đoan Mộc Nguyên tiếp cận vách núi lôi điện, sau đó cũng hơi dừng lại thân hình, lập tức do dự một chút, sau đó đi lên phía trước.

Nhạc Thành ở phía sau mỉm cười, lập tức cũng đi theo Đoan Mộc Nguyên đi về phía lôi điện thạch bích.

- Đùng.

Một tiếng đinh tai nhức óc vang lên, lập tức lôi điện trên thạch bích to như cánh tay nhảy ra công kích về phía Đoan Mộc Nguyên, cột sáng Lôi điện lóng lánh chói mắt làm cho người ta nhìn cũng phải run lên không thôi.

- Đùng.

Một ít đạo lôi điện bắn về phía Đoan Mộc Nguyên, còn một số lôi điện trên thạch bích to như cánh tay thô lao về phía Nhạc Thành, tựa hồ lôi điện thạch bích có thể cảm giác được hai người ở gần vậy.

Đám người Tôn Thi Thi, Yến Hiểu Kỳ nhìn thấy lôi điện trụ bổ về phía Nhạc Thành đều lo lắng không thôi, một cánh tay thô lôi điện trụ, uy lực sẽ không yếu.

Nhạc Thành sắc mặt trầm xuống, sau đó thân hình mỉm cười lui ra sau, hắn lúc này đã sớm có chuẩn bị, Nhạc Thành tự nhiên không bối rối, lúc này trong hai tay của Nhạc Thành xuất hiện một mảnh quang mang màu xanh hướng về phía lôi điện trụ lao đến.

Bởi vì muốn thử uy lực điện trụ một chút, Nhạc Thành cũng chỉ có ngạnh kháng mà thôi.

- Thịch.

Một tiếng nổ mạnh, một ít lôi điện trụ cùng thanh sắc quang mang trong tay Nhạc Thành va chạm vào nhau, lập tức lực lượng khổng lồ khuếch tán ra, sau đó lôi điện trụ bị đánh tan ra, thân hình Nhạc Thành đồng thời cũng bị cỗ lực lượng khổng lồ này đẩy lui ra sau mấy bước, ánh sánh Kim Long chi thể trên người cũng tối sầm lại.

Cón mấy đạo lôi điện bổ về phía Đoan Mộc Nguyên cũng bị quang cầu mầu đen sáng ngăn cản đánh nát, thân hình Đoan Mộc Nguyên chỉ lui về phía sau hai bước mà thôi, so với Nhạc Thành tốt hơn không ít.

Nhìn thấy Nhạc Thành tiếp nhận được lôi điện trụ, ba cô gái Yến Hiểu Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm.

- Ti ti.

Hai đạo lôi điện trụ bị Nhạc Thành cùng Đoan Mộc Nguyên đánh tan, sau đó trên thạch bích xuất hiện một mảnh điện mang nhanh chóng nhảy đến, từng đường điện mang giao thoa tràn ngập quang mang.

- Oanh.

- Ti ti.

Trên không trung, lôi vân chiếm giữ cũng thay đổi, một mảnh lôi điện mang lập loè bốn phía quay vòng, làm cho người ta nhìn cũng có cảm giác sợ hãi.

Nhạc Thành nhìn thấy như vậy, đột nhiên sắc mặt khó coi.

- Không xong, xúc động đến cấm chế sao?

Nhạc Thành thả người cấp tốc hướng về phía đám người Yến Hiểu Kỳ lao đến, lập tức thân ảnh như điện hướng bệ đá mà đi, theo dự đoán của Nhạc Thành thì bên trong nhất định là mình và Đoan Mộc Nguyên vô tình xúc động đến cấm chế rồi, hoặc là hai người đi vào vách núi cũng đã đụng phải cấm chế, trong này vốn vô cùng quỷ dị.

- Oanh.

- Đùng.

Hai cánh tay thô điện trụ nhằm chỗ Nhạc Thành vừa mới nhảy đi, đánh xuống, một tiếng sét vang lên, sau đó thấy xuất hiện mấy cái khe hở.

- Vèo.

Đoan Mộc Nguyên bây giờ vẻ mặt ngưng trọng quay lại trên bệ đá, sau khi nhìn thấy trên thạch bích lôi vân phản ứng, tất cả mọi người đều có dự cảm bất hảo.

- Ti ti.

Trên vách núi đá lôi điện mang không kiêng nể gì lập loè không ngừng, đặc biệt là trên không trung xuất hiện lôi vân nồng đậm, đã cách mọi người càng ngày càng gần, giống như là muốn rơi vào đỉnh đầu mọi người vậy.

Chung quanh không gian bên trong lại xuất hiện một mảnh lờ mờ, lờ mờ đến mức mà mọi người ở dưới chân núi cũng không thể trông thấy, mọi người bây giờ nhìn lên, cũng chỉ có thể nhìn thấp thoáng đỉnh núi, phần còn lại là lờ mờ ngăn cản.

Một cỗ khí tức cường hãn bao phủ, bây giờ mọi người ở bên trong, ngoại trừ Nhạc Thành, Thanh Đồng, Yến Hiểu Kỳ, Hắc Ám Thần điện Đoan Mộc Nguyên, Đoan Mộc Xuyên, Viễn cổ Minh Xà tộc Minh Yêu cùng Huyễn Yêu ra, những thứ khác sắc mặt có chút tái nhợt, ở chỗ này có một cỗ khí tức quỷ dị cường hãn như vậy, thực lực hơi thấp không thể chống lại.

- Đùng.

- Ầm ầm.

Tiếng lôi điện nổ vang, lập tức phía trước vài trăm mét, trên vách núi đá một cánh tay thô điện trụ trực tiếp bổ về phía trên bệ đá lao đến trước thân mọi người.

- Đáng chết.

Nhạc Thành thầm mắng một tiếng, trên bệ đá diện tích không nhỏ, khoảng 2000m, mà lôi điện trụ bổ về phía nhóm người Nhạc Thành mà đến.

- Toàn Phong trảm.

Trong tay Nhạc Thành nhanh chóng đánh ra thủ ấn, lập tức hai tay đánh về phía điện trụ.

- Thịch.

Hai cỗ lực lượng tại phía trước bạo phá ra, cỗ lực lượng này mạnh mẽ làm rung động bệ đá mà đám người của Nhạc Thành kịch liệt.

Nhìn thấy lôi điện trụ công kích về phía đám người Nhạc Thành, hai người Phượng Lâm cùng Long Huy trên mặt mỉm cười.

- Thình thình.

- Ầm ầm.

Trong lúc hai người còn chưa có cười xong gặp ngay hậu quả, lúc này trên không trung có chục lôi điện trụ bổ về phía hai người, sau đó lao đến đỉnh đầu của bọn họ đánh xuống.

Hai người này cũng không có thực lực mạnh bạo để kháng cự lôi điện trụ công kích, do đó hướng về phía đám người Nhạc Thành lao đến, mười lôi điện trụ toàn bộ bổ vào chỗ bọn họ. Hai người không có do dự, đều chạy hướng về phía Nhạc Thành cùng người của tứ đại nhân tộc.

Chục đạo lôi điện trụ làmcho Hắc Ám Thần điện Đoan Mộc Nguyên cùng Đoan Mộc Xuyên cũng bị ảnh hưởng, hai người sắc mặt trầm xuống, hắn cũng không có cấp tốc hướng về phía Nhạc Thành nhảy đến, mà hai thân ảnh lúc này như ảo ảnh biến mất ngay tại chỗ.

Hai người tốc độ nhanh như thiểm điện, chỉ là công kích bọn họn lại là tia chớp, cho nên vẫn có hai đạo lôi điện trụ lao đến.

Hai người cũng không có bối rối, chỉ thấy hai người đánh ra một mảnh hắc mang nồng đậm bọc lấy tờn thân, lập tức vừng sáng màu đen cầu nghênh hường về phía lôi điện trụ.

- Thình thình.

Hai lực lượng va chạm vào nhau, sau đó rung động kích giải tán, thân hình của Đoan Mộc Xuyên cùng Đoan Mộc Nguyên cũng hơi chếch ra sau, lập tức biến mất ngay tại chỗ.

- Thình thình.

Còn lại mấy đạo điện trụ cứ trực tiếp rơi vào bệ đá, trên bệ đá bị oanh kích vang lên, sau đó bắt đầu rạn nứt, chỗ bị điện trụ bổ trúng hình thành một cái hố sâu.

Phượng Lâm cùng Long Huy hai người hiểm hiểm tránh thoát khỏi lôi điện trụ oanh kích, bây giờ lao đến chỗ đội hình của Nhạc Thành.

- Hai người các ngươi tới đây làm cái gì.

Nhạc Thành nhìn hai người này hỏi.

- Ở đây cũng không phải là đất của Nhạc gia ngươi, chúng ta bây giờ liên thủ, chẳng lẽ muốn tránh điện trụ cũng không được sao.

Phượng Lâm nhìn Nhạc Thành trả lời, trong ánh mắt lóe lên một tia quỷ dị.

- Thật không, hậu quả là do các ngươi tự phụ mà.

Nhạc Thành nhìn Phượng Lâm nói.

Khuôn mặt Nhạc Thành lần nữa khó coi nhìn lên, trên thạch bích có mấy đạo điện trụ lúc này đang trực tiếp bổ tới.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #526


Báo Lỗi Truyện
Chương 526/1346