Chương 524: Ngọn lửa bất tử bất diệt, đốt cháy vạn vật.


Đối với Đông Phương Lạc Nhan không ngừng đốt cháy mảnh không gian gợn sóng, sau một giờ, một lổ hổng nửa thước xuất hiện, lổ hổng đủ cho một người đi vào.

- Mau vào đi, ta cầm cự không được bao lâu.

Đông Phương Lạc Nhan sắc mặt tái nhợt nhìn mọi người nói, nàng tiêu hao không ít đấu khí rồi.

- Mọi người mau vào đi.

Nhạc Thành nhanh chóng kêu mọi người đi vào trước, sau đó hắn cũng đi theo sau lưng mọi người đi vào không gian gợn sóng.

- Xuy xuy.

Thủ ấn trong tay Đông Phương Lạc Nhan vừa thu lại, lập tức cũng nhanh chóng theo lổ hổng tiến vào.

- Phốc phốc.

Sau khi Đông Phương Lạc Nhan tiến vào, sau đó lổ hổng của không gian gợn sóng kia rất nhanh liền nhanh chóng khép lại, lập tức cả mảnh không gian gợn sóng kia cũng biến mất tại trước mắt mọi người, lần nữa trở thành bình chướng vô hình.

- Ăn vào đan dược này đi.

Nhạc Thành lấy ra một khoả đan dược tự mình luyện chế để khôi phục thực lực đưa cho Đông Phương Lạc Nhan, Đông Phương Lạc Nhan tiêu hao Đấu khí hầu như không còn.

- Ừ.

Đông Phương Lạc Nhan tiếp nhận đan dược trong tay Nhạc Thành cho vào trong miệng, lập tức trên mặt hiện ra một tia đỏ ửng.

-Không ngờ ngọn lửa bản thể của nàng có thể đốt cháy bình chướng vô hình này.

Nhạc Thành kỳ quái nhìn Đông Phương Lạc Nhan hỏi. truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

- Đây là thiên phú thần Phượng Hoàng tộc, đặc biệt là sau khi ta phục dụng bất tử thảo sau đó, trong cơ thể bản thể hỏa cũng bất tử bất diệt, có thể đốt cháy vạn vật, mặc dù ta cảm thấy không có ngọn lửa cường hãn, nhưng tại một số phương diện, ngọn lửa trên người của chàng cũng không bằng ta rồi.

Đông Phương Lạc Nhan nói.

- Bất tử bất diệt, đốt cháy vạn vật sao.

Nhạc Thành lẩm bẩm nói, xem ra Tứ đại Thú tộc cùng tứ đại nhân tộc đều cũng có thiên phú tối cường.

Đi vào trong này, Nhạc Thành nhanh chóng dò xét bốn phía, mọi người nhìn qua đỉnh núi, cảm thấy chung quanh có một số mây mù lượn lờ, ánh mắt cũng không thể xem được quá xa.

- Nhạc Thành, trong này có người.

Thanh Đồng nhìn Nhạc Thành nói.

- hật không, là ai ở trong này.

Nhạc Thành thần sắc hơi trầm xuống, thủ ấn trong tay đánh ra, tia thần thức từ từ khuếch tán, lập tức tỏa ra bốn phía.

- Có năm người, đó là Hắc Ám Thần điện cùng người của Tứ đại thú tộc.

Một lát sau Nhạc Thành thu hồi thần thức lại nói.

- Nhìn không ra, thần trí của ngươi không kém, ngược lại có chút kỳ quái.

Thanh Đồng nhìn Nhạc Thành nói.

Nhạc Thành không để ý đến Thanh Đồng, tại phương diện thần thức, Nhạc Thành tự nhiên là so với người tu chân mạnh hơn, điểm này Thanh Đồng không biết nguyên nhân.

- Nhạc Thành, phía trước là người của Hắc Ám Thần điện cùng người của Tứ đại thú tộc sao, có muội muội của ta ở bên trong đó hay không.

Minh Yêu có chút bận tâm nhìn Nhạc Thành hỏi, nàng ở trong này đã gần một tháng thời gian, vẫn chưa có nhìn thấy Huyễn Yêu, Minh Yêu tự nhiên là có chút ít lo lắng rồi.

- Có một nữ, hẳn là muội muội của ngươi rồi.

Nhạc Thành nói nhỏ, thần thức nhìn trộm chỉ phát giác trong năm người có một người là nữ, Tứ đại trong thú tộc cũng chỉ có Đông Phương Lạc Nhan cùng Minh Yêu hai tỷ muội đi vào thôi, bây giờ Đông Phương Lạc Nhan cùng Minh Yêu đều ở tại đây bên cạnh mình, còn lại một người nữa cũng có khả năng là Huyễn Yêu rồi.

Chỉ là thần thức Nhạc Thành nhìn trộm cũng không có nhìn rõ ràng, ở bên trong Cổ nham, ở trên trời và lòng đất đều có cấm chế, mà ngay cả thần thức cũng bị cấm chế, năm người phía trước tại sườn núi mà thôi, nếu ở đỉnh núi mà nói, thần thức Nhạc Thành cũng không thể nhìn trộm được.

- Bây giờ chúng ta nên làm gì, hay là đi lên?

Yến Hiểu Kỳ nhìn Nhạc Thành hỏi.

- Chúng ta lên đi, tất cả mọi người chú ý một chút.

Nhạc Thành nói với mọi người, sau đó hướng mặt trước đi đến.

Mọi người đã đến chân núi, chỉ thấy dọc theo chân núi uốn lượn trên xuống, chung quanh cũng có thạch bích, chỉ là điểm lên đỉnh núi cũng chỉ có một con đường nhỏ mà thôi.

Do dự một chút, Nhạc Thành dẫn đầu dọc theo con đường nhỏ đi tới, chỗ này quỷ dị làm cho Nhạc Thành luôn cảnh giác, ngay cả lòng đất cũng bày ra cấm chế, trong lòng Nhạc Thành biết thủ đoạn trốn chạy của mình cũng bị ảnh hưởng.

- Hắc Ám Thần điện.

Nhạc Thành chăm chú nhìn sườn núi lẩm bẩm nói, hai tên Hắc Ám Thần điện không biết có phải cùng ở tại đây hay không, Đoan Mộc Nguyên là cửu tinh Đấu tôn, mà tên còn lại cũng là cửu tinh Đấu tôn, thì đúng là khó giải quyết. Hai cửu tinh Đấu tôn, mình đánh giết là rất khó.

Nhạc Thành lập tức nhìn thoáng qua bên người Thanh Đồng, nếu Thanh Đồng chịu ra tay mà nói, cùng với Yêu Huyên bên trong tháp Hạo Thiên, ba người liên thủ có lẽ giết chết hai tên cửu tinh Đấu tôn Hắc Ám Thần điện còn có hy vọng.

Về phần người của Tứ đại Thú tộc còn có vài người, Nhạc Thành cũng không để ở trong lòng, người của Tứ đại thú tộc đã bị giết ba tên, thực lực người bây giờ mạnh nhất cũng chỉ có thể là muội muội Huyễn Yêu của Minh Yêu mà thôi, có Minh Yêu, Huyễn Yêu sẽ không xuất thủ, ch nên mạnh nhất cũng chỉ có hai tên Hắc Ám Thần điện mà thôi.

Dọc theo con đường nhỏ, mọi người không có gặp nguy hiểm gì, chỉ là mọi người vẫn cẩn thận.

Trên sườn núi, năm thân ảnh có chút dừng lại, năm người bây giờ đứng trước ở một thạch thai không dám tiến lên nửa phần, bởi vì ở chỗ trước thạch thai, có một vách núi ngăn cản đường đi của mọi người.

Vách núi này, nhìn lên tựa hồ như cùng đỉnh núi cùng một chỗ vậy, trước vách núi không có bất kỳ đường ra, năm người nhìn thấy trên vách núi tràn ngập lôi điện, lôi điện ti ti rung động, đều như cánh tay người lớn, làm cho người ta nhìn cũng run động không thôi.

Lúc này mọi người muốn bay qua vách núi này cũng không có khả năng, tại trên vách núi một mảnh mây đen chiếm giữ ở trên không trung, đông nghịt một mảnh, chung quanh không gian cũng là một mảnh lờ mờ, mây đen lôi điện qua lại như thoi, muốn bay qua, mà bị lôi điện đánh xuống, hậu quả càng thêm phiền toái.

- Đoan Mộc Nguyên, ngươi có biện pháp nào không, chúng ta làm như thế nào qua được.

Long Huy nhìn Đoan Mộc Nguyên hỏi, nhìn trên vách núi đá là một mảnh lôi điện, trong lòng Long Huy cũng cảm thấy run lên.

- Tạm thời ta cũng không có cách nào.

Hắc Ám Thần điện Đoan Mộc Nguyên quay lại, nhìn đường thạch bích trước mắt, lông mày cũng phải nhíu lại.

- Chúng ta trước thử xem uy lực lôi điện lớn như thế nào, ai đi trước thử một lần đây.

Vẻ mặt Huyễn Yêu tràn đầy vũ mị nhìn mọi người nói.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #524


Báo Lỗi Truyện
Chương 524/1346