Chương 517: Huyền Linh u thảo


- Nhạc Thành, làm sao bây giờ.

Đông Phương Lạc Nhan nhìn Nhạc Thành hỏi.

- Chúng ta trước qua vùng núi này rồi tìm một chỗ nghỉ ngơi.

Nhìn sắc mặt của nhị nữ, Nhạc Thành biết rõ hai nữ tử này cũng tiêu hao không ít đầu khí, các nàng lúc này cũng muốn nghỉ ngơi, nếu để chậm sợ sinh biến.

- Ồ.

Nhạc Thành nói xong, lập tức nhướng mày, lần nữa mỉm cười, lẩm bẩm nói:

- Hai nàng đến đây.

Nhạc Thành hướng sau lưng nhìn lại, một lát sau đã xuất hiện năm thân ảnh, phía trước đúng là Yến Hiểu Kỳ cùng Tôn Thi Thi, sau lưng đúng là có Hắc ưng cùng Nhạc Siêu, còn có Trần gia thanh niên.

- Hiểu Kỳ, rốt cục tìm được nàng, các nàng không sao chứ.

Nhạc Thành mỉm cười, lập tức nhìn Yến Hiểu Kỳ nói.

Nam nhân có thể có rất nhiều nữ nhân, nhưng trong lòng nam nhân có một điểm, đó là Nhạc Thành lúc nào cũng quan tâm đến Yến Hiểu Kỳ nhất, bởi vì Yến Hiểu Kỳ là cô gái đầu tiên mà Nhạc Thành đã đính hôn, đối với Nhạc Thành trong lòng vẫn luôn để ý Yến Hiểu Kỳ, tất nhiên không phải các nữ nhân khác Nhạc Thành không thèm để ý, mà là ý nghĩa khác nhau, cái đó cùng những thứ khác không quan hệ, cũng bởi vì là ý nghĩa không giống mà thôi, nam nhân phức tạp.

- Ta đã tìm được rồi.

Yến Hiểu Kỳ trừng mắt nhìn Nhạc Thành một cái, bên trong ánh mắt là toàn bộ đều là thâm tình, sau khi nhìn thấy Nhạc Thành không có việc gì, nàng cũng thở dài một hơi.

- Nhạc Thành, chàng không có muốn gặp ta sao, sao không để ý đến ta vậy.

Tôn Thi Thi sắc mặt trắng bệch nhìn Nhạc Thành một cái, sau khi nhìn thấy Nhạc Thành chỉ có để ý tới Hiểu Kỳ, không khỏi có chút giận giữ.

- Ta nhìn thấy nàng, các nàng không có việc gì là tốt rồi.

Nhạc Thành nhìn Tôn Thi Thi mỉm cười nói.

- Hiểu Kỳ tỷ, Thi Thi, các ngươi làm thế nào tới được đây, thật tốt.

Đông Phương Lạc Nhan đi tới bên người Yến Hiểu Kỳ cùng Tôn Thi Thi nói, mặc dù ba cô gái này thời gian gặp nhau cũng không dài, nhưng bởi vì quan hệ với Nhạc Thành, ba cô gái này cũng tín nhiệm lẫn nhau.

- Ừ, Lạc Nhan, làm sao ngươi cũng có ở đây.

Yến Hiểu Kỳ cùng Tôn Thi Thi lập tức cùng với Đông Phương Lạc Nhan hàn huyên.

- Tộc trưởng, ngươi làm sao lại ở chỗ này, mãnh thú là các ngươi giết sao.

Nhạc Siêu nhìn Nhạc Thành thi lễ, lập tức nhìn thấy phía trước là thi thể ma thú, kinh ngạc hỏi.

- Ừ, là chúng ta vừa mới giết.

Nhạc Thành trả lời.

- Tộc trưởng là không tốt, chúng ta lập tức rời đi mới được.

Nhạc Siêu sắc mặt đột nhiên thay đổi, tựa hồ là e ngại cái gì đó vậy.

- Nhạc Siêu, ngươi làm sao vậy, đã xảy ra chuyện gì.

Nhạc Thành nhìn thấy biểu tình của Nhạc Siêu, lập tức nghi ngờ hỏi.

- Nhạc tộc trưởng, tại đây ma thú không dừng lại mấy con như vậy, ngươi giết đám ma thú đó chỉ là chín trâu mất sợi lông mà thôi, phía trước tiên có một đám ma thú rất đông, chúng ta lên đi, nếu không quá trễ.

- Rầm rầm.

Trong lúc thanh âm của Hắc ưng vừa dứt âm, lúc đó có một mảnh mây đen đông nghịt lao đến, tất nhiên, đây không phải là mây đen, mà là một đám ma thú.

- Không xong.

Nhạc Thành sắc mặt biến đổi, lập tức nói:

- Mọi người đi mau, nhanh.

Một đám đông nghịt ma thú, Nhạc Thành phỏng chừng ít nhất cũng là có hơn một ngàn con, nhiều ma thú như vậy tuyệt đối không phải mấy người có thể chống lại.

- Sưu sưu sưu.

Tất cả mọi người đều là Đấu tôn cường giả, sau khi xong lời của Nhạc Thành nói, sau đó lập tức bỏ chạy, xa xa có một đám ma thú đông đến mức dọa người, có hơn một ngàn con ma thú, chỉ cần bao vậy cũng làm mệt chết mọi người rồi.

Sau đó mọi người chạy đến một cái sơn động rất lớn, Nhạc Thành bày ra một cấm chế, mới cùng mọi người nghỉ ngơi, cũng may mọi người sớm phát hiện, rốt cục bỏ rơi được đàn Ma thú.

- Sao lại có chuyện như vậy, chẳng lẽ các ngươi đã tới nơi này sao?

Nhạc Thành nhìn Nhạc Siêu hỏi, nghe Nhạc Siêu nói, tựa hồ hắn đã biết vùng núi này có không ít ma thú.

- Tộc trưởng, ba ngày trước chúng ta đi tới nơi này, một huynh đệ Tôn gia đã hy sinh tại trong thung lũng, dãy núi này có rất nhiều ma thú.

Nhạc Siêu nhìn Nhạc Thành, lập tức kể lại một lần.

- Đúng là một dãy núi ma thú, không biết có bao nhiêu con ma thú đây.

Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng, muốn vượt qua, xem ra có chút phiền toái.

- Nhạc tộc trưởng, bây giờ chúng ta làm gì?

Hắc ưng nhìn Nhạc Thành hỏi, lần trước Hắc ưng tại Vũ Văn giabị một chiêu Nhạc Thành đánh bại, hắn cũng biết rõ thực lực của Nhạc Thành, ngay lúc này, cũng muốn nghe lời của Nhạc Thành.

- Chúng ta nghĩ biện pháp qua, nhưng cứ lao ra, nhất định là rất khó khăn.

Nhạc Thành nói.

- Có phải muốn qua dãy núi ma thú, chúng ta cũng không có biện pháp gì, ngoại trừ xông vào, chúng ta còn có thể làm cái gì đây.

Trần gia Thanh niên nói, trong ánh mắt bất đắc dĩ vô cùng.

- Chúng ta bây giờ đầu tiên phải biết ma thú ở dãy núi rốt cuộc là có bao nhiêu con, nếu không chúng ta sợ không thể qua được, nếu biết ró ma thú ở đây như thế nào, có lẽ ta có biện pháp.

Nhạc Thành nói.

Nhạc Thành sớm đã là nghĩ một số biện pháp, nếu gặp phải rất đông ma thú thì hắn sẽ cho mị người tiến vào bên trong tháp Hạo Thiên, sau đó bản thân dùng tới độn địa phù trực tiếp tiến vào lòng đất là được rồi.

Nhưng Nhạc Thành không biết rõ vùng núi này có bao nhiêu con ma thú, vạn nhất đến lúc đi ra mà chui vào ổ ma thú, thì càng thêm phiền toái.

- Rất khó, chúng ta chưa từng tới vùng núi này.

Yến Hiểu Kỳ nói.

- Mọi người nghỉ ngơi trước đi, sáng ngày mai để ta đi xem trước.

Nhạc Thành nói, hắn quyết định sáng ngày mai đi xem.

- Vậy ngươi phải cẩn thận một chút, hay là chúng ta đi cùng chàng. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện.YY

Yến Hiểu Kỳ nói, Nhạc Thành muốn đi một mình, Yến Hiểu Kỳ không yên tâm.

- Một mình anh là được rồi, nàng không cần lo lắng.

Nhạc Thành mỉm cười nói.

- Nhạc Thành, người của viễn cổ Minh Xà tộc làm sao cùng chàng đi như vậy, tựa hồ là...

Tôn Thi Thi nhìn Nhạc Thành nói, trong ánh mắt đánh giá Minh Yêu.

Kỳ thật đám người Hắc ưng cùng Yến Hiểu Kỳ cũng dò xét Minh Yêu, bọn họ cũng không biết người của viễn cổ Minh Xà tộc tại sao lại cùng đi bên người Nhạc Thành như vậy, bọn họ thấy vậy cũng không quá yên tâm.

- Các ngươi không cần lo lắng, ta đã bị linh hồn phong ấn, mạng của ta ở trong tay hắn rồi.

Minh Yêu nói, Tứ đại Thú tộc cùng tứ đại nhân tộc quan hệ vi diệu, nàng tự nhiên là rõ ràng.

Mọi người nghe được Minh Yêu nói xong đều có chút ít nghi hoặc, nhưng cũng không có hỏi nhiều, lập tức đều khoanh chân ngồi xuống điều tức, Nhạc Thành cùng Đông Phương Lạc Nhan, Minh Yêu tiêu hao cũng không ít, cũng muốn khôi phục thực lực.

Sáng sớm hôm sau, Nhạc Thành thu dọn xong, sau đó đã ly khai khỏi sơn động, Yến Hiểu Kỳ, Nhạc Siêu cũng muốn đi theo, nhưng bị Nhạc Thành cự tuyệt, có mọi người bên người ngược lại vướng chân vướng tay, Nhạc Thành hay có thói quen một người hành động.

Vì cam đoan mọi người an toàn, Nhạc Thành bắt mọi người tiếp tục lưu lại trong sơn động, lập tức bày ra một cấm chế, sau đó mới rời đi.

Nhạc Thành đi đến thung lũng hôm qua, hắn do dự một chút, lập tức thủ ấn trong tay đánh ra, sau đó thân ảnh Nhạc Thành hư không tiêu thất.

Dán lên Ẩn Thân Phù, Nhạc Thành thả người ở giữa không trung lao đi, vì không muốn làm cho ma thú chú ý, trên đường đi Nhạc Thành cũng tận lực thu liễm khí tức, nếu gặp một số ma thú cực kỳ lợi hại, Ẩn Thân Phù cũng không đảm bảo.

Sau một giờ, Nhạc Thành đã bay qua mấy đỉnh núi, đồng thời thần sắc cũng ngưng trọng lên, bên trong vùng núi này ma thú quá nhiều, trên đường đi Nhạc Thành nhìn thấy ma thú không dưới ngàn con.

Nhạc Thành một đường đi về phía trước, ma thú ở dãy núi này tựa hồ là vô cùng vô tận vậy.

Ba giờ sau, Nhạc Thành còn chưa đến dãy núi cuối cùng, mà ma thú trong thung lũng, đã có hàng ngàn con rồi, Nhạc Thành nhìn bộ dáng ma thú, tựa hồ là không đám ma thú quỷ dị mà ngày hôm qua gặp phải.

Bốn giờ sau, Nhạc Thành sắc mặt có chút tái nhợt, đoạn đường phi hành tiêu hao của Nhạc Thành một nửa pháp lực, ở giữa không trung có cấm chế bí ẩn quỷ dị, phi hành bốn giờ không khác gì đã trải quá đại chiến bốn giờ vậy.

- Xem ra phải nghĩ biện pháp khác mới được.

Nhạc Thành nói, lập tức dự định đi về phía trước, mà lúc này, Nhạc Thành sắc mặt trầm xuống, lập tức do dự mở ra một tia thần thức ra.

Một lát sau, sắc mặt Nhạc Thành có chút ngưng trọng lên, sau đó thu hồi thần thức, hắn cảm thấy nơi này rất là bí ẩn.

- Hảo linh khí nồng đậm, tại đây sao có thể có Huyền Linh u thảo, nơi này rốt cuộc là địa phương nào?

Nhạc Thành lẩm bẩm nói, thần sắc bây giờ nghi hoặc lên.

- Đi xem sao.

Tại đây đúng là có Huyền Linh u thảo, không thể không đi.

Nhạc Thành lẩm bẩm nói, lập tức hướng về phía linh khí nồng đậm đi đến.

Lại là nửa canh giờ sau, thân ảnh Nhạc Thành xuất hiện ở một vực sâu, trong vực sâu là một mảnh mây mù lượn lờ, hai bên đỉnh núi cao vút.

Mà điều làm cho Nhạc Thành giật mình là, bên cạnh vực sâu đang tụ tập trên trăm con ma thú, một trăm con ma thú hình dạng khác nhau, kỳ dị vô cùng.

Đám ma thú này tựa hồ như là ở chỗ vực sâu này chờ đợi cái gì, trên trăm con ma thú lúc này cũng không nhúc nhích.

- Huyền Linh u thảo hẳn là ở trong vực sâu, chẳng lẽ đám ma thú cũng muốn Huyền Linh u thảo sao?

Nhạc Thành nổi lên nghi ngờ, hắn sau khi đột phá đến Hợp Thể Kỳ mới cần Huyền Linh u thảo luyện chế Huyền Linh đan, lúc này Nhạc Thành cũng không cần gấp Huyền Linh u thảo, không nghĩ tới ở chỗ này hắn nhì thấy tung tích của Huyền Linh u thảo như vậy.

- Gào.

Thanh âm của đám ma thú kêu gào lên, từ vực sâu truyền ra, thanh âm bay bổng, giống như tiếng chuông vậy.

- Ô ô.

Nghe thấy tiếng thú kêu, ở trên vực sâu gần trăm con ma thú cũng nhanh chóng đứng lên, lập tức lên tiếng phụ họa theo.

- Kêu hú kêu hú.

Lại hai tiếng thú minh truyền ra, lập tức bên trong vực sâu giống như có cái lực lượng khổng lồ gì đó đưa đẩy hai bên đỉnh núi vậy, thoạt nhìn hai bên đỉnh núi vực sâu cũng có chút loạng choạng.

- Gào.

Một tiếng thú minh đinh tai nhức óc thanh truyền ra khỏi vực sâu, lập tức một con ma thú cao nửa thước, dài một mét toàn thân màu xanh từ bên trong vực sâu nhảy ra.

- Ô ô.

Ở trên vực sâu, có hơn trăm con ma thú, sau khi nhìn thấy con ma thú mầu xanh này nhảy ra, chúng nó đều như là cung kính cúi đầu chào vậy, ngay cả ngẩng đầu cũng không dám.

Con Ma thú nhỏ màu xanh này thân hình có điểm giống oài rắn, thân thể nửa người lửa báo, mà ở đằng sau có một đôi cánh màu xanh nhỏ. Con ma thú này trong sách cổ có ghi lại là loại hung hãn thần thú, tên là Hóa Xà, nguyên văn ghi lại, Hóa Xà, thượng cổ trong truyền thuyết hung hãn, mặt người thân báo, có cánh, giống loài rắn.

- Đây là Hóa Xà, đây tuyệt đối là Hóa Xà rồi.

Nhìn trước mắt con ma thú nhỏ này, trong lòng Nhạc Thành hít một hơi lạnh, ma thú này hình thái đúng là Hóa Xà, Hóa Xà nhưng là thượng cổ thần thú, kiếp trước của Nhạc Thành trong lúc vô tình thu được một cái ngọc giản có ghi lại về con thần thú này, nhưng mà loại thượng cổ thần thú này đã sớm biến mất, ngay cả Tiên Ma giới cũng không còn thượng cổ thần thú này tồn tại.

Trong truyền thuyết, Hóa Xà thần thú tại thời kỳ trưởng thành toàn thịnh, ngay cả Đại La Kim Tiên nhìn thấy nó cũng chỉ có thể đường vòng mà đi, ngay cả pháp bảo tiên khí căn bản làkhông thể đối phó được nó, thực lực Hóa Xà cũng dị thường hung hãn.

- Ở đây rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra, tại sao trong này lại có thượng cổ thần thú, điều này quả thật không có khả năng, hẳn đây không phải là Hóa Xà rồi.

Trong đầy Nhạc Thành hiện lên vô số ý niệm, ở đây tuyệt đối không xuất hiện thượng cổ thần thú, tại Tiên Ma giới cũng sớm biến mất rồi.

- Chết tiệt, ngươi đi ra cho ta.

Một thanh âm non nớt từ trong miệng con ma thú phát ra, lập tức con ma thú nhỏ này ở giữa không trung xẹt qua một đạo tàn ảnh.

- Đáng chết, chúng ta đã bị phát hiện rồi.

Nhạc Thành sắc mặt thay đổi, hắn không nghĩ tới bản thân mình đã bị phát hiện như vậy, nhung lúc này cũng chỉ nhanh chóng lùi lại, hắn biết Hóa Xà thần thú thực lực mạnh đến như thế nào rồi, căn bản là không dám ngạnh kháng.

- Thịch.

Thân hình Nhạc Thành cấp tốc lùi lại, trên thân cũng bố trí xong Kim Long chi thể.

Nhìn thấy Nhạc Thành xuất hiện, một đám ma thú cũng đã nhìn thấy Nhạc Thành rồi.

- Ô ô.

Trên trăm con ma thú đột nhiên bay lên trời, thân hình rất lớn từ bốn phương tám hướng vây quanh Nhạc Thành ở chính giữa.

- Thịch.

Thân ảnh Nhạc Thành rất nhanh lùi lại, Hóa Xà tung ra một kích công kích, lúc này ở trên không trung xuất hiện một cỗ lực lượng cường hãn rất lớn lao tới, mặc dù Nhạc Thành trên thân có Kim Long chi thể cũng tối sầm lại, trong cơ thể lục phủ ngũ tạng cũng đang chấn động lên.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #517


Báo Lỗi Truyện
Chương 517/1346