Chương 513: Ba cái hộp gấm .


- Hắn không cứu được các ngươi.

Nhạc Thành nhìn hai người nói.

- Nhạc Thành, ngươi muốn làm cái gì, Tứ đại Thú tộc chúng ta cùng tứ đại nhân tộc các ngươi trước đây có ước hẹn, ngươi không được động thủ với chúng ta.

Viễn cổ Hổ tộc thanh niên sợ hãi nhìn Nhạc Thành nói.

- Thật không, nếu các ngươi chết rồi, không có người biết, cho dù người khác biết thì thế nào, nơi này là Cổ nham mà.

Nhạc Thành lãnh ý tràn ngập, ở bên trong Cổ nham này, nếu có giết người của Tứ đại thú tộc thì dù Tứ đại Thú tộc biết cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở mà thôi. Ở trong này, Tứ đại Thú tộc cũng ra tay với Tứ đại nhân tộc như vậy.

Nhạc Dao trưởng lão nói qua cho Nhạc Thành, ở bên trong chỗ Cổ nham nếu bị Tứ đại Thú tộc vây hãm, lúc đó Nhạc gia cũng không thể tìm Tứ đại Thú tộc phiền toái, các đại thế lực đều biết rõ như vậy.

Nếu như thật sự không thể ra tay với Tứ đại Thú tộc, Nhạc Thành cũng không để ý. Nhạc Thành cũng không có trông cậy vào Tứ đại Thú tộc đi đối phó với Hắc Ám Thần điện. Năm đó nếu không phải Tứ đại Thú tộc lâm trận bỏ chạy, Nhạc Thiên lão tổ bây giờ cũng không trở thành linh hồn thể tồn tại trong Long mộ như vậy.

- Nếu ngươi muốn giết chúng ta, cũng không phải dễ dàng đâu.

Viễn cổ Hổ tộc tựa hồ nhìn thấy Nhạc Thành quyết tâm giết chết hai người bọn họ, hắn lúc này cũng trầm mặt xuống, một tứ tinh Đấu tôn cùng một ngũ tinh Đấu tôn nếu cứ cam nguyện bị giết chết như vậy, cũng không có khả năng.

- Thật không, nếu ta muốn giết hai người các ngươi, cũng không khó khăn lắm.

Nhạc Thành nói.

- Xuy xuy.

Ngay tại lúc Nhạc Thành nói, thân hình hai người viễn cổ Hổ tộc Thanh niên kia một trái một phải cấp tốc lui lại phía sau, tựa hồ là có dự định chạy rồi. Nhạc Thành vừa mới thi đấu với Hắc Ám Thần điện Đoan Mộc Nguyên, cho nên bọn họ đã nhìn thấy rõ lực của Nhạc Thành như thế nào rồi, bọn họ bây giờ muốn chống lại Nhạc Thành, căn bản không có nắm chắc, mà bên cạnh còn có Đông Phương Lạc Nhan.

- Muốn chạy, bây giờ đã muộn rồi.

Khẽ kêu một tiếng, bóng hình xinh đẹp của Đông Phương Lạc Nhan bay đến sau lưng hai người, một biển lửa ngập trời cuồn cuộn lao tới.

- Kiếm Âm Dương.

Lúc đó ở bên trái một viễn cổ Hổ tộc thanh niên đang muốn quay đầu lại, trước ngực bị một đạo bạch quang úng, lập tức bị kiếm Âm Dương đâm vào trên thân thể tạo thành một cái lỗ máu.

- Gào.

Một tiếng hổ gầm rất lớn vang lên, viễn cổ Hổ tộc thanh niên nhanh chóng hóa thành bản thể cao hơn 2000m, vàng óng xuất hiện ở trong mắt Nhạc Thành.

- Gào.

Con cự hổ này há mồm phun ra hoàng mang hướng về phía Nhạc Thành, ở không khí chung quanh như muốn sinh ra không gian phong bạo vậy.

- Chút tài mọn, chết đi.

Nhạc Thành cười lên một tia cười lạnh, tên thanh niên này dù sao cũng chỉ là ngũ tinh Đấu tôn mà thôi, loại thực lực này kể từ khi hắn hồi phục cảnh giới Phân Thần Kỳ trung kỳ, căn bản không coi là gì.

- Kiếm Ám Ảnh.

Ba đường màu vàng sáng quay vòng trực tiếp từ trong tay Nhạc Thành bay ra, đồng thời, thân hình Nhạc Thành cũng quỷ dị biến mất không thấy đâu nữa.

- Xuy xuy Xùy.

Ba đường sáng quay vòng mang theo kiếm quang chói mắt cùng hoàng mang va chạm vào nhau, hai cỗ lực lượng đồng thời từ từ tiêu tán.

- Sưu sưu.

Một lát sau, ba đường màu vàng sáng quay vòng bắn thủng hoàng mang, mặc dù vầng sáng quay vòng lúc này bị mờ đi không ít, nhưng tốc độ vẫn không giảm, nổ bắn ra hướng về phía cự hổ lao tới.

- Gào.

Cự hổ gầm thét, thân thể khổng lồ kim mang chuyển động, lập tức chân trước nhảy lên, hung hăng chụp về phía ba đường màu vàng sáng quay vòng.

- Toàn Phong trảm.

Trên không trung Nhạc Thành xuất hiện lần nữa, đồng thời một công kích loan nguyệt chói mắt hung hăng đánh vào lưng cự hổ.

- Thịch.

Lực công kích loan nguyệt giống như một lưỡi đao sắc bén, đâm vào lưng cự hổ.

- Gào.

Lúc này cự hổ đau đớn vo cùng, nó gào thét một tiếng thê thảm, sau đó, thân thể khổng lồ từ trên không ngã xuống.

- Sưu sưu sưu.

Ba đường màu vàng sáng quay vòng cũng trực tiếp nhằm vào đầu cự hổ bắn ra, mơ hồ có thể nghe được một tiếng gãy vang lên, ba đường màu vàng sáng quay vòng cuối cùng từ đầu cự hổ bắn ra.

Ba đường màu vàng sáng quay vòng ở trên không xoay quanh một lúc, sau đó, liền bay trở về trong tay Nhạc Thành.

- Trở về.

Xa xa thân hình Nhạc Thành được bao bọc Long Lân, trong tay thủ ấn đánh tới, lập tức mầu xanh Nhạc Thành hóa thành một mảnh hư vô quay lại chủ thể Nhạc Thành.

Thịch.

Một tiếng vang thật lớn vang lên, tại bản thể của viễn cổ Hổ tộc thanh niên từ trên không trung rơi xuống mặt đất giống như là địa chấn vậy.

Lúc này Minh Yêu cùng Đông Phương Lạc Nhan đều trợn mắt nhìn, hai viễn cổ Hổ tộc thanh niên này có thực lực cực mạnh vậy bị Nhạc Thành xử lý, lúc này Đông Phương Lạc Nhan mới biết Nhạc Thành có thực lực như thế nào.

Kỳ thật đều bình thường, nhưng Nhạc Thành có kiếm Âm Dương cùng kiếm Ám Ảnh, Toàn Phong trảm đủ để giết bát tinh Đấu tôn, thực lực hai viễn cổ Hổ tộc này một tên tứ tinh Đấu tôn, một tên ngũ tinh Đấu tôn mà thôi, giết chết bọn chúng là một chuyện dễ dàng.

- Ngươi còn muốn chạy sao.

Thân ảnh Nhạc Thành lao đi, lập tức một mảnh tàn ảnh ở giữa không trung lao đến bân thân thể Toan Nghê tộc Long Thiên Nhai.

- Chết đi.

Một tiếng quát nhẹ tiếng vang lên, lập tức một vài đạo thanh sắc cột sáng trực tiếp công kích về phía Toan Nghê tộc thanh niên.

- Xuy xuy Xùy.

Mấy đạo cột màu xanh sáng đánh bại Đấu khí phòng ngự vòng của Long Thiên Nhai, huyết quang hiện ra, trên người có lỗ máu hiện ra.

Thân ảnh Nhạc Thành xuất hiện ở bên người Long Thiên Nhai, đồng thời thu hồi Kim Long chi thể, trữ vật giới chỉ của Long Thiên Nhai, thần thức nhìn vào bên trong, Nhạc Thành đột nhiên từ trong trữ vật giới chỉ của Long Thiên Nhai lấy ra ba cái hộp gấm, mở ra, bên trong tựa hồ có một cỗ khí tức cuồng bạo tràn ngập tại bên trong đó.

- Chính là cái này.

Nhạc Thành lẩm bẩm nói, trên mặt lộ ra mỉm cười, lập tức thu hồi trữ vật giới chỉ cùng hộp gấm.

Lập tức, Nhạc Thành lần nữa đi đến hai người viễn cổ Hổ tộc kia, trong đó ở trên thân thể cự hổ, Nhạc Thành tìm được trữ vật giới chỉ.

Thu hồi trữ vật giới chỉ của hai tên Viễn cổ Hổ tộc Thanh niên này, lập tức Nhạc Thành cũng lấy ra hai cái hộp gấm, mở ra hộp gấm, trên mặt Nhạc Thành lần nữa lộ ra mỉm cười, lập tức thu hồi lại

- Ngươi hãy ăn đan dược này vào.

Nhạc Thành đến bên người Đông Phương Lạc Nhan, lập tức nói, sau đó một khoả đan dược cho Đông Phương Lạc Nhan.

- Ừ.

Đông Phương Lạc Nhan đáp nhẹ một tiếng, lập tức không do dự cầm lấy đan dược của Nhạc Thành cho vào trong miệng.

- Chúng ta rời đi tìm một địa phương an toàn khôi phục thực lực rồi nói.

Nhạc Thành nhìn Đông Phương Lạc Nhan nói, hắn lúc này nhìn thấy Đông Phương Lạc Nhan tiêu hao đấu khí hầu như không còn, cần gấp khôi phục thực lực, lúc trước hắn một đường phi hành cùng giao thủ, hao tổn pháp lực cũng rất nhều, ở bên trong Cổ nham này rất là bất lợi.

- Nhạc Thành, còn ta thì sao.

Minh Yêu nhìn thấy Nhạc Thành cùng Đông Phương Lạc Nhan bỏ đi, không khỏi có chút ăn phải dấm chua, Nhạc Thành đối với nàng lờ đi, nhưng mà đối với cô gái Thần hoàng tộc, lại quan tâm như vậy.

- Ta cùng ngươi không có quan hệ.

Nhạc Thành quay đầu lại nói, nhìn Minh Yêu, Nhạc Thành thủy chung lo lắng, cũng không có tin nàng, quả thật đi cùng với nàng rất là nguy hiểm.

- Cái gì, chúng ta mấy ngày nay ở cùng một chỗ, ngươi nói chúng ta không có vấn đề gì, ta vừa mới rồi còn giúp ngươi đả thương tên Toan Nghê tộc kia, không phải là vì ngươi sao, vì sao ngươi không lĩnh tình đây.

Minh Yêu đột nhiên yêu kiều nói.

- Cái đó và ta cũng không có quan hệ gì.

Nhạc Thành nói, lập tức cùng Đông Phương Lạc Nhan đi về phía trước, tại đây động tĩnh như vậy, nói không chừng sẽ khiến một số ma thú chung quanh chú ý, nên rời đi tốt hơn.

- Hừ, ta đi cùng ngươi.

Minh Yêu nhìn trên mặt đất mấy cỗ thi thể, lập tức cũng đi theo sau lưng Nhạc Thành.

- Nhạc Thành, nàng đi theo, có cho nàng đi cùng không...

Đông Phương Lạc Nhan quay đầu lại nhìn nhìn Minh Yêu, lập tức hỏi Nhạc Thành.

- Không cần, cứ để nàng đi theo, nàng cũng không dám làm gì đâu.

Nhạc Thành sắc mặt chầm xuống, lập tức nói nhỏ.

Một lát sau, thân ảnh ba người biến mất tại chỗ.

- Vèo.

Trong lúc mọi người rời đi không lâu, giữa không trung một thân ảnh quỷ dị rơi xuống, chính là tên Hắc Ám Thần điện hắc y Thanh niên, chỉ thấy tên thanh niên này đánh giá ba bộ thi thể trên mặt đất, trong miệng lẩm bẩm nói:

- Vốn muốn hợp tác với các ngươi, không nghĩ tới các ngươi có vận khí không tốt như vậy.

Nhìn bốn phía một chút, hắc y Thanh niên tại ba người thân thể tìm tòi cái gì, một lát sau, trên mặt hắc y Thanh niên không khỏi khó coi nhìn lên. Trong miệng lẩm bẩm nói:

- Tiểu tử, những vật này trước sau gì ngươi cũng phải nhổ ra.

Ba giờ sau, tại một chỗ vắng vẻ, Nhạc Thành khai bổ ra một cái sơn động, lập tức cùng Đông Phương Lạc Nhan tiến vào trong sơn động, hơn nữa bày ra một cái cấm chế lợi hại.

Lúc này Minh Yêu vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Nhạc Thành cùng Đông Phương Lạc Nhan tiến vào bên trong sơn động, nàng oán hận nhìn Nhạc Thành một cái, sau đó, đành phải ở tại bên ngoài khoanh chân ngồi xuống, nàng cũng bày ra cầm chế lợi hại, từ từ điều tức khôi phục đấu khí.

Trong sơn động, Nhạc Thành khoanh chân ngồi xuống, chung quanh người bố trí một mảnh thanh mang, bên trong tháp Hạo Thiên Hỏa, linh khí Linh Châu biến thành pháp lực tiến nhập trong đan điền.

Lúc này đấu khí của Đông Phương Lạc Nhan cũng bị tiêu hao nghiêm trọng, sau khi ăn đan dược của Nhạc Thành, nàng cũng khoanh chân ngồi xuống điều tức, quanh thân thể của nàng lúc này có một ngọn lửa nóng bỏng bao bọc ở bên trong, ở bên trong ngọn lửa, khuôn mặt Đông Phương Lạc Nhan chậm rãi hồng nhuận lên.

Thời gian từ từ qua đi, sáng sớm ngày hôm sau, Nhạc Thành thở ra một ngụm trọc khí, sau đó mở ra hai mắt, tinh quang rực sáng.

- Có thể sắp đột phá rồi.

Nhạc Thành lẩm bẩm nói, sau đó lộ ra một nụ cười khổ, hắn lúc này có cảm giác đột phá, nhưng lúc này đột phá, cũng không phải là thời điểm thích hợp.

Nhạc Thành cũng không biết mấy ngày nữa đột phá, đôi khi một tháng nửa tháng cũng là chuyện bình thường, Nhạc Thành cũng không dám đột phá, vạn nhất nếu bỏ lỡ cơ hội đi vào cổ động, vậy thì phiền toái lớn rồi.

- Hu.

Đông Phương Lạc Nhan cũng thở ra một ngụm trọc khí, lập tức mở hai mắt ra, thoạt nhìn sắc mặt của nàng đã hồng nhuận hơn, so với ngày hôm qua thì tốt hơn không ít.

- Lạc Nhan, nàng lúc này cảm thấy thế nào.

Nhạc Thành nhìn Đông Phương Lạc Nhan hỏi.

- Không có việc gì, cũng may chàng kịp thời tới, bằng không ta đã gặp nguy hiểm rồi.

Đông Phương Lạc Nhan nhìn Nhạc Thành nói.

- Cũng may ta ở gần đó.

Nhạc Thành mỉm cười trả lời, sau đó hỏi Đông Phương Lạc Nhan một số vấn đề.

Nghe lời kể của Đông Phương Lạc Nhan, Nhạc Thành biết mọi người đã gặp phải rất nhiều nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy là có thể mất mạng ở nơi này.

Nghe Đông Phương Lạc Nhan gặp nguy hiểm, Nhạc Thành không khỏi lo lắng cho Yến Hiểu Kỳ và Tôn Thi Thi, xem ra phải nhanh chóng tìm được các nàng mới được, nếu các nàng gặp Tứ đại Thú tộc cùng người của Hắc Ám Thần điện cũng rất là phiền toái.

Lúc này Nhạc Thành lo lắng nhất là Yến Hiểu Kỳ, Tôn Thi Thi gặp phải người của Hắc Ám Thần điện, tên Hắc ám thần điện đó có thực lực cửu tinh Đấu tôn, Tôn Thi Thi không có cách nào chống lại, ngay cả Yến Hiểu Kỳ cũng kém hơn.

Nghĩ vậy, Nhạc Thành càng thêm lo lắng, lập tức nhìn Đông Phương Lạc Nhan nói:

- Chúng ta đi thôi.

Thu hồi lại cấm chế, Nhạc Thành cùng Đông Phương Lạc Nhan lập tức đi ra khỏi sơn động.

- Nhạc Thành, ngươi đúng là có trái tim ngoan độc, nhẫn tâm bỏ ta ở ngoài động, nếu người của Hắc Ám Thần điện đến thì ta biết làm sao bây giờ. xem tại t_r.u.y.ệ.n.y_y

Vừa thấy được Nhạc Thành đi ra, Minh Yêu cũng tức giận nhìn Nhạc Thành la lớn.

- Là do nhà ngươi muốn đi theo, ta cũng không muốn ngươi đi theo.

Nhạc Thành nhìn Minh Yêu nói, đối với người của Tứ đại thú tộc mà nói, Nhạc Thành tự nhiên không tin tưởng, mặc dù Đông Phương Lạc Nhan cũng là người Tứ đại Thú tộc, nhưng quả thật không giống như vậy, đối với Đông Phương Lạc Nhan, Nhạc Thành tự nhiên tín nhiệm rồi, hai người tại Đấu khí trong học viện đã quen biết nhau rồi, ngoài ra Thần hoàng tộc cùng Nhạc gia cũng có quan hệ rất tốt.

- Nhạc Thành, ngươi muốn như thế nào mới tin tưởng ta đây, ta nói rồi ta không làm hại ngươi, nếu muốn ta cũng không có thực lực như vậy.

Minh Yêu hung hăng nhìn Nhạc Thành nói.

- Ta không tin tưởng ngươi, trừ phi là trên thân ngươi cho ta bố trí linh hồn phong ấn, nếu không, ta làm sao có thể tin tưởng ngươi đây, đặc biệt là ngươi là người của viễn cổ Minh Xà tộc, ta đối với người của Tứ đại Thú tộc các ngươi không có ấn tưởng tốt.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #513


Báo Lỗi Truyện
Chương 513/1346