Chương 511: Hoàng Vũ chân trời xa xăm


Bên trong hắc mang, tràn ngập ra mấy cái râu rậm màu đen, râu này màu đen đều bao bọc ở bên trong mấy trăm mét không gian.

Đòn công kích này của tên thanh niên Hắc Ám Thần điện, Đông Phương Lạc Nhan cũng không dám chủ quan, hai tay nàng ngay lập tức giơ lên, đồng thời thân hình tạo thành một đường vòng cung, Liệt Diễm ngập trời hướng về phía thanh niên Hắc Ám Thần điện công kích đến.

Hai cỗ lực lượng này va chạm vào nhau, Hắc Ám Thần điện hắc y Thanh niên ngưng tụ râu râm màu đen gặp phải Liệt Diễm của Đông Phương Lạc Nhan đốt cháy thành tạo thành sương mù.

Nhìn thấy công kích của mình bị đốt thành sương mù, Thanh niên Hắc Ám Thần điện sắc mặt khẽ biến, hắn biết rõ ngay cả dị hỏa cũng không thể đốt cháy được công kích của hắn, trừ phi là dị hỏa bài danh trong Top mười mới có thể làm được.

Nhưng hắc y Thanh niên có lẽ cũng không biết được ngọn lửa trên người Đông Phương Lạc Nhan so với Vô Thượng Chân Hoả của Nhạc Thành, cũng chỉ kém hơn một chút mà thôi. Thần hoàng tộc có thiên phú là ngọn lửa, mà Đông Phương Lạc Nhan tại trong tháp vô tình nhận được bất tử thảo, đây chính là thánh vật của Thần hoàng tộc, cho nên Đông Phương Lạc Nhan mới có thể tiến bộ nhanh đến như vậy. Ngọn lửa trên người nàng cũng càng thêm mạnh mẽ hơn.

Cho nên râu rậm màu đen, mới bị Liệt Diễm khăc chế đôt thành sương mù.

- Đáng chết.

Đông Phương Lạc Nhan sắc mặt trầm xuống, vốn nàng muốn mượn liệt diễm đốt cháy hắc y thanh niên, thì lúc này viễn cổ Hổ tộc Thanh niên và Toan Nghê tộc thanh niên, từ ba phương công kích đến.

Đồng thời đối mặt với công kích của ba người, cùng với Hắc Ám Thần điện hắc y Thanh niên, Đông Phương Lạc Nhan lúc này cảm thấy áp lực tăng lên rất nhiều.

- Hoàng Vũ chân trời xa xăm.

Đông Phương Lạc Nhan mỉm cười quát nhẹ, bàn tay như ngọc kết khởi thủ thế quỷ quái, lập tức, bàn tay trắng như ngọc giương lên, lúc này sắc mặt của ngàng tái nhợt, quanh thân mấy trăm chưởng ấn màu hồng đồng thời công kích về phía viễn cổ Hổ tộc cùng Toan Nghê tộc thanh niên.

Mỗi một cái chưởng ấn lao đến, đồng thời như phượng hoàng giương cánh vậy, một cỗ lực lượng tràn ngập đến.

Quay mắt nhìn về phía Đông Phương Lạc Nhan đánh trả, viễn cổ Hổ tộc cùng Toan Nghê tộc Thanh niên cũng vận lực nghênh đón, nếu như chỉ có ba người bọn họ mà nói, bọn họ cũng không dám công kích Đông Phương Lạc Nhan. Ba người bọn họ tuy thực lực có gia tăng, cũng không có khả năng chiến thắng. Lúc này có Hắc Ám Thần điện hắc y Thanh niên ở đây, bọn họ mới dám đối chiến như vậy.

- Bùm bùm bùm.

Mấy đạo lực lượng va chạm vào nhau vang lên, chưởng ấn của Đông Phương Lạc Nhan bị đánh tan, sắc mặt nàng lúc này càng thêm tái nhợt, chỉ là viễn cổ Hổ tộc, Toan Nghê tộc Thanh niên càng thêm chật vật hơn.

- Xoẹt.

Hắc Ám Thần điện hắc y Thanh niên công kích Đông Phương Lạc Nhan lần nữa, bốn người từ bốn phía bao vây Đông Phương Lạc Nhan vào trong đó. Bốn người liên thủ công kích, Đông Phương Lạc Nhan nếu muốn thoát khỏi cũng rất là khó khăn.

Một mảnh hắc mang nồng đậm từ hắc y Thanh niên tràn ngập ra, lập tức ở giữa không trung biến thành một chiếc lưới màu đen chụp xuống.

Một ngọn lửa nóng bỏng từ bàn tay của Đông Phương Lạc Nhan tràn ngập ra, đồng thời ngọn lửa nhanh chóng đốt cháy về phía chiếc lưới màu đen kia, nhưng mà ngọn lửa mặc dù có thể đốt cháy chiếc lưới màu đen nhưng hắc y Thanh niên lại là liên tục bổ sung hắc mang, tốc độ đốt cháy căn bản không nhanh bằng sự bổ xung của hắc y Thanh niên được.

Đông Phương Lạc Nhan sắc mặt càng thêm tái nhợt, nàng do dự một chút, tựa hồ là nghĩ đến bản thân có nên vận dụng thiên phú bản thể hay không.

- Phần Tiên Liệt Diễm cầu.

Bỗng nhiên có một tiếng quát nhẹ tiếng từ giữa không trung truyền đến, lập tức có một cái cầu lửa trực tiếp bạo liệt.

- Thịch.

Ngọn lửa tràn ngập, bao bọc cái lưới màu đen vào trong, lưới màu đen gặp phải ngọn lửa này, căn bản bị đốt cháy sạch sẽ.

- Viễn cổ Hổ tộc, Toan Nghê tộc, các ngươi cút ngay cho ta.

- Tru Ma chưởng, Đoạt Hồn chỉ.

- Bùm bùm bùm.

Lực lượng mạnh mẽ ở trên không trung va chạm vào nhau vang lên, thân ảnh Nhạc Thành cũng xuất hiện bên người Đông Phương Lạc Nhan.

- Tiểu nha đầu, nàng không sao chứ.

Nhạc Thành nhìn Đông Phương Lạc Nhan nói, hắn nhìn cô gái tuyệt đẹp trước mắt, so với mấy năm trước tại Đấu khí Học viện nàng có vẻ thành thục hơn không ít, thiếu đi một phần trẻ trung, nhưng lại nhiều hơn một loại vũ mị, đồng thời cũng càng thêm mỹ lệ hơn.

- Ta không sao, làm sao chàng tới được đây.

Đông Phương Lạc Nhan lộ ra một nụ cười khổ, lập tức nói:

- Bọn chúng có bốn người, chàng có đánh được không?

- Anh ở gần đây, vừa mới thấy, còn đánh bại bốn người này không có vấn đề.

Nhạc Thành nói.

- Nhạc Thành.

Hắc Ám Thần điện Hắc y nhân nhìn thấy xuất hiện một người đúng là Nhạc Thành, sau đó thần sắc trên mặt hơi đổi, mặc dù hắn và Nhạc Thành cũng chưa từng giao thủ qua, nhưng trong điện đã có một số thông tin về Nhạc Thành, cho nên đối với Nhạc Thành hắn cũng không nắm chắc đối phó được.

Viễn cổ Hổ tộc cùng Toan Nghê tộc ba cái Thanh niên sau khi nhìn thấy Nhạc Thành, sắc mặt cũng có chút khó nhìn, bọn họ cũng không nghĩ đến nửa đường lại gặp phải như vậy.

- Ta nghĩ ngươi chạy nhanh như vậy là vì cái gì, thì ra là anh hùng cứu mỹ nhân.

Giữa không trung một tiếng cười duyên vang lên, lập tức một bóng hình xinh đẹp nhảy xuống mặt đất, chính là Minh Yêu.

Nhìn thấy Minh Yêu, Đông Phương Lạc Nhan sắc mặt hơi biến, tựa hồ càng thêm lo lắng, viễn cổ Hổ tộc cùng Toan Nghê tộc Thanh niên thì trong lòng cao hứng, Tứ đại Thú tộc gần đây cũng liên thủ cùng với nhau.

- Minh Yêu, ngươi tới vừa đúng lúc, chúng ta có thể liên thủ một lược giết hai người này rồi nói, miễn cho đến lúc đó bọn họ gây ảnh hưởng đến chúng ta.

Toan Nghê tộc Thanh niên nhìn thấy Minh Yêu, hắn cao hứng nói, chỉ là trong ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc váy ngắn của Minh Yêu cũng không có dời đi.

- Thật không, vậy thì thật là tốt.

Minh Yêu vũ mị cười, nàng chẳng để ý ánh mắt Toan Nghê tộc Thanh niên, ngược lại như vô cùng hưởng thụ vậy, lập tức đi về phía Toan Nghê tộc thanh niên.

Minh Yêu đi tới bên người Toan Nghê tộc Thanh niên, lập tức vũ mị nói:

- Các ngươi dự định liên thủ như thế nào đây.

- Minh Yêu, chúng ta bây giờ có năm người, bọn họ chỉ có hai người, chúng ta cùng tiến lên, giết bọn họ cũng không khó.

Viễn cổ Hổ tộc thanh niên từ từ đi đến bên người Minh Yêu, ánh mắt chăm chú nhìn Minh Yêu.

- Nhạc Thành, cái này có chút phiền phức, chúng ta nghĩ biện pháp đi thôi.

Đông Phương Lạc Nhan nói, thực lực Nhạc Thành nàng cũng không biết, điều này làm cho nàng rất lo lắng.

- Không vội, chúng ta không có việc gì đâu.

Nhạc Thành nói.

Nhạc Thành đánh giá viễn cổ Hổ tộc cùng Toan Nghê tộc, ba người này Nhạc Thành không có để ở trong lòng, ba người này đối với hắn mà nói cũng không có gì uy hiếp, chỉ có Hắc Ám Thần điện hắc y Thanh niên, Nhạc Thành còn đánh giá cao một chút. Nhạc Thành cũng cảm thấy kỳ quái, tại sao mình cũng không thể nhìn ra thực lực hắn được, thật là kỳ quái.

- Long Thiên Nhai, chỉ bằng ngươi đã muốn chủ ý đến ta sao, chết đi.

- Thịch.

Trong lúc Nhạc Thành đánh giá Hắc Ám Thần điện hắc y nam tử, lúc này Minh Yêu kêu lên một tiếng, lập tức công kích về phía Toan Nghê tộc thanh niên, tên này không thể tin được nói:

- Minh Yêu, ngươi dám ra tay với ta sao.

Chỉ là lời của Toan Nghê tộc thanh niên nói còn vừa dứt, hắn đã bị một chưởng của Minh Yêu đánh bay ra vài trăm mét, trong miệng tứa ra máu tươi.

Thực lực của Minh Yêu là bát tinh Đấu tôn, Toan Nghê tộc thanh niên thực lực chỉ là ngũ tinh Đấu tôn mà thôi, thực lực của hắn còn kém hơn rất nhiều, coi như Minh Yêu không có đánh trộm thì chỉ một chiêu cũng đủ làm trọng thương Toan Nghê tộc thanh niên rồi, xem ra, vừa rồi Minh Yêu ra tay cũng lưu tình.

- Minh Yêu, ngươi làm gì vậy, tại sao ngươi ra tay với Long Thiên Nhai, chúng ta đều là người của Tứ đại Thú tộc mà.

Nhìn Minh Yêu, viễn cổ Hổ tộc Thanh niên có vẻ mặt nghi hoặc, đồng thời cũng nhanh chóng lui ra phía sau, sợ Minh Yêu ra tay đối với hắn.

- Hắn muốn chạm vào ta sao, chẳng lẽ ta không thể ra tay?

Minh Yêu cười nói, tựa hồ vừa mới đánh lén Long Thiên Nhai, là chuyện rất bình thường vậy.

- Minh Yêu, ngươi dám đánh lén ta, Toan Nghê tộc đối với viễn cổ Minh Xà tộc cũng không khách khí nữa.

Toan Nghê tộc Thanh niên lạnh lùng, hắn có chút sợ hãi trừng mắt nhìn Minh Yêu nói, bây giờ nhìn khóe miệng huyết dịch nhuộm đỏ, tên thanh niên này, sắc mặt cũng có vẻ tái nhợt.

- Thật không, ta ở đây chờ.

Minh Yêu cười, không thèm để ý đến lời của tên Toan Nghê tộc Thanh niên nói.

- Chúng ta đi.

Hắc Ám Thần điện hắc y nam tử chăm chú nhìn Minh Yêu một cái, lập tức thầm đánh giá Nhạc Thành, sau đó nhìn viễn cổ Hổ tộc cùng Toan Nghê tộc thanh niên nói.

- Rồi, nhưng mà…

Viễn cổ Hổ tộc Thanh niên nhìn chăm chú Đông Phương Lạc Nhan, tựa hồ có chút lưu luyến không muốn rời vậy.

- Không sai, chẳng lẽ các ngươi lại muốn đi như vậy sao?

Nhạc Thành nói, thân ảnh lập tức đi lên phía trước mấy bước nhìn Hắc Ám Thần điện hắc y nam tử nói.

Đối với Hắc Ám Thần điện hắc y nam tử, Nhạc Thành đã nổi lên sát ý, có thể đi vào Thuý Phong Cổ Nham, nhất định là Hắc Ám Thần điện tuổi trẻ nổi bật vậy, nếu giết hắc y Thanh niên, Nhạc Thành tin tưởng làm cho Hắc Ám Thần điện cũng không thể chịu nổi.

- Nhạc Thành, chẳng lẽ ngươi còn muốn lưu chúng ta lại, ngươi cũng chưa chắc đã có thực lực này.

Hắc Ám Thần điện hắc y Thanh niên lạnh lùng nhìn Nhạc Thành nói.

- Vậy thử xem sao.

Nhạc Thành nói, thần sắc thấy lạnh cả người.

- Hừ, chẳng lẽ ngươi còn tưởng rằng ta sợ ngươi sao, ta hôm nay cũng muốn nhìn, ngươi rốt cuộc là có bản lãnh gì có thể giết thần điện Hôi Ma ta, ta lúc này cũng cần thay thần điện báo thù.

Hắc Ám Thần điện hắc y Thanh niên nói.

- Ta đối phó Hắc Ám Thần điện, ngươi ngăn lại viễn cổ Hổ tộc.

Nhạc Thành nhìn Đông Phương Lạc Nhan hỏi.

- Không có vấn đề, chỉ là viễn cổ Minh Xà tộc...

Đông Phương Lạc Nhan nhìn Minh Yêu, sau đó nhìn Nhạc Thành nói.

- Không cần phải xem, nàng ta sẽ không xuất thủ.

Nhạc Thành nhìn Minh Yêu nói, nếu Minh Yêu muốn cùng viễn cổ Hổ tộc hoà hợp làm một, vừa rồi đã không ra tay với Toan Nghê tộc Thanh niên kia.

- Minh Yêu, chúng ta trước liên thủ đối phó với Thần hoàng tộc cùng Nhạc gia, bằng không bọn họ cũng không bỏ qua cho ngươi.

Viễn cổ Hổ tộc Thanh niên sắc mặt biến đổi nhìn Minh Yêu nói.

Toan Nghê tộc Long Thiên Nhai lúc này không có năng lực đối chiến nữa, người của Hắc Ám Thần điện bị Nhạc Thành ngăn lại, viễn cổ Hổ tộc biết rõ thực lực của hai người bọn họ, tựa hồ còn kém Đông Phương Lạc Nhan. Bạn đang xem tại TruyệnYY - www.truyenyy_com

- Các ngươi muốn đối phó Thần hoàng tộc cùng Nhạc gia sao, cũng không có liên quan tới ta, về phần ta, cũng không cần các ngươi lo lắng, các ngươi hãy lo lắng cho mình đi.

Minh Yêu nhìn viễn cổ Hổ tộc Thanh niên nói, thần thái vũ mị cực kỳ.

- Tứ đại Thú tộc chúng ta luôn liên thủ tiến thối, chẳng lẽ viễn cổ Minh Xà tộc các ngươi lần này trợ giúp Nhạc gia sao.

Viễn cổ Hổ tộc thanh niên sắc mặt hơi biến, lập tức nhìn Minh Yêu lạnh nhạt nói.

- Hai người các ngươi tốt nhất là đừng uy hiếp ta, nếu không nghe lời, ta trước đối phó với các ngươi đã.

Minh Yêu lạnh lùng nhìn viễn cổ Hổ tộc Thanh niên, thần sắc vũ mị đổi lại một tia hàn ý.

- Ta muốn thử các ngươi đến tột cùng có bao nhiêu cân lượng.

Quát nhẹ một tiếng, Hắc Ám Thần điện hắc y Thanh niên đánh ra hắc mang ngập trời.

Màu đen hắc mang quỷ dị tràn ngập, lập tức hóa thành một màu đen râu rậm hướng Nhạc Thành lao đến.

Nhìn công kích này, Nhạc Thành đã thấy nhiều rồi, thân hình mỉm cười lui lại, lập tức cương vòng màu xanh bố trí trước người.

- Vô Thượng Chân Hoả.

Nhạc Thành trong tay thủ ấn đánh ra, một cỗ Vô Thượng Chân Hoả lập tức ngưng tụ trong tay, vượt không gian hóa thành một ngọn lửa ngập trời hướng màu đen râu rậm lao đến. Vô Thượng Chân Hoả như là khắc tinh của hắc mang, tại đại lục Huyền Thiên, Nhạc Thành cũng đã biết.

- Ti ti.

Một tiếng đốt cháy lốp bốp vang lên, màu đen râu rậm đầy trời bi Vô Thượng Chân Hoả của Nhạc Thành đốt thành một mảnh sương mù.

Thanh niên Hắc Ám Thần điện sắc mặt thay đổi, hắn cũng không ngờ trên thân Nhạc Thành có ngọn lửa quỷ dị mạnh mẽ như vậy, có vẻ như là khắc tinh của mình vậy.

- Ám ma quyết.

Một mảnh hắc mang quỷ dị được Hắc Ám Thần điện Thanh niên bao bọc ở trong, lập tức, bên trong hắc mang, biến thành một một thanh trường đao dài 2000m bổ về phía Nhạc Thành.

Thanh trường đao giống như xé rách không gian phá không ra, không gian chung quanh gợn sóng chấn động. Cả không gian mấy ngàn thước giống như bao phủ một mảnh khí tức quỷ dị.

- Đáng chết, đúng là thực lực cửu tinh Đấu tôn.

Nhạc Thành sắc mặt đột nhiên thay đổi, khí tức của tên thanh niên này đúng là cửu tinh Đấu tôn rồi.

- Kim Long chi thể.

- Kiếm Âm Dương.

Nhạc Thành trong tay thủ ấn không ngừng đánh ra, quanh thân một mảnh kim mang tràn ngập, đồng thời bên trong mi tâm cũng có một luống bạch mang chói mắt bắn ra.

- Phân ra.

Nhạc Thành trong tay thủ ấn cấp tốc biến đổi, kiếm Âm Dương chia ra làm bảy, bảy thanh kiếm Âm Dương ông ông tác hưởng, bảy đường kiếm quang chói mắt liên tiếp tạo thành một kiếm trận hướng màu đen đại đao công kích tới.

- Xuy xuy.

Bảy đường kiếm quang cùng đại đao màu đen va chạm vào nhau, bảy thanh kiếm Âm Dương kiếm quang càng ngày càng yếu, đại đao màu đen cũng càng ngày càng nhỏ đi.

Hai cỗ lực lượng va chạm vào nhau, không gian chung quanh càng thêm lay động, tựa hồ tạo thành một cái khe không gian vậy.

- Xoẹt.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #511


Báo Lỗi Truyện
Chương 511/1346