Chương 439: Đại Song và Tiểu Song đột phá.


- Không sai, hiện tại có thể lưu lại cái bảo vật kia của Nhạc Thiên lão tổ, đây cũng là ý của Nhạc Tề lão tổ.

Nhạc Duy cất tiếng nói:

- Chỉ là ta vẫn hi vọng ngươi có thể tham gia Từ Đường Tẩy lễ.

- Vãn bối sẽ xem xét, bất qua vãn bối muốn nhìn thấy bảo vật kia.

- Bây giờ ngươi muốn nhìn thấy bảo vật đó thì không có khả năng, bảo vật này ở một nơi rất xa, sợ rằng đã sớm bị Hắc Ám Thần Điện cướp đi, bảo vật do cường giả trong tộc trông giữ, đó là nơi tối trọng yếu của tộc chúng ta, chỉ khi ngươi tiếp nhận chức vị tộc trưởng Nhạc gia thì bảo vật đó mới có thể giao cho ngươi.

Nhạc Duy cất tiếng nói.

- Cái gì, muốn tại hạ làm tộc trưởng Nhạc gia tại sao, tại hạ không quan tâm.

Nhạc Thành hơi biến sắc mặt mà nói.

- Đây là yêu cầu của Nhạc Tề lão tổ, nếu ngươi không nghe thì Nhạc Tề lão tổ sẽ đổi ý, ngươi cũng đừng hòng có được bảo vật.

Nhạc Duy cất tiếng nói:

- Làm tộc trưởng của Nhạc gia, chẳng lẽ là điều ủy khuất cho ngươi?

- Nếu như vãn bối không làm tộc trưởng thì tiền bối sẽ làm sao?

Nhạc Thành cất tiếng nói.

- Ta sớm không muốn làm tộc trưởng nữa nhưng mà ta vẫn không tìm thấy người có thể tiếp nhận vị trí của ta, ngươi cũng không phải không biết các trưởng lão ở trong tộc đã chia làm hai phái, nếu như tùy tiện chọn một ngươi làm tộc trưởng thì không phải đại loạn hay sao?

Nhạc Duy cát tiếng nói.

- Nhưng mà để cho vãn bối làm tộc trưởng thì không phải thiên hạ cũng đại loạn hay sao, vãn bối mà ngồi lên vị trí đó, chỉ sợ loạn càng thêm loạn.

Nhạc Thành hơi biến sắc, Nhạc gia có chủ ý gì Nhạc Thành dĩ nhiên là biết.

Nhạc gia xem ra chỉ sợ mình lấy bảo vật đi mất cho nên muốn cho mình ngồi lên vị trí tộc trưởng, sau đó những cường giả kia mới có thể danh chính ngôn thuận nắm giư Nhạc gia, chỉ cần Nhạc Thành là tộc trưởng sau đó bảo vật ở Nhạc gia thì gia tộc không có bất kỳ tổn thất nào.

Đồng thời hiện tại Nhạc gia trên thực tế đã nội loạn, những cường giả kia cũng vô pháp giải quyết, Nhạc gia tính toán thật là thâm sâu.

- Ta biết ngươi ngồi lên vị trí tộc trưởng sẽ có rất nhiều người không phục nhưng ta sẽ giúp ngươi, Nhạc Tề lão tổ cũng đã nói qua, nếu như ngươi không ngồi lên vị trí đó thì bảo vật cũng không thể cho ngươi.

Nhạc Duy cất tiếng nói.

- Nếu như vãn bối không đồng ý thì sao?

Sắc mặt của Nhạc Thành hơi biến đổi mà nói.

- Nếu như ngươi không đồng ý thì ta sẽ cho ngươi rời khỏi Nhạc gia.

Nhạc Duy tựa hồ như đã sớm nghĩ đến Nhạc Thành nói như vậy.

- Xem ra ta không có lựa chọn.

Nhạc Thành mỉm cười, vẻ mặt liền hơi biến hóa.

- Vị trí tộc trưởng của Nhạc gia không phải ai cũng có thể ngồi lên, ngươi hẳn là nên cảm thấy vui mừng.

Nhạc Duy cất tiếng nói.

- Thật không, chỉ sợ là sẽ phiền toái.

Nhạc Thành cất tiếng nói.

- Tùy ngươi nghĩ thế nào cũng được, đây là ý của Nhạc Tề lão tổ, ngươi ngồi lên vị trí tộc trưởng xong thì bảo vật mới có thể giao cho ngươi.

Nhạc Duy nói lần nữa.

- Được rồi, vãn bối đáp ứng.

Sắc mặt của Nhạc Thành hơi biến hóa sau đó hắn lập tức nói.

- Ta biết ngươi sẽ đáp ứng từ giờ trở đi, ngươi chính là tộc trưởng của Nhạc gia, trước khi quyết định việc này ta đã nói với các vị trưởng lão, tuy nhiên bây giờ chuyện quan trọng nhất chính là hai ngày nữa phải đến Trần gia cứu viện.

Nhạc Duy nói với Nhạc Thành:

- Trần gia xảy ra nội loạn, bây giờ tộc bọn họ đang tranh giành vịt rí tộc trưởng, hiện tại chúng ta nhận được sự cầu cứu của họ, thù lao là năm viên cửu phẩm trung giai đan dược.

- Trần gia, Tứ Đại Nhân tộc, ý của tiền bối là muốn vãn bối đi? Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Nhạc Thành cất tiếng nói.

- Không sai, chuyện này cần ngự hỗ trợ, ta sẽ cho một số trưởng lão đi cùng, năm viên cửu phẩm trung giai đan dược không phải là ít chúng ta không lý do gì mà không đi.

Nhạc Thành mỉm cười nói:

- Trần gia trong Tứ Đại Nhân Tộc mặc dù ít lộ diện nhưng ngươi đừng xem thường bọn họ, thiên phú bọn họ rất lợi hại không hề thua kém thân thể Kim Long của Nhạc gia.

- Vậy vãn bối phải làm thế nào, Trần gia còn cần chúng ta hỗ trợ sao, Trần gia có không ít cường giả không lẽ bọn họ mặc kệ?

Nhạc Thành nghi ngờ hỏi.

- Chuyện này liên quan đến một số vấn đề, những cường giả siêu cấp cũng không nhúng tay, giống như Nhạc gia chúng ta, các trưởng lão tranh đấu các cường giả cũng không lộ diện, chỉ liên quan đến sự an toàn của gia tộc thì các cường giả kia mới xuất đầu lộ diện.

Nhạc Duy cất tiếng nói.

- Lần này ngươi đại biểu cho Nhạc gia hỗ trợ, tranh giành với một đám trưởng lão.

Nhạc Duy tiếp tục nói:

- Tộc trưởng của Trần gia là Trần Tân, còn người tranh giành tên là Trần Bưu.

- Trần Bưu?

Nhạc Thành nghe tới cái tên này không khỏi nghĩ tới Trần Bưu trên huyền thiên đại lục, tên của hai ngươi thật giống nhau.

Chỉ là Nhạc Thành cũng biết tên giống nhau cũng không có gì là kỳ quái, mình đã sớm gặp qua, Thần Hoàng tộc Đông Phương Lạc Nhan và Nam Cung Lạc Nhan hai người có tên giống nhau.

- Khi nào thì xuất phát?

Nhạc Thành cất tiếng hỏi.

- Càng nhanh càng tốt, Vũ Văn gia tộc và Tôn gia cũng đã nhận được giấy mời, lần này Trần Tân xuất vốn khá nhiều.

Nhạc Duy cất tiếng.

- Vãn bối muốn đi về một chuyến rồi tới Trần gia.

Nhạc Thành cất tiếng nói.

- Được, ta sẽ phái người đi gọi ngươi, chờ đến khi ngươi trở lại ta sẽ sắp xếp để ngươi trở thành tộc trưởng kế, sau đó ngươi chuẩn bị một chút để đi Thúy Phong Cổ Nham, ta nghe nói lần này Vũ Văn gia và Tôn gia cũng xuất hiện hai cô gái thực lực rất mạnh, có vẻ ngươi cũng biết bọn họ, đặc biệt là cô gái của Vũ Văn gia, chính là hôn thê của ngươi, về sau ngươi là tộc trưởng của Nhạc gia, có mối liên hệ chặt chẽ với Vũ Văn gia thì lợi ích rất lớn.

Nhạc Duy cất tiếng nói.

- Chỉ sợ có lợi với Nhạc gia cho nên các ngươi mới cho ta làm tộc trưởng.

Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng.

Sau đó hai người hàn huyên một chút rồi Nhạc Thành mới rời đi, Nhạc Thành sau khi rời đi liền quay trở về tìm Hỏa Lão, có Hỏa Lão bên cạnh hắn cũng cảm thấy an toàn.

Một lần nữa ở trên phi hành ma thú, Nhạc Thành lại nghĩ đế lời nói của Nhạc Duy, xem ra người của Nhạc gia không hề đơn giản.

Về phần tộc trưởng của Nhạc gia, đối với người khác có thể có sức cám dỗ nhưng với Nhạc Thành mà nói thì hắn hoàn toàn không để vào mắt.

- Hừ, đế lúc đó xem các ngươi làm gì được ta không?

Khóe miệng của Nhạc Thành nở ra một nụ cười quỷ dị.

- Thúy Phong Cổ Nham, chín bảo vật tề tụ, chính là chín viên linh châu thượng cổ.

Trong lòng Nhạc Thành hơi kích động, bây giờ Nhạc Thành cũng không sốt ruột với bảo vật của Nhạc gia, nếu đến lúc đó thật sự là chín viên linh châu thượng cổ hắn thu vào trong Hạo Thiên Tháp, đến lúc đó ai cũng không làm gì được hắn, chữa trị được Hạo Thiên Tháp, hắn lại có cơ hội phi thăng lên tiên ma giới.

Một ngày sau, Nhạc Thành quay lại trong đình viện, Nhạc Thành dự định sau khi đi thăm Trần gia xong cũng trở về xem thứ mà Nhạc Thiên lão tổ để lại có phải là linh châu thượng cổ hay không.

Nhớ tới Nhạc Thiên lão tổ, Nhạc Thành cảm thấy mình rất có duyên với ông, ông không chỉ để lại tinh huyết cho hắn mà còn để lại bảo vật khiến cho Nhạc Thành cảm kích không thôi.

- Nhạc Thành, ngươi đã về, chúc mừng ngươi.

Hỏa Lão cất tiếng nói.

- Chúc mừng gì vậy, Hỏa Lão ông dường như hơi kỳ quái.

Nhạc Thành nhìn thần sắc của Hỏa Lão, Hỏa Lão cười thật là quỷ dị.

- Chúc mừng ngươi lên làm tộc trưởng Nhạc gia, chỉ là ngươi không thật sự làm tộc trưởng chứ?

Hỏa Lão cất tiếng hỏi.

- Hỏa Lão, sao ông biết?

Nhạc Thành kỳ quái hỏi Hỏa Lão, đối với chuyện này, Hỏa Lão biết được thì tin tức thật linh thông.

- Ta đã sớm biết, chuyện này mấy lão bất tử đã thương nghị rồi, ngươi thắng được Nhạc Hạo, bọn họ dĩ nhiên không thể để ngươi rời khỏi Nhạc gia.

Hỏa Lão cất tiếng nói.

- Nhưng mà vãn bối đã đáp ứng bọn họ.

Nhạc Thành cất tiếng nói.

- Cái gì, ngươi đã đáp ứng rồi sao, tại sao lại bất ngờ với ta như vậy?

Hỏa Lão nổi lên nghi ngờ, ông đối với Nhạc Thành hiểu rõ, biết rằng Nhạc Thành nhất định không đáp ứng.

- Vãn bối cũng không có biện pháp.

Nhạc Thành cất tiếng nói:

- Chuyện này nói sau đi, giờ vãn bối phải đi Trần gia một chuyến.

- Trần gia, chính là Trần gia trong Tứ Đại Nhân Tộc, ngươi đi làm gì?

Hỏa Lão cất tiếng hỏi.

Nhạc Thành nói lại lời Nhạc Duy cho Hỏa Lão nghe một lần rồi quyết định ngày mai sẽ xuất phát.

Quay trở lại gian phòng, Nhạc Thành khoanh chân ngồi xuống, sau đó thủ ấn của hắn đánh ra, một đạo cấm chế hiện ra rồi hắn gọi Hạo Thiên Tháp, thân ảnh cũng biến mất vào trong đó.

- Xoẹt xoẹt.

Trước Hạo Thiên Tháp, hai bong hình xinh đẹp bao phủ một vầng sáng chói mắt màu xanh, chính là hai người Đại Song và Tiểu Song.

Mà lúc này, Nhạc Thành cũng nhìn thấy Yêu Huyên đang ở trong trạng thái tu luyện, tất cả mọi chuyện bên ngoài cũng không để ý tới.

- Chủ nhân, người đã đến rồi.

Ở trong đại điện, một thân hình màu đen thật lớn tiến tới gần Nhạc Thành.

- Đại Hắc, ngươi ăn hợp hình đan vào đi, lúc đó ngươi có thể biến thành nhân hình rồi có thể đi bên cạnh ta.

Nhạc Thành móc ra một viên đan dược đưa cho Đại Hắc.

- Đa tạ chủ nhân.

Đại Hắc mừng rỡ cầm lấy viên đan dược.

- Xoẹt.

Một mảng khí tức cường hãn tiên vào trong ngươi của Đại Song, lúc này Đại Song thu hồi thủ ấn lại, sau đó nàng mở hai mắt ra, Thiên sinh mị đồng của nàng thật là mê hồn.

- Chủ nhân, ta đã đột phá tới Kim Đan trung kỳ.

Đại Song cảm nhận thấy chủ nhân cách đó không xa thì lập tức cao giọng nói.

- Ừ, cố gắng tu luyện đi.

Nhạc Thành cất tiếng nói.

- Xoẹt.

Tiểu Song thu liễm một mảng khí tức, sau đó nàng cũng tiến vào Kim Đan trung kỳ.

- Chủ nhân.

Nhìn thấy chủ nhân ở trên không, Tiểu Song cũng đã tiến bên cạnh Nhạc Thành.

- Các ngươi cứ tu luyện thật tốt đi, ta trước hết rời khỏi đã.

Nhạc Thành nhìn thấy hai người thuận lợi đột phát thì dự định rời khỏi.

- Chủ nhân, người có cần Đại Song và Tiểu Song đi cùng người?

Đại Song và Tiểu Song hai người cất tiếng nói với Nhạc Thành, ánh mắt vô cùng yêu dị.

- Không cần, các ngươi tu luyện đi, nhanh chóng đột phá tới Nguyên Anh kỳ.

Nhạc Thành cất tiếng nó, bây giờ chuyện phiền phức của hắn không thiếu, hắn không có tâm tình nghĩ đến chuyện khác.

- Vâng chủ nhân, Đại Song và Tiểu Song tuyệt đối dung tâm tu luyện.

Nghe thấy lời nó của chủ nhân, Đại Song và Tiểu Song liền cảm thấy hơi thất vọng.

Rời khỏi Hạo Thiên Tháp xong Nhạc Thành liền thu nó lại, sau đó hắn khoanh chân lại mà tu luyện.

- Sáng sớm hôm sau Nhạc Thành mới đình chỉ pháp lực, thần thức của hắn cảm nhận có mấy người đang tiên đến.

Thu dọn một chút rồi Nhạc Thành đi ra khỏi phòng, Hỏa Lão cũng ở trong phòng nhỏ mà đợi Nhạc Thành.

Hai người sau đó đi ra khỏi đình viện, ở giữa không trung, năm thân ảnh cũng nhảy xuống ngoài đình viện.

Nhạc Thành đánh giá sáu người này, trong đó có hai lão giả tóc ngắn, hai người này mặc trường bào màu xanh.

Năm người này mấy ngày trước Nhạc Thành đã nhìn thấy ở Long cốc, tuy nhiên hắn không để vào mắt, năm người này xem ra là trưởng lão của Nhạc gia.

- Ra mắt tộc trưởng.

Năm người này nhìn thấy Nhạc Thành xong thì mỉm cười nói với hắn, trên khuôn mặt hiện lên vẻ tôn trọng.

- Mấy vị hiện tại cứ gọi tên thẳng của ta, ta vẫn chưa là tộc trwuzr.

Nhạc Thành hơi biến đổi sắc mặt mà nói.

- Không, hiện tại hầu như trong tộc ai cũng đã biết, tộc trưởng sau khi từ Trần gia trở về sẽ đảm nhận chức vị, chúng ta tự nhiên là phải gọi là tộc trưởng.

Một lão nhân cất tiếng nói.

Nhạc Thành nghe thấy lão nhân nói như vậy thì cũng để tùy tiện, ngay lập tức hắn được bọn họ tự giới thiệu, hai người này chính là Nhạc Thuần và Nhạc Sử Chấn, ba người khác đều là lục tinh Đấu Tôn, tên là Nhạc Đại Sát, Nhạc Trục Và Nhạc Lãng.

- Hỏa Lão, chúng ta đi thôi, không biết Hỏa Lão có biết người của Trần gia không?

Nhạc Thành cất tiếng nói với Hỏa Lão.

- Ta cũng không biết nhiều lắm, người của Trần gia kỳ quái vô cùng, hơn phân nửa đều trốn ở trong tộc luyên đan dược, rất ít người ra ngoài.

Hỏa Lão cất tiếng nói với Nhạc Thành.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #439


Báo Lỗi Truyện
Chương 439/1346