Chương 432: Thái thượng trưởng lão của Nhạc gia


- Ngao.

Yêu Huyên gào thét mộ tiếng sau đó bản thể hiện ra, ngăn cản trước thân thể của Nhạc Chí Thu.

- Bát Sí Linh Mãng, là Bát Sí Linh Mãng.

Nhạc Chí Thu nhìn thấy bản thể của Yêu Huyên thì sắc mặt càng thêm khó nhìn, Nhạc Đại sau khi trở về từ viễn cổ kết giới đã nói qua, ở trong linh mộ của Bát Sí Linh Mãng đã có một con Bát Sí Linh Mãng tiếp nhận truyền thừa.

- Ngao.

Hoàng Long được Nhạc Chí Thu ngưng tụ cũng nhìn bản thể của Yêu Huyên.

Trên thân thể của Nhạc Chí Thu bốc lên một ngọn sóng, khủng bố lực lượng vô cùng quỷ dị.

- XOẹt.

Yêu Huyên cấp tốc đánh về phía Hoàng Long, khí tức như muốn hủy diệt.

- Ngao.

Yêu Huyên gào thét, cái miệng rất lớn mở rộng, như muốn nuốt trôi nó vào trong miệng.

- Xoẹt.

Cái đầu rồng cuối cùng cũng bị Yêu Huyên nuốt vào bên trong, tuy nhiên tốc độ thân hình vẫn không giảm, bay thẳng vào trong người Yêu Huyên, nhìn lên phía trên có thể nhìn thấy từ đầu tới đuôi Yêu Huyên đột nhiên được mở rộng.

- Xoẹt xoẹt.

Hoàng Long cuối cùng cũng bị Yêu Huyên thôn phệ, khí tức cuồng bạo cũng tiêu tan ở trong người Yêu Huyên, mà lúc này bản thể của Yêu Huyên bắt đầu bành trướng, tăng tới gấp đôi.

Bỗng dưng Yêu Huyên ngẩng đầu lên, thân thể bốc lên trên không trung, một mảng thanh mang chói mắt khiến cho người ta không dám nhìn.

- Ầm ầm.

Một tiếng nổ kinh thiên bao liệt vang lên, thân thể của Yêu Huyên đột nhiên bắn ra một khí tức vô cùng cường hãn, tuy nhiên đồng thời ở trên người của nàng cũng chảy ra một chút huyết dịch màu xanh.

Nhìn bộ dáng của Yêu Huyên Nhạc Thành biết rằng Yêu Huyên đã bị thương không nhẹ.

- Ngao.

Đúng lúc này Yêu Huyên lại gào thét, hai mắt hiện ra ánh sáng xanh quỷ dị, một quang mang chói mắt tràn ngập.

- Cửu Chuyển Yêu Đồng.

Đối với luồng sáng xanh này Nhạc Thành cũng không hề lạ lẫm, đây chính là Cửu Chuyển Yêu Đồng, thiên phú mạnh mẽ nhất của Bát Sí Linh Mãng.

- Xoẹt.

Luồng sáng xanh quỷ dị tạo ra phong bạo vượt không gian bao bọc Nhạc Chí Thu ở bên trong, mà lúc này Nhạc Chí Thu ngưng tụ Long Khiếu Cửu Thiên cũng bị tiêu hao không ít chân khí, lúc này đã bị Cửu Chuyển Yêu Đồng của Yêu Huyên bao phủ vào bên trong.

- Cửu Chuyển Yêu Đồng trực tiếp công kích linh hồn.

Trong đầu của Nhạc Thành xuất hiện một ý niệm, Cửu Chuyển Yêu Đồng công kích mạnh nhất chính là linh hồn, mà lúc này bất luận kẻ nào cũng phải thất thần.

- Âm Dương Kiếm, đi cho ta.

Ám Ảnh Kiếm.

Nhạc Thành thanh y và Nhạc Thành hắc y đồng loạt thả người từ trên xuống, trong tay đánh ra thủ ấn, ngay lập tức ba Ám Ảnh Kiếm và bảy thanh Âm Dương Kiếm hóa thành mười đường sáng công kích Nhạc Chí Thu.

Thiên phú công kích của Yêu Huyên chính là Cửu Chuyển Yêu Đồng, tấn công vào linh hồn, nhìn thấy linh hồn của Nhạc Chí Thu khó có thể chống lại Cửu Chuyển Yêu Đồng của Yêu Huyên, xem ra công kích của Yêu Huyên chính là công kích mạnh nhất của Bát Sí Linh Mãng tộc.

Linh hồn công kích chính là điều duy nhất khiến người ta lo lắng, sắc mặt của Nhạc Chí Thu bây giờ càng thêm tái nhợt, tựa hồ như toàn lực chống lại Yêu Huyên, hắn không biết làm sao Yêu Huyên lại xuất hiện nhưng Yêu Huyên chính là Bát Sí Linh Mãng, có thể sử dụng Cửu Chuyển Yêu Đồng, cái này hắn đã từng nghe nói qua.

- Xoẹt.

Hai người cũng không biết làm sao chống lại, một lát sau, khóe miệng của Yêu Huyên phun ra một ngụm máu tươi, sau đó nàng thu hồi bản thể, hiện ra sắc mặt trắng bệch.

Sắc mặt của Nhạc Chí Thu cũng trắng bệch, mơ hồ còn có vết máu, thân hình lay động, tựa hồ như nhận phải ảnh hưởng gì.

Cùng lúc đó, một vòng sáng cấp tốc bắn về phía Nhạc Chí Thu, tiếp cận phòng ngự của hắn, đó chính là bảy thanh Âm Dương Kiếm và ba thanh Ám Ảnh Kiếm.

Một vầng kim mang chói mắt bắn thẳng tới.

- Xoẹt xoẹt xoẹt.

Ám Ảnh Kiếm trực tiếp bắn tới, đấu khí phòng ngự đột nhiên xuất hiện một khe khiến nó như muốn rạn nứt ra.

Thực lực của Nhạc Chí Thu bây giờ tiêu hao không ít.

Ngay sau đó Ám Ảnh Kiếm thứ nhất vừa lùi về phía sau thì thanh Ám Ảnh Kiếm thứ hai đã bắn ra, tốc độ nhanh như chớp.

Sau đó lại là thanh Ám Ảnh Kiếm thứ ba lao tới, vòng tròn đấu khí cuối cùng cũng vỡ tan.

- Đáng chết, tốc độ thật là quá nhanh.

Nhạc Chí Thu lúc này căn bản vô lực phản kháng, vừa rồi lực công kích khiến cho hắn phải thất thần, mà lúc này luồng sáng bắn ra, hắn đành phải lui thân hình lại.

- Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt.

Đây tất cả chỉ là vượt không gian mà thôi, Âm Dương Kiếm nổ ra bắn vào thân thể Hoàng Long của Nhạc Chí Thu. Bảy thanh Âm Dương Kiếm nổ ra trên tay của Nhạc Chí Thu, bởi vì Nhạc Chí Thu né tránh cho nên thoát được hiểm họa.

Bảy thanh Âm Dương Kiếm bắn qua, sắc mặt của Nhạc Chí Thu đã trở nên trắng bệch, bây giờ Hoàng Long thân thể đã trở nên ảm đạm, quanh người của hắn còn chảy ra một vết máu.

- Khốn kiếp.

Nhạc Chí Thu mắng một tiếng, hắn thật không ngờ mình đã bị Nhạc Thành làm cho bị thương, nếu như không phải có thân thể Hoàng Long thì cánh tay của hắn cũng không giữ được.

- Thu.

Thủ ấn của Nhạc Thành đồng thời thu lại, ngay lập tức Âm Dương Kiếm và Ám Ảnh Kiếm đều đồng loạt quay tròn trước thân.

Sắc mặt của Nhạc Thành hơi trầm xuống, hắn khong ngờ đòn đánh lén của mình chỉ làm bị thương Nhạc Chí Thu mà thôi đối phương không bị ảnh hưởng gì quá lớn.

- Yêu Huyên, ngươi làm sao vậy?

Nhạc Thành lập tức cũng không muốn quan tâm nhiều nữa, hắn đi tới bên cạnh Yêu Huyên thì thấy sắc mặt của Yêu Huyên đã trở nên trắng bệch.

- Lão gia hỏa này thực lực thật quá mạnh mẽ.

Yêu Huyên hơi biến sắc mà nói.

- Ha ha, đúng là có chút thủ đoạn, Bát Sí Linh Mãng tộc, không ngờ Bát Sí Linh Mãng còn tồn tại,đáng tiếc hôm nay các ngươi cũng phải chết.

Nhạc Chí Thu cười lạnh một tiếng, lúc này hắn đã thực sự nổi giận.

- Đi chết đi. Truyện được copy tại TruyệnYY.com

Nhạc Chí Thu hét lớn một tiếng sau đó quanh thân ngưng tụ một mảng đấu khí điên dại, sắc mặt của Nhạc Chí Thu cũng trở nên trắng bệch.

Năng lượng cuồng bạo chuyển động mạnh mẽ, khí tức xung quanh cũng cuồn cuộn nhiều hơn.

- Chết tiệt.

Nhạc Thành thầm mắng một tiếng, cho dù hắn chống lại một đòn này thì cũng phải nửa sống nửa chết.

Sắc mặt của Nhạc Thành biến đổi lớn, hắn đang do dự có nên tiến vào Hạo Thiên Tháp hay không.

- Nhạc Chí Thu, lá gan của ngươi thật là lớn.

Đúng lúc Nhạc Thành do dự thì ở giữa không trung truyền tới một thanh âm trầm thấp, sau đó không gian cũng trở nên cuồn cuộn.

- Xoẹt.

Một bàn tay xé rách không gian bắn tới, lập tức ngăn cản lực công kích của Nhạc Chí Thu.

Nhạc Chí Thu có thực lực cửu tinh Đấu Tôn đỉnh phong, lúc này cũng không có cách nào phản kháng.

- Xoẹt xoẹt.

Ánh mắt xung quanh biến đổi, Nhạc Thành cùng với Yêu Huyên quay ra bên ngoài, chỉ thấy bên trong đình viện không gian đã trở thành một đống tro tàn.

- Nhạc Thành, ngươi không sao chứ?

Hỏa Lão lập tức xuất hiện bên cạnh Nhạc Thành.

- Hỏa Lão, ông tại sao quay về?

Nhạc Thành cất tiếng hỏi.

- Ta vừa mới trở lại, phát hiện ở đây có điều không đúng liền báo cho mấy lão quái vật kia, may mà trở về sớm.

Hỏa Lão cất tiếng.

- Nhạc Chí Thu, ngươi thân là đại trưởng lão mà lại làm ra chuyện này, ta thấy ngươi muốn phá vỡ quy củ trong tộc.

Giữa không trung, một trung niên hán tử cất tiếng, thanh âm vô cùng hùng hậu.

- Ầm.

Thân hình của Nhạc Chí Thu từ trên không trung ngã xuống mặt đất, một ngụm máu tươi cũng phun ra.

- Thái thượng trưởng lão, ta cũng không phải cố ý.

Nhạc Chí Thu vội vàng quỳ gối xuống mà nói.

- Hừ, đã làm ra chuyện này còn nói không phải cố ý sao, ngươi là người của Nhạc gia vậy mà thật không có thể diện.

Trung niên hán tử thở dài một tiếng rồi nói.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #433


Báo Lỗi Truyện
Chương 433/1346