Chương 361: Tam niên kỳ.


- Nhạc Thành, huynh muốn đi ma thú lãnh thổ muội cũng muốn đi với huynh.

Lê Tiêu Dao nghe nói Nhạc Thành muốn đi ma thú lãnh thổ thì nàng làm sao cam nguyện ở lại được, đặc biệt là có Trầm Linh đi theo, nàng lại càng muốn đi.

- Ma thú lãnh thổ là một nơi rất nguy hiểm, muội chưa đủ khả năng để đi, muội và Lạc Nhan trước hết về thành Cự Thạch đi.

Nhạc Thành nói với Lê Tiêu Dao.

- Không được, muội muốn đi, dù sao huynh ở nơi nào thì muội theo huynh tới nơi đó.

Lê Tiêu Dao kiên định nói.

Nhạc Thành bỗng trở nên bất đắc dĩ, ma thú lãnh thổ là một nơi nguy hiểm mà thực lực của Lê Tiêu Dao còn thấp, hơn nữa Nam Cung Lạc Nhan cũng muốn theo, Nhạc Thành cũng không biết phải làm thế nào.

- Tiêu Dao, ngươi cũng không nên đi theo, Ma thú lãnh thổ cũng không phải là nơi vui vẻ gì.

Nam Cung Lạc Nhan cất tiếng nói với Nam Cung Lạc Nhan.

- Lạc Nhan, tại sao ngươi còn giúp hắn nói chuyện?

Lê Tiêu Dao liếc mắt hỏi Nam Cung Lạc Nhan.

- Tiêu Dao, hắn đi ma thú lãnh thổ nhất định là có chuyện phải làm, thực lực của ngươi còn chưa đủ lúc đó chỉ mang tới phiền phức mà thôi.

Nam Cung Lạc Nhan cất tiếng nói.

- Nhưng mà Linh tỷ tại sao có thể đi?

Lê Tiêu Dao cất tiếng nói, trong lòng vẫn không phục.

- Tiêu Dao, chờ đến khi thực lực của muội đột phá thì đến lúc đó cũng có thể đi theo Nhạc Thành.

Trầm Linh cất tiếng nói.

- Hừ, ta sẽ chuyên cần tu luyện, chờ đến khi ta đạt tới ma pháp sư cấp tám trung kỳ thì ta để xem ngươi còn có chịu mang theo ta hay không.

Lê Tiêu Dao cất tiếng nói với Nhạc Thành.

- Chờ đến khi muội trở thành ma pháp sư cấp tám trung kỳ, bất kỳ nơi nào ta cũng sẽ mang theo muội.

Nhạc Thành cất tiếng nói.

- Lạc Nhan, lần này muội cùng với Tiêu Dao trở về thành cự thạch, phỏng chừng hiện tại thành Cự Thạch đã nằm trong tầm ngắm của U Minh Tông và Luyện Dược sư công hội.

Nhạc Thành cất tiếng nói với Nam Cung Lạc Nhan.

- Muội biết rõ, huynh đi ma thú lãnh thổ cần phải cẩn thận một chút, sau đó về thành Cự Thạch sớm.

Nam Cung Lạc Nhan thâm tình nói với Nhạc Thành, hơn nửa năm không gập, bây giờ lại phải tách ra trong lòng nàng có hơi không muốn.

- Ừ, ta biết rõ, ta sẽ mau chóng trở về thành cự thạch.

Nhạc Thành cất tiếng nói:

- Mặt khác các nàng cũng phải tìm giúp ta những người này.

- Muốn tìm người nào, Vạn kim Môn ở Huyền thiên nội lục đều có phân môn, muốn tìm người cũng không khó.

Nhạc Thành cất tiếng nói.

- Ta muốn tìm bốn nữ ba nam, bọn họ tên là Mộ Dung Hiểu Hiểu, Yêu Cơ, Đại Song, Tiểu Song, Tử Long, Khiếu Thiên, Thông Thiên.

Nhạc Thành cất tiếng nói.

Nhạc Thành lần trước đi đã quên mất chuyện này, Vạn kim Môn thế lực khổng lồ, khắp huyền thiên nội lục đều có phân môn, nếu dựa vào Vạn kim Môn mà tìm được Hiểu Hiểu Yêu Cơ thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

- Được, muội sẽ đi làm, sau khi tìm được muội sẽ nói bọn họ ở thành Cự Thạch chờ huynh.

Nam Cung Lạc Nhan cất tiếng nói.

Mấy canh giờ sau, ở trong thành Vân Trung, Nhạc Thành cùng với Nam Cung Lạc Nhan, Lê Tiêu Dao cáo từ. Nam Cung Lạc Nhan và Lê Tiêu Dao nhìn theo bóng lưng của Nhạc Thành, trong mắt đầy vẻ lưu luyến.

- Nhạc Thành, chúng ta hiện tại đi đâu đây, đến ma thú lãnh thủ còn cần phải nửa tháng nữa.

Trầm Linh sau khi nhìn thấy thân ảnh của hai nữ nhân biến mất thì hỏi Nhạc Thành.

- Chúng ta trước tiên tới thành Vân Trung đã, sáng ngày mai lại xuất phát.

Nhạc Thành cất tiếng nói, trên người có huyết dịch của Hỏa Sư thú, Nhạc Thành cũng định tới gặp Hỏa Lão một chuyến.

Một lát sau, Nhạc Thành đặt chân vào trong một khách điếm, ở đêm khuya một thân ảnh màu đen quỷ dị xuất hiện.

- Đến đây đi, hai ngày nay ta đã chờ đợi ngươi.

Ở trong phòng hiện ra thân ảnh của Hỏa lão.

- Cọt kẹt.

Một tiếng kêu lên, Nhạc Thành từ từ mở cửa đi vào trong phòng rồi từ từ cất tiếng nói:

- Hỏa lão gần đây thế nào, tại sao lại biết tại hạ trở về, không chừng tại hạ không thể tiến vào trong kết giới, mà tiến vào cũng chưa chắc lấy được huyết dịch.

- Linh hồn của ngươi mạnh vô cùng, mặc dù ta không nhìn ra thực lực của ngươi nhưng ngươi muốn đi vào trong kết giới thì không phải là vấn đề, về phần huyết dịch của Hỏa Sư thú mặc dù không chắc chắn nhưng hiện tại ngươi đã tới đây thì cũng đại biểu cho là đã lấy được.

Hỏa lão cất tiếng nói.

- Không sai, tại hạ hiện tại đã lấy được huyết dịch của Hỏa Sư thú.

Nhạc Thành cất tiếng nói:

- Không biết Hỏa lão thật sự biết rõ tại hạ muốn biết chuyện hay là cũng chỉ để tai hạ đi lấy huyết dịch mà thôi? Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

- Ta cũng không giấu diếm ngươi, ta còn thật sự chưa biết tứ đại tộc nhân và tứ đại thú tộc ở nơi nào.

Hỏa lão cất tiếng nói, sắc mặt sau đó hơi biến chuyển.

- Nhưng ta thật sự có thể cùng ngươi đi tìm, đây là sự thật, nếu có ta đi theo, có sáu thành nắm chắc.

- Nhưng nếu bây giờ làm sao tại hạ tin được Hỏa lão nữa?

Nhạc Thành cất tiếng nói:

- Cho nên bây giờ tại hạ đi trước, Hỏa Sư thú hiện tại đã bị Tuyệt Tình cốc phong ấn, Hỏa lão mà muốn có được huyết dịch của Hỏa Sư thú xem ra càng thêm khó khăn.

- Nhạc Thành, ngươi đừng đi, chúng ta thương lượng tiếp.

Sắc mặt của Hỏa lão hơi biến đổi, ngay lập tức gọi Nhạc Thành lại.

- Hỏa lão còn muốn nói gì, phỏng chừng tại hạ cũng không thể tin lão nữa.

Nhạc Thành mỉm cười nói.

- Bằng không thế này đi, trong tay của ta có một viên cửu phẩm sơ giai đan dược, không bằng cho ngươi chiếm tiện nghi, một viên cửu phẩm sơ giai đan dược so với một vài giọt máu của Hỏa Sư thú, ngươi cũng lời rồi.

Hỏa lão cất tiếng nói.

- Cửu phẩm sơ giai đan dược, tại hạ không có hứng thú, không biết Hỏa lão còn có vật phẩm khác nữa không?

Nhạc Thành mỉm cười hỏi, cửu phẩm sơ giai đan dược trân quý vô cùng nhưng đối với Nhạc Thành thì không đáng là gì.

- Ta còn có một quyển thiên cấp trung giai đấu kỹ, đây chính là vật trân quý vô cùng.

Hỏa lão hơi biến sắc nói.

- Hỏa lão, trung cấp đấu kỹ tại hại cũng không quan tâm, nếu Hỏa lão đem vật phẩm nào khác cho tại hạ thỏa mãn thì tại hạ sẽ đồng ý, còn không tại hạ đi trước đây.

Nhạc Thành cất tiếng nói.

- Cái gì, thiên cấp trung giai đấu kỹ ngươi cũng không để ý?

Hỏa lão còn tưởng mình đổi vậy sẽ thua thiệt, không ngờ đối phương cũng không để vào mắt.

- Nhạc Thành, rốt cuộc ngươi muốn gì, về phần tứ đại tộc nhân và tứ đại thú tộc ta có thể giúp ngươi đi tìm.

Hỏa lão cất tiếng nói.

- Ta đã không thể tin Hỏa lão nữa, về phần tứ đại nhân tộc và tứ đại thú tộc, tại hạ một mình đi tìm là được.

Nhạc Thành cười cười nói tiếp:

- Theo tại hạ đoán, thương thế trên người của Hỏa lão không có huyết dịch vẫn không sao mà, nếu như muốn huyết dịch này, tại hạ không nói quanh co, hỏa lão phải ở cạnh bảo vệ tại hạ ba năm, trong ba năm đảm bảo sự an toàn của tại hạ, thế nào?

Nhạc Thành đã sớm nghĩ đến chuyện tìm một cường giả giúp mình, hiện tại mình đắc tội với U Minh Tông và Luyện Dược sư công hội gặp không ít phiền toái, lần này hỏa lão giúp mình thì đối phó với U Minh lão tổ cũng không phải vấn đề gì lớn.

- Hỏa Vô Thiên ta phải ở cạnh ngươi ba năm, ngươi nói đùa sao?

Hỏa lão chăm chú nhìn Nhạc Thành.

- Hỏa Lão nếu như không muốn thì tại hạ cũng không miễn cưỡng.

Nhạc Thành mỉm cười nói.

- Tiểu tử, ngươi chẳng lẽ không sợ ta sẽ động thủ đoạt lấy huyết dịch của ngươi sao?

Sắc mặt của Hỏa lão hơi biến đổi.

- Tại hạ nếu như sợ thì đã không đến đây, tại hạ tự tin có năng lực bảo vệ mình, Hỏa lão không tin thì cứ thử xem, chỉ là lúc đó huyết dịch của Hỏa Sư thú sẽ bị tại hạ hủy hoàn toàn.

Sắc mặt của Nhạc Thành hơi trầm xuống, trên mặt không có bất kỳ sự sợ hãi nào.

Hỏa lão hơi nhìn Nhạc Thành, khuôn mặt không ngừng biến hóa, không biết trong lòng lão nghĩ gì nữa.

- Coi như tiểu tử nhà ngươi có gan, huyết dịch của Hỏa Sư thú đối với ta quá trọng yếu.

Sắc mặt của hỏa lão biến hóa.

- Ba năm thì ba năm, ta tự nhiên sẽ bảo vệ ngươi, huyết dịch của Hỏa Sư thú hãy giao cho ta.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #362


Báo Lỗi Truyện
Chương 362/1346