Chương 316: Thái thượng trưởng lão gừng già.


- Linh nhi, có lẽ quy củ Hồ điệp cốc chúng ta cũng nên sửa lại, tiểu tử kia cùng chuyện của ngươi ta đồng ý, ta cũng không ngăn trở, ngươi đi nói cho tiểu tử kia, ba ngày sau cùng ngươi đối phó U Minh tông.

Áo lam lão phụ nói.

- Thái thượng trưởng lão, Linh nhi sẽ không rời khỏi Hồ điệp cốc.

Trầm Linh vội vàng quỳ gối trước mặt áo lam lão phụ.

- Linh nhi, ngươi đứng lên đi, ý tứ của ta cũng không phải muốn ngươi rời khỏi Hồ điệp cốc, chính là đồng ý ngươi cùng tiểu tử kia mà thôi, ngươi nhanh đi thông tri với hắn đi, ba ngày sau các ngươi còn chuẩn bị đối phó U Minh tông.

Áo lam lão phụ nâng Trầm Linh dậy nói, lập tức giải khai kết giới.

- Thái thượng trưởng lão, người thật là đồng ý cho con cùng hắn sao.

Trầm Linh tựa hồ không tin.

- Đi thôi, ta nói đáp ứng là đáp ứng.

Áo lam lão phụ mỉm cười, lập tức bảo Trầm Linh rời đi.

Thái thượng trưởng lão, ngươi thật đồng ý Linh nhi cùng Nhạc Thành sao, Linh nhi là thần nữ Hồ điệp cốc, cũng là người tiếp nhận cốc chủ.

Nhìn Trầm Linh rời khỏi đại sảnh, La Phương nghi hoặc hỏi.

- Phương nhi, ý tứ của ngươi ta không rõ sao, ta xem tiểu tử kia đối với Linh nhi là có ý, Linh nhi chính cũng có tâm, chúng ta tuy rằng luyến tiếc Linh nhi, nhưng có lẽ đối với Hồ điệp cốc càng thêm tốt, Linh nhi đến lúc đó dùng thất biến linh đan, giải quyết thuần âm thân thể cùng hàn băng bí quyết, thực lực tăng vọt, mười năm đột phá đến mười tinh đấu tôn đều có khả năng.

Áo lam lão phụ nói:

- Đến lúc đó chúng ta đem vị trí cốc chủ giao cho Linh nhi sớm một chút, nàng không phải là người của Hồ điệp cốc sao, đồng thời, ta xem tiểu tử kia cũng không giống bình thường, tuy rằng hắn không chịu gia nhập Hồ điệp cốc, nhưng chỉ cần có Linh nhi ở Hồ điệp cốc, hắn lúc đó chẳng phải là người của Hồ điệp cốc sao, chuyện này chúng ta sẽ không so đo nhiều, dù sao có chúng ta vài cái lão bất tử tồn tại, Hồ điệp cốc không xảy ra đại sự gì.

La Phương nhíu mày nhìn Thái thượng trưởng lão, trong lòng thầm nghĩ:

- Thái thương trưởng lão vẫn là người suy nghĩ thấu đáo.

- Không nghĩ tới lão yêu bà này chú ý đến thất biến ma linh quả như vậy.

Nhạc Thành thầm mắng một tiếng, lần trước luyện chế độn phù, Nhạc Thành từ trong đại sảnh dễ dàng đi ra, có lá bùa này đôi khi đúng là có thể trợ giúp Nhạc Thành không ít.

Sau khi rời khỏi đại sảnh, Nhạc Thành trực tiếp bay lên trên không trung, nơi ở của Trầm Linh trụ trên đảo, Nhạc Thành biết rõ, trừ bỏ nơi ở của Trầm Linh ra, Nhạc Thành cũng không có nơi nào để đi. Lúc này Nhạc Thành chưa có thiên ngoại thiên thạch cho nên hắn tự nhiên cũng chưa đi.

Trở lại đảo nhỏ của Trầm Linh, Nhạc Thành cũng không dám đi loạn, liền ngay ở bên ngoài bày ra một cái cấm chế, nếu có người tiến vào trong, Nhạc Thành lập tức biết, miễn cho bản thân mình ở Hồ điệp cốc bị bất ngờ.

- Di, nhanh như vậy đã trở lại sao.

Trở lại phòng của mình, Nhạc Thành cảm ứng được Trầm Linh đã trở lại.

- Nhạc Thành, ngươi ở đâu.

Một lát sau, Trầm Linh ở ngoài cửa Nhạc Thành hô.

- Uh, ngươi tại sao trở lại nhanh như vậy, lão yêu bà kia không làm khó dễ ngươi sao.

Nhạc Thành nói.

- Nhạc Thành, ngươi một câu đều nói là lão yêu bà, đó là Hồ điệp cốc Thái thượng trưởng lão.

Trầm Linh có chút trách cứ nhìn Nhạc Thành.

- Là lão yêu bà ngăn cản ta cưới nàng, cho nên ta tự nhiên không khách khí.

Nhạc Thành mỉm cười nói:

- Được lắm, xem mặt mũi của ngươi, về sau ta sẽ không kêu nàng ta là lão yêu bà nữa.

- Thái thượng trưởng lão đồng ý cho ta và ngươi cưới nhau, nàng đã đáp ứng rồi, ba ngày sau ngươi cùng ta đối phó U Minh tông.

Trầm Linh nhìn Nhạc Thành, lập tức trên mặt đỏ hồng hiện lên, có chút ngượng ngùng nói ra.

- Đồng ý cái gì, nàng đồng ý cái gì.

Nhạc Thành nhìn thấy bộ dáng của Trầm Linh, không khỏi có chút ngây người, lập tức cố tình hỏi, trong lòng cũng thầm nghĩ:

- Xem ra lão yêu bà kia thông minh.

- Ngươi nói, Thái thượng trưởng lão đồng ý cái gì.

Trầm Linh thẹn thùng trung hung hăng nhìn Nhạc Thành một cái, lập tức ngượng ngùng cúi đầu, thực lực của nàng là nhị tinh đấu tôn, nhưng việc nam nữ, nàng vẫn chưa có tiếp xúc qua. Ở Hồ điệp cốc, căn bản không có nam nhân sống, chính vì thế Nhạc Thành dựa vào ngàn năm kinh nghiệm đối phó nữ nhân, chiếm được phương tâm của nàng tự nhiên là không quá khó khăn.

- Ngươi nói lão yêu kia, không, Thái thượng trưởng lão kia đồng ý cho ta cưới ngươi rồi sao.

Nhạc Thành mỉm cười nói, nhìn thấy bộ dáng thẹn thùng, không khỏi ngây người, Trầm Linh vốn là tuyệt sắc mỹ nữ, hơn nữa là cô gái thẹn thùng, đúng là nam nhìn thấy đều chịu không nổi.

- Ừ.

Trầm Linh cúi đầu đáp, hé ra mặt kiều hồng, giống như quả táo.

- Nhạc Thành, ba ngày sau ngươi giúp ta đối phó U Minh tông kia, hắn là nhị tinh đấu tôn đó.

Trầm Linh lo lắng hỏi.

- Hẳn là không thành vấn.

Nhạc Thành cười nói, trong lòng Nhạc Thành cũng nghĩ đến một việc, Hắc Ám thần điện cũng có chủ ý đến thiên ngoại thiên thạch, nhưng vì sao lại chưa có động tĩnh, dựa theo phong cách làm việc Hắc Ám thần điện, hẳn là không bỏ qua như vậy.

Ra khỏi Hồ điệp cốc, hai nam ba nữ đang ở trong phòng thương nghị.

- Khương trưởng lão, tỷ thí hai ngày sau ngươi có nắm chắc không?

Một trung niên phụ nhân nhìn thanh bào lão giả hỏi, năm người này người của U Minh tông là thanh bào lão giả và áo xám thanh niên, còn lại là Hồ điệp cốc Lương Thiền, Triệu Hoa, Lưu Quyên.

- Lương trưởng lão, ngươi cứ yên tâm đi, U Minh tông chúng ta đối với chuyện này cũng để ý, nếu không ta cũng không tự mình chạy tới Hồ điệp cốc như vậy, hai ngày sau nhất định là không có vấn đề gì.

Thanh bào lão giả nói.

- Khương trưởng lão, ta có chút lo lắng, Trầm Linh cũng là nhị tinh đấu tông, cho dù Triệu Hoa cùng Khương Võ liên thủ, cũng rất khó thủ thắng. Bạn đang xem tại TruyệnYY - www.truyenyy_com

Lương Thiền nhìn thoáng qua người áo xám nam tử nói.

- Lương trưởng lão không cần lo lắng, chỉ là nhị tinh đấu tôn mà thôi.

Thanh bào lão giả nói.

- Vậy là được rồi, ta cũng yên tâm.

Lương Thiền tựa hồ thở dài nhẹ một hơi.

- Lương trưởng lão, lần này chúng ta nhất định giúp đệ tử ngươi ngồi lên vị trí cốc chủ, nhưng đến lúc đó, chuyện của chúng ta cũng không thể sửa đổi.

Thanh bào lão giả nói, thần sắc chậm rãi nhìn Lương Thiền.

- Khương trưởng lão, điều này ngươi cứ yên tâm, chỉ cần đến lúc đó Triệu Hoa ngồi vào vị trí cốc chủ, ta đại biểu cho Hồ điệp cốc cùng U Minh tông kết minh.

Lương Thiền nói.

Nghe Lương Thiền nói xong, thanh bào lão giả nói:

- Hai phái kết minh, đến lúc đó chúng ta trước hết diệt trừ Cuồng sư môn, sau đó đối phó Tuyệt tình cốc xong thì toàn bộ huyền thiên nội lục đều nắm trong tay chúng ta, đây chính là một cái thời cơ tốt.

- Không sai, hai phái chúng ta liên thủ, tự nhiên là có thể đối phó với mấy thế lực lớn kia.

Lương Thiền cười nói.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #317


Báo Lỗi Truyện
Chương 317/1346