Chương 307: Hàn ngọc bí quyết


Ở đảo này phong cảnh cũng không tệ lắm, Nhạc Thành đi dạo chung quanh, thì xung quanh nơi này là một vùng hải vực, Nhạc Thành thấy ở đây cũng không ít ma thú.

Trầm Linh sau khi rời khỏi đảo, sắc mặt nàng do dự một chút, sau đó đi về phía chỗ của sư phụ.

- Linh nhi, ngày hôm qua tuyển người như thế nào rồi.

La Phương nhìn Trầm Linh nói, lúc này vị trí Cốc chủ bởi vì có ba thần nữ, cho nên việc chuyển giao tự nhiên có phiền toái hơn không ít.

- Sư phụ, người này thể chất cũng được, thời điểm con giúp hắn đưa đấu khí tiến vào trong cơ thể, nhưng có chút kỳ lạ.

Trầm Linh nói.

- Thật không, thể chất tốt mới có thể chống cự Bích thủy hàn đàm lạnh lẽo.

La phương nói.

- Sư phụ, không biết ở trong cốc bảy ngày, người này có chống nổi không.

Trầm Linh nhìn La Phương hỏi.

- Chắc không được, mạnh nhất cũng chỉ ba ngày mà thôi, người thường không thể hấp thu khí lạnh nhiều lắm, nhưng nếu kỳ tích xuất hiện, thì có thể vượt qua bảy ngày, đến lúc đó thể chất của hắn bị thay đổi, mới có thể giúp cho chúng ta, người có thân thể thuần âm đột phá bình chướng cuối cùng.

La Phương nói.

- Như vậy, nếu hắn không thể kiên trì bảy ngày, thì sẽ chết sao.

Trầm Linh nói.

- Không sai, nếu hắn không thể chống cự được hơi lạnh của Bích thủy hàn đàm, nước ở đó lạnh vô cùng thì chính là chết, trăm ngàn năm qua những người tiến vào Bích thủy hàn đàm chưa từng có người còn sống đi ra.

La Phương thở dài.

- Sư phụ, như vậy đối với bọn họ không công bình.

Trầm Linh thở dài một hơi nói.

- Có lẽ điều này đối với bọn họ mà nói cũng là một cơ hội, nếu bọn họ thật sự có thể ở Bích thủy hàn đàm bảy ngày, đoạt được chỗ tốt cũng thật là lớn, đến lúc đó thể chất của bọn họ thay đổi, cũng có thể tu luyện hàn ngọc bí quyết, tại thời điểm các ngươi song tu, trong thời gian mười năm tiến vào Đấu thánh cũng có khả năng.

La Phương nói.

- Sư phụ, chúng ta hiện tại tu luyện hàn ngọc bí quyết không phải là thiên cấp sơ giai đấu kĩ sao, chẳng lẽ còn không thể tiến vào Đấu thánh sao.

Trầm linh hỏi.

- Không sai, chúng ta có thuần âm thân thể tu luyện hàn ngọc bí quyết so với người khác nhanh gấp trăm lần, nhưng hàn ngọc bí quyết cũng có khuyết điểm, người tu luyện nó vô luận như thế nào cũng không thể để mất đi tấm thân xử nữ, nếu không đấu khí mất hết. Hơn nữa bình chướng cuối cùng cũng vô pháp đột phá, thực lực tu vi cao nhất cũng chỉ là mười tinh đấu tôn mà thôi. Tuy rằng thực lực này có rất nhiều người ước mơ tha thiết, nhưng ngươi biết, loại tu vi này đối với Hồ điệp cốc mà nói là không đủ.

La Phương nói.

- Duy nhất để cho chúng ta đột phá chính là để cho Bích Thủy hàn đàm cải tạo thể chất nam tử, sau đó tiến hành song tu, đến lúc đó có thể trợ giúp chúng ta đột phá. Đồng thời chúng ta tu luyện hàn ngọc bí quyết cũng sẽ đột phá đến thiên cấp cao giai đấu kĩ, đến lúc đó thực lực tăng lên nhiều, Hồ điệp cốc chúng ta cho dù gặp Tứ đại nhân tộc cùng Tứ đại thú tộc cũng không kém bao nhiêu.

La Phương nói.

- Sư phụ, chẳng lẽ nam tử tu luyện qua lại không được sao.

Trầm Linh nói.

- Không được, tu luyện qua đấu khí cùng ma pháp, thể chất đã bất đồng với người thường rồi, như vậy cho dù tiến vào Bích thủy hàn đàm, đấu khí cùng ma pháp trên người đối với Bích thủy hàn đàm tạo thành ngăn cản, không thể cải tạo được thể chất, điều này đối với chúng ta mà nói không có tác dụng gì.

La Phương nói.

- Có lẽ trên đời này căn bản không có người thường có thể ở Bích thủy hàn đàm bảy ngày, cho dù là ta, cũng chỉ có thể ở bên trong một tháng mà thôi.

Trầm Linh nói.

- Ngươi hiện tại là nhị tinh đấu tôn, có thể ở trong đó một tháng, chúng ta tu luyện Hàn ngọc bí quyết vốn chính là đấu kĩ cực âm, Bích thủy hàn đàm đối với chúng ta mà nói là vô cùng có ích.

La Phương nói.

- Sư phụ, con đi đây. truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

Trầm Linh chậm rãi thở dài một hơi nói.

- Hai ngày sau chính là ngày Bích Thủy hàn đàm mở ra, đến lúc đó hy vọng có kỳ tích phát sinh.

La Phương nói.

Thầm thở dài một hơi, Trầm Linh rời khỏi, nàng có thuần âm thân thể, có thể tu luyện hàn ngọc bí quyết so với người khác nhanh hơn gấp trăm lần, nhưng nàng cũng mất đi nhiều thứ lắm. Nàng biết người bình thường ở Bích thủy hàn đàm bảy ngày, điều này căn bản là không có khả năng.

- Sưu.

Trở lại nơi ở, Trầm Linh biến sắc, trong phòng Nhạc Thành không biết đi đâu, chung quanh tiểu đảo bình thường cũng có một ít nhị, tam giai ma thú, bởi vì hơi thở trên người của mình, ma thú không dám lên bờ. Nhưng lúc này mình không có ở đây, đám ma thú này có thể đem tiểu tử này đi rồi sao.

- Xích.

Trong lúc Nhạc Thành đi dạo quanh bãi biển, Trầm Linh thần sắc biến đổi, thân ảnh như điện biến mất tại chỗ.

- Ngươi làm sao đi đến nơi này, ở chung quanh đây có không ít ma thú.

Trầm Linh từ giữa không trung nhảy xuống bên người Nhạc Thành.

- Ta nhàm chán quá, đi dạo một chút, sau đó nằm xuống.

Nhạc Thành nằm ở trên bờ cát, mở to mắt nhìn Trầm Linh nói.

- Ngươi không sợ ma thú sao.

Trầm Linh nhìn Nhạc Thành nói.

- Yên tâm, ma thú không dám ăn ta, nếu không ta khiến cho nó hối hận.

Nhạc Thành khẽ cười nói.

- Đi thôi, nơi này rất nguy hiểm, trở về thôi.

Trầm Linh nói, nhìn Nhạc Thành, Trầm Linh càng ngày càng nghi hoặc, nàng cả thấy hắc bào nam tử này quá bí ẩn.

- Hai ngày sau muốn ta làm cái gì.

Nhạc Thành nhìn Trầm Linh hỏi, Hồ điệp cốc tựa hồ có chút bí mật, nếu bọn họ đối với mình gây bất lợi, Nhạc Thành cũng sẽ không ngu ngốc đi làm.

- Điều này...

Trầm Linh nhìn chăm chú Nhạc Thành, lập tức nói:

- Hai ngày sau ta sẽ dẫn ngươi đi Bích thủy hàn đàm, nơi đó là thánh địa Hồ điệp cốc, đệ tử bình thường đều không có quyền tiến vào, mà ngươi đi vào Bích thủy hàn đàm bảy ngày.

- Bích thủy hàn đàm, là địa phương gì.

Nhạc Thành hỏi, tựa hồ Bích thủy hàn đàm là nơi rất quan trọng.

- Là một chỗ thủy đàm, bên trong băng hàn thấu xương, nhưng ngươi phải ở bên trong bảy ngày, bảy ngày sau, chúng ta mới có thể cho ngươi đi ra.

Trầm Linh nói.

- Vì sao ta phải ở trong đó bảy ngày, không phải bị chết lạnh sao.

Nhạc Thành sắc mặt trầm xuống hỏi.

- Nếu ngươi ở trong đó vượt qua được bảy ngày, Bích thủy hàn đàm có cơ hội thay đổi thể chất cho ngươi, về sau ngươi có thể cùng ta tu luyện, đến lúc đó, ngươi không phải là người bình thường nữa.

Do dự một chút, Trầm Linh cũng không tính lừa gạt Nhạc Thành.

- Một nơi lạnh lẽo vô cùng, trong vòng bảy ngày, người thường chắc không có mấy người còn sống đi ra.

Nhạc Thành thần sắc biến đổi, hỏi.

- Không sai, người thường rất khó còn sống đi ra, có lẽ ở trên người ngươi sẽ xuất hiện kỳ tích.

Trầm Linh do dự một chút trả lời.

- Nói như vậy, Hồ điệp cốc vì ba vị thần nữ chọn lựa phu quân cho tới nay đều là một cái ngụy trang phải không.

Nhạc Thành mỉm cười nói.

- Cũng không phải, nếu các ngươi thật sự có thể thông qua, chúng ta cũng ở cùng với các ngươi.... Nhưng chỉ là nói như vậy, người thường rất khó có ai trụ được bảy ngày.

Trầm Linh nói.

- Nếu ngươi hiện tại hối hận, ta có thể đưa ngươi xuất cốc, kỳ thật ta cũng không muốn ngươi đi mạo hiểm.

Trầm Linh thở dài nói.

- Ta có thể hỏi ngươi ba chuyện được không.

Nhạc Thành do dự một chút, lập tức mỉm cười nhìn Trầm Linh hỏi.

- Hỏi đi, chỉ cần ta biết là ta có thể trả lời.

Trầm Linh nhìn Nhạc Thành một cái, tựa hồ có chút ngạc nhiên, nàng cũng lập tức trả lời.

- Ngươi tu luyện đấu khí, tia âm khí này có phải đến từ ngươi Bích thủy hàn đàm không.

Nhạc thành hỏi.

- Điều này, ngươi rốt cuộc cũng biết sao?

Trầm Linh sắc mặt biến đổi, người có thể hỏi vấn đề này, tuyệt đối không phải là người bình thường.

- Ta chỉ là một người không thể tu luyện đấu khí cùng ma pháp, bởi vì bình thường tiếp xúc không ít sách đấu kĩ cùng ma pháp bí tịch. Cho nên đối với phương diện này có chút hiểu biết, ngươi không cần ngạc nhiên.

Nhạc Thành trả lời, hắn nhìn Trầm Linh tựa hồ đối với mình nghi ngờ, hắn lúc này cũng chỉ che dấu đi.

- Thật không.

Trầm Linh nhìn chăm chú vào Nhạc Thành, đối với lời giải thích của Nhạc Thành đã tin hơn phân nửa, nói:

- Không sai, tia đấu khí đó đến từ Bích thủy hàn đàm, Bích thủy hàn đàm lạnh vô cùng nhưng đối với người tu luyện đấu kĩ có nhiều chỗ tốt.

- Xem ra Hồ điệp cốc không đơn giản.

Nhạc Thành lẩm bẩm nói, trong lòng cũng thầm nghĩ, ở nơi đó lạnh lẽo vô cùng, thì mình cũng phải đi một phen.

- Cái vấn đề thứ hai, nếu ta thật sự có thể ở Bích thủy hàn đàm bảy ngày, có phải được cưới ngươi.

Nhạc Thành mỉm cười hỏi.

- Điều này...

Trầm Linh không nghĩ tới Nhạc Thành hỏi vấn đề này, nhất thời trên mặt không khỏi đỏ hồng, lập tức gật gật đầu, nói:

- Nếu ngươi thật sự có thể ở bên trong bảy ngày, ta tự nhiên là ở cùng ngươi rồi, nhưng điều này quá khó khăn.

- Cái vấn đề thứ ba, ta nghe nói Hồ điệp cốc có một khối thiên ngoại thiên thạch, không biết còn không.

Nhạc Thành mỉm cười hỏi.

- Thiên Ngoại thiên thạch, sao ngươi biết.

Trầm Linh sắc mặt đại biến, điều này là tuyệt đối cơ mật, người bình thường không thể biết được.

- Câu trả lời này rất khó sao, Vạn Kim Môn cũng có một khối thiên ngoại thiên thạch, chuyện này ai mà chẳng biết. Bởi vì trong gia tộc ta cùng một ít thế lực có lui tới, cho nên đối với thiên ngoại thiên thạch ta cảm thấy rất hứng thú, cho nên rất muốn biết.

Nhạc Thành nói.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #308


Báo Lỗi Truyện
Chương 308/1346