Chương 249: Huyết dịch dị biến.


- Chú ý bảo vệ mình, có cơ hội ngươi chạy trước, ta sẽ có biện pháp.

Nhạc Thành biết rõ đã là trốn không được, nói với Doanh Thi.

- Ngươi cũng không tệ lắm, mỗi lần đều để cho ta trốn trước, nhìn ra ngươi thật sự rất tốt với ta.

Doanh Thi đột nhiên mỉm cười nhìn Nhạc Thành nói.

- Ta sợ ngươi liên lụy ta.

Nhạc Thành trừng Doanh Thi một cái, lập tức dự định, hay là trước lao ra khỏi sơn động, nếu như bị vây ở sơn động này, đã có thể trở thành con ba ba ở trong hũ, mình có tháp Hạo Thiên cùng kiếm Âm Dương, kiếm Ám Ảnh cũng không có cách nào dùng.

- Thịch.

Với một kích của Quách Thiểu Ba, thung lũng lộ ra một sơn động, cửa động có tầng năng lượng ba động quỷ dị.

- Người ở bên trong xuất hiện đi, giao bảo tàng ra đây, chúng ta không làm khó dễ các ngươi.

Quách Thiểu Ba nhìn vào trong sơn động hô lên, đối với cái thủ đoạn che dấu này, hắn kinh ngạc không thôi, nếu không phải ánh mắt mình rất tốt thì đúng là không thể tìm được hai người này.

- Các ngươi trước tiên lui sau 500m, chờ ta trở ra.

Nhạc Thành nhìn ra bên ngoài sơn động nói, nếu mình cứ như vậy ra ngoài, thì sẽ chịu công kích điên dại.

Bây giờ, Nhạc Thành không khỏi nghĩ đến nếu có đám Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng Yêu Cơ, Thông Thiên Thử thì tốt rồi, có bốn người bọn họ, muốn chính diện chống lại ở phía ngoài cũng là không có vấn đề, lại nói, Thông Thiên Thử nếu trực tiếp ở trong sơn động này hướng mặt ngoài đánh ra cũng là chuyện dễ dàng.

- Ngươi đầu tiên đưa bảo tàng ra đi, ta tự nhiên sẽ để cho các ngươi an toàn rời đi .

Quách Thiểu Ba bên ngoài sơn động nói.

- Làm sao bây giờ, bọn hắn ngăn tại cửa động, tốt xấu chúng ta muốn đi ra ngoài mới có thể đào tẩu.

Nàng sốt ruột nhìn Nhạc Thành hỏi.

- Yên tâm, bọn họ cũng ngăn không được ta, ngươi đi theo phía sau ta, nhớ rõ phải nhanh.

Nhạc Thành nhìn Doanh Thi nói.

- Chẳng lẽ các ngươi cho rằng còn có thể ngăn được sao.

Nhạc Thành nhìn ra ngoài động la lớn, thần sắc trầm xuống, thân ảnh từ từ đi lên phía trước.

- Phần Tiên Liệt Diễm cầu.

Nhạc Thành mỉm cười la lớn, lập tức trong tay thủ ấn đánh ra, trước thân là một trái cầu lửa thật lớn ngưng tụ mà thành, cầu lửa rất lớn trọn vẹn chất đầy cả sơn động, mà ở sau lưng Nhạc Thành, Doanh Thi không khỏi toàn thân một mảnh đỏ bừng, tựa hồ là hỏa cầu này nóng bỏng làm cho nàng cực độ không thích vậy.

- Đi.

Cầu lửa trong tay Nhạc Thành mạnh mẽ đẩy ra, lập tức thủ ấn lần nữa biến đổi, trong lòng bàn tay phải ba đường ánh sáng vàng bắn ra.

Cầu lửa nóng bỏng cấp tốc theo trong sơn động hướng ra ngoài động phóng đi, tạm thời sơn động Nhạc Thành mở ra dài hơn, lúc này cầu lửa mang theo một mảnh khí tức nóng bỏng khủng bố điên dại bắn ra cửa động.

- Nhanh, đi theo phía sau ta.

Nhạc Thành vội vàng nhìn Doanh Thi nói, lập tức thân ảnh như điện cấp tốc theo sau Phần Tiên Liệt Diễm cầu ra khỏi sơn động.

- Đáng chết, đây là lửa gì vậy, cũng là dị hỏa sao.

Quách Thiểu Ba sắc mặt biến trầm xuống, lập tức ngưng tụ một mảnh Đấu khí công kích rất lớn hung hăng đón nhận Phần Tiên Liệt Diễm cầu của Nhạc Thành, đồng thời đối với người đứng phía sau nói:

- Các ngươi mau ngăn cản hắn, đừng cho hắn chạy đến.

Đại trưởng lão cùng La Tiêu còn có mấy thất tinh Đấu Tông đột nhiên đều công kích, người nào cũng biết, nếu để cho đối phương chạy ra sẽ rất dễ dàng chạy thoát, bị giam trong sơn động, hắn là không thể trốn được.

- Đáng chết.

Nhạc Thành cảm giác được mấy đạo công kích đồng thời công kích về phía cửa động, không khỏi thần sắc biến đổi, nhưng mà cũng không khỏi không kiên trì xông tới, nếu đợi thêm nữa để cho bọn họ có phòng bị, muốn lao ra thì càng thêm khó khăn.

- Kiếm Ám Ảnh.

Nhạc Thành trong tay thủ ấn đồng thời đánh ra, lập tức màu vàng kiếm Ám Ảnh trong hóa thành ba đường sáng cấp tốc quay vòng rồi rời khỏi tay, mà lúc này, thân ảnh Nhạc Thành cũng cùng chạy ra khỏi sơn động.

- Thịch

Một tiếng vang thật lớn, công kích của Quách Thiểu Ba cùng Nhạc Thành ngưng tụ ra Phần Tiên Liệt Diễm cầu hung hăng đụng vào nhau, lập tức một ngọn lửa rất lớn khuếch tán ra, cả thung lũng hẹp cũng tràn ngập ngọn lửa. Mà ở bây giờ, ba cái kiếm Ám Ảnh của Nhạc Thành cũng phân ra hướng về phía trước ba người.

- Xoẹt.

Canh giữ ở bên ngoài sơn động thật sự là rât nhiều, nhưng lúc này có một tên thất tinh Đấu Tông thừa dịp công kích vào Nhạc Thành, một hồi công kích kịch liệt ba động vang lên, sau đó, thân hình Nhạc Thành bị đánh bay ra mấy chục thước hung hăng đụng vào một khối đá.

- A...a...

Trong cơ thể Nhạc Thành một hồi chân khí kịch liệt cuồn cuộn, trong cổ họng phun ra một ngụm máu tươi.

- Xoẹt xoẹt xoẹt.

Ba cái kiếm Ám Ảnh đẩy lui ba người, sau đó lần nữa quay lại trong tay Nhạc Thành.

- Nhạc Thành, ngươi làm sao vậy, ngươi đừng làm ta sợ.

Đang theo sát sau lưng Nhạc Thành, chạy ra khỏi sơn động, ngược lại cũng không có bị công kích, tất cả công kích cũng đều va vào thân người Nhạc Thành. Nhìn thấy Nhạc Thành bị ném rơi vào trên mặt đất, vội vàng vọt tới bên người Nhạc Thành, nhanh chóng nước mắt đều nhanh chảy ra.

- Khục.

Nhạc Thành vội ho lên một tiếng, lần nữa phun ra một miệng máu tươi, sau đó mới thoải mái chút ít, trong cơ thể một hồi chân khí cuồn cuộn, một kích thất tinh Đấu Tông, Nhạc Thành đã bị thương không nhẹ, nếu không có Hoàng Long chi thể, phỏng chừng bị thương càng thêm nặng.

Tại trên đại lục Huyền Thiên một lần nữa bắt đầu tu luyện, Nhạc Thành vẫn luôn cố gắng hồi phục thực lực của mình, nhưng mà đối với bản thể tu luyện Nhạc Thành hầu như chưa từng có, trên thân Hoàng Long chi thể tinh huyết mới khiến cho Nhạc Thành như có kỳ tích.

Đối với bản thể tu luyện, người tu chân vốn không có quá nhiều phương pháp xử lý, hơn nữa Nhạc Thành cũng thấy trên đại lục Huyền Thiên cũng có ít người có thể tạo thành uy hiếp tánh mạng cho hắn. Cho nên, ngay cả luyện chế hộ thân bảo giáp hắn chũng chậm trễ làm.

Nếu Nhạc Thành bây giờ luyện chế ra một kiện Đạo khí hộ thân bảo giáp mặc lên người, coi như là một kích thập tinh Đấu Tông toàn lực cũng đừng muốn thương tổn đến Nhạc Thành mảy may.

Từ từ đứng lên, mà đúng lúc này, Nhạc Thành mỉm cười nói tránh, Hoàng Long chi thể đã triệt để kích hoạt, một vừng sáng màu vàng nhanh chóng chữa trị thương thế trên người Nhạc Thành, trong máu Nhạc Thành, tựa hồ là có một cổ lực lượng quỷ dị đang lưu động vậy.

Cảm giác trong thân thể đột nhiên biến hóa, thần thức Nhạc Thành hướng trong cơ thể của mình thăm dò, lập tức sắc mặt biến đổi, lúc này hắn cảm thấy kinh ngạc, không biết chuyện gì xảy ra, tháp Hạo Thiên bên trong Hỏa Linh Châu tựa hồ là nhận thấy trong cơ thể Nhạc Thành huyết dịch ảnh hưởng, một tia linh khí nồng đậm trực tiếp ngâm vào trong máu.

Mặc dù kinh ngạc vô cùng, nhưng lúc này, Nhạc Thành đã không có dư thừa thời gian để nghiên cứu chuyện gì xảy ra, hắn chăm chú nhìn chung quanh, mình và Doanh Thi đã bị vây quanh bên ngoài còn có sáu con thất giai Ma thú chiếm cứ nữa.

- Giao ra bảo tàng, nếu không sẽ chết.

Quách Thiểu Ba chăm chú nhìn Nhạc Thành, sắc mặt có chút kinh ngạc, có vẻ người trẻ tuổi kia tuổi cũng không lớn, nhưng mà thực lực cường hãn dị thường, coi như là thất tinh Đấu Tông cũng rất khó chống lại, có thể đã đến thất tinh Đấu Tông đỉnh cao rồi.

- Chết tiệt, Thánh quả giao ra đây.

Thanh Bối Ma Ngưu ở trên không trung nhìn Nhạc Thành la lớn.

Nhạc Thành trong lòng đã không nghĩ ra biện pháp gì, vây quanh mình mấy người thất tinh, lục tinh Đấu Tông cùng bát tinh Đấu Tông, nhưng mà trước mắt lão giả áo xanh có vẻ thực lực cường hãn dị thường, còn có ở giữa không trung sáu con thất giai Ma thú, cũng là một đại phiền toái vậy.

- Nhạc Thành huynh đệ, không bằng ngươi giao ra bảo tàng đi, Quách môn chủ hãy giữ lời sẽ không làm khó ngươi.

Nhìn thấy Nhạc Thành bị bao vây, Đỗ Nhuận Minh cũng bất đắc dĩ vô cùng, hắn coi như là muốn đi trợ giúp Nhạc Thành, cũng là bất lực.

Nhạc Thành nhìn chăm chú Đỗ Nhuận Minh một cái, nghĩ thầm Đỗ Nhuận Minh đối với chính mình rất tốt, chỉ tiếc cho dù hắn giúp mình, thì cũng không làm nên chuyện gì, mình lại bị thương, còn có Doanh Thi bên người, cũng thật là phiền toái.

Bất quá Nhạc Thành cũng không biết thật sự giao bảo tàng ra, thì chưa chắc bọn họ đã tha cho mình, xem ra cũng chỉ có thể liều mạng mà thôi.

- Xoẹt.

Trong mắt Nhạc Thành đầy hàn ý, trong tay thủ ấn đánh ra, lập tức năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi ngăn ở trước người. Đột nhiên năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi trên thân tràn ngập ánh sáng yêu dị, một cổ lực lượng cường hãn cũng tràn ngập ra.

Coi như là có năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi, Nhạc Thành cũng biết rõ nhiều nhất là ngăn chặn hai lục tinh Đấu Tông mà thôi, đây là kết cục không có tác dụng quá lớn.

- Khôi Lỗi Chi Thuật.

Nhìn Nhạc Thành xuất ra năm bộ Kim Tiên Khôi lỗi, Quách Thiểu Ba thần sắc lần nữa có chút biến đổi, Khôi Lỗi Chi Thuật ở trong Huyền Thiên nội lục rất khó gặp được, không biết thanh niên này là ai, quả là trên thân còn có Khôi Lỗi Chi Thuật, có vẻ năm bộ Khôi lỗi này có thực lực không thấp.

- Chẳng lẽ ngươi muốn dựa vào năm bộ Khôi lỗi có thể ngăn lại ta sao.

Quách Thiểu Ba nói:

- Mau giao ra bảo tàng, nếu không nghe lời sẽ chết.

- Chết, vậy phải thử một chút mới biết được.

Nhạc Thành nói hơi trầm xuống, cảm giác lão giả áo xanh Quách Thiểu Ba thực lực không cách nào chắc chắn, tựa hồ là đã đến Đấu Tông đỉnh cao rồi, nếu một mình chống lại hắn, Nhạc Thành cũng không e ngại, coi như mình không địch lại, nhưng nếu tự bảo vệ mình không có vấn đề gì.

- Cuồng tiểu tử, tại trước mặt Quách môn chủ còn dám mạnh miệng sao.

La Tiêu từ từ đứng dậy, trong mắt hắn, Nhạc Thành hẳn phải chết không thể nghi ngờ, Nhạc Thành có dị hỏa trên người, ở chỗ này hắn là một luyện Dược Sư, đến lúc đó không phải mình thì còn ai.

- Lão cẩu, có bản lĩnh ngươi tới thử.

Nhạc Thành hung hăng chăm chú nhìn La Tiêu, trong ánh mắt tuyệt đối sát ý.

- Hừ, tiểu tử ngươi đừng quá cuồng vọng .

La Tiêu bị Nhạc Thành lạnh lùng nhìn, dĩ nhiên là không dám tiến lên, hai ngày trước Nhạc Thành giết hai thất tinh Đấu Tông, hắn cũng đã rõ ràng thực lực của Nhạc Thành, cho nên không dám tiến lên.

- La huynh đệ, chúng ta cùng lên đi, trước tiên đem hắn bắt lại.

Lưu đại đầu từ từ đi lên, nếu tại trước mặt môn chủ chính tay mình bắt được áo đen thanh niên, đây chính là một cái công lớn, chuyện tốt như vậy mình không thể bỏ qua.

- Hảo, chúng ta trước bắt hắn, bọn cúng có hai người, chúng ta cũng không tính là lấy nhiều thắng ít.

La Tiêu nói.

La Tiêu dĩ nhiên là biết rõ Doanh Thi chỉ có Đấu Hoàng thực lực mà cũng nói như thế, ý là không muốn lấy nhiều đánh ít, như thế mà hắn còn có mặt mũi nói ra.

- Đến đây đi.

Nhạc Thành lẩm bẩm nói, quanh thân lần nữa ngưng tụ ra một mảnh thanh mang nhẹ nhàng, ở nơi này, Nhạc Thành nếu phát hiện Hoàng Long chi thể dĩ nhiên tự động chữa trị thương thế, trong huyết mạch một mảnh lửa nóng, tựa hồ là trong máu đang hô ứng với Hỏa Linh Châu vậy.

Nhạc Thành cũng không biết huyết dịch trên người mình làm sao cùng với Hỏa Linh Châu có liên hệ, cũng không biết Hỏa Linh Châu làm sao cũng có thể hấp thu huyết dịch trên người mình, hết thảy Nhạc Thành cũng không rõ, chỉ là bây giờ cũng không có thời gian xem xét.

- Lão Ngưu, chúng ta làm sao bây giờ, Thánh quả cũng trong tay hắn.

Tứ Sí Ma ưng nhìn Thanh Bối Ma Ngưu hỏi, tựa hồ là hết thảy sự tình Tứ Sí Ma ưng cùng bốn con Địa Ma lang đều do Thanh Bối Ma Ngưu làm chủ, bất quá sáu con thất giai Ma thú này, thực lực Thanh Bối Ma Ngưu cũng là mạnh nhất.

- Chúng ta trước không nên hành động, những người này cũng rất là giảo hoạt, chúng ta xem trước một chút lại nói.

Thanh Bối Ma Ngưu nói.

- Tiểu tử, nhìn ngươi còn thế nào cuồng vọng. Nguồn tại http://truyenyy[.c]om

La Tiêu sắc mặt trầm xuống, lập tức thân ảnh như điện ngưng tụ một mảnh chưởng mang rất lớn bổ về phía Nhạc Thành.

- Xoẹt.

Lúc này đồng thời, Lưu đại đầu cũng ngưng tụ một mảnh quyền mang rất lớn, theo bên trái tập kích hướng về phía Nhạc Thành.

Nhìn Lưu đại đầu cùng La Tiêu đồng thời vây hãm Nhạc Thành, Đỗ Nhuận Minh mặc dù là trong lòng sốt ruột nhưng cũng không thể làm gì được, nếu mình ra tay, bên người Quách Thiểu Ba nhất định sẽ nhanh chóng ra tay, mình cũng không phải là đối thủ của Quách Thiểu Ba.

Quách Thiểu Ba nhìn Lưu đại đầu cùng La Tiêu ra tay như thế nhưng hắn không có ngăn cản, vừa mới chỉ là nghĩ rằng Nhạc Thành thực lực rất cường hãn, hiện tại hắn cũng muốn biết rõ Nhạc Thành thực lực tột cùng đến trình độ nào rồi, cho nên để Lưu đại đầu cùng La Tiêu đi dò xét một chút cũng tốt.

- Hừ, muốn đối phó các ngươi vấn đề cũng không lớn.

Nhạc Thành thủ ấn cấp tốc biến hóa, trên thân đột nhiên bao phủ một mảnh thanh mang nhẹ nhàng, lập tức trong tay phải ba đường màu vàng sáng quay vòng lần nữa như tia chớp bắn về phía Lưu đại đầu.

- Kiếm Âm Dương.

Trong tay thủ ấn lần nữa biến hóa, bên trong mi tâm Nhạc Thành có chút ánh sáng trắng lóe lên, kiếm Âm Dương biến thành một đường sáng màu trắng cấp tốc hướng về phía La Tiêu.

- Xoẹt, đây là cái gì.

Nhìn thấy Nhạc Thành thủ đoạn quỷ dị như thế, La Tiêu cùng Lưu đại đầu thần sắc thay đổi lớn, Quách Thiểu Ba đứng ở một bên sắc mặt trầm xuống, có vẻ thủ đoạn Nhạc Thành cũng làm hắn cho tới bây giờ cũng chưa có nhìn thấy qua.

- Xoẹt.

Ba đường màu vàng sáng quay vòng lóng lánh, ba cái kiếm Ám Ảnh Nhạc Thành nhanh chóng đánh bại quyền mang Lưu đại đầu, với quyền mang bị kích phá, khuôn mặt Lưu đại đầu cũng dồn dập biến đổi, quanh thân lần nữa Đấu khí điên dại lay động, vội vàng đánh ra Đấu khí nghênh hướng ba đường màu vàng sáng quay vòng kia.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #250


Báo Lỗi Truyện
Chương 250/1346