Chương 200: Người nào ngăn cản, giết không tha.


- Các ngươi cẩn thận một chút, đừng để thủ lĩnh bên ngoài nghe được, nếu không hôm nay sẽ bị phạt đứng hai canh giờ.

Một thanh âm vang lên. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

- Các ngươi mau nhìn đi, đó là cái gì bay tới.

Một người kinh ngạc nói ra, bọn họ chỉ thấy có một con hổ vô cùng lớn bay tới, mà trên con hổ còn có một đôi cánh diễm lệ, bọn họ chưa từng thấy qua.

- Các ngươi nhìn xem, trên lưng phi hổ còn có một người, bên cạnh cũng có ba người.

Một người khác nói ra.

- Mau cản hắn lại, người kia là ai?

Mọi người đều nghi hoặc, lập tức vài Đấu vương ngưng tụ đôi cánh đấu khí ngăn cản mấy thân ảnh kia.

- Người nào ngăn cản giết không tha.

Một thanh âm lạnh lùng vang lên, lập tức có mấy người chưa lấy lại tinh thần bị Đấu vương này đánh rớt xuống mặt đất.

- Mọi người mau nhìn, bệ hạ và Đoạn Quý phi đến.

- Đoạn Quý phi không phải mấy bữa trước bị người ta đánh sao?

- Ngươi nói nhỏ thôi, chuyện này mà nói to ra là tìm cái chết đó.

Ở trong Tĩnh An Điện lúc này đã có hàng nghìn quý tộc và vương công đại thần, không thiếu những người thé lực lớn, bọn họ vừa nhìn thấy Mộ Dung Trường Bình thì lập tức thi lễ:

- Bái kiến bệ hạ, bái kiến quý phi nương nương.

- Các vị xin mời đứng lên.

Mộ Dung Trường Bình hôm nay tâm tình rất tốt, đám hỏi của Tuyết Lâm đế quốc sau khi kết thúc hai đại đế quốc sẽ kết liên minh, lúc đó sẽ tiếp tục đánh Quỷ Uyên và Cự Thành, còn có cả Song Tử hải đứng ở ngoài hai đại đế quốc.

- Mọi người mau nhìn xem, công chúa đã đến.

- Hôm nay công chúa thật là xinh đẹp.

Không bao lâu sau, trong ánh mắt của mọi người, Mộ Dung Hiểu Hiểu và Thượng Quan Uyển Nhi đã hiện ra.

- Hoàng nhi, hôm nay con thật xinh đẹp.

Mộ Dung Trường Bình từ từ đi tới gần Mộ Dung Hiểu Hiểu.

Thượng quan cô nương cũng ở đây sao, đã lâu cô nương vẫn chưa tới hoàng cung.

Nhìn thấy Thượng Quan Uyển Nhi, Mộ Dung Trường Bình cũng khẽ mỉm cười. Thượng Quan Uyển Nhi chính là cường giả Đấu Tông siêu cấp, hắn là hoàng đế ở Khoa Ốc đế quốc cũng không dám chậm trễ.

- Bái kiến bệ hạ, tiểu nữ không phải đã đến rồi sao?

Thượng Quan Uyển Nhi mỉm cười thi lễ, tựa hồ như với hoàng thất Mộ Dung rất quen thuộc.

- Bái kiến phụ hoàng.

Mộ Dung Hiểu Hiểu mỉm cười với Mộ Dung Trường Bình, còn với quý phi bên cạnh thì không để ý.

- Được rồi, hoàng nhi hôm nay la ngày đính hôn của con, con rốt cuộc cũng khiến cho phụ hoàng yên tâm.

Mộ Dung Trường Bình cất tiếng nói.

- Ầm ầm.

Bỗng dưng trên không trung truyền tới từng đạo lực lượng phá hủy, cả mặt đất cũng lay động.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Mộ Dung Trường Bình cũng biến sắc, loại cảnh tượng này thật là lớn, hắn làm sao không thể tức giâ.

- Hiểu Hiểu, có cường giả Đấu Tông tới đây.

Thượng Quan Uyển Nhi cất tiếng nói với Mộ Dung Hiểu Hiểu ở bên cạnh, nàng đã cảm ứng được sự xuất hiện của cường giả Đấu Tông.

- Bệ hạ.

Đúng lúc này một người thống lĩnh đã chạy tới bẩm cáo:

- Bẩm báo bệ hạ, có cường địch lao vào hoàng cung, bệ hạ trước hết hay là rời giá đi, chúng ta cấm vệ quân không có cách nào kháng cự.

- Cái gì, là cường địch sao, đến đây bao nhiêu người?

Mộ Dung Trường Bình biến sắc, những vương công đại thần và các quý tộc khác cũng lo lắng.

- Bẩm báo bệ hạ, đến đây có bốn con ma thú phi hành và một người, cấm vệ quân đã bị giết gần một nghìn người.

Thống lính cấm vệ quân tựa hồ như kinh hồn chưa định, cảnh tượng giết chóc vừa rồi khiến y không thể không sợ hãi.

- Cái gì, năm người bọn chúng đã đánh chết hơn một nghìn cấm vệ quân sao?

Mộ Dung Trường Bình tựa hồ như không dám tin.

- Người bên trong nghe cho ta, người của Mộ Dung Hoàng thất toàn bộ lăn ra đây, hôm nay ta nhất định phải san bằng nơi này.

Một thanh âm lạnh lùng truyền tới, ở trong tĩnh an điện mọi người đều nghe rõ ràng.

- Bệ hạ chính là hắn, hắn đến rồi.

Sắc mặt của Đoạn Quý phi liền trở nên khó coi, trong nháy mắt đã trở nên trắng bệch, thanh âm này nàng nghe rất quen thuộc, buổi tối thậm chí nàng còn thường mơ thấy nó.

- Ái phi là ai tới vậy?

Mộ Dung Trường Bình cũng nghi hoặc hỏi quý phi.

- Bệ hạ, chính là người tru sát đại ca của nhà thần thiếp.

Đoạn Quý phi sợ hãi nói.

- Phụ hoàng, để con ra xem.

Mộ Dung Hiểu Hiểu cất tiếng nói, dù sao nàng cũng là Thập Tinh Đấu Hoàng, nàng cũng muốn biết là ai to gan như vậy, dám giương oai ở ngoài hoàng cung.

- Hiểu Hiểu, ta cũng muốn đi xem.

Thượng Quan Uyển Nhi cũng đi theo bên cạnh Hiểu Hiểu, có một người là Đấu Tông cường giả đi theo, Mộ Dung Trường Bình cũng yên tâm.

- Người đâu toàn bộ thị vệ điều tới đây, ta muốn xem ai to gan như vậy.

Mộ Dung Trường Bình tức giận nói.

- Bệ hạ, hay là người trước hết rời giá đi, mấy người kia từ từ bệ hạ hỏi cũng không muộn.

Không ít vương công đại thần khuyên nhủ.

-Chẳng lẽ hoàng thất chúng ta lại sợ hắn sao, tâm ý của ta đã quyết, ta muốn xem xem hắn định làm gì.

Mộ Dung Trường Bình cất tiếng quát.

Ngay lập tức, Mộ Dung Trường Bình dẫn đầu mọi người rời khỏi Tĩnh An điện, Đoạn Quý phi cũng theo sát bên cạnh người của Mộ Dung Trường Bình, có lẽ ở bên cạnh bệ hạ mới là an toàn nhất.

Ở trên không của hoàng cung, Nhạc Thành lạnh lùng ngồi ở trên lưng của Khiếu Thiên Hổ, mà Thông Thiên Thử thì đang ở giữa không trung giết hại mấy trăm Đấu Vương cản đường, trên mặt đất cũng có rất nhiều thi thể của Cấm vệ quân.

- Chủ nhân, có không ít Đấu Hoàng tới đây.

Yêu Cơ nói với Nhạc Thành.

- Tử Long, Yêu Cơ, các ngươi ngăn lại, giết không tha.

Nhạc Thành cất tiếng nói, trong thần trí, hắn cảm ứng được có thập tinh Đấu Hoàng tới đây.

- Các ngươi là ai, dám xông vào hoàng cung sao, còn không mau thúc thủ chịu trói?

Gần năm mươi thị vệ đại nội mặc trang phục cường giả Đâu Hoàng vội vàng đi tới gần Nhạc Thành, nhìn thấy thi thệ của đám quấn vệ quân bọn họ cũng không nhịn được mà run sợ.

- Chết đi.

Không đợi bọn họ nói chuyện, Yêu Cơ cùng với Tử Điện Mãng đã nhanh chóng nhào vào mà công kích.

- Chủ nhân, đã giết hết rồi.

Thông Thiên Thử về bên cạnh Nhạc Thành, vừa rồi hai nghìn cấm vệ quân đã bị hắn giết sạch.

- Ừ, Yêu Cơ, chúng ta đi thôi, toàn bộ đã bị đánh chết.

Nhạc Thành cất tieng nói, trong mắt của hắn hiện ra lãnh ý.

- Vâng, chủ nhân.

Thông Thiên Thử phất tay lên một lần nữa, hóa thành một lưu quang tấn công vào trong đại nội thị vệ. Đại nội thị vệ thực lực mạnh nhất chính là lực lượng hoàng thất, ở bên trong có rất nhiều Đấu Hoàng.

Mà lần này năm mươi đấu hoàng cung với lục cấp ma pháp sư chính là được lựa chọn trong một nghìn thị vệ đại nội của hoàng thất.

- Cường giả Đấu Tông cuối cùng cũng xuất hien rồi sao?

Nhạc Thành lẩm bẩm nói, thần thức của hắn cảm nhận được có cường giả Đấu Tông và thập tinh Đấu Hoàng đang nhanh chóng tới đây.

- Hiểu Hiểu, rốt cuộc là hoàng thất chọc phải người nào mà lại như vậy?

Thượng Quan Uyển Nhi nói với Mộ Dung Hiểu Hiểu.

- Muội cũng không biết, hẳn là Đoạn quý phi gây nên.

Mộ Dung Hiểu Hiểu tiến tới, thì thấy cảnh tượng máu chảy đầm đìa trước mắt.

- Thật là quá hung ác!

Thượng Quan Uyển Nhi nhìn thấy thi thể chất đống ở trên mặt đất thì trong lòng cả kinh.

- Dừng tay.

Nhìn thấy cấm vệ quân không ngừng rơi xuống đất, Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng có một cảm giác đau lòng không thôi. Những người này chính là thế lực trong hoàng thất đó, không ngờ hôm nay lại tổn thất nhiều như vậy.

- Đây là…

Thượng Quan Uyển Nhi nhìn ma thú phi hành trên không trung thì sắc mặt biến đổi, nàng chưa bao giờ gặp qua ma thú phi hành như vậy, tựa hồ như giống lục giai ma thú Khiếu Thiên Hổ, nhưng theo nàng biết, Khiếu Thiên Hổ không có hai cánh giống như vậ, mà trên người của nó có một khí tức khiến nàng bất an, còn trên cả lục giai ma thú, chẳng lẽ là thất giai ma thú sao? Có thất giai ma thú làm tọa kỵ, hắc bào thanh niên này rốt cuộc là ai?

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #200


Báo Lỗi Truyện
Chương 200/1346