Chương 20: Không biết sống chết.


- Hân Nhi, lần trước đưa cho muội đan dược, muội có ăn không?

Nhạc Thành hỏi, bị Tô Hân Nhi dụ dỗ như vậy, Nhạc Thành càng rung động, dưới bụng hắn đã có một cảm giác lửa nóng.

- Đúng rồi, muội còn chưa cám ơn biểu ca, đan dược đó muội ăn vào thật sự rất thần kỳ, sau khi ăn vào muội đã đột phá tới cảnh giới tứ tinh đấu sư.

Tô Hân Nhi cao hứng nói với Nhạc Thành, đã vượt tới tu vi tứ tinh, khó trách nàng lại cao hứng như vậy.

Vượt qua tam tinh tu vi quả là chuyện đáng mừng chỉ là hắn cũng biết Trúc Cơ đan từ nay về sau đối với tu vi của nàng còn có nhiều tác dụng, những điều này từ nay về sau nàng sẽ tự tìm được.

- Trong này còn có một viên đan dược, muội cầm lấy nó mà ăn vào đi.

Nhạc Thành liền cầm lấy viên Thông Kim Đan lấy được từ tay của Nhạc Tử Sơn mà đưa cho Tô hân Nhi. Tuy nó không có tác dụng với mình nhưng nó đối với Tô Hân Nhi mà nói có tác dụng rất lớn.

- Đa tạ biểu ca.

Tô Hân Nhi cầm lấy viên đan dược trong tay Nhạc Thành, nàng làm sao biết được viên đan dược này có giá trị nửa nhạc gia. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện.YY

Ở trên phố người đi hối hả, Nhạc gia tốt xấu gì cũng là một gia tộc lớn cho nên rất nhiều người biết tới Nhạc Thành và Tô Hân Nhi. Ở trên đường có không ít người nghị luận về Nhạc Thành, chủ đều trên cơ bản đều là ước hẹn ba năm với Thanh Dương môn.

- A, đây không phải là tiểu thiếu gia của Nhạc gia sao?

Nhạc Thành đang đi trên đường náo nhiệt thì đột nhiên bị một thân ảnh chặn lại, chính là một trong ba thiếu niên, hai người bên cạnh hắn tuổi tác khá lớn, hẳn hai người kia chính là bảo tiêu của hắn.

Nhạc Thành đánh giá ba người ngăn cản trước mặt mình, thiếu niên kia mặc một bộ đồ hoa lệ, bộ dáng chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, tu vi đấu khí thật không kém, xem ra chính là cửu tinh đấu sư.Hai bảo tiên ở bên cạnh đều có tu vi tứ tinh đấu sư.

- Hoàng Chí Lương, ngươi ngăn đường chúng ta làm gì? Mau tránh ra.

Nhìn thấy thiêu niên hoa lệ trước mắt, Tô Hân Nhi không kìm được mà trầm mặt nói với hắn.

- Hân Nhi muội muội muội càng lớn càng xinh đẹp không bằng gả cho ta rồi hãy tính, chúng ta xem hiện tại thành hôn được không

Hoàng Chí Lương đưa mắt nhìn chằm chằm vào ngực của Tô Hân Nhi, trong mắt hiện ra một vẻ cười tà.

Nhạc Thành từ trong trí nhớ thì biết rõ đây chính là thiếu gia của Hoàng gia bình thường khi dễ Nhạc Thành không ít. Hoàng gia cũng chính là đối thủ của Nhạc gia, binh phô đối diện binh phô của Nhạc gia chính là Hoàng gia mở ra để cạnh tranh.

- Hân Nhi, chúng ta đừng để ý đến hắn.

Nhìn thấy Tô Hân Nhi tức giận, Nhạc Thành liền giữ nàng lại.

- Aizz, ta vẫn còn chưa cho ngươi đi.

Hoàng Chí Lương thấy Nhạc Thành hôm nay không thèm để ý tới mình thì ngăn trước mặt hắn.

Lúc này ở trên đường đã có rất nhiều người vây quanh, không có ít người đối với Nhạc Thành và Hoàng Chí Lương đều quen biết. Đối với Hoàng Chí Lương mọi người bình thường đều vô cùng phản cảm, tuy nhiên trước thế lực của Hoàng gia bọn họ cũng không biết phải nói gì.

- Hoàng Chí Lương ngươi nhanh chóng tránh ra nếu không đừng trách ta khách khí.

Tô Hân Nhi khẽ nói với Hoàng Chí Lương, nếu không phải vì sợ liên lụy tới biểu ca nàng đã sớm động thủ. Biểu ca không biet ma pháp cùng với đấu khí, nếu động thủ thì không chừng sẽ làm bị thương biểu ca.

- Hân Nhi muội muội, ta hi vọng muội đừng khách khí với ta.

Hoàng Chí lương có hai bảo tiêu bên cạnh cho nên tuyệt đối không sợ Tô hân Ni. Ở Lập Anh trấn Tô Hân Nhi chính là cô nương xinh nhất trong lòng hắn đã thầm nhớ thương.

- Hoàng Chí Lương, ngươi tốt nhất là cút ngay cho ta, nếu không ta sẽ cho ngươi hối hận.

Nhạc Thành lạnh lùng nói với Hoàng Chí Lương.

- Thế nào, tên phế vật nhà ngươi mà cũng dám to tiếng trước mặt tiểu thiếu gia sao? Có phải ngươi muốn tìm cái chết không?

Hoàng Chí lương nhìn Nhạc Thành, ánh mắt trở nên hung hăng, hắn không ngờ một tên phế vật của Nhạc gia lại dám kêu gào trước mặt mình.

- Chính ngươi muốn tìm cái chết thì ta sẽ thành toàn cho ngươi.

Nhạc Thành đã sớm không còn là phế vật, trong mắt hắn liền lóe lên tinh quang, bàn tay liền ngưng thành một thủ ấn quỷ dị, một thanh mang nồng đậm nhanh chóng ấn trên ngực Hoàng Chí Lương.

- Ầm

Một tiếng vang lên, cả thân hình Hoàng Chí Lương bay ngược trở lại, văng tới hoăn mười miệng, miệng hắn há hốc phun ra một ngụm mauss tươi.

Sát na này cả hai bảo tiêu không có phản ứng kịp, nhìn thấy thiếu gia của mình bay ra ngoài, bọn họ hoảng sợ tới mức tái nhợt, cả hai vội vàng chạy tới xem tiểu thiếu gia của mình có chuyện gì không, nếu có thì bọn họ sẽ rất thê thảm.

Mọi người vây xem cũng choáng váng, không phải Nhạc Thành của Nhạc gia là một phế nhân sao, tại sao lại có thể đánh bay Hoàng Chí Lương, Hoàng Chí Lương dù sao cũng là cửu tinh đấu sư, một đại đấu sư muốn một chưởng đánh hắn cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

- Hoàng Chí Lương được hai bảo tiêu nâng lên, hắn không tưởng tượng được mà nhìn Nhạc Thành, một lần nữa lại phun một ngụm máu tươi ra.

- Các ngươi giết hắn cho ta, giết hắn rồi tính sau.

Hoàng Chí Lương hiện tại đã vô tùng tức giận, hung hăng nói với hai bảo tiêu, hắn bị một chưởng đánh cho trọng thương, làm sao có thể nuốt được cục tức này.

Hai bảo tiêu đưa mắt nhìn nhìn Nhạc Thành, bọn họ hơi do dự, Nhạc Thành dù sao cũng là tiểu thiếu gia của Nhạc gia, nếu như bị mình đánh chết thì Nhạc gia nhất định không bỏ qua. Dù sao Nhạc Thành cũng có thực lực thần bí, công thêm Tô Hân Nhi cũng là tứ tinh đại đấu sư, bọn họ cũng không nắm chắc có thể đánh chết Nhạc Thành.

- Các ngươi tại sao còn không đi? Mau giết tên phế vật này cho ta.

Nhìn thấy hai bảo tiêu không ra tay, Hoàng Chí Lương không kìm được mà quát lớn.

Hai bảo tiên nhìn nhìn Hoàng Chí Lương, bọn họ cũng chỉ có thể đứng dậy, người bên trái cầm trường côn đánh về phía Nhạc Thành người bên phải cầm một cây đại đao bổ về phía Tô Hân Nhi. Đấu khí trên người bọn họ dịch truyển, trên binh khí mang theo một đấu khí nồng đậm.

- Biểu ca, huynh cẩn thận một chút.

Tô Hân Nhi nhìn thấy Nhạc Thành đánh bay Hoàng Chí lương nàng cũng chỉ cho rằng Nhạc Thành nhất thời lập kỳ tích mà thôi, nhìn thấy hai bảo tiêu đánh tới nàng vội vàng tiến lên trước Nhạc Thành, biểu ca không biết đấu khí và ma pháp không thể trở thành đối thủ của bọn chúng.

- Hân nhi, muội đối phó với một tên là được rồi, ta không sao.

Sắc mặt của Nhạc Thành trở nên âm trầm, Tô Hân Nhi cũng chỉ có tu vi tứ tinh Đại đấu sư, không thể đối phó một lúc với hai người, hắn vội vàng khẽ đẩy Tô Hân Nhi phía trước ra, hôm nay hắn muốn biết mình với những người biết đấu khí, ai mạnh ai yếu.

Tô Hân Nhi còn muốn nói thêm nữa nhưng đối thủ công kích của nàng đã tiến tới nàng không dám khinh thường lập tức cử động đấu khí trên người của mình, bàn tay cầm lấy một thanh trường kiếm cổ tay khẽ nhấc lên, trường kiếm xoẹt một đường vòng cung, hướng về phía đối thủ mà lao tới.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #20


Báo Lỗi Truyện
Chương 20/1346