Chương 132: Yêu Cơ ra tay


- Ngươi cùng với ta tiến hành một trận chiến.

Tôn Đại Quang nhìn Nhạc Thành, một thanh niên trẻ tuổi như vậy muốn tiến hành một trận chiên với mình, hắn còn tưởng mình nghe nhầm.

- Thì sao, ngươi không dám chứ gì?

Nhạc Thành mỉm cười.

- Được, chỉ sợ ngươi không dám.

Tôn Đại Quang mỉm cười, hắn tựa hồ không thể tin nổi mình lại có một đại tiện nghi như thế.

- Chủ nhân, hãy để thuộc hạ đối phó với hắn.

Yêu Cơ cất tiếng nói với Nhạc Thành, từ khi theo chủ nhân đến nay, nàng vẫn chưa được lập công.

- Cái này ta ra mặt là được rồi, đợi chút nữa ngươi sẽ được chọn một người.

Nhạc Thành mỉm cười nói rồi từ từ đi lên.

Thác Ni Tư vốn muốn ngăn Nhạc Thành tuy nhiên cuối cùng vẫn để yên, hắn cho rằng đại nhân làm chuyện chưa bao giờ mà không nắm chắc, có lẽ nửa năm nay đại nhân đã tiến tới thực lực trên ngũ tinh đấu hoàng.

- Ngươi không sợ ta giết ngươi sao?

Tôn Đại Quang nhìn Nhạc thành mà cười hỏi, hắn không cảm nhận được khí tức trên người của đối phương, hắn nghĩ rằng mình có thể đơn giản giết tiểu tử không biết trời cao đất dày này.

- Ngươi nhất định phải chết.

Nhạc thành mỉm cười nói, sau đó lập tức ngưng kết thủ ấn, toàn thân từ từ toát ra một thanh mang.

- Tiểu tử thật ngông cuồng, ngươi muốn chết

Tôn Đại Quang lạnh lùng quát, sau đó đột ngột thả người, một luồng sáng màu trắng nhanh chóng lao về phía Nhạc Thành.

- Âm Dương Kiếm.

Sắc mặt của Nhạc Thành trầm xuống, mi tâm của hắn sau đó đột nhiên lóe lên, một luồng sáng trắng chói mắt lao về phía Tôn Đại Quang.

- Xoẹt. Truyện được copy tại TruyệnYY.com

Kiêm Âm Dương ở giữa không trung phát ra ánh sáng, sau đó bổ về phía hắn.

- Đây là đấu kỹ gì, chẳng lẽ là ma pháp vũ khí.

Sắc mặt của Tôn Đại Quang trầm xuống,

- Phân ra.

Thủ ấn trong tay của Nhạc Thành biến đổi, Kiếm Âm Dương trước sự công kích của Tôn Đại Quang đột nhiên hóa thành ba quang mang, phân biệt tấn công về phía hắn. Trải qua lần luyện chế Âm dương kiếm lần trước, pháp khí của Âm Dương kiếm đã tăng tới tầng linh khí, vốn Âm Dương kiếm chỉ có thẻ biến ảo thành hai thanh thì bây giờ đã có thể biến ảo thành ba thanh.

- Đáng chết, thứ này thật là quỷ dị.

Toàn thân của Tôn Đại Quang rung đột, ba thanh kiếm trước mắt tốc độ như là tia chớp, lực công kích vô cùng kinh khủng, bây giờ hắn mới biết mình đã nhìn lầm người, thực lực của thiếu niên phía trước vô cùng cường hãn.

Tất cả mọi người của Phá Quân Doanh đều trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Nhạc thành, đối với doanh chủ lạ lẫm này, bọn họ vốn xưng hô là doanh chỉ chẳng qua là vì lễ nghi mà thôi, nhưng hiện tại thì đã nảy sinh lòng tôn kính, doanh chủ đại nhân quả nhiên cũng là cường giả đấu hoàng.

- Có thể chống lại một trong ba đoàn chủ, xem ra là cường giả Đấu hoàng.

Tất cả mọi người thuộc Bạo phong dong binh đoàn nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì cũng không thể tưởng tượng nổi, trẻ tuổi như vậy mà có thể là cường giả đấu hoàng thì thật khó tin.

Tôn Đại Niên và Tôn Đại Tinh hai người bọn họ cũng kinh ngạc không thôi người trẻ tuổi trước mặt bọn họ thật là quỷ dị, thực lực thật là cường hãn, không phải ma pháp cũng không phải đấu khí.

- Phá cho ta.

Bị ba thanh kiếm âm hồn quấn lấy, Tôn Đại Quang mất kiên nhẫn, hét lớn một tiếng, một luồng sáng xuất hiện, trường kiếm hóa thành một mảng cầu vồng, bao vây bên ngoài Âm Dương Kiếm của Nhạc Thành.

- Vào đi.

Thủ ấn trong tay của Nhạc Thành biến đổi, thanh mang một lần nữa lại lóe lên, một linh lung bảo tháp xuất hiện trên không trung, thanh mang tản ra, bao phủ Tôn Đại Quang vào bên trong.

-Thu.

Nhạc Thành mỉm cười, Âm Dương kiếm biến thành một luồng sáng màu trắng, Vô Thượng Khốn Tiên tháp hiện tại đã rơi vào trong tay của Nhạc Thành, mơ hồ có thể thấy ở trong tháp, Tôn Đại Quang đang tìm kiếm cái gì.

- Tất cả mọi người đều sợ tới ngây người, Nhạc Thành không biết cử động làm sao mà đã thu được một cường giả đấu hoàng vào bên trong tháp, chuyện này nếu không phải tận mắt thấy thì bọn họ cũng không tin.

- Tam đệ.

- Tam đệ.

Nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị trước mắt, tất cả mọi người đều không tưởng tượng nổi, một số người sững sờ nhìn Tôn Đại Quang ở bên trong. Tôn Đại Niên thì giận dữ nhìn về phía Nhạc Thành.

- Muốn chết.

Khiếu Thiên Hổ cùng với Tử Điện Mãng, Thác Ni Tư cùng với Yêu Cơ đều biến sắc, hai thân ảnh đầu tiên nhảy ra, theo thứ tự là Yêu Cơ và Thác Ni Tư.

- Xoẹt.

Một luồng chưởng mang nhanh chóng ngăn trước người của Tôn Đại Niên, sau đó bóng hình xinh đẹp của Yêu Cơ lóe lên.

Thác Ni Tư muốn ngăn Tôn Đại Niên nhưng Yêu Cơ có tốc độ cao hơn hắn cho nên chỉ có thể ngăn Tôn Đại Tinh lại. Đối với Yêu Cơ, ngoại trừ cái tên hắn biết từ miệng Khiếu Thiên Hổ còn tất cả đều không biết.

- Thất Tinh Đấu hoàng, ngươi muốn chết.

Yêu Cơ cười lạnh, toàn thân mang theo một luồng công kích khủng bố tấn công về phía Tôn Đại Niên.

- Là cường giả đấu hoàng, không, là lục giai ma thú.

Tôn Đại niên nhìn thấy công kích của Yêu cơ thì sắc mặt liền trở nên khó coi.

- A...a

Tôn Đại Niên nắm trong tay một thanh trường côn, côn mang đại thịnh, một mảng hung hăng tấn công về phía Yêu Cơ, thần hình nhanh chóng di động trên không trung, bổ về phía nàng ta.

Thực lực của Tôn Đại Niên không hề thấp, tuy nhiên hôm nay hắn đã gặp phải một lục giai ma thú.

- A...a

Yêu cơ di truyển thân hình tránh đòn công kích của Tôn Đại Niên, sau đó bóng hình xinh đẹp xuất hiện trên không trung, chưởng mang đột nhiên biến mất không thấy.

-Thịch.

Một tiếng vang thật lớn trên không trung, một luồng va chạm khiên cho một mảng lực khổng lồ rung động khuếch tán.

- Nguy rồi.

Thân hình Tôn Đại Niên đột nhiên bị đẩy lui ra xa, đấu khí trong cơ thể chấn động, hắn cố gắng nhịn xuống, tuy nhiên sau đó bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, thân ảnh biến mất tại chỗ.

- Chết đi.

Thanh âm của Yêu Cơ nhẹ nhàng vang lên sau lưng của Tôn Đại Niên, chưởng mang phóng ra.

- A...a

Với một ngụm máu tươi, thân hình của Tôn Đại Niên đã văng ra bên ngoài, hung hăng rớt xuống mặt đất, chết không thể chết thêm lần nữa.

Một cường giả thất tinh đấu hoàng, đã qua hơn ba chiêu đã bị người khác giết chết, tất cả mọi người không thể nào tin nổi.

- Chủ nhân.

Yêu Cơ lui xuống gần bên cạnh người của Nhạc thành, đối với Tôn Đại Niên đã chết cũng không thèm nhìn.

- Thực lực thật là cường hãn.

Đổng Đại Ngưu, Trần Bưu, Khang Minh nhóm người bọn họ nhìn thấy Yêu Cơ thì hít một hơi thật lạnh, bên cạnh doanh chủ đại nhân tại sao lại có nhiều nhân vật khủng bố như vậy.

- Chết đi.

Thác Ni Tư hét lớn ở trên không trung, sau đó một mảng kiếm xuất hiện, thân ảnh đã rơi xuống mặt đất, toàn thân loang lổ, chết không thể sống lịa.

- Quá cường hãn.

Ba cường giả Đấu hoàng toàn bộ bị giết chết, tất cả mọi người vẫn chưa khôi phục lại tinh thần, ba người này không phải là cao thủ đấu vương mà là đấu hoàng đó, thất tinh đấu hoàng.

- Mọi người giết cho ta, sáng mai bắt đầu không tồn tại Bạo Phong dong binh đoàn nữa.

Thác Ni Tư quát lớn ở trên không trung, sau đó người của Phá Quân doanh nhanh chóng đánh về phía người của Bạo Phong dong binh đoàn. Điều kỳ quái chính là bọn họ cũng không ngờ rằng đoàn người Bạo Phong dong binh đoàn trước kia mạnh như vậy nhưng hiện tại không chống nổi một kích.

Trước sự công kích của Phá Quân doanh, Bạo Phong dong binh đoàn bắt đầu tán loạn, không có người nào dám phản kháng nữa, ba cường giả đấu hoàng cứ như vậy chết đi, bọn họ quả thật muốn chết.

Đột nhiên hơn một nghìn người dốc sức chạy thục mạng, vứt vũ khí xuống mà đầu hàng.

Mà lúc này, thủ ấn của Nhạc Thành biến đổi, Tôn Đại Quang trong Vô Thượng Khốn Tiên tháp liền bị hồn phi phách tán.

Ba canh giờ sau, Nhạc Thành cùng với Yêu Cơ, Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng trở về Trấn Thanh thành, về phần nhóm người Trần Bưu, Thác Ni Tư thì ở lại thu dọn chiến trường.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #132


Báo Lỗi Truyện
Chương 132/1346