Chương 104: Tiêu tử kia bị chủ nhân làm cho thê thảm.


Đã là ai mà cưới được Đường tỉ của mình thì kiếp trước phải tu luyện rất nhiều mới có hai năm rồi Nhạc Thành không nhìn thấy Nhạc Kiều, Nhạc Thành cũng thàm nghĩ nếu tương phúc khí như vậy.

Chỉ thấy Nhạc Kiều ở trong một bộ trang phục màu hồng, khuôn mặt tinh mỹ, so với Tô Hân nhi và Tư Mã Yên Nhiên thì đều không kém hơn.

- Kiều tỷ, đệ không sao.

Nhạc Thành nhìn Nhạc Kiều mà hơi mỉm cười, ở đây gặp được Nhạc Kiều hắn bỗng nhiên có một cảm giác thân thiết.

- Ta hôm nay vừa sáng sớm đã nghe ở khu học viện cũ có không ít người nhắc đến tên của Nhạc Thành ngươi, nghe nói ngươi là người có thiên phú cao nhất trong học viện, ngươi thật là giỏi, bá phụ biết nhất định sẽ cao hứng.

Nhạc Thành cười cười, có một đệ đệ như vậy Nhạc Kiều cũng tự hào.

Sau đó Nhạc Thành nói qua chuyện hai năm vừa rồi cho Nhạc Kiều và Tô Hân Nhi nghe, chỉ thấy hai khóe mi của hai nữ tử này hơi ướt, về sau khi nghe được Hoàng gia đã bị tiêu diệt thì vui mừng, không ngờ hai năm qua Nhạc gia lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.

- Nhạc Thành may mà ngươi cùng với Long Hạc hai vị ca ca trở về, nếu không thì Nhạc gia đã bị Hoàng gia đánh bại rồi.

Nhạc Kiều hung hăng nói.

- Được rồi, Kiều tỷ, Hoàng gia đã bị trừng phạt, bây giờ Nhạc gia cũng rất tốt, đệ đã thu xếp mọi chuyện xong rồi.

Nhạc Thành nói.

- Biểu ca, Di trượng và Phong thúc bọn họ có khỏe không?

Tô Hân Nhi cất tiếng hỏi, từ nhỏ nàng được hai người này nuôi dưỡng cho nên tình cảm rất sâu nặng.

- Yên tâm đi Hân Nhi, bọn họ hiện tại rất tốt.

Nhạc Thàn lập tức lấy ra hai thanh trường kiếm đưa cho hai người, đây là do Nhạc Thành đã luyện chế chuẩn bị cho cả hai từ trước.

- Ngươi cho chúng ta binh khí, chúng ta đâu dùng binh khí.

- Kiều tỷ, bây giờ tu vi của tỷ đã là thập tinh đấu linh, Hân Nhi cũng là nhất tinh Đấu vương.

Nhạc Thành nói:

- Ta ở đây còn một số đan dược, hai người dùng nó trong nửa năm, lúc đó chắc chắn sẽ đột phá tới ngũ tinh Đấu Vương. Còn thanh kiếm này có thể giúp hai người tăng ba thành lực lượng, giá trị của nó không dưới hai vạn kim tệ.

- Cái gì?

Nghe thấy lời nói của Nhạc Thành, hai mắt của Nhạc Kiều liền trợn trừng, điều này quả thực là không tưởng tượng nổi, nửa năm nữa mình có thể đột phá ngũ tinh đấu vương, còn thanh kiếm này, giá trị hơn hai vạn kim tệ, trời ạ!

- Hân Nhi, ở đây ta cũng có một số đan dược cho muội, về sau với việc tu luyện của muội sẽ có ích.

Ngay lập tức Nhạc Thành đưa vài viên đan dược cho Tô Hân Nhi.

- Đi tìm vị hôn thê thôi.

Nhạc Thành cười xấu xa, sau đó lập tức cùng với Khiếu Thiên hổ và Tử Điện Mãng tới Đan dược hệ.

Đan dược hệ ở trong đấu khí học viện cũng có chỗ đặc thù, các học sinh bình thường của Đan Dược hệ đều không đi tới Đấu sư hệ, đối với bọn họ mà nói, Luyện Dược sư còn cao hơn đấu sư một cấp.

Ở trên một bãi cỏ màu xanh, một thanh niên mặc áo màu trắng đi bên cạnh một cô gái mặc váy xanh, cô gái này chán ghét nhìn hắn, thần sắc có vẻ hơi giận dữ.

- Yên Nhiên, nếu không thì chúng ta ra hậu sơn đi dạo đi, ở đây rất ngột ngạt.

Thanh niên áo trắng không buông tha, một mực đi theo cô gái.

Cô gái mặc quần màu lục này đúng là Tư Mã yên Nhiên, mà người mặc áo màu trắng chính là một nhân vật phong vân của Đan Dược hệ, cũng làn gũ phẩm sơ giai Luyện Dược sư, tên là Hoắc Quân.

- Ta đã nói với ngươi rồi, ngươi đừng gọi ta là Yên Nhiên, Yên Nhiên thân thiết như vậy, chúng ta không có quan hệ gì, ngươi hãy gọi ta là Tư Mã Yên Nhiên, hôm nay ta mệt mỏi chết đi được, không muốn bị ngươi quấn lấy nữa.

- Yên Nhiên, ta thật sự rất thích cô nương, cô nương cho ta cơ hội đi.

Hoắc Quân thấy Tư Mã Yên Nhiên chạy đi thì lập tức đuổi theo.

- Ngươi ngươi, thật sự là chán ghét.

Bỗng nhiên một bàn tay đỡ Tư Mã Yên Nhiên lại.

- Yên Nhiên.

Thanh âm của Nhạc Thành vang bên tai của Tư Mã Yên Nhiên, một dương khí truyền tới, toàn thân của Tư Mã Yên Nhiên mềm mại rơi vào trong ngực của Nhạc Thành.

- Tại sao lại là ngươi, tại sao ngươi lại tới đây.

Tư Mã Yên Nhiên nhẹ nhàng dựa vào người của Nhạc Thành, đột nhiên cảm thấy giống như là tìm được một nơi tránh gió an toàn.

- Hừ, ngươi là ai, ngươi có biết ta đang theo đuổi Yên Nhiên không?

Hoắc Quân đang đuổi theo Tư Mã Yên Nhiên bỗng nhiên nhìn thấy có một nam nhân ôm nàng ta vào lòng thì tức giận, hận không thể tiến tới giáo huấn hắn.

- Cái gì, ngươi dám theo đuổi vị hôn thê của ta?

Chân khí của Nhạc Thành vận chuyển, đá một cước vào bụng của Hoắc Quân. Đáng thương cho Hoắc Quân dù là ngũ phẩm sơ giai luyện dược sư nhưng lực phòng ngự thì ngay cả một Đại Đấu sư cũng không bằng, bị Nhạc Thành đá văng ra xa tới hơn mười thước.

- Ngươi, ngươi dám đánh ta, ta chính là hoàng tử của Tuyết Lâm đế quốc, ngươi dám đánh ta, ta không thể bỏ qua cho ngươi.

Hoắc Quân cũng nhận ra thanh niên áo đen này chính là người đạt tới ngũ phẩm cao cấp luyện dược sư, mặc dù bị đá một cước hắn cũng không dám đánh lại.

- Hoàng tử của Tuyết Lâm đế quốc thì sao, khốn kiếp, ta sợ ngươi sao, dám chạm vào nữ nhân của ta.

Sắc mặt của Nhạc Thành trầm xuống, người này vẫn dám uy hiếp mình, hiện tại thức lực của mình cũng không còn phải là Trúc Cơ kỳ hai là Khai Quang kỳ nữa, hắn đi nhanh về phía trước túm lấy Hoắc Quân mà đạp mấy cước sau đó tát cho hắn mấy cái mới nguôi giận.

- Ta tới đây thăm ngươi không ngờ lại gặp người chán ghét này.

Nhạc Thành thu thập Hoắc Quân xong sau đó mỉm cười đi bên cạnh Tư Mã Yên Nhiên, hắn cũng lười để ý tới tên Hoắc Quân kia, tin tưởng về sau không có ai dám quấn quít tới Yên Nhiên nữa.

- Khiếu Thiên Hổ, ngươi nhìn chủ nhân đánh mấy tên gia hỏa kia đi, ta thấy từ nay về sau không có ai dám chạm vào nữ nhân của chủ nhân nữa.

Tử Điện Mãng khẽ nói với Khiếu Thiên Hổ.

- Không dám, tên tiểu tử kia bị chủ nhân thu thập thật là thê thảm.

Khiếu Thiên Hổ nhìn Hoắc Quân bị đánh thì đồng tình nói.

- Ngươi, ngươi tại sao lại dã man như vậy, đem hắn đánh thành như thế, hắn kỳ thật đối với ta cũng không đến nỗi nào.

Nhìn Hoắc Quân, Tư Mã Yên Nhiên trừng mắt nhìn Nhạc Thành, không phát hiện ra Nhạc Thành trước kia lại dã man như thế.

- Ngươi không chào đón ta sao, vậy ta đi.

Nhạc Thành thở dài một hơi sau đó xoay người rời khỏi.

- Ngươi…

Nhìn theo bóng lưng của Nhạc Thành, Tư Mã Yên Nhiên cắn răng nói:

- Ngươi trở về cho ta.

- Sao vậy, ngươi không tức giận sao?

Nhạc Thành quay lại bên cạnh Tư Mã Yên Nhiên, nghiêm mặt nói:

- Tới học viện có khỏe không.

- Có.

Tư Mã Yên Nhiên gật nhẹ đầu, do dự một chút rồi từ từ nói:

- Ngươi vừa nói ta là vị hôn thê của ta tuy nhiên trước kia chỉ là giả, ngươi tưởng là thật sao?

- Vậy ngươi hi vọng ta tưởng là thật hay là lo là thật đây?

Nhạc Thành hỏi với Tư Mã Yên Nhiên.

- Ta không biết.

Gò má của Tư Mã Yên Nhiên ửng đỏ lên, trong lòng nàng đang hy vọng Nhạc Thành nói đáp án thứ nhất.

Nhìn thấy biểu tình của Tư Mã Yên Nhiên, Nhạc Thành biết tiểu ny tử này có tâm ý với mình ở Tả Tinh Đảo, tiểu ny tử này đường xa từ Tả Tinh Đảo tới Đấu Khí học viện khiến cho Nhạc Thành không kìm được cảm động.

Nhạc Thành cất tiếng nói:

- Ta ở trên Tả Tinh Đảo lần thứ hai đã đáp ứng với phụ thân ngươi, chuyện này dĩ nhiên là thật, sau này ngươi tìm ta ta cũng rất cảm động, mặc kệ tất cả trước kia là thật hay là giả nhưng bây giờ ngươi thật sự là vị hôn thê của ta.

Nghe thấy lời nói của Nhạc Thành, Tư Mã Yên Nhiên liền nhìn hắn, trong hốc mắt có một ánh lệ quang, nàng lập tức không còn nghi ngờ Nhạc Thành nữa.

- Con rắn chết tiệt kia, ngươi nói chủ nhân có nhiều nữ nhân như vậy, kết cuộc liệu sẽ thảm không?

Khiếu Thiên Hổ nói với Tử Điện Mãng.

Tử Điện Mãng nói:

- Ta thấy sau này nếu như chủ nhân có nhiều nữ chủ nhân thì chúng ta nhất định sẽ thảm.

Sau khi tách ra khỏi Tư Mã Yên Nhiên, Nhạc Thành cảm nhận được linh hồn lực của nàng có khiếm khuyết.

Nhạc Thành hiện tại đã ở trong Đấu Khí học viện được bốn ngày, trong bốn ngày này mỗi ngày Nhạc Thành đều tu luyện, Tô Hân Nhi và Tư Mã Yên Nhiên vì chuẩn bị cho rận đấu cho nên hai ngày nay đều không đến thăm hắn, bởi vậy Nhạc Thành cũng có thời gian chuyên tâm tu luyện.

Trong mấy ngày tu luyện này, Nhạc Thành phát hiện ra mình đang có dấu hiệu đột phá từ Thai Tức trung kỳ tới Thai Tức hậu kỳ, có lẽ vài ngày nữa sẽ đột phá.

Trong bốn ngày này, ở khu học viên mới truyền ra một tin tức rất lớn.

Hoàng tử của Tuyết Lâm Đế quốc Hoắc Quân bị Nhạc Thành đánh hơn nữa còn vô cùng thê thảm, mặt bị sưng lên giống như là đầu heo.

Về sau mọi người đều biết Hoắc Quân vì quấn lấy vị hôn thê của Nhạc Thành Tư Mã Yên Nhiên mà bị như thế, nhiều nam sinh thấy vậy thì lòng như chết lặng, hoàng tử của Tuyết Lâm đế quốc còn bị đánh ai còn dám làm như hắn nữa.

Sau khi Hoắc Quân bị đánh đã tìm sư phụ ở nơi này để đòi công đạo tuy nhiên sư phụ ở nơi này nói thẳng là sẽ mặc kệ chuyện này.

Về chuyện Hoắc quân tìm trưởng lão đòi công đạo các trưởng lão cũng không dám lo, chỉ có thể an ủi hắn vài câu rồi nhắc nhở:

- Về sau ngươi đừng quấn lấy hôn thê của Nhạc Thành nữa, tiểu tử kia xuống tay thật ác độc.

Kỳ thật học viện phát sinh chuyện này các vị trưởng lão cũng nên lo liệu nhưng khi biết được người đánh Hoắc Quân là Nhạc Thành thì nguyên một đám không dám để ý tới nữa, các trưởng lão nhìn thấy bộ dạng của Hoắc Quân thì đau lòng.

- Xoẹt.

Nhạc Thành cảm nhận được linh hồn lực ở cạnh mình ba động, hơn nữa càng ngày càng mãnh liệt. Thu hồi chân khí Nhạc Thành phát hiện ra Trần Bưu ở trong phòng bị một vòng sáng bao quanh, một luồng linh hồn lực cực đại bao quanh hắn.

- Cuối cùng cũng đột phá tới Ngũ phẩm luyện dược sư.

Nhìn thấy phản ứng của Trần Bưu, Nhạc Thành đã biết hắn đã đột phá, xem ra thời gian cũng khá nhanh.

- A….

Bỗng dưng Nhạc Thành nhìn thấy Thác Ni tư đang tu luyện cũng có dị thường, chỉ thấy ở quanh hắn có một ma pháp mơ hồ, dường như cũng muốn đột phá.

Ngẫm lại trước kia Thác Ni Tư đột phá cho tới giờ cũng đã gần một năm. Nhạc Thành cũng thoải mái, bọn họ song song đột phá, thực lực tăng lên, mình cũng sắp xếp bọn chúng tốt hơn.

Nhạc Thành bố trí một đạo cấm chế ở trong phòng hai người này đột phá chỉ sợ chỉ cần một hai ngày là đủ, bố trí cấm chế sau đó sẽ không quấy rầy bọn hắn, đột phá đáng sợ nhất là lúc quấy rầy.

Ngày mai sẽ là trận đấu của Đấu Khí học viện cho nên hôm nay Nhạc Thành muốn tới phòng tu luyện xem một chút xem rốt cuộc trong đó có bảo vật gì.

Nhạc Thành sau khi khảo thí đã có thẻ linh một ngày, sau khi nhận thẻ linh này xong Nhạc Thành tiếp tục đi vào trong phòng tu luyện.

Sau nửa giờ, Nhạc Thành mới cùng Khiếu Thiên Hổ và Tử Điện Mãng tới một thung lũng rất lớn, đây chính là phòng tu luyện của Đấu Khí học viện.

Ở trong sơn cốc có một công trình, công trình xây dựng rất chặt chẽ, tại cửa ra vào có một tấm biển ghi ba chữ đen Phòng Tu Luyện.

- Ngươi tên là gì, đưa thẻ linh ra đi.

Nhạc Thành đến cửa phòng tu luyện đã có một trưởng lão hỏi hắn.

- Học viên mới Nhạc Thành, đây là thẻ linh.

Nhạc Thành nói với trưởng lão, vừa đến phòng tu luyện, Nhạc Thành đã cảm nhận xung quanh có một sức mạnh rất lớn.

- Ngươi chính là Nhạc Thành sao, ngươi chỉ có thẻ linh một ngày, đi vào đi.

Vừa nghe thấy tên Nhạc Thành trưởng lão lập tức khách khí.

- Ta mang ngươi đi thôi, ngươi lần đầu tiên tới đây nhất định là tìm không thấy chỗ.

Trưởng lão nói với Nhạc Thành, thái độ cũng nhiệt tình lên.

Nhạc Thành cảm tạ một tiếng sau đó cùng với trưởng lão đi vào trong phòng tu luyện, trong đó là một hình tròn cơ hồ là có kiến trúc bao quanh.

- Xoẹt.

Trưởng lão lui ra rồi nói:

- Nhạc Thành, đây chính là Thiên Tử ngũ phòng, ngươi ở trong đó từ từ tu luyện đi.

- Đa tạ trưởng lão.

Nhạc Thành một lần nữa nói lời cảm tạ, sau đó trưởng lão cũng rời khỏi phòng tu luyện.

Dựa theo lời nói của trưởng lão Nhạc Thành cầm thẻ linh đi vào trong phòng tu luyện.

- Lúc này linh khí đã sớm dư thừa, vô cùng kỳ lạ, có một cảm giác quen thuộc. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Nhạc Thành thì thào nói.

Đánh giá chung quanh phòng tu luyện Nhạc Thành thấy phòng tu luyên này diện tích không lớn, có bốn năm thước vuông mà thôi.

Nhạc Thành khoanh chân ngồi xuống, cảm nhận thấy linh khí này vô cùng quen thuộc, Nhạc Thành muốn dùng thần thức dò xét một phen xem rốt cuộc ở trong phòng tu luyện có bảo vật gì mà có tác dụng lớn như vậy.

Một lát sau Nhạc Thành cuối cùng đã tiến vào tình trạng tu luyện, hắn lập tức dùng thần thức dò xét, cũng không biết qua bao lâu Nhạc Thành cảm nhận được thần thức của mình nhận thấy ở sâu trong lòng đất có một lỗ đen, linh khí toát ra từ đó, tuy nhiên vật đó là gì thì Nhạc Thành điều tra không ra.

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương #104


Báo Lỗi Truyện
Chương 104/1346