Chương 243: Khủng bố


   
Tu Di Sơn, Thiên Âm Tự.

Trong gian nhà gỗ lặng lẽ, Phổ Hoằng thượng nhân cùng Phổ Đức đại sư  hai người đều im ỉm không lên tiếng, Pháp Tướng đứng một bên, trên  mặt cũng hiện ra vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng bảo trì sự trầm mặc. Quỷ Lệ mắt không  chớp đăm đăm nhìn bảo vật vừa mở ra trước mặt, ánh sáng trắng nhu hòa chiếu rọi sắc  mặt hắn lúc sáng lúc tối.
Bao bọc trong mảnh vải đen là một pháp bảo như một cái mâm ngọc, chất liệu  hiện ra màu trắng trong ôn hòa cực kỳ, ngoài rìa có những gấp răng cưa hướng lõm vào  trong cách nhau không xa, trên mỗi một gấp răng cưa đều có phân ra một đường rãnh  nho nhỏ, hướng vào giữa mâm ngọc, vạch từ sâu tới nông.
Ánh sáng trắng ở giữa mâm ngọc ngời tỏa nhu hòa nhất, cơ hồ trôi chảy nhẹ nhàng  giữa khoảng không hư vô như dòng nước. Bên dưới ánh sáng, có vô số khối vuông nhỏ làm bằng ngọc cực kỳ tinh tế, xếp ở giữa mâm ngọc đầy dẫy nhưng hiển nhiên là có thứ tự ngạnh thớ đàng hoàng không rối rắm, bằng vào đạo hạnh tu hành của Quỷ Lệ có thể nhìn ra bên trên mỗi một khối vuông đó đều có khắc một chữ cổ, hắn lại không biết hàm  nghĩa của những chữ đó.
Ngoài rìa mâm ngọc, đông nam tây bắc bốn phương hướng đều có khắc đồ án thần  bí cổ xưa, có chỗ tựa bầu trời sao giăng, có chỗ như biển sâu đảo vắng, còn có đồ án  thậm chí cổ quái đến mức căn bản không nhận ra là hàm nghĩa gì.
Nhưng lúc này Quỷ Lệ không quá quan tâm đến hàm nghĩa của những chữ nhỏ và những đồ án đó, cái khiến hắn kinh ngạc là vô số khối ngọc be bé đó không ngừng lưu  động, không có khối nào là đứng yên, tất cả đều đang di động, chúng giống như dòng  nước từ từ trôi, lại không chỉ chảy về một hướng, bốn mặt tám phương đều là phương  hướng của chúng, nhưng dưới sự vận động làm cho người ta hoa mắt đó, lại tựa hồ thấp  thoáng có ẩn chứa đạo lý gì đó, tất cả những khối ngọc đều không phát sinh hiện tượng  đụng chạm nhau.
Quỷ Lệ chú thị một hồi lâu, vụt phát giác trên mâm ngọc phảng phất có một lực  lượng thần bí, vô số khối ngọc lưu động trong mắt chàng đã hóa thành sông dài núi cao,  thao thao bất tuyệt; một hồi lại ảo hóa thành sao giăng đầy trời, đẩu chuyển tinh di,  khung trời vô biên vô cùng tận; sau nữa, tinh quang tiêu tán trong chớp mắt, hắn ngạc  nhiên thấy mình đang trong bóng tối hư vô, sâu kín trong vùng tối tịch liêu đó, như có một bức họa trôi qua, có đời trước, có đời sau, dưới chân lại không biết từ lúc nào đã hiện ra một hắc động khổng lồ đen sì sâu hun hút không lường được, một hấp lực ào ạt  không thể ngăn trở từ trong hắc động xông lên, kéo toàn thân hắn xuống dưới, phảng  phất trầm luân vĩnh viễn trong vùng hắc ám...
"Này!"
Bất chợt, một tiếng quát gãy gọn như sấm sét vang bên tai, Quỷ Lệ thân người giật  nảy, như từ trong mộng sực tỉnh dậy, đầu lấm tấm mồ hôi, toàn thân như vừa trải qua  một trường đại chiến mệt mỏi không chịu nổi, há miệng thở không ngừng.
Phổ Hoằng thượng nhân phát ra tiếng quát như sư tử gầm cảnh tỉnh Quỷ Lệ trong  mắt lộ ra vẻ từ bi, nhẹ nhàng chắp tay: "Thí chủ, ngươi thân thế trầm kha, tục thế trói  buộc quá nhiều, có vô số quá khứ thương tâm, tâm ma cực nặng. Càn Khôn Luân Hồi  Bàn này là vật độc nhất vô nhị trên thế gian, khả năng cướp hồn đoạt phách, có thể cắt  đứt sinh tử, tính toán luân hồi, nhận định khí số, thật có lực nghịch chuyển càn khôn,  cũng có thể làm cho người ta táng thần thất chí, tâm ma ăn mò thân thể, nhất định phải  cẩn thận đó."
Quỷ Lệ thấp giọng thở hổn hển, qua một hồi lâu sao mới từ từ bình tĩnh trở lại, Càn  Khôn Luân Hồi Bàn trước mặt vẫn phát ra ánh sáng trắng nhu hòa, không hơi không  tiếng trôi chảy đằng trước mọi người.
Tuy trong lòng đang chấn động kinh hãi trước kỳ năng của dị bảo chưa từng nghe  tới này, nhưng nghĩ đến bảo vật này nếu quả nhiên thần diệu như vậy, hy vọng cứu trị  Bích Dao đã tăng thêm nhiều phần, nghĩ tới đó, Quỷ Lệ trong lòng không còn kinh sợ nữa, biến thành vui mừng, nhìn Phổ Hoằng thượng nhân và Phổ Đức đại sư bái lạy: "Đệ tử khẩn cầu lòng từ bi của nhị vị đại sư, xây thất cấp phù đồ 1, giúp sức cho đệ tử một  tay, tạm thời cho để tử mượn bảo vật này cứu người, sau khi xong việc đệ tử nhất định sẽ tự mình về núi dâng trả, ngày sau ngày đêm cung phụng, mong nhị vị đại sư tu thành  chính quả." Nói xong, vập đầu rất mạnh.
1 Thất cấp phù đồ: do tiếng "Phật - đà" dịch âm tiếng Phạn "buddha" đọc trệch ra. Phật giáo là của  Phật- đà sáng tạo ra, vì thế nên gọi Phật giáo đồ là phù đồ, đời sau gọi tháp của Phật là phù đồ.
Phổ Đức đại sư hơi nhấc tay, nhưng ông ta lời nói tuy đã dần dần lưu loát, thân thể động tác lại vẫn cứng đờ, cánh tay chỉ động đậy, chỉ ngồi nghe.
May là Phổ Hoằng thượng nhân bên cạnh đã bước qua, đỡ Quỷ Lệ dậy, dịu giọng:  "Thí chủ bất tất như vậy, đứng dậy rồi nói."
Pháp Tướng một bên cũng đi qua, Quỷ Lệ mới chầm chậm đứng dậy.
Phổ Hoằng thượng nhân mỉm cười: "Phổ Đức đại sư đã đem bảo vật ra, là đã đồng  ý cho ngươi mượn, ngươi yên tâm."
Quỷ Lệ mừng rỡ, đang định bái tạ, lại nghe thanh âm của Phổ Đức đại sư vang lên:  "Thí chủ, lão nạp có vài câu muốn nói với ngươi."
Quỷ Lệ liền nghiêm mặt: "Đại sư xin cứ nói, đệ tử rửa tai cung kính lắng nghe."
Phổ Đức đại sư từ từ thốt: "Bảo vật này nửa chính nửa tà, có thể làm mê hoặc lòng  người. Lòng người nếu như tấm gương sáng, đường đường mà làm, rất có trợ ích; trái lại  nếu câu động tâm ma như hồi nãy, sẽ phản ngược nuốt trọn thân mình. Ta cùng thí chủ quen biết không lâu, nhưng cũng nhìn ra thí chủ đạo hạnh thâm hậu, hơn nữa học hỏi  nhiều ngã, các pháp đều thông, tương lai tiềm lực tu chân không phải kém cỏi, thành tự đương nhiên hơn xa bọn ta. Chỉ là thí chủ ngoại cường nội nhược, khí thịnh mà tình hư,  tâm ma đã thành đại họa, như kiếm bén giắt trên đầu, thí chủ có biết không?"
Quỷ Lệ mặc nhiên một hồi lâu: "Không giấu gì nhị vị đại sư, đệ tử vốn không để ý đến thông đạt tạo hóa, tu được trường sinh. Về chuyện sinh tử, sau nhiều biến cố, đệ tử có cảm giác sự sống không có gì gì phải lưu luyến, tục thế cùng mình cũng như không ảo,  hà tất để ý tới tâm ma mỏn mọn. Đệ tử hôm nay bôn ba thế gian chỉ là trong lòng còn  nhiều mối quan hệ dây dưa vương vấn, vẫn còn một ít người chưa thể buông bỏ. Buông  rơi không được, tự đem đời này để báo tri kỷ." Hắn từ từ ngước đầu, điềm đạm cười nói:  "Còn mấy chuyện khác, đại sư bất tất phải bận tâm vì ta."
Phổ Đức đại sư mắt nhìn Quỷ Lệ một hồi lâu, thở dài một tiếng, nhắm mắt không  nói gì.
Quỷ Lệ quay về phía Phổ Đức đại sư hành lễ, bước lên cẩn thập gói Càn Khôn  Luân Hồi Bàn lại trong mảnh vải đen, trân trọng nhét vào lòng. Phổ Hoằng thượng nhân  chắp tay: "Thí chủ nhất thiết phải cẩn thận."
Quỷ Lệ gật đầu, chợt nhíu mày, giơ tay vỗ trán, cười lên: "Trí óc của tôi đâu rồi,  quá cao hứng mà cái gì cũng quên hết, bảo vật này cách dùng ra sao, còn chưa thỉnh  giáo nữa!"
Phổ Đức đại sư chầm chậm mở mắt, trao đổi ánh mắt với Phổ Hoằng thượng nhân,  Phổ Hoằng thượng nhân trong mắt có ý hỏi theo, Phổ Đức đại sư lại khẽ thở dài, chầm  chậm lắc lắc đầu.
Phổ Hoằng thượng nhân hơi nhíu mày, không nói gì, Phổ Đức đại sư đắn đo một  hồi, nhìn sang Quỷ Lệ.
Quỷ Lệ cúi thấp mình, thốt: "Xin đại sư chỉ điểm, đệ tử cảm kích bất tận."
Phổ Đức đại sư lẳng lặng lắc lắc đầu, Quỷ Lệ ngây người, không rõ nguyên nhân,  sau một hồi, chỉ nghe Phổ Đức đại sư thanh âm trầm thấp khan khản: "Ta giữ vật này  bên mình mấy chục năm, ngày đêm tham tường, đến nay cũng chỉ nhìn ra có kỳ năng  thông huyền biến hóa, định hồn chuyển sinh, nhưng thủy chung không tham thấu thật ra  làm sao mà sử dụng sai khiến dị bảo này."
Quỷ Lệ như bị dội một thau nước lạnh lên đầu, phát lãnh từ đầu tới chân, nhìn Phổ Đức đại sư một cách không thể tin tưởng nổi, sau đó từ từ nhìn Phổ Hoằng thượng nhân.
Phổ Hoằng thượng nhân thở dài một tiếng: "Thí chủ, đó là duyên cớ ta và Phổ Đức  đại sư một mực do dự, Càn Khôn Luân Hồi Bàn quả thật có kỳ năng nữu chuyển càn  khôn, đảo chuyển nhân quả, nhưng tất cũng vì pháp lực đó nghịch thiên thái quá, người  thường không có cách nào khám phá ảo diệu bên trong."
Quỷ Lệ ngây người không thốt nên lời, trong lòng hỗn loạn bối rối, ngàn ngôn vạn  ngữ trào lên đầu, cuối cùng lại chỉ còn tư vị cay đắng không lời.
Một hồi lâu sau, hắn bỗng cười khổ thành tiếng, lắc lắc đầu: "Không cần biết ra sao,  xin nhị vị đại sư cho đệ tử mượn bảo vật này, không cần biết ra sao, luôn còn một phần  hy vọng."
Phổ Hoằng thượng nhân cùng Phổ Đức đại sư đồng thanh: "A di đà Phật."
Pháp Tướng bên cạnh có vẻ bất nhẫn, bước lên một bước, thấp giọng: "Trương thí  chủ, thật là khó..."
Quỷ Lệ im lặng lắc đầu, chợt nhìn Pháp Tướng cười cười, chỉ là trong mắt Pháp  Tướng, nụ cười đó chua chát cực kỳ, chỉ nghe hắn từ từ thốt: "Pháp Tướng sư huynh,  ngươi bất tất phải dùng lời hay an ủy, kỳ thực sự tình như vầy, ta cũng không phải là lần  đầu gặp phải, đã nhiều lần rồi cũng từng có hy vọng lớn lao trước mắt, lại khơi khơi thất  bại thiếu sót..."
Thanh âm của hắn chợt chuyển thành trầm thấp, trên mặt nỗi đau xót cực kỳ thoáng qua, không nhiều lời nữa, vòng tay hướng về phía Phổ Hoằng, Phổ Đức đại sư,  sau khi tạ ơn liền xoay mình, không quay lại nữa, bước dài đi ra.
Nhìn theo bóng Quỷ Lệ, Phổ Hoằng thượng nhân trong mắt thần sắc phức tạp,  chắp tay khẽ niệm: "A di đà Phật, Phật tổ từ bi, hắn nghiệp chướng trói thân, thật là cả đời sầu khổ."
Phổ Đức đại sư mặc nhiên một hồi, cũng khẽ niệm một câu: "A di đà Phật!"
oOo
Hồ Kỳ Sơn, tổng đường Quỷ Vương Tông.
Tiểu Bạch về đến Hồ Kỳ Sơn đã ba ngày, trong ba ngày đó, mặt mày nàng tựa hồ chưa từng lơi lỏng. Nội trong ba ngày, thảm kịch không chỉ một lần diễn ra trước mặt  nàng, nhìn những đệ tử Quỷ Vương Tông cuồng điên mà chết cho đến chu vi xung  quanh ngày đêm chìm đắm trong sợ hãi, thấy cho dù mình không điên cũng phải chứng  kiến thứ không khí khủng bố này ép bức mọi người điên cuồng, Tiểu Bạch hoàn toàn  khẳng định trong Hồ Kỳ Sơn này chắc chắn đã xảy ra sự tình đáng sợ gì đó. Nhưng, cái  làm cho nàng nghi hoặc tức giận nhất là dưới tình huống như vầy, nàng không ngờ lại  không thấy Tông chủ của Quỷ Vương Tông Quỷ Vương đâu cả.
Theo lời của đệ tử Quỷ Vương Tông, Quỷ Vương trước đây đột nhiên hạ lệnh bế quan, không ra ngoài gặp khách nữa, cả một đám đệ tử Quỷ Vương Tông cũng không  gặp được ông ta. Tiểu Bạch mấy phen kêu đệ tử Quỷ Vương Tông đi thông báo, nhưng  tin tức truyền về lại không khác biệt gì, đám đệ tử Quỷ Vương Tông đi báo tin cũng  không gặp Quỷ Vương Tông chủ, chỉ có lời của Quỷ Vương truyền ra mời Tiểu Bạch cô nương đợi thêm vài ngày, ông ta sẽ xuất quan, chỉ có nghe tiếng mà không thấy mặt ông  ta.
Tiểu Bạch tuy đạo hạnh cao thâm, nhưng đã dồn thân vào không khí quỷ dị của  Quỷ Vương Tông ngày nay, tâm tình vô luận ra sao cũng không tốt đẹp được, hơn nữa  mỗi một ngày lâu lâu lại nhìn thấy có người bên cạnh phát điên mà chết, sự đáng sợ của  cảnh cuồng điên đó, tuyệt không có ngôn ngữ nào có thể hình dung được.
Trên sự thật, Tiểu Bạch bằng vào đạo hạnh ngàn năm của nàng đã thấp thoáng  cảm thấy được ẩn tàng sau động quật trong lòng núi rộng lớn hoành tráng này có một  luồng lực lượng khát máu cực kỳ quỷ dị, đang không ngừng bành trướng, đặc biệt là mỗi  lần nàng thấy có người phát điên mà chết, hơi máu tanh đặc thù biến thành càng lúc  càng nồng nặc hẳn lên.
Ba ngày trước, lúc nàng vừa đến Hồ Kỳ Sơn, chứng kiến tên đệ tử Quỷ Vương Tông  là lão Lý phát điên, từng bất chợt phát hiện trong một góc tối có ẩn tàng nhân vật thần  bí, thứ mùi vị huyết tinh đó tản phát ra trên mình đậm đặc nhất, nhưng lúc nàng truy  đuổi theo, lại phát hiện nhân vật thần bí đó tự nhiên biến mất, từ ngày đó đến nay  không còn xuất hiện nữa.
Đến giờ này, Tiểu Bạch cảm thấy sức nhẫn nại của mình đã tiêu tán gần hết!
Trong thạch thất, Tiểu Bạch ngồi đơn độc một mình, vách đá dày nặng xung  quanh tuy đầy tràn những kẽ nứt trước đây đâu có thấy, khiến cho người ta kinh hãi,  nhưng vẫn có thể cản trở đại đa số những âm thanh tạp nhạp, phần nào giữ được không  khí tĩnh mịch đáng quý trong thạch thất. Chỉ là trên mặt Tiểu Bạch lại không có tới một  chút sắc vẻ bình tĩnh, ngược lại, sự phẫn nộ trên mặt nàng càng lúc càng mãnh liệt, sự tình xảy ra trước mắt nàng mấy ngày qua đã hoàn toàn đả phá ấn tượng về Quỷ Vương  của nàng trước đây, môn hạ đệ tử bị nhốt kín trong khủng bố, mà Tông chủ không ngờ hoàn toàn biến mất bóng dáng, thậm chí cả đứng ra nói một câu xoa dịu lòng người cũng  không, còn nói gì tới nghĩ ra cách giải quyết sự việc.
Đây quả thật là chuyện chưa từng nghe thấy, Tiểu Bạch thậm chí còn hoài nghi  Quỷ Vương Tông có phải đã xảy ra đại sự gì trong khi nàng không có mặt, có nhân vật  lợi hại nào đó đã ngấm ngầm hại chết Quỷ Vương, cho nên mới loạn lạc như vầy. Nếu  không thì hùng tài đại lược như Quỷ Vương trong dĩ vãng sao lại để cho ở đây đi tới tình  cảnh như vầy? Chỉ là Tiểu Bạch nghĩ đi nghĩ lại, lại cảm thấy nhân vật lợi hại như Quỷ Vương làm sao mà bị thủ hạ mưu phản cho được, Tiểu Bạch thủy chung còn nghĩ tới tình  cảm người chị em Tiểu Si đã kết nghĩ phu thê với Quỷ Vương năm xưa, không muốn làm  dữ, chỉ đành nhẫn nhịn chờ đợi, nào ngờ đã đợi liền ba ngày ba đêm."
"Cạch!"
Tiểu Bạch sắc mặt âm trầm như nước, vỗ vào cạnh giường, đứng dậy, đi thẳng ra  cửa.
Đã ba ngày, nàng cuối cùng đã nhịn không được nữa, quyết tâm phải đi gặp Quỷ Vương hỏi cho rõ, nàng cũng thà rời khỏi chỗ này cho xong, chỗ quỷ dị như vầy, nàng  thật không muốn ngồi đợi nữa.
Lúc nàng sắp tới cửa đá, Tiểu Bạch chợt cau mày, tựa hồ cảm thấy gì đó, dừng  chân lại.
Quả nhiên một lúc sau, ngoài cửa có động tĩnh truyền vào, tiếp đó một thanh âm  cung kính vang lên: "Tiểu Bạch cô nương có đó không?"
Tiểu Bạch bước lên mở cửa, chỉ thấy đứng ngoài thạch thất là một đệ tử của Quỷ Vương Tông, cỡ khoảng hai chục, nhìn còn rất trẻ, nhưng mắt quầng thâm, cũng không  che giấu được vẻ mệt mỏi, có thể thấy được người này cũng bị những chuyện quỷ dị  xung quanh làm khốn đốn.
Thấy Tiểu Bạch có mặt, gã đệ tử Quỷ Vương Tông liền nghiêm mặt, Tiểu Bạch  cùng Quỷ Vương Tông Tông chủ Quỷ Vương và phó Tông chủ Quỷ Lệ có giao tình không  phải tầm thường, Quỷ Vương Tông trên dưới không có ai là không biết, dĩ nhiên là cung  cung kính kính với nàng.
Tiểu Bạch liếc nhìn gã, hỏi: "Chuyện gì?"
Nghe tên đệ tử trẻ đó đáp: "Đệ tử phụng lệnh Tông chủ tới thỉnh Tiểu Bạch cô nương đi gặp mặt."
Tiểu Bạch nghe vậy ngẩn người, liền cười lạnh một tiếng: "Ông ta cuối cùng đã có thời gian rồi sao, cuối cùng chịu gặp ta rồi?"
Trong giọng điệu của nàng có vẻ tức giận bất kính đối với Quỷ Vương, tên đệ tử Quỷ Vương Tông nghe vậy, trên mặt thoáng qua vẻ kinh sợ, đầu cúi càng thấp.
Tiểu Bạch hừ một tiếng, cũng không muốn làm khó gã nữa, điềm đạm thốt: "Vừa  may ta cũng muốn đi gặp ông ta, đã là như vậy, ngươi dẫn đường đi!"
Tên đệ tử Quỷ Vương Tông thở phào, gật đầu: "Dạ, xin cô nương theo tôi." Nói rồi  cũng không dám nhìn Tiểu Bạch, xoay mình đi về phía dũng đạo.
Tiểu Bạch theo sau tên đệ tử Quỷ Vương Tông, thấy phương hướng đi chính là chỗ ở của Quỷ Vương, xem ra Quỷ Vương quả nhiên vừa ra khỏi giai đoạn gọi là "bế quan",  đã về đến gian ốc của ông ta. Tiểu Bạch khóe miệng he hé, trên mặt thoáng lộ một nụ cười lạnh.
Hai người đi một mạch, còn cách thạch thất của Quỷ Vương mười trượng, tên đệ tử Quỷ Vương Tông dừng bước, thấp giọng: "Tiểu Bạch cô nương, Tông chủ phân phó để cô nương một mình vào gặp mặt, tôi không vào được."
Tiểu Bạch cau mày, tuy Quỷ Vương đã quen phân phó như vậy, nhưng còn cách xa  mười trượng mà tên đệ tử này đã dừng chân, vô luận ra sao cũng là một hành vi cực kỳ thất lễ. Nhưng sau khi nàng quay đầu lại nhìn tên đệ tử trẻ tuổi, đầu óc lại bần thần, chỉ  thấy thần tình gã đờ đẫn, song thủ buông lơi, mặt mày lấm lét hoang mang, lòng bàn tay  đầm đìa mồ hôi, thái độ cực kỳ khẩn trương lo sợ.
Tiểu Bạch im lặng một hồi, bình tĩnh trở lại, khẽ thở dài một tiếng: "Được, ngươi đi  đi."
Gã đệ tử trẻ ngước đầu nhìn Tiểu Bạch một cái, liền cúi thấp đầu, nhưng rõ ràng  có thể thấy toàn thân gã đã lơi lỏng được chút ít, giống như tảng đá ngàn cân trên lưng  đã quăng xuống, khóe miệng cũng lộ ra nụ cười mỉm, chỉ nghe gã thấp giọng: "Đa tạ cô nương." Nói xong, xoay mình tất tả bỏ đi.
Mục quang của Tiểu Bạch xoay lại, nhìn về phía thạch thất của Quỷ Vương, trầm  ngâm một lúc, định thần đi tới một bước, bất chợt, ngay lúc đó, từ xa xa sau lưng nàng  vụt truyền lại tiếng gầm thét xé nát tâm can, thanh âm đó sắc bén như đao kiếm, trong  một sát na xung phá hết sự tĩnh lặng yếu ớt trong tòa động quật này.
Tiểu Bạch không phải là lần đầu tiên nghe thấy thứ thanh âm đó, nhưng lồng ngực  vẫn đột nhiên chìm đắm, hét một tiếng xoay người lại, cũng chỉ thấy trong dũng đạo  trước mặt vẫn trống trống không không, chỉ có một thân ảnh đứng sững như một tượng  đá cứng đờ.
Xa xa, tiếng gầm thét pha lẫn tiếng người hô hào, dần dần bị che lấp bởi tiếng ẩu  đả quát mắng hỗn loạn, khí vị máu tanh lợt lạt phảng phất như dòng nước vô hình trôi  tản xung quanh thân thể Tiểu Bạch.
Lúc đó, Tiểu Bạch tạm thời không để ý tới những thứ đó, nàng cau mày, đăm đăm  nhìn gã đệ tử trẻ hồi nãy. Thạch thất của Quỷ Vương nằm trong một góc an tĩnh hơn hết,  dũng đạo đó dài thượt, giờ phút này ngoại trừ Tiểu Bạch và gã đệ tử Quỷ Vương Tông trẻ trung kia cũng không còn ai khác, từ đằng xa tiếng gào thét khủng bố khiến cho lòng  người tê dại vẫn không ngừng truyền đến, cũng không biết là người đáng thương nào lại  phát điên.
Bất chợt, thân thể cứng đờ của gã đệ tử trẻ bắt đầu phát run, run rẩy càng lúc càng  dữ, tiếp đó gã phát ra một tiếng hú gần như tuyệt vọng: "A!... Ta không chịu được nữa..."
Gã rút thanh đao hộ thân ra, phảng phất nơi hư vô bên cạnh gã có ác quỷ muốn  hại gã, cho nên huy đao chém chặt loạn xa như điên cuồng, binh khí phát ra tiếng rít  sườn sượt trong không khí, thỉnh thoảng chém lên vách đá cứng ngắc, lưu lại vết ngân  lờn lợt.
Tiếng gầm thét xa xa đã dần dần giảm yếu, nhưng đám đông tựa hồ nghe thấy gì  đó, bắt đầu di động đến. Tiểu Bạch hừ lạnh một tiếng, chợt bóng trắng nhoáng lên,  người đã lướt đến bên cạnh gã đệ tử trẻ. Gã đệ tử trẻ tựa hồ đã mất đi lý trí, vung một  đao chém về phía Tiểu Bạch, Tiểu Bạch tả thủ lăng không thành trảo, như ánh chớp  nắm lấy cổ tay của gã đệ tử trẻ, nhấn chút khí lực, liền nghe một tiếng cạch nhẹ, thanh  đao trong tay gã đệ tử đã rơi xuống đất, thân người gã đã mất hết hơi sức dựa vào vách  đá.
Tiểu Bạch định thần nhìn thẳng vào song nhãn của gã, chỉ thấy gã thở hổn hển,  nhãn quang tán loạn có vẻ điên dại, nhưng ngoại trừ có vài vằn đỏ trong mắt, không có ánh đỏ bừng khát máu.
Tiểu Bạch thở phào một hơi, trong tai nghe thấy thanh âm tạp nhạp từ xa đến gần,  trầm ngâm một hồi, hữu thủ phất qua đầu gã đệ tử trẻ, theo ống tay áo trắng tinh thoáng  qua, gã đệ tử trẻ rùng mình, song nhãn từ từ nhắm lại, người cũng yếu ớt gã quỵ xuống.
Tiểu Bạch mặt mày bạnh cứng, vụt xoay mình, thân người bay về phía thạch thất  chỗ Quỷ Vương cư trú, đằng sau lưng nàng, nhiều bóng người thấp thoáng xuất hiện,  chạy về phía đó.

Tru Tiên - Chương #243


Báo Lỗi Truyện
Chương 243/258