Chương 6: Gặp lại.


Trong núi thời gian chẳng biết tới ngày tháng, chỉ thấy vật đổi sao dời, mặt trời mọc rồi lặn, nháy mắt đã ba năm trôi qua.

Cách trung thổ rất xa, nơi non cùng thủy tận, tại một chỗ thần bí trong khu rừng rậm rạp nguyên thủy của Thập Vạn Đại Sơn, cổ thụ cao chọc trời, lá ken dày đặc, những tia nắng vụn từ bên trên xuyên qua kẽ lá rớt xuống lốm đốm, điểm sáng cả mảng rừng tĩnh lặng.

Tất cả tựa như rất yên tĩnh, ngay cả tiếng gió cũng không có, thi thoảng từ tít trên ngọn cây vọng xuống một vài tiếng chim hót mới khiến cả khu rừng có thêm một chút sinh khí. Một lúc sau, con chim đó hình như cũng mỏi không còn hót nữa. Từ đằng xa tít sâu trong rừng chậm rãi vọng lại một vài tiếng gầm trầm đục kèm theo một chuỗi những âm thanh "lách ca lách cách", âm thanh vọng tới tựa như đang từ xa tiến lại gần, từ nhỏ hóa thành to, từ chậm rãi trở thành gấp rút.

Cánh lá đột nhiên chấn động từ đằng xa truyền lại như một đợt sóng hùng dũng, cỏ hoa cây bụi lớp lớp nghiêng ngả sang hai bên. Tiếng chạy rầm rập trong nháy mắt như cuồng phong bạo vũ mang theo tiếng gầm giận dữ ầm ầm xông tới. Sự tĩnh lặng của khu rừng hoàn toàn bị phá tan.

"Ngoào ồ…"
Một con Hắc Tình Xích Hổ (hổ đỏ mắt đen) gầm lớn từ rừng sâu vọt ra băng băng, mặc kệ những bụi gai sắc nhọn mà phóng đi như gió cuốn, gấp như chạy lửa thục mạng trong rừng. Còn phía đằng sau con yêu thú, trên cây đại thụ có một cái dây leo đột nhiên xuất hiện, trên dây leo có bám một người như thiên ngoại kinh hồng lao tới như bay, người này toàn thân gần như trần truồng, ở phần giữa có che một tấm da thú, tóc dài rối tinh bay tán loạn như áo choàng, thân thể cơ bắp nổi lên cuồn cuộn như đá tảng, tràn đầy sức mạnh.

Chỉ thấy thanh niên trên dây leo, dưới mái tóc đen là một cặp mắt sắc bén đang nhìn con yêu thú phía trước chằm chặp, y chỉ dùng một tay nắm lấy dây leo đu qua vô số cây đại thụ trong rừng, gió rít mạnh như dao cắt không ngừng quạt vào mặt. Con Hắc Tình Xích Hổ thục mạng bỏ chạy nhưng vẫn không nhanh bằng sợi dây leo, trong nháy mắt thanh niên đó như một con dã nhân đã đánh đu ngay phía bên trên lưng con yêu thú. Chỉ nghe thấy một tiếng gào lớn, thanh niên buông cánh tay đang bám vào dây leo nhảy xuống, dựa vào lực quán tính vô cùng lớn mà bổ thẳng xuống Hắc Tình Xích Hổ.

Yêu thú gầm lên giận dữ, dường như đã dùng toàn lực để tháo chạy, thế nhưng bóng người như điện, nháy mắt đã vọt tới nơi. Dưới những đốm sáng tán loạn do lá rụng bay trong rừng, tại thời điểm như điện quang hỏa thạch đó, thanh niên đã tóm chặt được lưng Hắc Tình Xích Hổ, từ giữa không trung hét lên một tiếng rồi vòng bắp tay cường tráng kẹp lấy cổ hổ ra sức lật ngang. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Cả rừng sâu dường như trong sát na ấy đều ngưng đọng trong làn ánh sáng yếu ớt, rồi nháy mắt vỡ òa ra thành những tiếng ầm ầm.

Hắc Tình Xích Hổ phát ra một tiếng gầm điên cuồng kinh tâm động phách, cả thân hình to lớn bị thanh niên kia mượn sức quán tính cứ thế mà vật ngang ra, văng đánh uỳnh một tiếng, nặng nề đập vào cây cổ thụ to lớn vững chắc ngay bên cạnh khiến cho cây đại thu rung lên bần bật mãi không thôi. Lực va đập quá mạnh khiến cho cả người lẫn hổ văng lông lốc, lá khô cuộn lên bụi mù, tàng cây chấn động. Nhất thời vô số lá cây rớt xuống ào ào như mưa, cả khu rừng dường như cũng đang rung chuyển. Chỉ nghe thấy những tiếng gầm rú hoang dại, hình như đã bắt đầu một tràng cắn xé nguyên thủy nhất.

Những đốm sáng run rẩy kịch liệt, những tia nắng mảnh như tơ chiếu lên mảng rừng hỗn loạn.

Hắc Tình Xích hổ bị va tới choáng váng, nhưng vẫn loạng choàng chồm dậy theo bản năng, có điều còn cưa nhìn rõ tình cảnh xung quanh thì đã trước mắt lá rụng vô cùng vô tận. Đột nhiên lá cây rẽ ra, một bóng người mãnh mẽ áp lại rồi nhảy bổ tới. Hắc Tình Xích Hổ gào lên giận dữ, ngoác miệng như chậu máu táp liền.

Lúc này mới thấy thân hình thanh niên kia còn chưa bằng một nửa so với con yêu thú, nhưng lại nhạy bén cực kỳ, loáng cái đã tránh khỏi cái miệng lởm chởm răng nhọn, ngược lại còn vung tay đấm ra một quyền nặng nề vào ngay má Hắc Tình Xích Hổ. "Chát" một cái, tiếng hổ gầm hòa với tiếng xương vỡ vang lên khiến người ta nổi da gà. Hắc Tình Xích Hổ hung tính nổi lên, mặc kệ má đau thắt ruột, như điên như cuồng nhảy bổ vào thanh niên nọ, vuốt sắc răng nhọn cắn loạn cào bậy.

Một người một thú đánh lộn với nhau, cận chiến cắn xé bằng phương pháp nguyên thủy nhất, tàn khốc nhất. Trên người thanh niên đã xuất hiện thêm mấy vết máu, có điều nhìn những vết thương đó đều rất nông. Răng và vuốt của Hắc Tình Xích hổ vốn sắc nhọn vô cùng nhưng đối với thanh niên này lại như không thể tạo được vết thương nặng nào. Ngược lại, tình huống bản thân con yêu thú lại càng lúc càng hỏng bét. Sức tên thiếu niên mạnh mẽ khác thường, tuy tay không có binh khí, nhưng mỗi lần nắm đấm đánh vào thân Hắc Tình Xích Hổ thì đều khiến con yêu thú liên tục gào lên thảm thiết, đau đớn không chịu nổi. Thậm chí ngay cả khi tên thanh niên dùng bàn tay chộp lấy da lông con thú, lớp da lông dày chắc như áo giáp vẫn bị hắn mạnh mẽ xé toạc một miếng, máu me ròng ròng, làm cho con yêu thú càng đánh càng khiếp sợ.

Không quá thời gian cháy tàn nửa cây hương, chiến trường đã nghiêng hẳn sang một bên. Tuy ngoại hình Hắc Tình Xích Hổ nhìn to hơn gấp đôi so với thanh niên, nhưng đối với tràng cắn xé nguyên thủy đầy hoang dại này, nó lại rơi về bên bị thảm bại. Miệng nó gào lên ai oán, không dám đánh nữa, xoay người định bỏ chạy. Thế nhưng thanh niên kia tốc độ càng nhanh hơn, đưa tay chộp ngay lấy đuôi Hắc Tình Xích Hổ dùng lực giật mạnh về phía sau. Đồng thời tay trái lật một cái không biết từ chỗ nào lôi ra một nửa cái răng nanh trắng bóc nhọn hoắt, hung tợn trực tiếp đâm phập vào hầu con yêu thú.

Hắc Tình Xích Hổ chấn động toàn thân, gào lên một tiếng, tựa như muốn liều mạng phản kích nhưng thân hình thanh niên thoáng động, dùng tốc độ cực nhanh nhảy vọt ra xa né được một đòn trước khi chết của nó. Thân hình Hắc Tình Xích Hổ bắt đầu chao đảo, lỗ vết thương trên cổ máu vun như suối, miệng vết thương hơi ngả màu đen, chả mấy chốc liền lăn uỵch xuống đất, co giật mất cái rồi chết trong uất ức.

Thanh niên kia liền tiến lại, sắc mặt không có biểu tình gì, dừng chân đá đá vào đầu con yêu thú. Đầu Hắc Tình Xích Hổ mềm oặt ngặt ngoẹo mấy lần, y mới ngẩng đầu lên thở phào một hơi, thì ra chính là thiếu niên Vương Tông Cảnh bất ngờ bị bắt đi hồi ba năm trước.

Ba năm trôi qua, lúc này Vương Tông Cảnh đã trở thành một con người khác hẳn với trước kia. Như quả chiếu theo tuổi tác thì hắn hiện tại mới bất quá chỉ có mười bốn tuổi, nếu tại Long Hồ Thành Vương gia thì cũng vẫn chỉ là một thiếu niên mà thôi. Nhưng bây giờ nhìn hắn, thân hình cao lớn khác thường, trông ít ra cũng cao hơn những đứa trẻ mười bốn tuổi thông thường cả một cái đầu, đồng thời toàn thân bắp thịt nổi cuồn cuộn, tràn đầy sức mạnh, cho dù là đàn ông thành niên cũng cực ít người có được thể lực như thế này.

Tất cả những điều đó, kỳ thực đều là do máu của Kim Hoa Cổ Mãng ngày trước ban cho.

Năm xưa, trong lúc Vương Tông Cảnh trọng thương, kẻ thần bí bắt nó tới đây không biết bỏ đi đằng nào, vứt tên thiếu niên ở lại khu rừng nguyên thủy nguy hiểm trùng trùng này. Còn Vương Tông Cảnh cũng mấy lần ngộ hiểm suýt chết. Trong lúc sinh tử quan đầu, nó ôm ý niệm cầu sinh vô cùng mãnh liệt, đè nén mọi sợ hãi, tự trầm mình vào trong cái ao máu rắn của Kim Hoa Cổ Mãng.

Tuy không biết trong máu Kim Hoa Cổ Mãng rốt cục có chất cổ quái gì mà có thể làm tan nát toàn bộ y phục, nhưng mỗi lần Vương Tông Cảnh chìm ngập trong máu rắn, toàn thân đều như bị lửa đốt, tựa hồ phải chịu hình phạt thảm khốc hỏa thiêu lăng trì vậy, đau đớn không chịu nổi. Nhưng trong cơn đau đớn, máu rắn quỷ dị này lại có công dụng thần kỳ đối với vết thương trên cơ thể nó, kéo nó trở về từ ranh giới của cái chết. Không chỉ như vậy, thương thế trên người được chữa lành không tính, ngay cả da thịt toàn thân cũng dường như được những chất cổ quái trong máu rắn ngấm vào, phát sinh biến hóa đến nghiêng trời lệch đất, khí lực càng lúc càng mạnh, da thịt dần dần cũng biến thành rắn chắc vô cùng.

Vương Tông Cảnh cũng từng sợ hãi, từng gào thét, run rẩy tuyệt vọng trong sự đau khổ giày vò mà tựa hồ con người không thể chịu nổi. Thế nhưng một tên thiếu niên nếu muốn sống sót ở trong khu rừng nguyên thủy, hoang dã và tàn khốc không một bóng người, nó làm gì còn lựa chọn nào tốt hơn?

Bởi vậy cuối cùng, nó hoàn toán bắt ép bản thân hết lần này tới lần khác nhảy vào trong ao máu rắn. Tuy mỗi lần phải chịu cơn đau như lăng trì, nhưng rốt cục nó cũng chịu được. Đám máu rắn kia kỳ thực cũng bị tiêu hao, chúng sẽ bốc hơi, sẽ ngấm vào đất, Vương Tông Cảnh biết đám máu rắn này e rằng là hy vọng sống duy nhất của nó. Bởi vậy về sau, nó còn phanh toàn bộ cái xác Kim Hoa Cổ Mãng, lấy từng giọt máu của nó nhỏ vào trong ao, ngày đêm ngâm tẩm trong đó cho tới khi không còn một giọt.

Ba năm sau, hôm nay thân thể được ngâm trong máu rắn đã hoàn toàn khác xưa, nó không những cao lớn hơn những đứa trẻ cùng lứa ở bên ngoài, mà sức lực bọn chúng cũng không thể nào so được. Có thể cùng với đám yêu thú trong Thập Vạn Đại Sơn cận chiến cắn xé mà không hề sợ hãi. Giống như con Hắc Tình Xích Hổ cực kỳ hung mãnh vừa rồi, cho dù là đệ tử mới nhập môn của các môn phái tu chân mà đối chiến với con yêu thú này cũng cảm thấy cật lực, thì nó lại có thể dùng cái phương pháp cắn xé quần thảo mà giết chết.

Xoa xoa mấy vết thương trên người, vô tình dùng tay đem những giọt máu chảy ra bôi hết lên da thịt xung quanh, chỉ còn lưu lại vài vệt máu mờ nhạt. Vì được ngâm tẩm trong máu rắn, da thịt nó rắn chắc cũng y như yêu thú, thậm chí còn hơn chứ không kém, những răng vuốt sắc nhọn bất quá cũng chỉ khiến nó bị vài vết xước nhẹ mà thôi, đối với người có cơ thể cường tráng và đã chịu sự đau đớn của hỏa thiêu lăng trì trong suốt thời gian dài như nó, tựa hồ chẳng gây ra tí đau đớn nào.

Có con Hắc Tình Xích Hổ này, xem ra hai ba ngày không cần phải đi săn nữa. Vương Tông Cảnh nghĩ bụng, ngoái đầu nhìn xung quanh, sau đó khom người nắm lấy một cái chân sau của con yêu thú đã chết, kéo lê thân hình như ngọn núi nhỏ ấy bỏ đi.
Tiếng kéo lê "Sạt sạt" đều đều vang lên trong rừng, Vương Tông Cảnh chỉ dùng một tay để kéo một vật to uỵch đi trong rừng, đường đi địa thế nhấp nhô, nhưng hắn không còn là tên thiếu niên ngày nào nữa, đi rất nhẹ nhàng.

Phía trước vọng tới tiếng nước chảy róc rách, đó là một con suối nhỏ, vượt qua con suối rừng này thì cách nơi hắn ở không còn xa nữa, chính là cái động rắn đó.

Không bao lâu sau đã đi tới bên bờ suối, nước chảy chầm chậm trong vắt, thậm chí có thể nhìn rõ những con cá nhỏ màu đen bơi tới bơi lui giữa những khe đá lớn nhỏ khác nhau.

Vương Tông Cảnh cúi người xuống, trực tiếp nhúng đầu vào trong nước uống ừng ực mấy ngụm lớn. Nước vào cổ họng ngọt lịm, mát rượi tới tận phế phổi.
Cảm giác đầy thỏa mãn, hắn ngẩng òa đầu lên làm bắn tung một mảng nước, lại vã thêm mấy tạt nước nữa lên mặt, những giọt nước bắn tung rơi loạn xuống mặt suối. Một lúc sau mặt nước mới phẳng trở lại phản chiếu một bóng người.

Vương Tông Cảnh dừng tay, anh mắt chăm chú nhìn vào khuôn mặt của bóng hình kia dưới nước, nhìn hồi lâu, rốt cục cũng chỉ thấy có chút ít bóng dáng ngày xưa, o trong khu rừng mà kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu này hắn đã dần dần sinh ra lạnh lùng.

Đôi môi hắn khẽ chuyển động, muốn nhìn chuyển động cơ mặt dưới nước để thử cười xem thế nào, sau đó liền phát hiện ra nụ cười của mình trông hơi cứng nhắc. Lắc lắc đầu đứng dậy, hắn nhìn xung quanh. Chỉ thấy xung quanh có rất nhiều cây đại thụ chọc trời, cành dày lá rậm, con suối nhỏ như một cái thắt lưng bằng ngọc trong vắt uốn lượn chảy trong rừng. Bên bờ suối mọc đầy cỏ xanh, từng đám dây leo từ những cành cây rủ xuống dài ngắn khác nhau.

Ánh mắt Vương Tông Cảnh chuyển động, đột nhiên đi tới bên một gốc đại thụ mấy người ôm mới xuể. Đứng bên gốc cổ thụ đã trải qua biết bao năm tháng, đối với thân cây cao chót vót ấy hắn tựa hồ chỉ nhỏ như một con kiến. Chỉ thấy hắn hít vào một hơi, thình lình phát lực nhảy lên thân cây, sau đó đưa tay ra bám nhạy như một con khỉ, bắt đầu trèo lên trên một cách nhẹ nhàng. Càng lúc trèo càng cao, vượt qua vô số những chạc cây và cành cây to lớn, thậm chí còn có những đám sương mờ tụ tập nơi mấy chỗ cao, hắn cuối cùng cũng trèo lên tới ngọn cao nhất của cây cổ thụ.

Từ chỗ này mà nhìn, cách mặt đất ít nhất cũng phải bảy mươi trượng, nhìn ra xa như được đứng nơi đầu núi. Nhưng mà vốn trong rừng cây cối che chắn nên không có gió, tới độ cao này sức gó đột nhiên tăng mạnh, tạt cho ngọn cây lắc qua lắc lại, không ngừng chao đảo, người nhát gan e rằng ngay cả đứng cũng không yên được.

Có điều Vương Tông Cảnh một tay nắm chặt lấy ngọn cây lúc này đã khá nhỏ, vẻ mặt chẳng có gì sợ hãi, đứng tỉnh khô đưa mắt nhìn ra.

Tận xa, tàng cây xanh ngát như liền một khối thành những làn sóng xanh lục trải dài cực kỳ rộng lớn, xa hơn nữa là rặng núi nguy nga sừng sững, nhấp nhô nối tiếp nhau tạo thành một vòng tròn, bao vây cả khu rừng rậm này vào bên trong, biến thành một cái sơn cốc khổng lồ.

Chăm chú nhìn rặng núi đằng xa, Vương Tông Cảnh cứ yên lặng nhìn trong khi ngọn cây bị gió thổi chao đảo, tóc dài bay trong gió, tinh thần có hơi sa sút. Mấy năm qua, đặc biệt là khi cơ thể và khí lực của hắn đã trở nên mạnh mẽ, đủ sức chống cự lại những yêu thú trong khu rừng này, hắn liền bắt đầu muốn tìm đường ra khỏi rừng để trở về nhà. Thế nhưng sau khi đi khắp cả khu rừng, hắn phát hiện bản thân đã rơi vào một nơi tuyệt địa tử cốc. Những rãy núi bao quanh kia không những cao tới chọc trời mà còn có rất nhiều chướng khí kịch độc cùng đầy rẫy yêu thú hùng mạnh, trong đó thậm chí còn có một vài con yêu thú đáng sợ tới mức cực kỳ khủng bố, hoàn toàn vượt xa trí tưởng tượng của hắn, căn bản là không có cách nào thoát ra khỏi cái tử cốc này cả.

Sau đó, hắn bị khốn tại khu rừng rậm trong sơn cốc khổng lồ này trọn vẹn ba năm, cho tới tận hôm nay, cũng không thấy được một chút hy vọng thoát thân nào.

Khẽ thở dài một hơi, Vương Tông Cảnh thu hồi ánh mắt khỏi rặng núi phía xa, sau đó lại chuyển hướng nhìn sang một nơi, đó là điểm trung tâm của khu rừng rậm nguyên thủy này. Sự thật, nơi đó cách hắn không xa lắm, đứng ở độ cao này hắn thậm chí còn nhìn thấy điểm trung tâm ấy tuy cũng có cây cối rậm rạp, nhưng có thể thoáng thấy khá nhiều kiến trúc bằng đá to lớn, mặc dù trông đã tổn hại đến tàn tạ, nhưng rõ ràng là những di tích còn lưu lại từ thời thượng cổ.

Rốt cục là dạng di tích gì, mà lại được tạo ra trong cái tuyệt địa sơn cốc này? Vương Tông Cảnh đối với chuyện này nghĩ mãi không thông, sau cùng đành liên tưởng tới một kết luận, đó chính là bức tượng đá bốn đầu tám tay dữ tợn mà mình đã gặp ngày trước, nói không chừng lại có liên quan tới những di tích trong rừng sâu này, bằng không thì cũng chẳng biết giải thích thế nào.

Bất quá suy đoán vẫn là suy đoán, mấy năm nay hắn chưa từng bước vào khu trung tâm của rừng rậm này một bước nào. Nguyên nhân rất đơn giản, chính là đám chướng khí màu hồng mà hắn đã nhìn thấy lúc trước luôn hình thành một bức tường khí quỷ dị, bao quanh khu vực trung tâm thành một vòng tròn, đem toàn bộ khu đó cách tuyệt với rừng rậm bên ngoài.

Hắn cũng từng thử ném mấy con yêu thú đã bị giết vào trong chướng khí, thế nhưng trước sự quan sát của hắn, máy con yêu thú da dày thịt cứng nhanh chóng thối rữa ngay trong đám chướng khí màu hồng đẹp đẽ ấy, thực so với chất độc lợi hại nhất có khi còn độc hơn ba phần, điều này đã khiến hắn dù không bỏ được lòng hiếu kỳ mà vẫn không dám thử.

Bởi vậy ba năm qua, hắn cứ lẳng lặng cô độc mà sống qua ngày, mà tương lai dường như cũng cứ phải tiếp tục sống như vậy.

Gió thổi mãnh liệt, hình như còn mạnh hơn trước, ngọn cây lắc lư như chảo đảo giữa làn sóng, hắn cũng phiêu theo gió, sắc mặt thản nhiên. Chỉ có cặp mắt vẫn nhìn về nơi xa, không biết trong lòng đang nghĩ tới điều gì.

※※※

"Sạt, sạt, sạt…" Thân thể Hắc Tình Xích Hổ bị kéo lê trên đất, mấy phiến lá khô rơi tới trước mặt Vương Tông Cảnh liền nhanh chóng bị tạt rơi xuống, âm thanh trầm đục vọng đi vọng lại trong khu rừng rậm nghe ghê người. Trên những cây đại thu xung quanh, thỉnh thoảng lại có mấy động vật nho nhỏ như sóc hoặc chim sẻ, thò đầu ra nhìn xuống phía dưới một cái, rồi nhanh chóng thụt trở vào.

Nhảy xuống một tảng đá lớn, từ sâu trong rừng bị cành lá rậm rạp che phủ, thấp thoáng lộ ra một góc tượng đá nằm đổ trên đất. Vương Tông Cảnh nhìn sang phía bên đó một lượt rồi thản nhiên đi về phía ấy. Hiện tại hắn đương nhiên không còn sợ bức tượng bộ dạng hung ác này nữa, đến yêu thú đáng sợ hơn hắn còn dám cắn xé huống hồ là vật chết như thế này. Bất quá ba năm qua đi khắp cả khu rừng rậm, hắn lại phát hiện những bức tượng đá bị vứt bỏ số lượng không phải là ít. Phân tán tại khắp nơi trong rừng ít nhất cũng phải mấy chục pho, bất quá đại đa số đều là đồ bị hỏng nát mất tay thiếu chân, cũng không biết ngày xưa rốt cục nguyên nhân gì đã tạo thành tất cả như vậy.

Lại đi thêm một lúc nữa, phía trước chính là bức tượng duy nhất còn nguyên vẹn nhưng thể hình lại nhỏ hơn so với đám tượng hắn phát hiện được. Năm xưa kẻ thần bí dẫn hắn đi tới chỗ này, bên phải chính là một con đường mòn bí mật thông đến khu vực trung tâm khu rừng, nhưng bọn họ lại đi sang bên trái, kết quả là tìm thấy sơn động của Kim Hoa Cổ Mãng.

Thản nhiên ngẩng đầu nhìn, Vương Tông Cảnh trong lòng hồi tưởng lại tình cảnh lúc đầu mới nhìn thấy bức tượng, kẻ thần bí kia tựa hồ đối với bức tượng ở đây rất căm ghét, ắt y phải biết đôi chút về lai lịch bức tượng. Trong lúc ý nghĩ đó thoáng hiện trong đầu, đột nhiên Vương Tông Cảnh giật nảy mình, không tự chủ được phải dừng bước. Lúc này ở phía trước, đứng cạnh bức tượng lại có thêm một người nữa. Người này dỏng cao, sau lưng đeo một thanh tiên kiếm màu xanh lục, đang lẳng lặng quan sát bức tượng đó một cách tỷ mỉ.

Suốt ba năm nay, đây là lần đầu tiên Vương Tông Cảnh nhìn thấy đồng loại ở trong rừng sâu. Trong sát na ấy, đầu óc hắn trống rỗng, ngay cả bàn tay đang nắm con yêu thú cũng không tự chủ được buông ra. "Bịch" một tiếng, cái chân con Hắc Tình Xích Hổ rớt trên mặt đất, tuy âm thanh không lớn, nhưng người đàn ông phía trước đã nghe thấy xoay người lại, tức thì cũng ngẩn ra.

Một tên thanh niên gần như trần truồng giống con dã nhân đang đứng giữa rừng rậm, thân hình cường tráng, thắt lưng che da thú, đặc biệt khi ánh mắt y nhìn xuống xác con Hắc Tình Xích Hổ ở bên cạnh thì cặp mày kiếm khẽ nhíu lại.

Sau cơn kinh ngạc ngẩn người ban đầu, một niềm vui mãnh liệt không thể áp chế tức thì xông lên đầu Vương Tông Cảnh, có người tới nơi này, điều đó có nghĩa là gì? Hiển nhiên chính là người trước mắt đây có biện pháp rời khỏi khu rừng rậm này. Cơ hội đợi suốt ba năm đột nhiên xuất hiện khiến Vương Tông Cảnh tựa hồ như bắt đầu run rẩy cả người mà không sao kìm chế được. Thiên ngôn vạn ngữ lộng cả óc, vừa buồn vừa vui, làm sao khống chế được bản thân nữa, tức thì xông thẳng về phía người đàn ông đó.

Hắn gào lên trong lòng: "Dẫn ta đi, dẫn ta đi!" Nhưng không biết vì sao lời tới đầu môi Vương Tông Cảnh thì bị nghẹn lại hóa thành một tràng âm thanh quái dị vô nghĩa. Người đàn ông kia vốn thấy con dã nhân đột nhiên xông tới, sắc mặt lại lộ vẻ kích động như muốn công kích thì đầu mày y khẽ nhướng lên tựa hồ định phản ứng lại. Thế nhưng y thấy quái nhân đó mở miệng kêu loạn xong, vẻ mặt nó cũng tỏ ra kinh ngạc hoang mang, ngơ ngác tự dừng bước trước mặt mình mấy thước.

Người đàn ông đó thấy quái nhân tựa hồ như có gì đó không ổn, chỉ thấy thần tình của nó rất kích động, sau khi qua cơn kinh ngạc, nó bắt đầu khua loạn hai tay như muốn biểu đạt ý gì đó, có điều miệng phát ra toàn âm thanh quái dị, không thể nào hiểu được. Trầm ngâm một lát, người đàn ông áo trắng cất tiếng nói: "Tại hạ Thanh Vân, Lâm Kinh Vũ, xin hỏi các hạ là ai?"

Vương Tông Cảnh lúc này vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ, bản thân muốn mở lời xin trợ giúp, nhưng không ngờ miệng lưỡi nhất thời nói không ra tiếng. Trong ba năm ròng, tên thiếu niên hắn cô độc tịch mịch tìm đường sống trong khu rừng rậm nguyên thủy đầy rẫy nguy cơ này, ngày ngào cũng phải đối diện với những loại thử thách sinh tử tồn vong, ban đầu còn tự nói chuyện với mình mấy câu. Thời gian lâu dần liền thành ra trầm mặc không nói, cho tới hiện tại, trong cơn kích động mới phát hiện bản thân hình như đã quên mất cách nói rồi, đầu lưỡi như không thể không chế, chỉ phát ra toàn những âm thanh kỳ quặc.

Đúng lúc đó, nghe thấy người đàn ông áo trắng cất lời tự xưng là "Thanh Vân Lâm Kinh Vũ", trong lòng hắn liền chấn động, Thanh Vân, đó chẳng phải là đại phái ngàn năm Thanh Vân ngày đó tới Long Hồ Thành kết minh với Vương gia bọn họ hay sao? Người này nhất định chính là tu sĩ Thanh Vân Môn, nhất định sẽ có năng lực mang mình rời khỏi nơi này rồi.

Vương Tông Cảnh càng thêm kích động trong lòng, liều mạng muốn thể hiện thân phận bản thân. Thế nhưng người đàn ông đối diện bắt đầu chau mày, có vẻ như mất hết kiên nhẫn đối với những tiếng loạn xạ khua tay múa chân của mình, Vương Tông Cảnh gấp tới nỗi mồ hôi túa ra như tắm, đúng lúc đó trong đầu hắn vụt lóe linh quang, lập tức cúi người xuống đưa tay dùng lực quét sạch mặt đất.

Trên mặt đất trong rừng, đâu đâu cũng bị một lớp cành khô lá mục phủ kín. Lâm Kinh Vũ thấy quái nhân đột nhiên cúi người dọn sạch một khoảng trống, gạt hết đống lá khô to tướng sang một bên lộ ra mảnh đất mùn màu đen. Sau đó chỉ thấy quái nhân đó đưa ngón tay ra ngẫm nghĩ giây lát rồi dùng sức vạch xiêu vẹo lên mặt đất một chữ lớn:

Vương!

Cặp mắt Lâm Kinh vũ chợt lóe tinh quang, tiến lên một bước nhìn quái nhân chằm chặp.

Vương Tông Cảnh ngẩng đầu nhìn y, miệng liền thử nói hai câu, thế nhưng vẫn là những âm thanh quái lạ nghe không hiểu, liền vội vàng lắc đầu, nghĩ ngợi thêm một lúc sau đó bắt đầu tiếp tục viết lên mặt đất một chữ nữa ngay dưới chữ Vương.

Chữ lần này viết nét bút phức tạp hơn chữ Vương một chút, Lâm Kinh Vũ chăm chú nhìn ngón tay của nó, nhìn từng nét từng nét cho tới khi chữ đó dần dần lộ ra diện mục thật:

Tông…

Lâm Kinh Vũ giật nảy mình, hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra, sau đó cả người đột nhiên khí thế bừng bừng như thanh kiếm sắc rời khỏi vỏ, chăm chú nhìn quái nhân trước mặt, rất có thể chính là người mà y khổ công tìm kiếm suốt ba năm nay, trầm giọng từ từ nói:

"Ngươi là Vương Tông Cảnh?"

Thanh niên giống như dã nhân đó từ từ đứng dậy, thấy đôi môi của nó tựa như run rẩy. Một lúc sau, rốt cục sau mấy âm thanh quái dị, nó cố gắng đã nói ra được một chữ:

"ặc ặc… phải…"
Cái động rắn lớn ẩn náu sâu trong rừng rậm ấy hiện tại trông vẫn giống y như năm nào không có gì khác biệt, có điều xác Kim Hoa Cổ Mãng khổng lồ đã biến thành một bộ xương cực lớn. Không chỉ như vậy, nếu quan sát kỹ xung quanh, sẽ phát hiện một vài chỗ trong rừng vứt lăn lóc không ít xương cốt yêu thú. Cái đó tự nhiên là thành quả của Vương Tông Cảnh trong ba năm qua.

Lâm Kinh Vũ theo Vương Tông Cảnh tới nơi đây. Trên đường sau khi Vương Tông Cảnh nói ra được từ đầu tiên thì bắt đầu điều khiển được lưỡi của mình, dần dần nhớ ra cách phát âm. Tuy cho tới tận bây giờ lời nói thỉnh thoảng vẫn bị ngắc ngứ rồi lẫn vào mấy âm tạp nham quái dị, nhưng rốt cục thì so với lúc ban đầu cũng tốt hơn nhiều rồi.
Cũng chính từ dạng nói chuyện kỳ quái này, Lâm Kinh Vũ từ cái miệng đã quen dần việc phát âm của Vương Tông Cảnh mà hiểu được toàn bộ những gì đã xảy ra trong ba năm qua. Nghe đến đoạn về kẻ thần bí kia thì thần tình của y có hơi khác thường, còn hỏi Vương Tông Cảnh mấy câu trong đoạn đó nữa. Cho tới khi y nghe đến đoạn về sau, Vương Tông Cảnh kể về bản thân cô độc một mình làm thế nào liều mạng tìm đường sống giữa khu rừng rậm nguyên thủy này, lại nhìn thân thể cao lớn cường tráng của nó mà thực ra mới chỉ là thiếu niên mười bốn tuổi, ánh mắt của y thoáng lộ ra vẻ khen ngợi.

Cuộc nói chuyện đó diễn ra rất lâu, cũng có thể vì quá lâu không có nói chuyện, quá lâu không có giao tiếp với ai, mà Vương Tông Cảnh hiện tại dần dần đã lấy lại được năng lực giao tiếp bằng lời nói, bởi vậy lời nó nói ra đương nhiên rất lắm, như hận không thể đem từng tí từng chút đủ hết các chuyện lớn nhỏ mà nói cho người đối diện hay, thậm chí cảm thấy chỉ cần mình mở miệng nói ra thì trong lòng đã có một cảm giác cực kỳ dễ chịu.

Đến đoạn sau cùng, khi Vương Tông Cảnh một lần nữa kể về lúc nó truy sát yêu thú ra sao thì Lâm Kinh Vũ lộ nụ cười mỉm, vỗ nhẹ lên vai nó, nói: "Được rồi, ta hiểu rồi, cậu yên tâm ta có thể đem cậu về nhà."

Trái tim Vương Tông Cảnh nảy tưng lên, không hiểu vì sao khi nghe tới hai chữ "về nhà", mắt nó tự nhiên nóng lên, bất giác nghiến chặt răng. Lâm Kinh Vũ nhìn thấy thần tình của nó, chỉ mỉm cười chứ cũng không quấy rầy, y đi tới một khoảng trống nhỏ trong rừng dạo mấy bước, xoay người nhìn lại nó một lượt, rồi nói:

"Bất quá, trước khi rời khỏi đây, ta còn muốn tra xét lại một chỗ ở khu rừng này, xin cậu hãy đợi một lúc được không?"

Vương Tông Cảnh gật đầu liên tục, đứng dậy đáp: "Không sao, không sao, ông muốn đi… ặc… đi chỗ nào, tôi dẫn ông đi là được. Khu… rừng rậm này, chỗ nào tôi cũng… đi qua rồi, rất quen thuộc."

Ánh mắt Lâm Kinh Vũ chuyển động, mỉm cười: "Ta muốn đi tra xét ở khu trung tâm của cánh rừng này."

"Ặc…" Vương Tông Cảnh sững người ra một lúc, nhất thời im lặng. Khu rừng rậm này chỉ có chỗ đó là nó chưa từng tới, bất quá rất nhanh sau đó, nó nhớ ra một chuyện liền ngẩng đầu nói: "Tiên sư, nơi đó có chướng khí, độc ặc…, cực kỳ."

Lâm Kinh Vũ gật đầu đáp: "Ta biết rồi, bất quá cũng chẳng còn cách nào khác." Nói đoạn y lại nhìn nó thêm một lần, cười cười hỏi: "Cậu có muốn theo tới đó xem không?"

Không biết vì sao, nhìn khuôn mặt tự tin chín chắn của Lâm Kinh Vũ, Vương Tông Cảnh lại sinh ra một lòng tin trước đây chưa từng có, đáp: "Được."

Hai người liền nhìn trời, cũng đã gần tới chiều tối, thế mới biết một thiên đại luận đầy phấn khích của Vương Tông Cảnh tốn tời gian tới mức nào, bất quá Lâm Kinh Vũ cũng không để ý chuyện đó, vẫn kiên quyết nói phải đi xem thế nào. Vương Tông Cảnh thì nghĩ xem xong sớm ắt sẽ được về nhà sớm, nên nó cũng không phản đối.

Hai ngươi đứng dậy đi về phía trung tâm của khu rừng. Vương Tông Cảnh quen thuộc địa thế liền đi trước dẫn đường, rất nhanh sau đó đã quay trở lại chỗ bức tượng đá. Lúc ánh mắt lướt qua bức tượng bốn đầu tám tay dữ tợn kia, trong lòng Vương Tông Cảnh đột nhiên lại tưởng tượng ra bộ dạng của kẻ thần bí ngày đó, nhất thời xuất thần tới ngẩn người. Đúng lúc này chợt nghe thấy tiếng Lâm Kinh Vũ khe khẽ sau lưng:

"Đây là tượng Thiên Sát Minh Vương của Ma giáo, chính là một vị tà thần."

Vương Tông Cảnh chấn động trong lòng, không tự chủ được phải quan sát bức tượng thêm một lượt. Cái tên Ma giáo đã nổi tiếng thiên hạ suốt mấy ngàn năm nay, không biết đã khuấy động bao nhiêu trường mưa gió máu tanh ở Thần châu hạo thổ. Tuy từ khi Vương Tông Cảnh hiểu chuyện tới giờ thì Ma giáo đã suy thoái, nhưng uy danh lẫy lừng của họ cũng đã được truyền tới tai nó.

Ánh mắt Lâm Kinh Vũ quét qua bức tượng Thiên Sát Minh Vương kia, giữa hai hàng lông mày thoáng lộ ra vẻ phức tạp và lo lâu, bất quá y cũng không nói thêm gì, mà chỉ theo Vương Tông Cảnh đi trên con đường mòn gần như đã bị che lấp bởi các bụi cây, hướng thẳng tới chỗ trung tâm của khu rừng.

Đằng xa có một làn chướng khí màu hồng vừa xinh đẹp lại vừa quỷ quái, không mùi không vị phiêu đãng trong rừng. Chướng khí ở khu vực này cũng khá kỳ lạ, chúng được dăng ra giống như một bức tường vậy, chỉ bay bay vấn vít lên phía trên chứ tuyệt không bay ra phía ngoài. Đi tới gần liền phát hiện bên cạnh bức tường chướng khí, ít nhất trong vòng năm thước đều không có cây cối, mặt đất chỉ là một mảng khô cằn.

Nhìn bức tường chướng khí kéo dài mãi về phía bên trái, trái tim Vương Tông Cảnh không khỏi đập nhanh thêm mấy phần, hơi căng thẳng. Lâm Kinh Vũ tựa như nhìn rõ ý nghĩ của hắn, chỉ nhàn nhạt cười một lát rồi nói: "Đi theo ta."

Nói đoạn liền cất bước đi về phía trước. Vương Tông Cảnh chần chừ một chút rồi cũng đi theo sau lưng. Đi chẳng bao xa thì đã tới sát chỗ chướng khí màu hồng, Vương Tông Cảnh còn đang nghi ngờ thì chợt nghe thấy một tiếng vang nhẹ, là do thanh tiên kiếm màu xanh lục trên lưng Lâm Kinh Vũ phát ra, sau đó nó liền cảm thấy có một luồng kình khí vô hình ập tới, như một trận gió nhẹ lướt qua mặt.

Lâm Kinh Vũ không dừng bước, đi thẳng vào trong chướng khí, Vương Tông Cảnh cũng theo sát phía sau. Chỉ thấy đám chướng khí cách người bọn họ khoảng ba thước thì giống như bị một bàn tay đẩy ra, ùn ùn tản sang hai bên rồi tách hẳn thành một lối đi.

Vương Tông Cảnh vừa kinh ngạc, vừa bội phục, dán mắt vào thanh tiên kiếm màu lục, rồi lại nhìn sau lưng Lâm Kinh Vũ thầm nghĩ vị tiên sư này e rằng trên người cũng mang đại thần thông, có điều không biết nếu gặp phải kẻ thần bí năm xưa thì ai sẽ lợi hại hơn nhỉ?

Nó hiện tại có thể ngang nhiên sinh tồn giữa rừng rậm, thậm chí thân thể cường tráng tới mức có thể phân thắng phụ với đám yêu thú phổ thông, nhưng trong lòng Vương Tông Cảnh hiểu rõ mười mươi nếu so với tu sĩ chân chính lợi hại, bản thân mình cũng không khác con sâu cái kiến bao nhiêu. Năm xưa yêu thú đáng sợ như tầm con Kim Hoa Cổ Mãng hung cuồng không ai bì nổi, cho dù đặt vào hôm nay thì Vương Tông Cảnh cũng tự thấy mình tuyệt đối không phải đối thủ. Thế mà ngày đó kẻ thần bí kia vẻn vẹn chỉ một kiếm liền chặt ngay cái đầu rắn, đó mới là đẳng cấp thần thông đạo hạnh đáng sợ.

Nghĩ tới đó, trong lòng nó chợt như có lửa.

Chướng khí màu hồng cực kỳ độc, nhưng bức tường chướng khí lại không dày lắm, hai người đi khoảng hơn một trượng thì đã vượt qua chướng khí tới khu vực trung tâm của khu rừng rồi.

Khối kình khí vô hình cũng thu lại không một tiếng động, Vương Tông Cảnh chỉ có thể cảm giác như một hơi gió phớt qua mặt mà thôi. Lâm Kinh Vũ xoay đầu nhìn tứ phía, chỉ thấy nơi này với khu rừng ngoài kia phần lớn đều không có gì khác. Cây cối cũng xanh tươi rậm rạp như vậy, nhưng mật độ so với bên ngoài thì vẫn thưa hơn khá nhiều. Phía trước sâu trong trung tâm, một số di tích hiện ra, vách nát tường xiêu, đầy vẻ hoang lương.

"Đi thôi, đi qua đó xem."

Lâm Kinh Vũ nói một câu rồi đi về hướng đó, Vương Tông Cảnh đi ngay theo sau. Bọn họ nhanh chóng phát hiện nơi đây cũng có những bức tượng Thiên Sát Minh Vương bằng đá, hơn nữa phần lớn đều vẫn còn nguyên vẹn, mật độ phân bố cũng dày hơn nhiều so với bên ngoài, rất dễ dàng phát hiện đâu đó một hai bức được dựng trong khu trung tâm này.

Tới khi bọn họ đi đến bên cạnh di tích một ngôi nhà, liền phát hiện chỗ này có vẻ như là một tế đàn hay là thần miếu gì đó, những bức tường mục nát đoạn cao đoạn thấp, chỗ lớn chỗ nhỏ rõ ràng tạo thành một cái vòng tròn như quần tinh ủng nguyệt vây lấy một cái nhà ghép bằng đá còn tương đối hoàn chỉnh nằm giữa trung tâm. Móng nhà bằng đá trắng, dài rộng tới mấy chục trượng, từ móng lên đến nhà phải qua mười mấy bậc thềm đá.

Nơi này hiển nhiên đã hoang phế từ rất lâu, dưới sự xâm thực của tuyết sương mưa gió biết bao nhiêu năm tháng, xung quanh căn nhà từ lâu đã cực kỳ nát hỏng, chỉ còn căn phòng ở chính giữa trông giống như cái đàn tế hay là thần miếu này là còn nguyên. Có điều những hòn đá ghép thành tường phòng cứng chắc bên ngoài cũng loang lổ lở loét không chịu nổi, chỗ nào cũng thể hiện dấu viết của sự phá hoại.

Lâm Kinh Vũ cau mày, ngoái đầu nói với Vương Tông Cảnh: "Chỗ này e rằng chính là một trong những nơi yêu nhân của Ma giáo thời cổ tế thần, tà môn ngoại đạo nên có hơi cổ quái. Để ta lên chỗ đàn tế nhìn xem, cậu ở đây đợi ta nhé."

Vương Tông Cảnh gật đầu đáp ứng.

Lâm Kinh Vũ xoay người đi lên bậc thềm đá, cặp mắt sắc bén chăm chú nhìn vào nơi u ám phía trong cửa lớn. Y chầm rãi bước lên, ánh sáng màu lục phát ra từ thanh kiếm đeo sau lưng cũng dần sáng lên.

Chẳng mấy chốc, y đã biến mất tại nơi cửa của đàn tế.

Vương Tông Cảnh ngẩng đầu nhìn trời rồi khẽ thở dài, chỉ thấy mặt trời đã ngả về tây, cảnh vật dần dần mờ mịt, dưới ánh chiều tà, những vách nát tường xiêu của di tích này nằm tĩnh lặng nằm giữa cây cỏ đều phủ một lớp áo ngoài đầy u ám và thần bí, dường như đang diễn tả sự khắc nghiệt thương tang của tuế nguyệt.

Nó nhíu mày, cũng không phải là cảm thấy sợ, sống trong khu rừng rậm này ba năm, cũng coi như rèn luyện được sự kiên nhẫn, có điều không biết vì sao nhìn mảng di tích hoang vắng này, nó cảm thấy trong lòng không được thoải mái. Trầm mặc một lát, nó liền rời mắt khỏi căn phòng đá, tùy ý đi ra chỗ khác.

Mảng di tích này quy mô cũng không tính là lớn, chỉ e còn không bằng một cái thôn trang quê mùa bình thường tại Trung thổ Cửu châu. Vương Tông Cảnh nhàn rỗi đi một vòng quanh trung tâm đàn tế, ngoài trừ tại một đám cỏ dại thấy có in mấy dấu chân thì cũng không có phát hiện gì. Lúc này trời đang tối đi rất nhanh, chỉ nán lại có một lát mà đã thấy sắp tối đến nơi rồi, mà căn phòng cũ nát đó vẫn im lìm không một tiếng động, như một con quái thú đang rình mồi lẳng lặng ẩn thân vào trong bóng tối.

Đúng lúc này, ánh mắt Vương tông Cảnh đột nhiên dừng lại, thấp thoáng thấy một luồng hào quang màu đỏ nhạt nhát lên từ một góc tường đá bị đổ phía tây. Nó vội xoay người, trong lòng hồi hộp, chăm chú nhìn vào chỗ đó hồi lâu, nhưng bóng tối âm u, lặng ngắt như tờ. Nó do dự giây lát rồi đi về hướng đó.

Bước chân dẵm lên cỏ nhẹ nhàng không một tiếng động, gió buổi muộn thổi nhè nhè qua mặt. Rất nhanh sau đó, nó đã đi tới trước chỗ tường đổ, xung quanh rất tĩnh lặng, ngay cả tiếng côn trùng ra rích ngày thường tựa hồ cũng nín luôn. Đúng lúc ấy, ánh hào quang màu hồng nhạt lại nháng lên ngay chỗ tường đổ.

Vương Tông Cảnh quát khẽ một tiếng, thình lình tung người nhảy thẳng lên bức tường đổ cao chừng bằng nửa người thường, ngay sau đó nó liền chấn động toàn thân, cứ đứng sững ra ở ngay trên bờ tường đá.

Phía sau bức tường đổ là một căn phòng bằng đá cũ nát, hiện tại cũng đã bị hỏng từ lâu, chỉ còn lại mấy vách tường lụp xụp. Thế nhưng ở tại một góc tường có một người đang ngồi xếp bằng, thân hình cao lớn, khuôn mặt nghiêm chính. Khuôn mặt này cho dù có thế nào Vương Tông Cảnh cũng không thể quên nổi, chính là kẻ thần bí năm xưa đã bắt nó tới khu rừng rậm này.

Có điều lúc này dưới ánh sáng mờ mờ, khuôn mặt âm dương đáng sợ của kẻ thần bí đã có một số thay đổi, phần mặt đỏ bầm ghê gớm đáng sợ kia đã giảm đi hơn nửa, hiện tại chỉ thấy mờ mờ một lớp đỏ nhạt còn cố bám lại trên một phần nhỏ da thịt bên má, ít ra thì nhìn toàn diện cũng không làm người ta cảm thấy sợ hãi như trước nữa.

Lúc này hai mắt của kẻ thần bí lạnh lùng như điện đang nhìn Vương Tông Cảnh. Vương Tông Cảnh chỉ cảm thấy trong lòng lạnh run, lạnh tới thấu tim gan. Không đợi cho nó kịp mở miệng hô hoán hay có phản ứng gì, kẻ thần bí kia đã hừ lạnh một tiếng, ngay sau đó một đạo hào quang nổi lên như làn nước xẹt ngang qua bóng tối mênh mang như phù quang lược ảnh rớt xuống, chém thẳng về hướng Vương Tông Cảnh.

Kiếm khí còn chưa tới người, Vương Tông Cảnh đã thấy có một luồng kình khí sắc bén ập tới mặt, tựa hồ sắp cắt vào da thịt mình. Nó nào dám chống cự, bất giác liền đảo người lạng xuống dưới. Cũng may nó hiện giờ động tác thân thủ như yêu thú, nhạy bén kinh người nên mới mạo hiểm tránh được một kiếm này, thân hình rớt đánh huỵch một cái về phía sau.

Một kiếm chém ra màn hào quang giống như nước ấy, trong nháy mắt đã đem bức tường đá cứng rắn đánh vỡ thành bụi, đá vụn bay như mưa bắn tung ra bốn phía. Kẻ thần bí bồng bềnh bay lên, lạnh lùng nhìn Vương Tông Cảnh tựa hồ như cũng đã nhận ra tên thiếu niên ngoan cường này vẫn còn sống, vẻ mặt thoáng tỏ ra ngạc nhiên, lại tế khởi thanh tiên kiếm lên lần nữa.

Hào quang nhất thời bùng lên, như một vầng trăng sáng trong trẻo mọc lên giữa mảng di tích đang dần dần tăm tối, chiếu sáng thân hình cao lớn khôi ngô của kẻ thần bí trông vô cùng bắt mắt. Sắc hồng trên mặt Vương Tông Cảnh lập tức biến mất tăm, bất giác lại nhớ tới màn một kiếm chém rơi đầu Kim Hoa Cổ Mãng năm xưa của kẻ thần bí, thân thể nó bắt đầu run rẩy.

Thế nhưng trong lúc vầng hào quang tỏa ánh sáng rực rỡ chói mắt vạn trượng, thân hình kẻ thần bí đột nhiên chấn động, dường như cảm giác được điều gì, thanh tiên kiếm chầm chậm thu lại, ánh hào quang cũng theo đó giảm đi không ít. Tiếp đó ánh mắt của gã tựa hồ tỏ ra ngạc nhiên xen lẫn sự buồn rầu phức tạp, nhìn về một chỗ trong bóng tối phía trước.

Một tia sáng xanh lục nho nhỏ mà rực rỡ từ từ bùng lên trong bóng tối, giống như một thân hình đã từng khí vũ hiên ngang của nhiều năm về trước. Hiện tại, thanh tiên kiếm trong truyền thuyết đó lại lần nữa xuất hiện trước mắt gã, mà người đằng sau kiếm vẫn mang khuôn mặt ngày xưa mà gã từng quen thuộc.

Lâm Kinh Vũ từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, danh kiếm Trảm Long trong tay hào quang xoay chuyển chiếu rọi khuôn mặt anh tuấn, trong tay kia cầm một tấm gỗ cũ kỹ hình vuông, lặng lẽ đi tới trước kẻ thần bí.

Đứng lại, ngắm nhìn.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, hồi lâu không nói.

Không khí có chút quỷ dị, gió buổi đêm thổi tới, cành lá xa xa lắc lư, bóng tối chao đảo như quỷ mị múa may. Màn đêm u ám, trong cơn gió lạnh tịch mịch, Lâm Kinh Vũ khẽ mấp máy môi như muốn nói lại thôi, tựa hồ như có thiên ngôn vạn ngữ rốt cục cũng biến thành mây khói. Vẻ mặt y cung kính, lại như có chút hoang mang bối rối xông vào trong tim. Y thở dài một tiếng, bình tĩnh thốt:

"Lâu quá không gặp, sư phụ."

Tru Tiên II - Chương #6


Báo Lỗi Truyện
Chương 6/124