Chương 92: Bới móc


Sáng sớm ngày thứ hai, Triệu Nhan Nghiên nhận được một bó hoa tươi và một bức thư tình.
Thư tình thì tôi đã nhìn quen, thân là hoa hậu giảng đường, một tuần nàng có thể nhận được mấy bức thư.
Nhưng mà có người dám ở trường tặng hoa, thì đúng là tôi lần đầu tiên mới nhìn thấy!
Tôi mở bức thư tình trên đóa hoa tươi, hóa ra người gửi lại là tiểu tử Vu Văn Thụy! Phản ứng đầu tiên của tôi là, mày xong rồi, mày là người thứ 2 sau Lưu Khoa Sinh đó.
Triệu Nhan Nghiên nhận lấy bức thư từ trong tay tôi, nàng không thèm nhìn tới, trực tiếp vứt vào trong cái thùng gỗ, còn đóa hoa thì cắm vào lọ hoa trên bàn giáo viên, cạnh cái bảng đen.
"Lưu Lỗi, anh tới bây giờ còn chưa tặng hoa cho em!"
Sau khi Triệu Nhan Nghiên làm xong tất cả, trở lại chỗ ngồi, vẻ mặt u oán nói với tôi.
"Ai bảo vậy, chẳng phải có một lần ở Công viên đó sao?!"
Tôi nhắc nhở.
"Đấy là anh tặng cho Hứa Nhược Vân!"
Triệu Nhan Nghiên liếc mắt nhìn tôi một cái, nói. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Chuyện đó cũng trách anh à!" Tôi nói.
"Ai bảo anh không nói rõ ràng!"
Triệu Nhan Nghiên nói:
"Đúng rồi, anh có phải đắc tội Hứa Nhược Vân hay không?"
"Đắc tội nàng? Anh đắc tội nàng lúc nào?"
Tôi kỳ quái nói.
"Vậy thì nha đầu này thích anh rồi!"
Triệu Nhan Nghiên nói.
"Thích anh? Vậy thì càng không thể! Anh nói chuyện với nàng chưa tới mấy câu!"
Nói thật, trong lòng tôi luôn có càm giác là lạ với nha đầu này, cho nên phải tránh né.
"Vậy thì lạ quá, thời điểm nàng ở cùng em một chỗ, rất thích nghe chuyện của anh."
Triệu Nhan Nghiên cau mày nói.
"Vậy sao ?"
Trong lòng tôi nghĩ, tiểu nha đầu này không phải là gián điệp đó chứ?
Tôi cũng nhớ lại lần ở công viên Văn Hóa, nàng đã từng hỏi tôi về phương pháp đánh máy Ánh Rạng Đông.
"Quên đi, không nói chuyện của nàng nữa. Hãy nói cho em biết, chuyện của anh với nha đầu Nhược Vân kia thế nào rồi?"
Triệu Nhan Nghiên lông mày giãn ra, cười hì hì nói với tôi.
Ông trời của tôi ơi! Tại sao nàng lại quan tâm tới chuyện này?
"Không như thế nào cả, mấy ngày hôm nay anh cũng không gặp nàng." Tôi nói.
"Em còn tưởng nàng lại giống như Hạ Nhu, sau khi được anh cứu, thì bám dính lấy anh, chết cũng không rời."
Triệu Nhan Nghiên châm chọc nói.
"..."
Tôi nhịn.
Triệu Nhan Nghiên thỉnh thoảng ăn một chút dấm chua, nhưng thôi mặc nàng đi.
"Được rồi, được rồi, nhìn anh bị em dọa cho sợ kìa, em muốn giúp anh tham mưu làm thế nào để cua được Trần Vi Nhi mà thôi."
Triệu Nhan Nghiên lại cười hì hì, giống y như một đứa trẻ.
Trời ạ! Tôi chẳng còn gì để nói nữa:
"Em có phải đang nghĩ, bạn gái của anh nhiều, thì sẽ có lợi cho em?" Tôi kỳ quái hỏi.
"Đúng vậy, dù sao vợ thì cũng chỉ có một, lúc đó càng nàng đều làm nhỏ. Nếu như anh không có thời gian chơi với em, thì còn có nhiều người khác chơi với em, đúng là quá tốt còn gì!"
Triệu Nhan Nghiên nói.
Tôi ngất, nàng đang muốn làm hoàng hậu đây.
"Triệu Nhan Nghiên, ở cửa có người tìm cậu!"
Tôi với Triệu Nhan Nghiên còn đang nói chuyện phiếm, thì có một bạn học trong lớp gọi.
"Em đi ra ngoài một chút."
Triệu Nhan Nghiên nói với tôi.
Tôi gật đầu, cũng không để ý. Bởi vì nha đầu Nhược Vân mỗi ngày đều tìm nàng nói chuyện.
…..
"Triệu Nhan Nghiên, nhận hoa của tớ tặng chưa?"
Vu Văn Thụy mỉm cười đắc ý.
"Tớ ném đi rồi."
Triệu Nhan Nghiên lạnh lùng nói.
"Cậu gạt tớ, tớ thấy cậu cắm nó trên cái bình hoa, cạnh cửa sổ bàn giáo viên!"
Vu Văn Thụy nhún vai, tiêu sái nói.
"Có khác nhau sao?"
Triệu Nhan Nghiên nói.
"Đương nhiên, cái này đã chứng minh cậu có cảm giác với tớ! Nhan Nghiên, tớ yêu cậu! Làm bạn gái của tớ đi!"
Vu Văn Thụy ra vẻ 1 thân sĩ nói.
"Thật xin lỗi, tớ đã có bạn trai rồi! Hơn nữa tớ rất yêu anh ấy."
Triệu Nhan Nghiên chẳng thèm ngó ngàng gì tới câu nói đó.
Chuyện ngày đó giữa tôi và Quách Khánh, nàng đã có ấn tượng cực kém về tên này, bây giờ đứng đây nói chuyện, là đã cấp cho hắn mặt mũi lắm rồi.
"Có phải tên tiểu tử Lưu Lỗi kia không? Tớ đã điều tra rõ ràng, chẳng qua chỉ là học giỏi một chút, là một con mọt sách mà thôi!"
Xem ra Vu Văn Thụy không còn kiên nhẫn nữa rồi.
"Không cho cậu vũ nhục anh ấy, anh ấy trong mắt tôi là người ưu tú nhất."
Sắc mặt của Triệu Nhan Nghiên lập tức trầm xuống.
"Hừ! Ưu tú? Đừng tưởng hắn cứ suốt ngày ở cùng Quách Khánh một chỗ là có thể ra vẻ nhé? Tớ nói cho cậu biết, cái mụn cơm thì không thể làm nên trò trống gì đâu (1)!"
Vu Văn Thụy đã nghĩ sai rồi, phải nói ngược lại, Quách Khánh dựa vào tôi mới đúng.
(1): Cái mụn cơm: ám chỉ người ăn bám
"Nếu như không có việc gì thì tớ đi trước!"
Triệu Nhan Nghiên lạnh lùng bỏ lại một câu, xoay người trở lại phòng học.
Vu Văn Thụy ở đằng sau hét lớn:
"Triệu Nhan Nghiên, cậu phải nhớ một điều, anh tớ là Lão đại của ngõ hẻm Hoa Đào!"
Mẹ kiếp, lại là tên Vu Văn Thụy này. Tiểu bạch kiểm (2) thì có gì là tốt, trước tiên lão tử cứ phế hắn đi, để xem còn dám lên mặt với ai không.
(2): Tiểu Bạch Kiểm: mặt trắng, ý nói trai bao
"Ai tìm em vậy?"
Tôi thấy Triệu Nhan Nghiên sắc mặt không vui trở lại phòng học, quan tâm hỏi.
"Vu Văn Thụy, hắn nói hắn thích em, rồi còn tuôn ra một đống những lời bậy bạ."
Triệu Nhan Nghiên nói.
"Cứ mặc hắn đi! Anh đoán hắn không còn bay nhảy được mấy ngày nữa đâu."
Tôi tiếc nuối nói.
Nếu như tên Vu Văn Thụy này thu liễm một chút, không chừng tôi có thể tha hắn một lần, nhưng nếu như đã xuất hiện, thì tôi không cần phải khách sáo làm gì nữa.
"A, Anh đừng đánh nhau với họ, em sợ anh bị thương."
Triệu Nhan Nghiên gật đầu nói với tôi.
Buồn cười, mưa bom bão đạn tôi còn không sợ, lại đi sợ một tên tiểu lưu manh hay sao?
Thằng này không cần tôi phải ra tay, chỉ cần 1 mình Quách Khánh cũng đủ giải quyết rồi, kiếp này cứ để cho Quách Khánh giải quyết đi.
Nghĩ đến Quách Khánh, tôi nhìn cái bàn trống trơn trước mặt. Tiểu tử này hôm nay không đi học, đoán chừng hắn lại ra ngoài lăn lộn rồi.
Nhưng tôi không thể nghĩ tới, Vu Văn Thụy lại thiếu kiên nhẫn tới vậy.
Buổi trưa, tôi và Triệu Nhan Nghiên vừa mới bước ra khỏi phòng học, Vu Văn Thụy đã dẫn dẫn mấy người xông tới.
"Xin hỏi, các ngươi định làm gì vậy?"
Tôi cố ý giả ngu hỏi, không phải bọn chúng chỉ coi tôi là 1 con mọt sách hay sao, vậy thì tôi giả bộ làm mọt sách vậy.
"Ha ha!"
Vu Văn Thụy lớn tiếng cười nói:
"Tiểu tử, nếu sợ thì cút nhanh lên, bây giờ vẫn còn kịp đó!"
"Định đánh người hay sao? Giáo viên nói, đánh nhau trong trường là không đúng!"
Tôi cố gắng giả bộ giải thích. Đối với loại tiểu cước (3) như thế này, tôi đập rất dễ dàng, thôi thì cứ trêu đùa rồi đập cũng không muộn.
(3): Tiểu cước: chân nhỏ
"Ha ha ha ha!"
Đám người Vu Văn Thụy nở nụ cười điên cuồng.
"Mẹ kiếp, thằng này lại nói với chúng ta rằng, đánh người ở trong trường là không đúng! Ha ha ha ha! Buồn cười đến chết đi được!"
Có một người đứng sau Vu Văn Thụy nói.
"Việc này có cái gì mà buồn cười, hơn nữa chú cảnh sát cũng nói, tụ tập đánh người là trái pháp luật !"
Tôi tiếp tục nói.
"****, tiểu tử ngươi thông minh hay là có chút vấn đề đây!"
Vu Văn Thụy không nhịn được nói:
"Con mẹ nó, mày làm cho lão tử cười tới rụng răng rồi!"
"Chỉ số thông minh của tao nhiều hơn mày nhiều, tao là đệ nhất khóa học, mày không biết sao?"
Tôi hỏi ngược lại.
"Con mẹ nó, mày muốn chết à!"
Vừa nói, Vu Văn Thụy đã xông vào đấm tôi.

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #92


Báo Lỗi Truyện
Chương 92/630