Chương 607. Coi trọng thực lực.


Danh tiếng của Bộ tộc Hắc ám vang lên như sầm, chỉ trong vòng một tháng, mà có tới mấy bộ tộc đầu nhập. Chế độ đãi ngộ của Lưu Khoa Sinh rất tốt, những người đầu nhập được hưởng thụ như con dân trong bộ tộc!
Hiện Tại ở trong Bộ tộc Hắc ám tham gia quân ngũ có rất nhiều ưu đãi có nhà ở, có nông cụ, có thức ăn...!
Có một con mồi săn được, trước tiên Lưu Khoa Sinh chia cho những binh sĩ ăn trước! Đây là chế độ của Lưu Khoa Sinh, hắn sợ mình không chiêu được binh!
Sau khi Raul được mang vào trong cung điện của Bộ tộc Hắc ám, thì sợ ngây người, bởi nơi đây lộng lẫy tới mức hẳn chưa tưng thấy bao giờ!
Hắc Ám thần điện được kiến tạo trong lòng một ngọn núi, nhưng đây bản chất là một sơn động thiên nhiên, được Lưu Khoa Sinh phát hiện cải tạo do Bộ tộc Hắc ám xây thành.
Hơn nữa, Lưu Khoa Sinh là người đầu tiên đưa ra khái niệm tiền ở tinh cầu này, đó chính là hắc ám thạch tệ. Người nào mới tới thì cho vay, sau đó mua cơm ăn.
Khi quân đội không có chỉến tranh, thì biến thành một đội quân lao động giúp Lưu Khoa Sinh kiến tạo phòng ốc.
Cho nên ở tinh cầu này, loại người làm nhiều được hưởng ít, làm ít được hưởng nhiều bắt đầu xuất hiện, mà công thần chính là Lưu Khoa Sinh.
Lưu Khoa Sinh vô cùng tự hào mình là người đi tiên phong, giống như Sáng thế Thần!
Raul Nhìn người trẻ tuổi trước mắt mà không nói lên lời, hắn tưởng là một lão nhân nghiêm nghị, không ngờ lại là một người trẻ tuổi giảo hoạt.
Nhưng mà nghĩ đến thần của bộ Tộc A Kata cũng trẻ tuổi, cho nên hắn mới thoải mái. Nghĩ thầm chắc là thần linh toàn là người trường sinh bất lão!
Cho nên hắn không dám khinh thi quỳ xuống đất nói: "Vua Hắc ám, ta là tộc trưởng Raul của bộ tộc Tập Tập Bỉ, suất lĩnh toàn bộ tộc nhân tới đầu nhập vào ngài!"
"Tốt, bộ tộc các ngươi tổng cộng có bao nhiêu người?" Lưu Khoa Sinh hỏi.
"Có chừng một nghìn người!" Raul nói.
Một nghìn người! Đúng là một bộ tộc lớn, trong lòng Lưu Khoa Sinh kích động! Xem ra danh tiếng của mình đã lan xa rồi, ngay cả một đại bộ tộc ở phương bắc cũng tới đầu nhập mình, nên hắn nói: "Vô cùng tốt, ngươi có thể đầu nhập vào Bộ tộc Hắc ám, chứng tỏ ngươi có quyết định sáng suốt, chúng ta sẽ không bạc đãi ngươi!"
"Cảm tạ vua hắc ám!" Raul Nhìn thấy người trước mặt này cao hứng, thì trong lòng cũng vui vẻ, xem ra mình lo lắng hơi nhiều rồi!
"Không nên gọi ta là Vua Hắc ám, ngươi đã đầu nhập vào chúng ta thì cũng nên gọi theo những người ở đây, gọi là đại vương đi!" Lưu Khoa Sinh khoát tay áo nói.
Đại vương bát? Raul sửng sốt, nhưng mà người ta nói như vậy, thì mình cũng nên gọi theo, hắn cung kính nói: "Dạ, đại vương bát!"
"Đại vương bát?" Lưu Khoa Sinh đổ mồ hôi xem ra người này nghe nhầm rồi: "Không phải đại vương bát, Là đại vương!"
"Oh oh, đại vương, dạ!" Raul vội vàng nói.
"Ngươi đi xuống trước đi, một lát nữa ta phong quan chức cho ngươi!" Lưu Khoa Sinh nói.
Đối với đề nghị chủ động phong quan này, Raul vô cùng hưng phấn, xem ra mình chọn đúng chỗ rồi!
Dù sao chiến tranh cũng tiêu hao rất nhiều vật tư, điều Lưu Khoa Sinh muốn là, nhanh chóng nâng cao trình độ của người dân ở đây.
Nếu cứ suốt ngày tiếp xúc với người nguyên thủy, cho dù đứng trước mỹ nữ cũng không có bao nhiêu dục tính.
"Không hổ là nơi của thần tộc!" Cả kiếp này, Raul đâu có được ở nơi xa hoa như vậy.
Chỉ chút lát sau, Lưu Khoa Sinh đã phân phó người gọi hắn tới phong quan.
Raul được dẫn vào trong vương điện của Lưu Khoa Sinh, người khác tuyên đọc ý chỉ của hắn, phong cho Raul làm Đại thần phó quản lý, phụ trách phân phối và tiêu thụ vật dụng mỗi ngày! Đây có lẽ cũng là một chức quan không nhỏ, được quản lý người dân và lãnh thổ nhiều gấp cả chục lần trước kia!
Điều này cũng làm cho Raul vui vẻ không ít. Mà cái chức Đại thần phó quản lý này cũng là một chức béo bở, sẽ không lo ăn mặc, và bị người khác khinh nhờn!
Sau đó Raul kể lại tình hình mà hắn biết cho Lưu Khoa Sinh nghe, khi nói tới đoạn bộ tộc A Kata cũng xuất hiện một vị thần, thì Lưu Khoa Sinh cảm thấy hứng thú!
"Cái gì? Bộ tộc A Kata cũng xuất hiện thiên thần?" Lưu Khoa Sinh hỏi.
"Đúng, ta không rõ người này lắm, hắn rất được người khác tôn kính!" Raul nói đến đây, bỗng nhiên dừng một chút, sau đó nói: "Nhưng mà hình như hắn không có thần lực gì cả, không biết có phải gạt người hay không! Ta thấy phòng ốc ở đó kém xa, thức ăn cũng kém, xem ra tám phần mười là gạt người"
"Hóa ra là như vậy!" Lưu Khoa Sinh nghe xong có chút thất vọng, trong lòng cũng có cùng cách nghĩ với Raul cho tên kia là người lừa gạt!
"Đại vương, sao ngài không chuẩn bị thảo phạt vị thiên thần của bộ tộc A Kata kia!" Raul thấy Lưu Khoa Sinh không có phản ứng, cho nên tiếp tục nói: "Trên cái thế giới này, chỉ có ngài mới có thể xưng thần, hắn làm như vậy, đương nhiên là mạo phạm ngài rồi!"
Lưu Khoa Sinh không mở miệng, mà là Nhìn chằm chằm vào Raul hồi lâu, sau đó mới chậm rãi nói: "Ta làm gì, không cần nói cho ngươi biết, ngươi có cừu oán với bộ tộc A Kata phải không?"
"Ta… Ta không có!" Raul vội vàng giải thích.
"Ta không thích người khác gạt ta!" Lưu Khoa Sinh điềm nhiên nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Ách…Đúng, có tranh chấp thức ăn với họ…" Raul nói: "Không sai cho nên ta muốn đại vương thảo phạt bọn họ!"
"Ha hả, ngươi cứ việc nói thẳng, có khi ta lại cho ngươi làm quan quân cũng nên!" Lưu Khoa Sinh nhàn nhạt cười nói: "Thế nhưng hiện tại ta chưa chuẩn bị đủ!"
"Dạ, tất cả đều do đại vương an bài!" Raul nói.
"Được rồi, ngươi đi xuống đi…" Lưu Khoa Sinh phất phất tay, bắt đầu tự hỏi chuyện của thiên thần kia.
Chẳng lẽ lại có một người nữa xuyên qua? Không có khả năng, chẳng lẽ lại là một tên lừa gạt?
Hừ hừ, mặc kệ ngươi là ai, ngươi nếu như xuyên qua, thì tự nhận mình xui xẻo đi, ai bảo ngươi gặp Lưu Khoa Sinh ta cơ chứ!
Lúc này là lúc coi trọng thực lực! Trong tay của Lưu Khoa Sinh bỗng nhiên xuất hiện một hỏa cầu, ném vào trên vách, làm nó cháy bừng bừng!

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #607


Báo Lỗi Truyện
Chương 607/630