Chương 536: Khúc mắc của Diệp Tiêu Tiêu


Trong khi đi xe, Diệp Tiêu Tiêu có mấy lần muốn nói chuyện, nhưng lại thôi. Đương nhiên là chuyện này tôi biết, nhưng đợi một thời gian dài mà nàng vẫn không nói nên đành hỏi:
"Tiêu Tiêu, em có chuyện gì sao?"
Tôi sợ khi về tới nhà, nếu như chuyện này là chuyện riêng, thì lại khó nói.
"Không có gì..."
Diệp Tiêu Tiêu lắc đầu.
Nếu như nàng không muốn nói thì tôi cũng không thể gặng hỏi điều này tùy vào nàng thôi!
Các lão bà của tôi đối với Diệp Tiêu Tiêu không nhiệt tình cho lắm, chắc cũng do nguyên nhân là Tiểu Diệp Tử.
Nhưng dù sao ngay cả con cũng có rồi các nàng có muốn phản đối cũng không được, tốt hơn hết là cứ bình thường một chút.
Hơn nữa, còn có một Tiểu Diệp Tử đáng yêu như vậy gia nhập vào trong đại gia đình này, khẳng định sẽ vui vẻ hơn rất nhiều.
Sau khi ăn cơm tối xong, mọi người ngồi hàn huyên được một thời gian, tôi hết nhìn Diệp Tiêu Tiêu, rồi lại nhìn sang Triệu Nhan Nghiên.
Triệu Nhan Nghiên lập tức hiểu ý, đứng dậy ngáp một cái nói: "Các chị em, thời gian không còn sớm, chúng ta ngủ đi thôi!"
Người khác cũng biết tôi và Diệp Tiêu Tiêu xa nhau nhiều năm mới được đoàn tụ, nên chắc chắn có nhiều điều muốn nói nên theo Triệu Nhan Nghiên bước lên tầng.
"Con muốn ngủ cùng với cha!"
Đúng lúc này, Tiểu Diệp Tử đột nhiên kêu lên.
"A?"
Tôi và Diệp Tiêu Tiêu đều sửng sốt, có chút bất đắc dĩ nhìn Tiểu Diệp Tử.
"Tiểu Diệp Tử, nghe lời, hôm nay không được, ngày mai cha ngủ cùng với con được chứ?"
Tôi cười khổ nói.
"Vì sao hôm nay không được?"
Tiểu Diệp Tử hỏi.
"A... Hôm nay cha muốn nói chuyện với mẹ con!"
Tôi hết sức nghiêm túc nói.
Diệp Tiêu Tiêu thấy tôi như vậy, thì bật cười, sau đó nàng nhìn sang Tiểu Diệp Tử nói:
"Tiểu Diệp Tử, nghe lời, mẹ và cha đúng là có chuyện..."
"Được rồi Tiểu Diệp Tử, hôm nay ngủ chung với mẹ cả đi! Mẹ cả kể chuyện hồi trẻ của cha con cho con nghe có được không?"
Triệu Nhan Nghiên thấy tôi xấu hổ, chủ động giải vây cho tôi.
"Chuyện của cha lúc còn trẻ? Hay lắm, hay lắm, con ngủ với mẹ cả!"
Tiểu Diệp Tử nghe xong vui vẻ kêu lên.
Tôi rốt cục thở dài một hơi, có chút vội vàng liếc mắt nhìn Triệu Nhan Nghiên, Triệu Nhan Nghiên mỉm cười mập mờ với tôi, sau đó hàm hồ nói:
"Hai người ngủ ở phòng dưới đi, nhớ kỹ nhỏ tiếng một chút, đừng làm ảnh hưởng tới Tiểu Diệp Tử!"
"Chúng tôi không phải... như vậy..."
Diệp Tiêu Tiêu không nghĩ tới Triệu Nhan Nghiên lại có thề nói trắng ra như thế, nói năng cũng trở nên ấp úng.
"Chị Diệp, chị nói cái gì vậy, em chỉ sợ chị và lão công tâm sự to tiếng quá, như vậy thì làm ảnh hưởng tói chúng em nghỉ ngơi!"
Triệu Nhan Nghiên tỏ ra vô cùng thuần khiết nói trông nàng thật giống một cô bé ngoan.
"A?"
Diệp Tiêu Tiêu cả kinh, chẳng lẽ mình hiểu sai? Nhưng mà thấy Triệu Nhan Nghiên cười rung mình như vậy, Diệp Tiêu Tiêu biết mình bị đùa giỡn, trong miệng lẩm bẩm nói: tiểu nha đầu này, sao lại dám đùa cả cô giáo mình!
Cho tới lúc trong phòng chỉ còn lại tôi với Diệp Tiêu Tiêu, thì Diệp Tiêu Tiêu lại tỏ ra không được tự nhiên. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên theo đúng nghía chúng tôi ở chung!
"Cô Diệp, hình như cô rất khẩn trương?"
Tôi nhìn thấy Diệp Tiêu Tiêu sắc mặt đò ửng, đồng thời thân thể co lại, nên mới cố ý gọi nàng là "cô Diệp".
"Cô không khẩn trương đâu, bạn học Lưu Lỗi!"
Một câu nói của tôi, đã chọc cười Diệp Tiêu Tiêu, làm cho nàng không khỏi nhớ khoảng thời gian ở trường học, làm cho bầu không khí trở nên thoải mái hơn rất nhiều.
"Cô Diệp, cô biết không, lần đầu tiên em tới phòng làm việc của cô, em có một chuyện vô cùng muốn làm, nhưng lại không dám!"
Tôi nhìn bộ ngực to lớn của Diệp Tiêu Tiêu nói.
Diệp Tiêu Tiêu không chú ý tới ánh mắt của tôi, có chút ngạc nhiên hỏi:
"Em muốn làm cái gì?"
"Em muốn..."
Nói xong, tôi đưa tay chụp vào bộ ngực của nàng, nói:
"Muốn như thế này!"
"Đáng ghét!"
Diệp Tiêu Tiêu hoảng sợ, đẩy tay tôi đang vân vê ra nói:
"Lúc đó em mới bao nhiêu tuổi, mà dám có ý nghĩ này với cô?"
Nàng nói câu này, tôi chỉ còn cách cười gượng, nhưng mà thừa dịp nàng không chú ý, tôi bò lên người nàng, lập tức xuyên qua áo, thò tay vào bên trong bộ ngực!
Diệp Tiêu Tiêu giật mình xoay người lại, vì nàng sợ làm nhăn y phục, nhưng mà không lại không thèm chú ý, mở khóa của chiếc áo con. Một cảm giác mềm mại truyền tới, bộ ngực của Diệp Tiêu Tiêu thực là tuyệt vời!
Giữa lúc tôi đang hưởng thụ, Diệp Tiêu Tiêu liếc mắt nhìn tôi, có chút ai oán nói:
"Lẽ nào ở trong mắt của anh, em chỉ có hấp dẫn về thân thể thôi sao?"
Tôi nghe xong Diệp Tiêu Tiêu nói trong lòng cả kinh, hai tay lập tức trở nên cứng ngắc! Một ý nghĩ xẹt qua trong óc của tôi, nên tôi vội vàng nói:
"Tiêu Tiêu, anh thừa nhận ra là một nam nhân tương đối háo sắc, lúc trước nhìn thấy em có bộ ngực ngạo nhân và tướng mạo xinh đẹp, nên mới có ý định chinh phục! Khi đó, thân hình em đúng là một sự mê hoặc mà anh không cách nào kháng cự được! Thế nhưng dần dần, anh lại thích em, thích đấu võ mồm với em, đồng thời còn thích cả cảm giác đùa giỡn em nữa! Đây là sự mê hoặc về tâm hồn, còn hơn xa thân thể! Tình dục chỉ là nhất thời nhưng tâm hồn thì không như vậy. Bình thường anh đều nhớ em, lúc em rời đi, anh cam đoan với em là, anh nhớ tới em từng ngày!"
"Đừng nói nữa... em tin anh..."
Diệp Tiêu Tiêu thấp giọng nói.
"Không. Anh nghĩ em còn chưa hiểu, tình cảm mà anh dành cho em..."
Tôi còn chưa nói hết lời, thì miệng của mình đã bị dán kín!
Đôi môi của Diệp Tiêu Tiêu đã bao phủ ngoài miệng của tôi hóa ra nàng chủ động hôn tôi! Trong lúc kinh ngạc, tôi còn chẳng nói thêm cái gì nữa, lập tức nhiệt tình đáp ứng!
Diệp Tiêu Tiêu đương nhiên là không có kinh nghiệm hôn, điều này nói ra ngoài sợ người khác cười tới rụng răng! Con đã có rồi vậy mà còn không biết hôn như thế nào!
Theo cảm giác, tôi biết đây là nụ hôn đầu tiên của Diệp Tiêu Tiêu.
Tôi dẫn dắt Diệp Tiêu Tiêu, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng mở hàm răng của nàng, Diệp Tiêu Tiêu phá lệ phối hợp, chủ động học theo cách của tôi. Nguồn: http://truyenyy.com
Mùa hè, mặc quần áo vốn ít. Nhất là khi cái váy của Diệp Tiêu Tiêu, tôi chỉ đon giản là đem nó lột xuống. Trong khi áo ngực của Diệp Tiêu Tiêu, đã bị tôi cởi ra từ trước rồi.
"Có đau không?"
Khi tôi tiến nhập vào trong thân thể của Diệp Tiêu Tiêu, thì tôi chẳng có cảm giác gì khác so với trước kia, cảm giác đâu có giống so với người đã sinh con!
Tuy rằng tôi biết đây không phải là lần đầu tiên, hơn nữa nàng đã trải qua sinh nở, nhưng mà tôi biết, Diệp Tiêu Tiêu, vẫn có một chút đau đớn.
Diệp Tiêu Tiêu thấy tôi quan tâm tới nàng, trong lòng rất là ngọt ngào, đồng thời lại càng tin tưởng hơn, là tôi không chỉ mê luyến thân thể của nàng!
Diệp Tiêu Tiêu mỉm cười lắc đầu, nhẹ giọng nói:
"Không sao cả."
Sau khi nghe thấy Diệp Tiêu Tiêu trả lời, tôi mới chậm rãi chuyển động, Diệp Tiêu Tiêu cũng dần dần phối hợp!
Tôi không nghĩ tới nơi đó của Diệp Tiêu Tiêu lại chặt tới như vậy, nên chỉ trong một thời gian ngắn, tôi đã hạ cờ.
"Tại sao lại lâu như vậy, anh muốn làm chết em hay sao!"
Diệp Tiêu Tiêu thở hổn hển, lười biếng nằm ở trên vai tôi, có chút u oán nhìn đồng hồ treo tường, nói:
"Tận nửa tiếng đồng hồ!"
"Lâu như vậy sao?"
Dường như rất nhanh mà? Tôi có chút xấu hồ cười cười.
Diệp Tiêu Tiêu thấy tôi như vậy, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, trong lòng tối sầm lại:
"Lão công, nơi đó của em có phải là rất rộng không..."
"Rất rộng?"
Tôi sửng sốt, vậy mà còn gọi là rất rộng hay sao? Thiếu chút nữa thì bó chết tôi rồi!
"Lão công, xin lỗi, em đã tận lực... lúc nãy là em liều mạng khép chân... Thế nhưng cảm giác rất mạnh mẽ, em không có cách nào khống chế mình cả... sau này em sẽ tận lực khống chế mình..."
Diệp Tiêu Tiêu có chút buồn bã nói.
"Cái gì? Em cố sức?"
Tôi bây giờ mới hiểu vì sao mình hạ vũ khí nhanh như vậy! Hóa ra là nàng cố ý! Điều này làm cho tôi không khỏi buồn bực:
"Em cố sức như vậy làm gì?"
"Em... Em nghe người khác nói, phụ nữ sinh con xong, thì nơi đó rất rộng... em sợ cảm giác của anh không tốt, sau này không thích em nữa, nên em mới... Thế nhưng vẫn không có hiệu quả gì cả, trên mạng nói, nam nhân chỉ chừng 10 phút là xong hay sao?"
Diệp Tiêu Tiêu ấp a ấp úng nói.
"Hóa ra là như vậy!"
Tôi yêu thương, kéo Diệp Tiêu Tiêu vào trong lòng, nói:
"Nha đầu ngốc! Mỗi người đều không giống nhau, tại sao em có thể tin những điều trên mạng chứ? Lúc nãy anh còn đang bực vì tại sao em lại chặt như vậy, đồng thời còn chặt hơn so với mấy nha đầu kia! Hóa ra là em cố ý! Tiêu Tiêu, lần sau em đừng như vậy, lúc bình thường lão công của em có thể kiên trì một hai tiếng đồng hồ, em tước vũ khí của anh nhanh như vậy, em tính xem, anh lấy cái gì thảo phạt Nhan Nghiên và các nàng bây giờ!"
Diệp Tiêu Tiêu nghe tôi nói tới câu "thảo phạt tập thể", lúc đầu còn không hiểu, nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận, thì hiểu ra điều then chốt!
Nên nàng mới gắt giọng:
"Thảo phạt thì thảo phạt, sau này mỗi lần em đều như vậy, xem ra lấy cái gì mà làm thỏa mãn các nàng!"
"Đừng mà!"
Tôi cả kinh, nếu như vậy, chẳng phải là làm mâu thuẫn gia đình hay sao!
Diệp Tiêu Tiêu thấy tôi khẩn trương như vậy, thì bật cười nói:
"Chỉ đùa anh thôi, làm như vậy thì em mới là người chịu khổ, cảm giác mãnh liệt như vậy, em chịu không thấu! Lúc nãy bị anh làm cho.... cao trào nhiều lần, em cố chịu để phối hợp với anh đó thôi!"
"Cô Diệp thật là lợi hại, sau này mấy chị em chúng em chắc phải ở phòng không rồi!"
Thấy có tiếng người nói, Diệp Tiêu Tiêu hoảng sợ, khi ngẩng đầu nhìn lên, thì không biết Triệu Nhan Nghiên đã đứng ở cửa phòng từ lúc nào, đang cười hì hì nhìn nàng!
"A!"
Diệp Tiêu Tiêu kêu một tiếng sợ hãi, vội vã lấy ta che ngực!
Lúc nãy do chúng tôi quá hưng phấn, nên ngay trên ghế salon thực hiện xong cuộc hành trình vĩ đại, lúc này Diệp Tiêu Tiêu mới phát hiện, hóa ra vẫn đang ở trong phòng khách!
"Được rồi, Nhan Nghiên, em đừng đùa chị Diệp của mình nữa, không biết hôm qua ai nói, có chị Diệp tới, em mới được nghỉ ngơi hai ngày!"
Tôi lắc đầu nhìn Triệu Nhan Nghiên cười khổ nói.
Triệu Nhan Nghiên nhìn chúng tôi làm mặt quỷ, nói:
"Ha ha, lão công, chị Diệp, hai người tiếp tục đi, em đi ngủ!"
Nói xong xoay người trở về phòng.
Diệp Tiêu Tiêu bị hoảng sợ không nhẹ, Triệu Nhan Nghiên mặc dù là học sinh của nàng, nhưng lại là nữ chủ nhân của ngôi nhà này, là người đứng đầu hậu cung!
Nếu như bị Triệu Nhan Nghiên oán giận, Diệp Tiêu Tiêu đúng là không biết làm gì.
Cho tới khi Triệu Nhan Nghiên đi rồi, Diệp Tiêu Tiêu vẫn chưa yên tâm hỏi:
"Lão công, anh nói, Nhan Nghiên có trách chúng ta hay không?"
"Đoán mò gì thế, Nhan Nghiên tính tình rất tốt, nàng là học sinh của em, em còn không biết hay sao? Nàng chỉ đùa với em thôi, em không thấy, nàng chủ động mang Tiểu Diệp Tử đi ngủ, chính là sáng tạo cơ hội cho chúng ta đấy?"
Tôi cười nói.
Diệp Tiêu Tiêu gật đầu, ngẫm lại thì đúng như vậy, xem ra mình nghĩ quẩn rồi! Nhưng mà nghĩ mình không mặc quần áo, bị học sinh của mình nhìn hết, thì đúng là có chút xấu hổ:
"Anh thực đáng trách, ở chỗ này làm em như vậy, Nhan Nghiên sẽ cười và trách em là chiếm dụng phòng công!"
"Tiêu Tiêu, em nghĩ nhiều rồi, Nhan Nghiên sao có thể cười em cơ chứ? Các em đều là vợ anh, đều là người một nhà, có cái gì mà cười cơ chứ!"
Tôi thấy nàng ngại ngùng, vội và nói.
"Nhưng như vậy thì cũng rất ngại..."
Diệp Tiêu Tiêu nhỏ giọng nói.
"Nếu như vậy, vậy thì anh nói cho em biết một bí mật!"
Tôi nằm kề sát vào tai Diệp Tiêu Tiêu, nói nhỏ:
"…"
"Ngủ cùng một giường?"
Diệp Tiêu Tiêu kinh hô:
"Tại sao anh có thể hoang dâm như vậy!"
"Hắc hắc, đông người thì mới làm tăng tình cảm của mình!"
Tôi cười nói:
"Sau này em cũng như vậy mà thôi!"
"Em không cùng anh hoang đường như vậy đâu!"
Diệp Tiêu Tiêu liếc mắt một cái, lập tức lắc đầu.
"Điều này không phải do em, em sẽ được người khác chiếu cố đặc thù!"
Tôi nhéo nhéo bộ ngực Diệp Tiêu Tiêu nói.
"A!"
Diệp Tiêu Tiêu duyên dáng kêu to một tiếng:
"Đừng làm loạn nữa, mau ôm em vào phòng ngủ, chẳng nhẽ chúng ta ngủ ở chỗ này!"
Tôi cười hắc hắc, ôm Diệp Tiêu Tiêu đi vào một gian phòng.
"Lão công, em có thể nói với anh một chuyện không?"
Diệp Tiêu Tiêu do dự một chút, nhưng vẫn mở miệng nói.
"Chuyện gì vậy?"
Tôi cười:
"Tiêu Tiêu, bằng vào quan hệ của chúng ta, mà phải khách khí như vậy sao, em có việc gì cứ nói đi! Nhớ kỹ, em là lão bà của anh, quan hệ giữa chúng ta là bình đẳng!"
Diệp Tiêu Tiêu cũng cười, có thể nhận ra, nàng rất vui vẻ:
"Kỳ thực lúc nãy ở trên đường em đã nghĩ tới, nhưng không biết mở miệng như thế nào."
"Tiêu Tiêu, có chuyện gì em nói đi, tại sao lại ấp úng như vậy, định làm cho anh tức giận hay sao!"
"Là chuyện này... "
Diệp Tiêu Tiêu thấy tôi vô cùng chú ý tới nàng, sau đó mới lên tiếng:
"Em định mang anh và Tiểu Diệp Tử về nhà gặp cha mẹ em..."
"Cái gì? Em nói là gặp bác Diệp?"
Tôi sửng sốt, không nghĩ tới Diệp Tiêu Tiêu lại nói chuyện này!
"Sao vậy? Lão công, nếu như anh thấy khó, thì thôi vậy!"
Diệp Tiêu Tiêu thấy tôi giật mình, cho là tôi không muốn!
"Không phải, anh chỉ kinh ngạc, tại sao em lại có ý nghĩ này, ha hả, anh muốn còn không được nữa là!"
Tôi vội vàng giải thích.
"Kỳ thực, em đã nói với cha mẹ em là, Tiểu Diệp Tử là con nuôi, nhưng càng lớn, thần thái và cử chỉ của Tiểu Diệp Tử càng giống em, hơn nữa tình cảm của em với nó thân mật như vậy, thì đương nhiên không phải là con nuôi! Cha mẹ em chắc cũng nhận ra, chuyện Tiểu Diệp Tử là con của em, chẳng qua họ chỉ cho em thể diện, không vạch trần mà thôi!"
Diệp Tiêu Tiêu bất đắc dĩ nói:
"Em không muốn để họ nghi ngờ nữa, dù sao Tiểu Diệp Tử cũng là cháu ngoại của họ, em muốn anh về cùng với em, nói rõ chuyện chúng mình, không làm mọi chuyện phúc tạp thêm nữa!"

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #536


Báo Lỗi Truyện
Chương 536/630