Chương 497: Hạ dược (1)


"đều là người một nhà, khách khí cái gì, mau uống đi, uống xong cha mới yên tâm về phòng ngủ."
Mạnh Xuyên giơ ngón lên nói.
Tôi bây giờ đúng là mong hắn rời đi, cũng không thoái thác, tiếp nhận chén nước uống một hơi cạn sạch nói:
"Nhạc phụ, người mau đi nghỉ ngơi đi!"
"A! được được, không quấy rầy thế giới riêng của hai đứa, ha ha, ha ha!"
Mạnh Xuyên bỗng nhiên vui vẻ vô cùng, bước ra khỏi phòng.
??
Có nhầm không vậy, chạy tới đây chỉ để tôi uống nước thôi sao? Tôi nhìn lướt qua chén nước trên bàn, đột nhiên thấy người nóng ran lên…
Mạnh Xuyên vừa đi vừa hát vui vẻ. Hắc hắc, lão Mạnh ta thực sáng suốt, cho nhiều thuốc như vậy, không sinh cho ta một đứa cháu mới là lạ! Chỉ là làm khó Thanh Thanh, nhưng mà như vậy thì tốt hơn cho nó!
Mạnh Xuyên vừa hát nho nhỏ vừa đi trở về phòng, nỗi bực dọc do bị cha mắng cũng tan biến hết!
Tôi chỉ cảm thấy dục vọng cả người đạt tới cực điểm, đây là cảm giác tôi chưa từng trải qua. Không có lý nào như vậy chứ, a, chén nước…Trời ạ! Mạnh Xuyên, ông dám hại lão tử!
Tôi hiện tại đã tin là mình bị người ta hạ độc, nên vội vàng vận loại công lực đã làm cho Tô Dĩnh Tư tiết thân, Tiêu Nha Tử dạy cho tôi pháp môn hóa giải, thế nhưng giống như đá chìm đáy biển, không chút hiệu quả nào.
Hình như cái này không phải là dâm dược, Mạnh Xuyên lúc này đang nghĩ, cho dù võ công của hắn có cao cường, nhưng thuốc tráng dương sao có thể hóa giải đây?
Đây chính là loại công nghệ cao, lấy hổ tiên, lộ nhung kết hợp với các loại thảo dược tinh hoa chế biến mà thành.
"Thanh Thanh, chúng ta…"
Tôi mới nói được như vậy thì y phục trên người đã tung bay, chỉ còn mặc một cái nội khố.
"Chờ một chút…em đi tắm…"
Mạnh Thanh Thanh lâm trận rút lui, hoang mang rối loạn vội vàng chạy vào bên trong toilet, đánh răng rửa mặt.
"Chúng ta cùng nhau tắm nha!"
Tôi cố nén dục hỏa trên người, chạy theo Thanh Thanh vào trong, ôm lấy nàng từ phía sau.
"Ai nha, mau buông ra, đáng ghét!"
Mạnh Thanh Thanh duyên dáng gọi to nói:
"Em đang đánh răng, anh xem, vẫn còn dính bọt này!"
"Em không phải muốn tắm sao, anh giúp em em cởi quần áo!"
Nói xong, tôi bắt đầu lục lọi trên người nàng.
"Em…em không muốn…"
Mạnh Thanh Thanh vội vã đè tay tôi xuống, không phải là nàng không muốn, mà là không thể muốn được!
Tôi nào để cho Mạnh Thanh Thanh phản kháng, không đợi nàng nói hết lời, cái miệng nhỏ nhắn đã bị tôi hôn lên, kem đánh răng dính đầy ra ngoài.
"Em còn chưa súc miệng, anh muốn làm gì đó?"
Mạnh Thanh Thanh ô ô không rõ nói.
"không có chuyện gì, chúng ta cùng nhau súc miệng là được!"
Toi nói xong, bàn tay dâm dục lại bắt đầu lục lọi trên người nàng, Mạnh Thanh Thanh cố gắng đè tay tôi xuống, thế nhưng nàng đâu phải đối thủ của tôi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Chưa tới vài động tác, đai lưng cuuar nàng đã bị vứt sang một bên, cái quần jean từ trên người rơi xuống, cả người nàng hiện tại đã trần truồng, hai tay ôm chặt lấy tôi, cái lưỡi nhiệt tình đáp lại.
Tôi sờ qua nội khố của nàng, thì thấy bộ vị này mềm mại dị thường, a? Dường như có cái gì không đúng? Cảm giác tại sao lại kém như vậy?
Tôi kì quái lại ở phía trên xoa bóp vài cái khiến cho Mạnh Thanh Thanh thở gấp liên tục. Băng vệ sinh! Một danh từ xẹt qua đầu tôi, sao lại như vậy chứ?
"Đừng làm nữa, khiến người ta thật khó chịu…"
Mạnh Thanh Thanh thừa dịp tôi kinh ngạc giãy ra, sau đó có chút hổ thẹn nói:
"Em đang định tắm, nhưng hiện giờ mới nhớ ra chuyện này…"
Tôi dở khóc dở cười, lại là như vậy! Đúng là trời hại tôi rồi!
Mà Mạnh Thanh Thanh tuy rằng đã cùng tôi làm một lần, nhưng với chuyện nam nữ thì chỉ có kiến thức nửa vời. Lúc này nàng cảm thấy có cái gì đó cứng rắn chạm vào hạ bộ, Mạnh Thanh Thanh sửng sốt, không tự chủ được dùng tay đẩy nó ra, thế là thành ra chạm vào
Nàng chẳng biết là vật gì, vội vã buông ra nũng nịu mắng: "Sắc lang!"
Tôi bất đắc dĩ, đành không nói gì!
"Được rồi, Lưu Lỗi."
Mạnh Thanh Thanh thấy tôi như vậy còn tưởng rằng tôi thất vọng rồi, vì vậy an ủi:
"Mấy ngày nữa…a, ba ngày nữa, đến lúc đó em đưa tất cả cho anh được không?"
"Thế nhưng hiện tại anh…"
Tôi chỉ chỉ tiểu huynh đệ nói:
"Thanh Thanh, thế nhưng anh không chờ được, nếu như một lát nữa, thì anh sẽ bị dục hỏa thiêu đốt mà chết!"
"Nào có nghiêm trọng như vậy, anh coi em là thiếu nữ vô tri à, người ta lúc nãy cũng bị anh nghịch nửa vời, bây giờ cũng phải nhịn..."
Mạnh Thanh Thanh liếc mắt nhìn tôi nói, bỗng nhiên cảm giác mình nói rất mập mờ, nhất thời trên mặt nóng rần lên.
"Thế nhưng anh lại không giống như vậy, anh…anh bị ba em hạ dược rồi!"
Tôi giống như cung đã lên dây, không thể không bắn!
"A!"
Mạnh Thanh Thanh sửng sốt nói:
"Tại sao cha em lại hạ dược anh? Mà hạ dược gì?"
"Anh cũng không biết, sau khi anh uống xong chén nước kia, thì cả người khô nóng, phía dưới thì cứng rắn vô cùng…"
Tôi nói xong lại thúc vào vào hạ thể của Mạnh Thanh Thanh một cái.(héhéhé! Tự sướng ku đi! Tự sướng ku đi!).

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #497


Báo Lỗi Truyện
Chương 497/630