Chương 493: Gặp mặt Mạnh Thanh Thanh


"600 triệu? Có chút đắt tiền. nhưng lấy ra cho tôi xem một chút."
600 triệu đối với tôi chỉ là một chữ số, chứ không có cảm giác gì cả.
Có chút đắt tiền ? Ông chủ cả kinh, người này khẩu khí đúng là quá lớn, 600 triệu mà chỉ là
"Có chút đắt tiền" !
"Ngài chờ một chút".
Lúc này chúng tôi đã đi tới phòng khách quý ở tầng 2, ngoài cửa có 4 nhân viên bảo vệ đang đứng, hình như là để bảo vệ an toàn.
Ông chủ chuyển than ra ngoài, ta ngồi trong phòng đợi một lát, Lúc sau đã thấy ông ta trở về, trong tay cầm một cái hộp màu đen, chất liệu vô cùng tốt.
"Đây là chiếc nhẫn được chế tạo từ thế kỷ 18- ái tình chi tâm, do châu Bảo đại sư Hoắc Đức Hoa (Howard) chế tạo, cuối thế kỷ 18 được tấn hiến cho Từ Hi thái hậu, nhưng sau đó lại rơi vào tay một người Anh, mãi cho đến hai năm trước, công ty của chúng tôi mới từ con đường đặc thù lấy được …."
Ông chủ nói
Tôi đường nhiên là mặc kệ hán từ con đường đặc thù nào lấy được, chỉ cần lấy chiếc hộp, bên trong là một chiếc nhẫn được chế tạo hoàn toàn bằng vàng nhưng lại không có chút tục khí nào.
Bên trên có khảm một viên ngọc màu lam, tỏa ra quang mang màu tím.
Ta cẩn thận cầm ở trong tay, bên trên mặt chiếc nhẫn có khắc dòng chữ LOVE FOREVER, còn có Hoắc Đức Hoa (Howard). Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Tôi mua"
Tôi không nói thêm gì, một lễ vật như vầy thì Mạnh Thanh Thanh chắc chắn sẽ yêu thích, đồng thời lấy luôn chi phiếu đưa cho ông chủ.
Ông chủ này kinh ngạc, nói mua là mua ngay? Ngay cả giá cũng không mặc cả? Nhưng má hắn không phần ứng gì, lập tức đi làm thủ tục.
Chỉ chốc lát sau, ông ta đã trở lại, đem hóa đơng và thể khách quý đưa cho tôi, tôi tùy ý nhìn một chút sau đó đút ngay vào trong túi, cười cười nói:
"Tôi rất thích cửa hàng cùa ông khi nào rảnh rỗi sẽ ghé"
"Hoan nghênh, hoan ngênh"
Ông chủ cười cười tiễn tôi ra ngoài, sau đó rốt cục thử dài một hơi
Chiếc nhẫn ái tình chi tâm này là một công ty của Anh thu được, nhưng trong một lần triễn lãm lại bụ Phi Yến môn dung thủ đoạn nào đó lấy được.
Sau này có người nào đó để lột ra ngoài, công ty người ta sang đòi lại.
Nếu như người này trả giá một hai câu, thì hắn cũng chấp nhận bán ra ngoài, nhưng lại cứ vậy mua luôn!
….
"Lưu Lỗi, anh đang ở đâu? Ông của em muốn tới quán café Côn Lôn sơn gặp mặt, hôm nay chin giờ rưỡi, ở đó không có phòng riêng, chỉ ngồu ở đại sảnh, anh thấy là có thể nhìn thấy em, nhưng anh nhất định phải tới đó!"
Mạnh Thanh Thanh lo lắng nói.
Chợt nghe bên ngoài có người hô:
"Tiểu thư, cô ở trong đó có chuyện gì không? Tại sao lại rửa tay mà lâu như vậy?"
"Tôi không sao, các người cứ đi đi, hôm nay là ngày gặp mặt, tất nhiên là tôi phải trang điểm cho kỹ một chút!"
Mạnh Thanh Thanh quay ra ngoài cửa toilet nói.
"D(ược rồi Lưu Lỗi, em chỉ thừa dịp đi WC gọi điện thoại cho anh, cha em đang giám thị em. Anh đừng có mà không tới đó!"
"Được rồi Thanh Thanh, em không tin anh hay sao? Con người của anh rất hay nói chữ tín."
Trong long tôi nghĩ, hôm nay là ngày gặp mặt của tôi, thì sao tôi có thể không đi được, kỳ thực đêm qua tại Lưu Chấn Hải đã gọi điện thoại thông báo địa điểm và thời gian gặp mặt cho tôi rồi.
Mạnh Thanh THanh cúp điện thoại, đắc ý nhìn thoáng qua trang phục của mình bây giờ, vốn đầu tóc chỉnh tề thì bị nàng làm thành một cái đầu nhím, trên mặt còn bôi đầy phấn trang điểm màu xanh, đeo hai cái vòng tai thực to.
Mạnh Thanh Thanh cười lạnh một tiếng, để xem đối phương đánh giá nàng như thế nào!
Mạnh XUyên đang đứng ngoài cửa thấy Mạnh Thanh Thanh đi tới lại càng hoảng sợ nói:
"Thanh Thanh con trang điểm kiểu gì vậy, mau đi thay đổi đi!"
"Thay cái gì? Con lại cảm thấy rất tốt, hơn nữa nếu như hóa trang thì không kịp rồi!"
Mạnh Thanh Thanh khóe miệng mỉm cười. nàng canh thời gian đúng là vừa khớp.
Mạnh XUyên bất đắc dĩ lắc đầu. Lúcn ày Lưu CHấn Hải và Mạnh Như Tùng đi tới, Mạnh CXUyên có chút xấu hổ nhìn bọn họ nói:
"Bác Lưu, cha, thật ngại quá, Thanh Thanh nó…."
"D(ứa nhỏ này, sao lại bốc đồng như vậy!"
Mạnh Như TÙng trên mặt có chút xấu hổ, dù sao thì ông bạn mình, lại là thong giá với nhau ở đây, Mạnh Thanh Thanh làm như vậy, đúng là có chút khó nói.
"Haha! Rất tốt, rất tốt!"
Lưu Chấn Hải đột nhiên nói:
"Đứa cháu trai của tôi rất thích con gái có tính cách, những người bình thường thì nó không vừa mắt đâu!"
"A? Thật không?"
Mạnh Xuyên lúc này rốt cục thở phào nhẹ nhỏm, nếu như thong gia người ta không nói gì, thì mình làm sao phải lo lắng, vì vậy nói:
"D(úng vậy, Thanh Thanh rất có cá tính."
Có cá tính? Lưu CHấn Hải làm sao không nhận ra Mạnh THanh THanh này phản đối việc hôn nhan này, thế nhưng hắn đối với cháu trai của mình cũng rất có long tin nên cũng mặc kệ.
Mạnh gia xuất môn đương nhiên là phải đặc biệt.
Mạnh Thanh Thanh và Mạnh Xuyên ngồi trong một chiếc Roll-Royce SilvSeraph, mà Lưu CHấn Hải và Mạnh Như TÙng ngồi ở trong một chiếc Luxury Nurse theo ở phía sau.
QUán café Côn Lôn sơn bình thường cũng không thiếu người giàu nhưng hiện giờ lại có một chiếc Roll-Royce "Ngân sắc thiên sứ" thì làm sao cho bảo vệ ở cửa sửng sốt, quản lý nhà hang thấy là Mạnh gia tới, vộ vàng tiếng ra nghênh tiếp.
D(oàn người Mạnh XUyên tới hơi sớm, lúc này mới chỉ là 9h10p Lưu CHấn Hải nhìn đồng hồ, gọi điện thoại cho tôi, lúc này tôi đang trong khách sạn xem báo, thấy vậy bèn đi thay quần áo.
Quản lý nhà hang dẫn đoàn người Mạnh Xuyên tới một vị trí tốt nhất, sua đó cung kính lui xuống, Mạnh Thanh Thanh trong long bắt đầu bối rối, lien tiếp nhìn ra phương hướng ngoài cửa, trong long bắt đầu cầu nguyện a di đà phật, mong cho tôi đi vào.
D(ợi nữa ngàu, Mạnh Thanh Thanh lo lắng không nhịn được nữa mượn lý do đi tới toilet, nàng không dám gọi điện thoại cho tôi bởi vì Mạnh Xuyên để phòng ngừa nàng chạy trốn, cố ý an bài một đám người hầu nữ đi cùng nàng.
Mạnh Thanh Thanh lấy điện thoại di động ra, gửi cho tôi một tin nhắn là tại sao tôi còn chưa tới, nếu không thì người khác tới trước mất.
Tôi trả lời nàng là lập tức tới ngay, Mạnh Thanh Thanh lúc này mới an tâm trở lại chỗ ngồi.
Đúng 9h30 tôi xuất hiện ở cửa quán café Côn Lôn sơn, tôi không có thói quen tới trễ, cũng không có thói quen tới sớn.
"Tiên sinh, xin hỏi mấy vị?" Tôi đi bộ tới, đương nhiên là không có đãi ngộ như đoàn người Mạnh XUyên, là có người tới đón rồi.
"Tôi đến tìm người" Tôi nhìn chung quanh phòng khách một chút, thì thấy Lưu Chấn Hãi và Mạnh Như Tùng, sau đó bước nhanh tới.
Mạnh Thanh Thanh nhìn thấy tôi, tất nhiên là vui mừng. Trong khi đó sắc mặt của Mạnh XUyên sầm xuống, hắn không nghĩ tới là Mạnh Thanh Thanh lại gọi tôi tới.
Lúc này Mạnh XUyên bởi vì tức giẫn cùng bỏ qua chuyện Mạnh Như Tùng và Lưu CHấn Hải đang cười cười. Mạnh Xuyên trợn mắt nhìn tôi có chút tức giận nói: "Câu tới nơi này làm gì?"
Mạnh Thanh Thanh thấy tôi tới trong long lập tức an tâm, đứng dậy, chạy đến bên cạnh, như con chim nhỏ nép vào trong long của tôi, sau đó nhìn Mạnh Như Tùng nói:"Ông, đây là bạn trai của cháu, Lưu Lỗi."
Lúc này đến phiêm Mạnh Như Tùng và Lưu CHấn Hải vô cùng kinh ngạc, hai lão đầu này đều cả kinh há to miệng, trợn mắt nhìn chúng tôi không nói nên lời.
Mạnh Thanh Thanh cho rằng ông mình là tức giận vươn cổ lên nói: "Ông, tự do yếu thương ông không được càn thiệp vào chuyện của cháy!"
"Tự do yêu thương? Tốt , tốt, ông không can thiệp…." Mạnh Như Tùng tròng mắt tý nữa thì văng ra, vun vào không được, can thiệp làm cái gì?
Mạnh Thanh Thanh thấy ông mình nói liện tục ba chứ tốt, còn tưởng rằng ông mình bị chọc tức, nên cũng không dám nói gì.
Tôi thấy Mạnh Thanh Thanh ăn mặc trang phục kỳ quái, thì có chút không hiểu, những cô gái bên cạnh tôi toàn là những tiểu thư khuê các, còn chua thấy ai ăn mặc như vậy. Mạnh Thanh Thanh mặc kiểu này vừa có chút bướng bỉnh lại vừa có chút xinh đẹp, trng nhất thời làm tôi ngẩn ngơ.
"Thanh Thanh, em hôm nay rất đẹp" Tôi cười nhìn Mạnh Thanh Thanh nói.

"Thật không?" Mạnh Thanh Thanh ngại quá cúi đầu, đỏ mặt nhăn nhó nói.
L6u Chấn Hải nghe thấy tôi nói vâu này, đắc ý nhìn Mạnh Như Tùng liếc mắt, ý của ánh mắt này chính là, ông thấy tôi nói không sai chứ, cháu trai của tôi nhất định thích trang phục của cháu gái ông!
Thế nhưng Mạnh Xuyên lại đang tức giận tới mức sôi lên, thấy tôi và Mạnh Thanh Thanh dám ở chỗ này liếc mắt đưa tình, coi hắn như không tồn tại thì nổi giận: "Tiểu tử, cậu rốt cuộc tới làm gì, không biết hôm nay Thanh Thanh phải gặp mặt một người khác hay sao?"
"Cháu biết, vậy nên hôm nay cháu mới tới đây, hôm nay cháu với Thanh Thanh gặp mặt!" Tôi nói ra câu này, bao gồm cả Mạnh Như TÙng và Lưu CHấn Hải đều nở nụ cười, hai người bọn họ đều là lãu nhan thành tinh, đương nhiên là nhìn ra chuyện gì nên hứng thú thì nhìn sự tình phát triển.
"Cậu!" Mạnh Xuyên nghe tôi nói như vậy, càng thêm tức giận, liếc mắt nhìn con gái rèn sắt không thành thép của mình, trng long thầm than, đúng là con gái đại bất trung.
"Nhạc phụ đại nhân, ngài đừng có nóng giận" Tôi cười nói.
"Ai là nhạc phụ của cậu?" Mạnh Xuyên hừ nói.
"bây giờ không phải nhưng một lát nữa thì phải!" Tôi nói một câu hai nghĩa.
"Hừ! Cậu đừng mơ, Thanh Thanh đã được gả cho người khác rồi!" Mạnh Xuyên nói.
"Người khác?" Tôi dở khóc dở cười, lẽ nào còn có người nữa? Hiển nhiên là không phải. Chỉ có Mạnh XUyên không biết mà thôi, nên tôi dõng dọc nói "Nhạc phụ.. A, bác Mạnh, bác cũng nhìn thấy, quan hệ giữa cháu với Thanh Thanh đã như thế này rồi, nàng đã là nữ nhân của cháu, cháu không cho phép nàng cưới người khác."
Mạnh Thanh Thanh nghe tôi nói như thế trên mặt hồng đến độ muốn chảy ra, nhưng mà vẫn nhìn tôi cỗ vũ, bởi vì … nàng đúng là muốn kết quả này.
Mạnh Xuên nghe tôi nói như vậy, thì khuôn mặt tái đi, tức giận chỉ vào Mạnh Thanh Thanh mắng: "con đúng là không biết hỗ thẹn, thể diện của gia đình đã bị con làm hỏng hết rồi!"
"ba!" Một cái tát đánh vào trên mặt Mạnh Xuyên, Mạnh Xuyên ngạc nhiên nhìn lão gia tử của mình, cha mình làm gì vậy? Chẳng lẽ mình dạy con gái cũng là sai?
Mạnh Xuyên còn muốn nói, chợt nghe Mạnh Như Tùng khiển trách: "Mày mới làm mất thể diện, làm trò trước mặt thong gia, vậy còn ra thể thống gì nữa!"
"Dạ, cha, con sai rồi" Mạnh Xuyên từ nhỏ đã không dám trái ý của Mạnh Như Tùng, nên đành chấp nhận kết hôn cùng với một nữ nhân không yêu. Lúc này Mạnh Xuyên cúi đầu, giống như một người đã làm sai, đợi Mạnh Như Tùng răn dạy.
"D(ược rồi được rồi, mắng một hai câu là được rồi, cũng tại thằng nhóc này vô thanh vô tức đoạt cháu gái của ông tới tay!" Lưu Chấn Hải nhìn Mạnh Như Tùng khoát tay áo nói.
Mạnh Xuyên nghe được Lưu Chấn Hải nói như thế, còn tưởng rằng hắn đang nói mát mình, không khỏi xấu hổ, hận không thể tìm một cái lỗ nào đó tiến vào. Nhưng mà câu nói tiếp theo của Mạnh Như Tùng lại làm cho hắn như lọt vào sương mù!

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #493


Báo Lỗi Truyện
Chương 493/630