Chương 404: Hủy bỏ tư cách.


Đinh Văn Phong dưới sự khuyên nhủ của tôi thì bỏ qua ý niệm thi đấu, nhưng luôn miệng dặn dò tôi. Tôi cũng không để ý, chỉ là một cuộc tranh tài mà thôi, lấy thân thủ của tôi, còn sợ gì hắn chứ!
Lúc tôi tới phòng thay quần áo, thì thấy Dương Uy đã chuẩn bị xong, đang phì phèo thuốc lá, lúc ấy tôi đã cảm thấy có chút kỳ quái, chẳng lẽ hắn biết trước lịch thi đấu? Nhưng mà tôi cũng không suy nghĩ nhiều như vậy.
Lúc tôi mới thay xong y phục, thì Dương Uy đã ra sân, hắn hưng phấn nhảy nhót như thỏ, nhìn tôi mà hai mắt tỏa sáng. Giờ mới hiểu tại sao những người thi đấu quyền anh hưng phấn, vì thị giác của họ có vấn đề!
"Mày đừng có nhảy nữa được không?"
Tôi đứng ở trên sân, nhìn Dương Uy nói.
"Lưu Lỗi, mày đừng trách tao lòng dạ độc ác!"
Dương Uy hung hăng nói xong câu đó, hướng tôi lao đến.
Lòng dạ độc ác? Câu này làm tôi không hiểu, tôi với hắn có thâm cừu đại hận gì sao, dường như tôi đâu có động chạm gì tới hắn?
Đang suy nghĩ, Dương Uy đã đến gần, một quyền đấm về phía cổ của tôi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Cổ là bộ vị trọng yếu nhất của con người, xem ra Dương Uy đã hạ tử thủ, trong lòng không khỏi có chút tức giận. Tôi tránh thoát một kích của hắn, nhảy ra phía sau nói:
"Mày có ý gì?"
"Có ý gì? Hừ hừ. Sự xuất hiện của mày phá hoại chuyện tốt của tao! Cho nên mày phải chết!"
Dương Uy nhìn tôi trừng trừng nói. Sau đó tiếp tục đấm tới.
"Chậm đã!"
Tôi vội vàng bảo dừng lại, nói:
"Mày trước tiên nói rõ ràng, tao gây sự với mày chuyện gì?"
Mặc dù tôi không sợ hắn, nhưng tự nhiên có một địch nhân không hiểu từ đâu nhảy ra, nên không thích.
"Mày làm cái gì mày còn không rõ hay sao? Tự nhiên nhận một người thân thích, vậy mà còn ở chỗ này làm bộ vô tội?"
Dương Uy cười lạnh nói.
Tự nhiên có thân thích? Tôi đâu nhận ai đâu? Tôi càng thêm không hiểu Dương Uy đang nói cái gì, nhưng mà tôi còn chưa kịp đặt câu hỏi, Dương Uy lại đấm tới.
Bởi vì tôi còn có chuyện muốn hỏi hắn, cho nên không xuất thủ, tiếp tục tránh né nói:
"Mày đang nói cái gì vậy? Mày rốt cuộc là ai?"
"Tôi là ai mày không biết hay sao? Ông ngoại của tao là Lưu Chấn Hải, cũng chính là ông họ mà máy mới nhận!"
Dương Uy quát to:
"Thiên đường có lối mày không đi không đi, Địa Ngục không cửa mày lại tới, sự tranh đấu trong đại gia tộc, không phải loại tiểu nhân như mày có thể tham gia vào ! Để mạng lại!"
Dương Uy? Tôi nhớ Lưu Chấn Hải có một cháu ngoại là Dương Khai Xa, bị tôi đánh cho tàn phế, mà tên Dương Uy này lại từ đâu nhảy ra ? Mẹ kiếp, chẳng nhẽ cứ để hắn dây dưa mãi!
"Vậy thì tao với mày cũng là anh em họ, đều là người mình, có gì từ từ nói!"
Tôi cũng không muốn Lưu Chấn Hải giận dữ nên nói như vậy.
"Người mình? Đúng vậy, mày kế thừa gia nghiệp Lưu gia, trong khi tao lại không chiếm được gì! Nhưng mà mày yên tâm, qua hôm nay, thì gia sản Lưu gia kiểu gì cũng vào trong tay của tao!"
Dương Uy nổi điên lại lao vào tôi.
Ý nghĩ của tôi lúc này chính là, người này bị tẩu hỏa nhập ma. Tôi lắc đầu. Không muốn tiếp tục cùng hắn dây dưa nữ, cứ loại hắn ra rồi nói sau!
Tôi đưa tay ra, đang định xuất thủ, thì không biết Dương Uy từ chỗ nào lấy ra một thanh chủy thủ hàn quang lóng lánh đâm tới người của tôi!
Trong lòng tôi giận dữ, chuyện này rõ ràng là muốn dồn tôi vào chỗ chết! Vốn tôi chỉ cho là hắn nói nhảm, để đề cao tinh thần, không nghĩ hắn hạ sát thủ thật!
Trong lòng tôi bùng lên một cỗ lửa giận, túm lấy tay của Dương Uy, đâm ngược trở lại, Dương Uy hét thảm lên một tiếng, nga xuống sàn, máu tươi chảy ra lênh láng.
Ban tổ chức vội vàng bảo dừng lại, sai mấy người lôi Dương Uy xuống. Sau đó lại có mấy người lên hỏi tôi là tại sao dùng chủy thủy đâm Dương Uy, tôi giải thích hồi lâu là Dương Uy chủ động đâm tôi. Nhưng mà mấy người kia đâu có biết Dương Uy rút chủy thủ. Hơn nữa động tác của tôi quá nhanh, nên không ai phát hiện ra.
Tôi cũng lười giải thích, đâm thì đã đâm rồi, Ban tổ chức loại bỏ tư cách của tôi vì sử dụng vũ khí trong khi thi đấu.
Sau khi tôi đem chuyện này nói cho Đinh Văn Phong, hắn chỉ cười cười khuyên tôi nói:
"Bỏ đi, coi như tới du lịch!"
"Cậu tin tôi không chủ động đâm hắn ?"
Tôi kỳ quái nhìn Đinh Văn Phong, tôi tự tin trong lúc đó không có ai nhìn thấy chuyện của này.
"Cách làm người của cậu tôi rất rõ ràng, huống chi cái tên Dương Uy kia là ai, thì tôi cũng biết."
Đinh Văn Phong nói.
Tôi cảm kích nhìn Đinh Văn Phong một cái, bởi vì lúc ấy tôi vọng động, nên bị hủy bỏ tư cách thi đấu, Đinh Văn Phong chẳng những không oán trách, mà còn hết sức tín nhiệm.
Bởi vì vé máy bay là loại khứ hồi, nên tôi và Đinh Văn Phong còn ở lại nơi này mấy hôm. Về chuyện tình của Dương Uy, tôi gọi một cú điện thoại cho Lưu Chấn Hải, Lưu Chấn Hải chỉ than thở không có nói gì, tôi cũng biết rõ, dù sao đây cũng là chuyện nhà, nên cũng ngại nói ra ngoài!
Tôi mặc dù đối với tài sản Lưu gia không có hứng thú, nhưng mà giao cho Dương Uy thì không yên lòng chút nào! Những thứ này dù sao cũng là của Lưu Duyệt.
Chuyện này cứ qua đi, tôi cùng Đinh Văn Phong cũng không có việc gì làm. Khi tôi đề nghị đi bác sĩ, người này sống chết cũng không chịu, với lại mấy ngày hôm nay, thức ăn đều được kiểm tra là chín mới cho lên miệng.
Buổi chiều, tôi và Đinh Văn Phong ngồi trong khách sạn xem tivi, do không hiểu Tiếng Nhật, lên Đinh Văn Phong chuyển kênh liên tục, khi tới một kênh có tiếng rên ư ử, Đinh Văn Phong vỗ đùi kêu lên:
"Cái này tôi có thể hiểu!"
Không có cách nào khác, tôi đành ngồi cùng hắn xem, mấy ngày nay tôi không gần nữ sắc, xem loại phim này mà không phát tiết được nên cũng tương đối khó chịu. Trong lúc tôi đi tới WC, thì điện thoại vang lên.
Tôi vốn tưởng rằng một trong những vị lão bà của tôi gọi tới, nhưng không ngờ lại là một thanh âm khác!

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #404


Báo Lỗi Truyện
Chương 404/630