Chương 392: Gián điệp Thương nghiệp


Tập đoàn Thế Kỷ Mới lập nghiệp nhờ hệ thống phân việt văn tự, giờ phát triển sang lĩnh vực ngữ âm cũng là hợp lý, tuy rằng nó không giống như động cơ, nhưng thị trường lại tiềm năng, nên toàn một lãnh đạo trong tập đoàn đều đồng ý.
Giữa lúc tôi và Sở Cao đang nghiên cứu những vấn đề chi tiết hơn, thì từ bên ngoài phòng, có tiếng gõ cửa.
"Vào đi!"
Sở Cao nhìn tôi nói.
Tuy rằng trên danh nghĩa tôi chỉ là cố vấn của tập đoàn, nhưng mà các lãnh đao cấp trong tập đoàn đều biết, hễ cứ vấn đề nào quan trọng, thì Sở Cao đều trưng cầu ý kiến của tôi. Tuy rằng bọn họ không biết thân phận thực sự của tôi, nhưng họ đều cung kính giống y như Sở Cao.
Người mà tổng giám đốc phải trưng cầu ý kiến, người khác không coi trọng sao được?
"Báo cáo Sở tổng, lưu tổng giám, phòng bảo vệ chúng tôi vừa bắt được một tên trộm, lúc đó nàng đang ở trong phòng máy tính sao chép văn kiện, tôi hoài nghi đây là gián điệp thương nghiệp!"
Người bước vào là đội trưởng đội bảo vệ.
Hiện giờ trong tập đoàn đã thành thói quen, khi có mặt tôi, thì mọi người báo cáo công việc đều nhắc Sở Cao trước, sau đó là tới tôi, biểu thị sự tôn trọng, mà từ cố vấn, đã chuyển sang thành tổng giám.
Sở Cao nhìn tôi một cái, tiểu tử này tuy rằng mấy tháng nay năng lực thương nghiệp đề cao không ít, cách xử sự cũng lão luyện hơn nhiều, thế nhưng gián điệp thương nghiệp khác với trộm vặt, hắn không biết xử trí như thế nào.
Thấy Sở Cao nhìn tôi cầu cứu, tôi trầm ngâm một chút, sau đó nhìn đội trưởng đội bảo vệ, nói:
"Như vậy đi, đem đĩa mà nàng sao chép được để lại, sau đó chuyển giao cho bên tư pháp."
"Lưu tổng giám, thế nhưng nàng đem cái đĩa kia đặt ở... Chúng tôi..."
Đội trưởng đội bảo vệ ấp úng nói.
"Đặt ở chỗ nào thì chỉ cần lấy ra là được, có gì khó khăn hay sao!"
Sở Cao chiếm cũng lo lắng, nhìn Đội trưởng đội bảo vệ nói.
"Sở tổng, đội bảo vệ toàn là nam, nên ngại..."
Đội trưởng đội bảo vệ nói.
"Cái gì mà đều là nam? Lấy đồ thì cần gì phải phân biệt nam nữ!"
Sở Cao có chút không vui. Thấy nhân viên của mình ấp úng trước chủ tịch, Sở Cao nghĩ thật mất mặt. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Đúng vậy, nếu như người ta không phải là nữ, tôi cũng không có nhiều cố kỵ như vậy!"
Đội trưởng đội bảo vệ gật đầu nói.
Nghe đến đây, tôi mới chợt hiểu vài phần. Vừa định phất tay ngăn Sở Cao tiếp tục đặt câu hỏi, nhưng hắn đã nói:
"Rốt cuộc có chuyện gì vậy, anh không thấy các lãnh đạo đang họp ư! Anh giải thích cho rõ ràng, nếu không ngài mai đừng đi làm nữa!"
"Tôi..."
Đội trưởng đội bảo vệ là một quân nhân chuyển ngành, là người ở quê, thấy người ta nói muốn khai trừ mình, sợ tới mức đổ mồ hôi, bất chấp tất cả, lớn tiếng nói:
"Dạ, báo cáo Sở tổng, Lưu tổng giám, gián điệp kia là nữ, nàng đặt đồ ở ngực!"
Nói tới chữ ngực, mặt Đội trưởng đội bảo vệ đỏ bừng, những lãnh đạo trong phòng họp đều buồn cười, nhưng nhìn vẻ mặt không tốt của Sở, nên không dám cười ra tiếng.
Lúc này Sở Cao tức giận đầy mình, đây là thể loại gì, trước mặt hội nghị cấp cao mà lại dùng từ thô thục, nhất là lại có mặt của chủ tịch ở đây! Sở Cao nghĩ. Ngày hôm nay hắn như vậy, không cho hắn một cái giáo huấn thì không được rồi!
Mà tôi thấy đội trưởng này ngại ngùng như vậy, trong lòng buồn cười, lập tức cười thành tiếng, những vị lãnh đạo khác thấy vậy cũng bật cười!
Sở Cao nhìn thấy tôi không có ý trách cứ, tâm trạng cũng thoải mái, không còn tức giận nữa.
"Đi thôi, chúng ta đi xem nữ phi tặc này!"
Tôi cười đứng dậy nhìn Sở Cao và mọi người nói.
"Tôi và Lưu tổng giám ra đi xem, mọi người tiếp tục thảo luận đề tài vừa rồi!"
Sở Cao nhìn những người khác nói, sau đó theo tôi ra khỏi phòng họp.
"Mọi người nghĩ quan hệ của Lưu tổng giám và Sở tổng như thế nào?"
Giám đốc phụ trách đầu tư nhìn những người khác, nói.
"Còn có thể là quan hệ gì nữa? Đương nhiên là quan hệ cấp trên cấp dưới rồi!"
Giám đốc phụ trách nghiên cứu khoa học điển hình là một người nghiên cứu, không thèm để ý tới những việc thế tục này.
"Ông thì biết cái gì!"
Giám đốc nhân sự cười, dùng vẻ mặt khinh nhìn giám đốc nghiên cứu. Cô gái này duy nhất là nữ, vừa tốt nghiệp đại học, mọi người đối xử với nàng như em gái, nên cũng không tính toán với nàng chuyện gì cả.
Nhưng giám đốc nghiên cứu nghe thấy nàng nói như vậy, lập tức hỏi ngược lại:
"Vậy cô biết thì nói cho tôi nghe một chút!"
Nàng dùng đôi mắt mê người nhìn tất cả mọi người trong phòng họp, ai cũng giương mắt đợi đáp án của nàng. Cũng khó trách, Dương Mân còn ít tuổi như vậy, mà đã lên làm giám đốc nhân sự, đương nhiên phải có chút thủ đoạn. Đẹp, cũng là một lợi thế.
"Nói nhảm, các ông dùng đầu óc suy nghĩ một chút có được không!"
Dương Mân cố ý làm như lãnh đạo, hắng giọng một cái nói:
"Không biết các ông có phát hiện hay không, mỗi lần có quyết định trọng yếu gì, Sở tổng đều nhìn về phía Lưu tổng giám, khi Lưu tổng giám gật đầu, thì mới được thông qua, còn lắc đầu thì coi như bỏ xó!"
"Có đạo lý!"
Giám đốc quản lý thị trường gật đầu nói.
"Lưu tổng giám là tổng giám sát các hạng mục, đương nhiên phải trưng cầu ý kiến của ông ấy rồi!"
Giám đốc nghiên cứu trừng mắt nói:
"Trong tập đoàn của chúng ta, học thức của Lưu tổng giám không ai so sánh được, bộ phận nghiên cứu của chúng tôi đều tự xưng tiểu bối, gọi ông ấy là thầy! Các người cũng đừng xem thường những tiểu tử trong bộ phận này, lúc ra trường ai cũng mắt cao hơn đầu, người bình thường sao có thể khiến họ phục được, ngay cả tôi cũng chỉ miễn cưỡng quản lý họ mà thôi!"
"Hừ, ông không thấy hay sao, trong chúng ta ai dám cười, trông sắc mặt của Sở tổng khó coi như vậy, mà chỉ có mỗi Lưu tổng giám cười to. Hơn nữa khi thấy Lưu tổng giám cười, Sở tổng cũng cười theo, mọi người không thấy kỳ quái hay sao?"
Dương Mân không hổ là giám đốc nhân sự, nhanh mồm nhanh miệng, một bước cũng không chừa lại con đường cho người khác.

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #392


Báo Lỗi Truyện
Chương 392/630