Chương 382: Lưu Duyệt lúng túng


Lúc đoàn người chúng tôi lên gian phòng, thì Hứa Tuyết Quân đang gọi thức ăn, thấy chúng tôi nhiều người như vậy không khỏi có chút kỳ quái, vốn tưởng người đi nhầm phòng, nhưng khi nhìn đến thì lại thấy tôi cùng Hứa Nhị đi tới, nghi ngờ nói:
"Anh, bọn họ là..."
"Em à, đây đều là những em dâu..."
Hứa Nhị có chút lúng túng giải thích.
"A?"
Hứa Tuyết Quân há to miệng, mà người bán hàng đứng một bên cũng khiếp vía!
Người bán hàng thì kinh ngạc bởi trong lòng hắn nghĩ, không biết người này có bao nhiêu em trai! Nhưng mà Hứa Tuyết Quân lại biết, em dâu trong miệng Hứa Nhị chính là bạn gái của tôi!
Hứa Tuyết Quân nhìn thoáng qua những cô gái này, chỉ có Triệu Nhan Nghiên là nàng quen từ đầu, cho nên nhìn Triệu Nhan Nghiên gật đầu, nhưng lại sợ mình làm như vậy lạnh nhạt với những người khác, tiến lên nói:
"Chào…mọi người."
"Xin chào, tôi vẫn không hiểu vì sao lão công gấp gáp như vậy, hóa ra người mời khách là một đại mỹ nữ!"
Lưu Duyệt thoải mái nói. Ở đây chỉ có Lưu Duyệt là có năng lực xã giao, nên người nói đầu tiên cũng là nàng.
"A! Chị mới là người xinh đẹp!"
Hứa Tuyết Quân có chút không biết làm sao.
Nàng năm một, học buổi sáng, bình thường nhữn người khác đều là khóa trên, cho nên nàng đương nhiên cho Lưu Duyệt là bạn khóa trên, nên từ chị tự nhiên bật ra.
Nhưng mà Lưu Duyệt nghe xong thì lại cười cười nhìn tôi nói:
"Lão công. Tuyết quân gọi em là chị, thì có phải cũng là lão bà của anh rồi không?"
Triệu Nhan Nghiên, Trần Vi Nhi đám người nghe Lưu Duyệt nói như thế cũng cười lên, Hứa Tuyết Quân nhất thời lúng túng đỏ mặt, nàng lúc ấy cũng không nghĩ nhiều như vậy, bây giờ cẩn thận nghĩ lại.
Trong TV thường nói tới cảnh nam nhân thời xưa tam thê tứ thiếp, từ chị em thường được xưng hô trong đám người này, tự dưng mình lại nói ra một câu, làm người ta hiểu lầm!
"Tôi... Tôi với bạn học Lưu Lỗi không có gì đâu..."
Hứa Tuyết Quân cuống quít giải thích.
Nhưng mà nàng càng giải thích, mặt càng đỏ. Thật ra thì Hứa Tuyết Quân đối với người con trai trợ giúp mình này cũng có hảo cảm, nhưng khi biết hắn có bạn gái rồi thì không nhắc tới nữa. Hôm nay lại bị người khác vạch trần, thì đương nhiên là lúng túng rồi.
"Mà cả có chuyện gì, chúng tôi cũng không để ý đâu."
Lưu Duyệt vừa nói vừa nhìn Triệu Nhan Nghiên.
Triệu Nhan Nghiên thấy Lưu Duyệt tôn trọng mình như vậy, trong lòng rất là cao hứng. Tuy nói Triệu Nhan Nghiên tự nhận là người có địa vị trọng yếu nhất trong lòng tôi, nhưng mà tôi lại mấy lần nói, trong lòng tôi các nàng có địa vị như nhau, quyết không thiên vị người nào.
Thật ra thì trong lòng của các cô gái đều hiểu, tình cảm của tôi với Triệu Nhan Nghiên là sâu đậm nhất, nên các nàng đương nhiên tự hiểu, Triệu Nhan Nghiên sẽ là người đứng đầu.
"Đúng vậy, em Tuyết Quân, bọn chị thì không có ý kiến gì, nhưng cũng phải nói cho em biết trước, tránh bị lão công khi dễ."
Triệu Nhan Nghiên gật đầu nói.
"Được rồi, Nhan Nghiên, Lưu Duyệt, không nên làm loạn nữa, em xem các nàng khác đâu có nói câu nào."
Tôi vội vàng giảng hòa. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Ai nha, lão công thiên vị!"
Lưu Duyệt đột nhiên kêu lên:
"Lão công vẫn nói là không thiên vị ai, nhưng hôm nay thiên vị rồi!"
"Tại sao anh lại thiên vị?"
Tôi sửng sốt.
"Lão công gọi chị Nhan Nghiên và các nàng đều bỏ họ đi cho thân mật, chỉ có em là không được như vậy..."
Lưu Duyệt giảo hoạt cười nói.
Tôi bây giờ có chút dở khóc dở cười. Mấy người cô gái này có phải là thông đồng đi ra ngoài hủy hoại hình tượng của tôi không! Sau này tôi mới biết, chúng nữ thấy tôi phong lưu thành tính. Chỉ cần đi với cô gái khác, đương nhiên các nàng không phản đối, nhưng vẫn phải nói để cho phát tiết bớt lòng ghen tức.
"Tên của em cũng chỉ có hai chữ!"
Tôi lắc đầu nói:
"Em muốn gọi thì gọi, sau này anh gọi em là Duyệt được rồi!"
"Ai nha... Buồn muốn chết, bỏ đi."
Lưu Duyệt vội vàng lắc đầu.
"Lúc này em mới là nghe lời, em họ à."
Tôi cười nói.
"A!"
Lưu Duyệt thấy tôi gọi nàng là em họ, mặt nhất thời đỏ lên.
Mặc dù tôi cùng với Lưu Duyệt đã hiểu là giữa chúng tôi không phải là anh em họ, nhưng mà mỗi lần triền miên, đều đều thích gọi nàng là em họ, nàng gọi tôi là anh họ.
Làm như vậy có tác dụng tăng thêm tình thú của hai người. Thật ra thì Triệu Nhan Nghiên với các nàng cũng biết chuyện này, bởi tất cả đều sinh hoạt chung một chỗ.
Nhưng bây giờ trước mặt người ngoài bị nói như vậy, Lưu Duyệt mặc dù gan lớn, nhưng vẫn đỏ mặt. Nhìn lại Triệu Nhan Nghiên và chúng nữ cười cười, đồng thời mang theo ánh mắt quỷ dị, Lưu Duyệt xấu hổ tới mức tìm một cái lỗ để chui xuống!
Hứa Tuyết Quân là người không hiểu chúng tôi nói gì, hỏi:
"Em họ? Chị là em họ của Lưu Lỗi?"
Lưu Duyệt vốn trong lòng có quỷ, lại bị Hứa Tuyết Quân hỏi như vậy, thì không biết nói như thế nào, dậm chân một cái trốn sau lưng của tôi.
Tôi thấy mục đích đã đạt được, nên nhìn Hứa Tuyết Quân nói:
"Không phải đâu, nhưng do thói quen nên gọi như vậy."
"A"
Hứa Tuyết Quân tương đối đơn thuần, không nghĩ nhiều như vậy:
"Vậy thì gọi thêm mấy món thức ăn đi!"
"A... Được!"
Người bán hàng vội vàng cầm thực đơn tới, trải qua cảnh vừa rồi, hắn cũng hiểu đây toàn là bạn gái của một người, nhất thời không dám chậm trễ đứng lên. Bởi vì hắn cũng biết, người như vậy khẳng định là một đại thiếu gia, tính tiền luôn hào phóng.
Hứa Tuyết Quân mặc dù quyết định mời khách nhưng mà tiền trong túi lại không đủ mua những thứ... xa xỉ phẩm như Vây cá, bào ngư…, tôi nhìn thấu tâm tư của Hứa Tuyết Quân, mở thực đơn, gọi một mạch hơn mười loại thức ăn đắt nhất.
Hứa Tuyết Quân lập tức trợn mắt, đổ mồ hôi trán! Tiền trong túi không đủ trả, xem ra phải gọi đại ca góp thêm vào! Nếu như đã mời khách, nàng đương nhiên cũng không nói gì, chỉ tùy ý cho tôi chọn một đống thức ăn.

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #382


Báo Lỗi Truyện
Chương 382/630