Chương 361


Ông kia cũng biết Tam Thạch bang định ra quy củ cho các hộp đêm, là không được ép người ta làm CallGirl, các cô gái phải tự nguyện. Cho nên vội vàng đem cả chuyện này giải thích rõ.
Đinh Bảo Tam cũng hiểu, vốn Dương Hân tự nguyện, bán mình trả tiền, lúc này mới không nói gì. Nhưng mà cảm thấy Hứa Nhị này rất có cá tính, cho nên muốn trả nợ cho Dương Hân.
Ông chủ kia cũng không quan tâm tới hai mươi vạn, nếu đắc tội với Đinh Bảo Tam, thì hộp đêm chắc chắn sẽ đóng cửa. Đinh Bảo Tam nói muốn trả tiền, ông chủ kia vội vàng nói không cần.
Đinh Bảo Tam cũng không có nhiều lời, thuận nước giong thuyền.
Dương Hân vốn cho là mình cùng Hứa Nhị đã xong đời, không nghĩ tới người trước mặt này nói mấy câu thì đã giải quyết xong vấn đề. Vội vàng kéo Hứa Nhị cám ơn hắn, đồng thời cám ơn ông chủ của mình.
Ông chủ kia cũng rất đau lòng vì Dương Hân là người nổi tiếng nhất, nhưng mà bảo hắn bỏ hộp đêm, hắn còn đau lòng hơn. Cho nên đem tờ giấy nợ của Dương Hân xé trước mặt mọi người.
Mà Đinh Bảo Tam thấy Hứa Nhị biết lái xe, cho nên để cho hắn tới làm cho Tập đoàn Tam Thạch. Đãi ngộ ở đây cao gấp đôi so với làm công nhân, nên Hứa Nhị cám ơn rối rít.
Dương Hân chậu vàng rửa tay, làm phụ tá trong phòng làm việc của Tập đoàn Tam Thạch, đôi vợ chồng son kiếm được việc làm như thành phần trí thức, nên đã mua được một căn hộ nhỏ, năm sau chuẩn bị kết hôn.
Mà Hứa Đại cũng đủ xui xẻo, năm đó bởi vì cứu được một đứa trẻ trong hồ nước, Hứa Đại lại chết đuối. Đáng giận nhất chính là, người nhà của đứa trẻ kia sau khi mang con rời đi, không xuất hiện lấy một lần. Mặc dù chính phủ cũng cho Hứa Đại một giấy khen. Nhưng mà người đã chết, giấy khen còn dùng làm gì!
Mà em gái của Hứa Nhị lại ra ngoài học đại học, hoàn cảnh nghèo khó, học phí lúc đầu là do hàng xóm vay mượn cho. Mà lúc này Hứa Nhị đã đi làm, tiền cung cấp hàng tháng cho em cũng tăng lên.
Nói tới đây, Hứa Nhị không khỏi có chút hạnh phúc cười, hắn tự đáy lòng luôn cám ơn ông chủ của mình.
Xem ra, Hứa Nhị vẫn chưa biết Đinh Bảo Tam hành nghề hắc đạo.
Trong lúc tán gẫu, tôi cảm thấy Hứa Nhị này là người không tệ. Mà ở Tân Giang tôi lại chưa có tài xế, lên bảo hắn tới làm tài xế cho tôi.
Trong khoảng thời gian trước, có Đỗ Tiểu Uy làm lái xe, tôi đã thành thói quen. Nếu như tự mình lái xe thì lại không thích.
Cho nên khi tôi nói chuyện này với Hứa Nhị, Hứa Nhị cũng không có ý kiến gì, bởi vì Đinh Bảo Tam lúc trước đã nói với hắn, là tuyệt đối nghe theo sự sắp xếp của tối.
Khi xe tới biệt thự, cha mẹ tôi thông qua Camera đã nhìn thấy, đều rối rít ra đón.
Đứng bên cạnh cha mẹ, nhưng tâm hồn tôi lại để lên người của tiểu mỹ nữ Hạ Nhu.
Hạ Nhu vừa nhìn thấy tôi, thì sững sờ trong chốc lát, vành mắt đã đỏ lên. Tôi vừa định hỏi thăm, không nghĩ tới Hạ Nhu lại vui mừng quá mức, chạy tới nhảy ngay vào trong lòng của tôi, giống như một con gấu trúc nhỏ vậy, ôn nhu hưng phấn nói: "Đại ca ca, rốt cục cũng gặp lại được anh!"
Tôi bị Hạ Nhu ôm trước mặt cha mẹ, cũng có chút lúng túng, nhưng mà nhìn ánh mắt của cha mẹ tôi, thì tôi cũng chẳng phải nói gì nữa. Tôi đưa tay nâng cái mông của nàng lên, làm cho nàng nhẹ hơn một chút, Hạ Nhu gắt gao ôm chặt lấy tôi, y như một con cua vậy.
"Ha hả, em trở về không nói với Đại ca ca một tiếng, làm hại tôi anh mất hết mặt mũi ở đại hôn của em rồi!"
Tôi cười nói.
"Người ta chẳng phải là muốn cho anh vui mừng hay sao! Nhưng đâu có biết anh lại quan tâm người ta như vậy... Nhưng mà người ta cũng rất cao hứng, lúc anh xuất hiện ở hôn lễ, quả thực rất hoành tráng..."
Hạ Nhu gục ở bả vai của tôi, chậm rãi nói.
"Chẳng phải anh sợ em bị tên Lôi Tiểu Long kia chiếm mất hay sao!"
Tôi vỗ vỗ cái mông nhỏ của Hạ Nhu.
"Ai nha, Đại ca ca thật hư, sao có thể đánh mông người ta!"
Hạ Nhu làm nũng nói.
Đã 3 năm rồi, bây giờ chúng tôi như một đôi tình nhân ở trong khoảng không gian riêng của mình, giống y như 3 năm trước đây.
"Đương nhiên là phải đánh em, đánh cho em biết, trong 3 năm quan Đại ca ca nhớ em như thế nào!"
Tôi nói lời này, thật là có một chút xấu hổ! Nói thật, trong 3 năm này, tôi nhớ tới nàng cũng không nhiều lắm!
"Hạ Nhu biết... Hạ cũng nhớ Đại ca ca, mỗi ngày Hạ Nhu đều nghĩ, nếu như Đại ca ca không tin, Hạ Nhu đã mang nhật ký tới, mỗi ngày Hạ Nhu đều viết và nhớ tới Đại ca ca..."
Hạ Nhu xấu hổ nói.
"Anh tin chứ, tin chứ!"
Tôi nói:
"Được rồi, chúng ta vào nhà đi, chẳng lẽ cứ đứng ở cửa mãi!"
"A! Cha nuôi mẹ nuôi đang nhìn chúng ta đấy! Ai nha, mắc cỡ chết người mà!"
Hạ Nhu vội vàng từ trên người của tôi nhảy xuống.
Cha mẹ tôi cũng không có gì, chỉ đứng một bên cười cười nhìn chúng tôi. Thật ra tôi cũng hiểu, cha mẹ tôi từ lúc đầu đã coi Hạ Nhu là con dâu tương lai!
Trong mấy bạn gái của tôi, người làm cho mẹ tôi yêu thích nhất chính là Hạ Nhu, thậm chí còn vượt qua Triệu Nhan Nghiên một chút.
Đi tới phòng khách, mẹ tôi liền đi rửa trái cây, cha tôi cũng mượn cớ đi tới phòng bếp làm cá, định làm mấy món ngon trong hôm nay, để cho chúng tôi một không gian riêng.
Mặc dù lúc chưa gặp nhau, hai người chúng tôi luôn có ngàn vạn lời, có nói cũng không hết, nhưng hiện giờ, không ai biết nói gì cả.
Tôi cùng Hạ Nhu ở trong phòng khách, hai mắt nhìn nhau.
"Hạ Nhu, mấy năm nay em ở đâu?"
Tôi tùy tiện tìm một đề tài, phá vỡ sự lúng túng của hai chúng tôi.
Mà Hạ Nhu giống như đã được mở đài, nói liên tục những chuyện trong mấy năm nay của nàng. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Vốn sau khi Hạ Nhu về nhà, thì vẫn đi học như bình thường. Nhưng mà cha nàng giám thị nàng nghiêm hơn trước kia nhiều lần, bác trai đúng là không hổ là người làm trong cục Anh ninh quốc gia, chiếu cố Hạ Nhu vô cùng cẩn thận, làm cho nàng không có cách nào hành động một mình.

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #361


Báo Lỗi Truyện
Chương 361/630