Chương 239: Hồi ức thời cấp 2 (4)


Trong lúc mơ màng, tôi cảm giác có người cởi áo của tôi, nhưng tôi cũng không để ý.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy hạ thân của mình lành lạnh, tôi giật mình tỉnh lại, có người cởi quần của tôi!
Tôi ngay lập tức mở mắt, đập vào mặt của tôi chính là Vu Đình, người có dung nhan tuyệt thế!
Điều kỳ quái nhấtchính là, tại sao nha đầu này lại hay tay cầm quần của tôi mặt thì đỏ bừng... Sau đó lại nhìn nơi đó của tôi!
"Khụ..."
Tôi không biết làm thế nào, đành ho khan một cái, chuyện gì vậy, nha đầu này không phải là định sắc tình đó chứ.
Vu Đình thấy tôi tỉnh lại, thì giật mình, hai tay vẫn còn đang nắm cái quần đang cởi dang dở, không biết nên buông hay tiếp tục.
Cái áo của tôi đã được cởi ra, hơn nữa tôi còn có cảm giác nhẹ nhàng khoan khái, vừa nghĩ là biết, nha đầu này đã giúp tôi lau mình bôi thuốc! Chỉ là tôi không rõ, tại sao nha đầu này lại còn định cởi quần của tôi?
Mặc dù tôi còn là một bé trai, nhưng đứng trước một người con gái, nhìn chằm chằm vào tiểu JJ, thì nó cũng kích động làm tôi vô cùng xấu hổ!
"Cậu…cậu muốn làm gì..."
Tôi có chút lúng túng hỏi.
"Tớ..."
Vu Đình thấy tôi nói vậy, thì khuôn mặt đỏ bừng, giờ phút này nàng có lẽ đã ý thức được làm như vậy có chút không ổn, nhưng làm thì làm rồi, nên nàng chỉ đành kiên trì giải thích:
"Tớ thấy Trương Quốc Đống đá vào chỗ này của cậu một cước... tớ chỉ muốn lau qua một chút rồi bôi thuốc... Không nghĩ... Không nghĩ tới cậu đã tỉnh rồi..."
Tôi giật mình, phát hiện bên dưới của mình đúng là có cảm giác đau, mặc dù không đáng ngại, nhưng chắc chắn có sưng lên. Cho nên tôi nói:
"Tớ tự mình làm là được."
Nói xong tôi định bò dậy, nhưng làm gì có chút sức lực nào! Cả người đau nhức làm tôi không nhúc nhích được chút nào! Tôi vùng vẫy hai cái, sau đó liền buông xuôi, bởi vì tôi căn bản khống chế được thân thể của tôi, nó dường như đã chết.
"Tớ... làm cho... Yên tâm... Tớ không có ý gì khác đâu..."
Vu Đình thấy tôi không có cách nào đứng dậy, thì đỏ mặt nói đến.
Tôi nghĩ là nàng cũng không nghĩ được nhiều, chỉ biết là nàng muốn bôi thuốc cho tôi, nhưng khi cởi quần ra, mới sực nhớ ra là nam nữ khác nhau!
Trên thực tế Vu Đình quả thật cũng nghĩ như vậy. Nhưng sau này nàng mới nói cho tôi biết.
Tôi không còn cách nào khác, mặc dù rất ngại, nhưng chỉ đành gật đầu. Trong đầu tô cố gắng trấn tĩnh, cứ coi nàng là một bác sĩ đi!
Nhưng khi tôi đang cố gắng, thì bàn tay nhỏ bé của Vu Đình chạm vào nó, nó lại phản ứng!
Trong lòng tôi thầm mắng mình, nhưng cũng chẳng làm gì được! Một xử nam đang trong thời kỳ phát dục, bị một cô gái sờ tiểu JJ, không có phản ứng mới là lạ!
Mà Vu Đình thì sợ hết hồn, cuống quít buông tay ra, có chút sợ hãi nói:
"Sao lại như vậy... Tại sao nó lại sưng to vậy, tớ chỉ mới nhẹ nhàng chạm vào nó thôi mà... Lưu Lỗi, cậu đừng lo, chúng ta tới bệnh viện!"
Tôi lập tức hôn mê! Nha đầu này thật đúng là thuần khiết quá mức! Trông nàng không giống giả bộ, nhưng tôi phải giải thích với nàng thế nào đây? Chẳng lẽ nói bởi vì tôi hưng phấn, nên nó mới sưng lên?
Nếu nói như vậy thì có khác gì lưu manh đâu, nên tôi chỉ còn cách nói:
"Không sao đâu, cậu cứ tiếp tục đi."
"A!" Vu Đình thấy nét mặt của tôi không có gì là thống khổ thì cũng yên tâm, cẩn thận dùng khăn lông nhẹ nhàng lau chỗ đó...
Tôi ghé mắt nhìn lại. Vu Đình lúc này đang cầm một cái khăn tay có nhân vật phim hoạt hình cẩn thận lau nơi đó, trên cái khăn tay còn tỏa ra mùi hương thơm ngát... Đây không phải là cái khăn tay Vu Đình thường dùng đó chứ... Nghĩ vậy lại càng làm cho tiểu JJ của tôi bức xúc hơn, kiên quyết đứng thẳng.
Vu Đình thấy vậy nhíu nhíu mày, nàng tưởng rằng mình dùng sức quá mạnh, vội vàng giảm lực, nhẹ nhàng vuốt ve nơi đó... Nhưng động tác của Vu Đình càng nhẹ, thì tôi lại càng thêm hưng phấn mãnh liệt!
Lúc này, tôi cũng chẳng biết cái khoái cảm này là gì nữa, nhưng mà tôi biết, tôi thích cái cảm giác này kéo dài mãi mãi!
Tôi hi vọng nó không dừng lại, cả đời hưởng thụ như vậy! Nhưng mà tôi biết, tôi không thể nào được như vậy, và cũng không cách nào che giấu sự rung động trong lòng!
Lúc này Vu Đình đã lau xong, đặt chiếc khăn tay ở một bên nàng Tôi thở phảo nhẹ nhõm, nhưng lại có chút không muốn!
Vu Đình đem rượu thuốc bôi loạn lên nó, sau đó ngại ngùng cởi hết cái quần của tôi! Sau đó đắp một cái chăn lên, nói: "Mau nghỉ ngơi đi, tớ tắt đèn!"
Nói xong nàng xoay người rời đi, tắt đèn phòng, chỉ để một cái đèn nhỏ ở đầu giường.
Sau khi Vu Đình rời đi, tôi mới thởi phào một hơi, chuyện này là sao vậy?!
..... Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nhìn đồng hồ ở đầu giường, giờ đã là hơn 12h đêm, vậy là tôi đã ngủ một lúc mấy tiếng! Hiện giờ chưa thể cử động, nhưng mà mệt mỏi đã giảm đi không ít!
Bây giờ vấn đề lo lắng nhất của tôi là gọi điện thoại về nhà, chắc là mọi người đã lo lắng gần chết! Rất may là trong mỗi phòng của nhà Vu Đình đều có một cái điện thoại, tôi vớ lấy nó, bấm số nhà tôi.
"Alo, có phải là Lưu Lỗi không?"
Thanh âm lo lắng của mẹ tôi truyền tới, quả nhiên cha mẹ không ngủ, mà đang sốt ruột đợi tôi!
"Mẹ, là con!"
Tôi cố giả bộ làm như không có chuyện gì, nói.
"Lỗi Lỗi! Thật sự là con, thật tốt quá, con đang ở đâu vậy, mẹ và cha con lo lắng gần chết đây này!"
Mẹ tôi kích động nói:
"Mẹ đã bảo cha con đến trường học tìm con, nhưng mà đã tan học rồi…ai, con ở đâu, cha mẹ tới đón con!"
Nói đùa, với tình hình này, tôi sao có thể về nhà được đây! Hơn nữa việc quan trọng nhất chính là, phải vất vả nắm mới có cơ hội tiếp cận Vu Đình, nếu cứ bỏ qua như vậy, thì đúng là quá ngu.
"Mẹ, mẹ đừng có lo lắng, hãy nghe con nói! Con không sao, con rất khỏe, con đã nói với mẹ rằng, con có một bạn tốt... Dạ, đúng, chính là Trương Thụy! Sau khi tan học con tới nhà hắn, nhưng mơ mơ màng màng lại thiếp đi, tỉnh dậy thì đã là bây giờ, con vội gọi điện cho mẹ!"
Tôi nói.
"Ai nha! Lỗi Lỗi, con thật là, làm cho cha mẹ lo chết đi được, nhà bạn ấy ở đâu, để cha mẹ tới đón con!"
Mẹ tôi nói.
"Không cần!"
Tôi vội vàng nói:
"Đều đã trễ thế này, con ở chỗ này ngủ cũng được, nhà bạn ấy có phòng trống..."
"Ừ?"
Mẹ tôi nghe vậy, thì có chút hoài nghi nói:
"Lỗi Lỗi, hay là cha mẹ cứ qua đó!"
"Mẹ, không cần đâu, nhà người ta ngủ hết rồi, nếu tới thì lại quấy rầy họ nghỉ ngơi! Nếu không thì con gọi Trương Thụy dậy, sau đó bảo bạn ấy nói chuyện với mẹ!"
Tôi nói.
"Chuyện này..."
Mẹ tôi nghe tôi nói như vậy, thì không nói gì, dù sao người ta cũng ngủ rồi, quấy rầy người ta là hành động không lịch sự, cho nên nói:
"Ai! Vậy cũng tốt! Con mau ngủ đi, tối mai lại về nhà!"

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #239


Báo Lỗi Truyện
Chương 239/630