Chương 147: Tô Dĩnh Tư YY


"Không phát sinh bất cứ chuyện gì?"
Triệu Nhan Nghiên cùng Trần Vi Nhi kỳ quái nhìn tôi, hai người vô cùng nghi hoặc
"Chẳng lẽ phải đem đại minh tinh kia XXOO thì các em mới hài lòng hay sao?"
Tôi thật không hiểu hai nha đầu này nghĩ như thế nào.
Nếu nói các nàng ghen, tại sao lại còn ủng hộ, nếu nói các nàng không ăn giấm, thì sao lại cảm thấy vị chua
"Vậy thì không phải. Bọn em chẳng qua là cảm thấy kỳ quái, anh là một đại sắc lang, tại sao lại có thể bỏ qua một miếng thịt béo tới như vậy?"
Trần Vi Nhi lắc đầu nói. Có thể thấy, nàng đang thở phào nhẹ nhõm
"Trong mắt của các em, lão công là người như vậy hay sao?"
Tôi cười khổ nói
"Đương nhiên! Nếu không thì sao em với Nhan Nghiên lại lần lượt trước sau trúng kế của anh!"
Trần Vi Nhi nói.
"Hình như em là người chủ động trước mà"
Tôi cười hì hì nói
"A, sao lại cấu anh đau như vậy!"
Phần eo của tôi trong nháy mắt bị hai con cua cái chia nhau ra cắp. Phản ứng đầu tiên của tôi là, nếu sau này có nhiều cua cái hơn, thì sống thế nào được đây!
"Tốt lắm! Dám đánh lén lão công của các em, không thu thập các em thì không được rồi!"
Nói xong, tôi nhanh chóng cởi y phục trên người xuống, hướng tới nhị nữ nhào tới
"Đừng mà! Có kẻ cưỡng gian…."
Triệu Nhanh Nghiên bỗng nhiên hét lớn
Không thể nào, nha đầu Triệu Nhan Nghiên này từ khi nào học được cái giọng như vậy rồi?
Nhưng mà tôi lại càng hưng phấn, ăn hết các nàng…..
……
Trương Tiểu Minh rốt cục cũng không chịu được đòn tâm lý này, khai ra tất cả mọi chuyện
Kết quả phán quyết đầu tiên là, hai người phạm tội cưỡng gian chưa thành, Hoàng Vĩ Thành bị phán xử 10 năm tù, Trương Tiểu Minh bị phán xử 12 năm tù. Trương Tiểu Minh đối với kết quả phán quyết rất là không hài lòng, rõ ràng người lúc ấy cưỡng gian là Hoàng Vĩ Thành, mình chẳng qua chỉ là đồng phạm, mà tại sao lại nặng hơn
Cho nên Trương Tiểu Minh kháng án, nhưng lại bị tòa án bác bỏ. với lý do là, Trương Tiểu Minh là người cung cấp xuân dược, vừa phải chịu tội cung cấp, lại đồng thời chịu tội cưỡng gian chưa thành, nên bản án mới nặng như vậy
Hoàng Hữu Vi đúng là có sai người nói chuyện với Tô gia, nhưng Tô Viên Triêu là nhân vật cỡ nào?
Hắn thân là Chủ tịch của tập đoàn lớn thứ hai cả nước, dưới tay còn có cả một công ty bảo an, toàn là bộ đội đặc chủng xuất ngũ cở khoảng 200,300 người, chẳng lẽ lại phải sợ một lão đại ở Tân Giang hay sao?
Cho nên hắn chẳng thèm để ý tới, trực tiếp dùng Bộ công an gây áp lực với Cục công an Tân Giang, nghiêm trị đối với hai gã định hủy đi sự trong sạch của con gái mình
……
Trong một biệt thự xa hoa của Tô gia, thuộc khu công nghiệp Tô Châu
Tô Dĩnh Tư tự nhốt mình trong phòng đã là ngày thứ ba rồi. Sau khi trở về từ buổi diễn ở Tân Giang, nàng không muốn đi làm nữa
Nàng nhàm chán mở ti vi xem, chuyển qua chuyển lại thì lại đúng vào chương trình đang phát lại buổi biểu diễn ở Tân Giang
Người kia ngay cả sân khấu cũng bước lên rồi, thì tại sao lại không hát cơ chứ
Tô Dĩnh Tư xem ti vi nhưng trong lòng cũng buồn bực. Nàng ấn vào cái nút "Move" chuyển sang phần hình ảnh
Cuối cùng thì chương trình biểu diễn cũng chuẩn bị kết thúc, Tô Dĩnh Tư lại thấy hình ảnh bé trai kia bị mình dùng sức kéo lên sân khấu
Tô Dĩnh Tư ngây ngốc dùng hai tay chống cằm, ngắm người trê ti vi tới ngẩn ngơ
Phóng viên chết tiệt…. Tô Dĩnh Tư nhướng mày nhìn ti vi, bởi trên đó toàn hình của nàng, tại sao lại chụp hắn ít như vậy?
Mình sao vậy? Tại sao lại chú ý tới người không quen biết đó chứ? Tô Dĩnh Tư lắc đầu, nhưng mà ánh mắt vẫn thủy chung nhìn vào ti vi, mong đợi phóng viên chuyển ống kính sang hắn…..
"Phù"
Tô Dĩnh Tư thở phào một cái, hắn cuối cùng cũng xuống sân khấu
Tô Dĩnh Tư cũng mất đi hứng thú tiếp tục xem chương trình. Không biết tại sao, Tô Dĩnh Tư lại lấy cái cuộn phim mà người đó để lại cho mình
Tô Dĩnh Tư run rẩy nhét nó vào trong máy quay phim
"Tích tích" một tiếng, máy quay phim bắt đầu làm việc
"Đến đây đi, đại minh tinh! Nhìn thấy cô khó chịu như vậy, không bằng sớm làm phối hợp tôi, hai chúng ta cùng thoải mái! Nếu như tôi không thể thỏa mãn cô, thì còn có vị huynh đệ kia, hai chúng tôi thay phiên nhau…. Hắc hắc!"
Từ trong máy quay phim truyền ra âm thanh của Hoàng Vĩ Thành
Tô Dĩnh Tư cắn môi nhấn vào phím tua trên máy, cảnh tượng nhanh chóng xẹt qua….
"Ai nha, chính là chỗ này!"
Tô Dĩnh Tư luống cuống tay chân vội vàng nhấn vào nút "play".
"A" Trên ti vi truyền ra hai tiếng kêu thảm thiết, chỉ thấy hai người bọn Hoàng Vĩ Thành đang giương nanh múa vuốt, bị cánh cửa đập cho ngất đi
Sau đó có một người xông tới, chẳng phải là nam nhân mình vẫn nhớ thương đó hay sao!
"Tôi…Tôi thật khó chịu a…. Cậu…Giúp tôi đi….Nóng…Nóng muốn chết! Giúp tôi…Đem y phục…Cởi xuống…"
"Tôi ….van cậu….Tôi chịu không được nữa…Tôi….Tôi muốn…"
Nhìn bộ dáng của mình trong máy quay, mặt của Tô Dĩnh Tư đỏ như một trái hồng chín, tại sao mình có thể nói ra những lời hư hỏng tới như vậy chứ!
Tô Dĩnh Tư xấu hổ chùm cái chăn kín đầu
"Mẹ kiếp, cô đừng có lộn xộn"
Trong máy quay truyền ra tiếng quát của hắn, Tô Dĩnh Tư ngẩng đầu lên. Ai cần ai chứ, trong tình cảnh như thế mà hắn còn thô bạo với mình, Tô Dĩnh Tư nhịn không được tức giận hờn dỗi.
Mình đã ra ám hiệu với hắn, vậy mà hắn còn thờ ơ, còn quát mình nữa chứ. Chẳng lẽ mình không có mị lực tới vậy ư, người ta không cần mình lại còn quát mình nữa chứ
Từ nhỏ đến lớn, nam nhân quanh mình y như một thiên lôi chỉ đâu đánh đó
Ngay cả hai tên bại hoại kia cũng vì sắc đẹp của mình nên mới….. Nhưng mà người này tại sao lại không coi mình ra gì vậy chứ!
Nghe thấy âm thanh trên ti vi lặp lại câu nói: "Tôi muốn….", Tô Dĩnh Tư hận không tìm được một cái lỗ để chui vào. Đây là chuyện vô cùng mất mặt!
Nhưng mà tại sao mình lại nói với hắn như vậy chứ? Hai tên lưu manh kia ở trước mặt mình, mình còn liều mạng chống cự; nhưng đối với người con trai này, mình lại liều mạng cho hắn
Tô Dĩnh Tư mặt càng ngày càng đỏ….. Chẳng lẽ nói mình thích hắn?.... Không thể nào? Mình mới gặp hắn có một lần, ngay cả tên hắn là gì, làm cái gì cũng không biết…. Thích hắn? Điều này sao có thể! … Nhưng mà người này đúng là làm cho mình có cảm giác tim đập loạn nhịp…..Vậy điều này thì nói sao đây!
Mình là đại minh tinh Tô Dĩnh Tư, là thiên kim đại tiểu thư của tập đoàn Tô Thị, làm sao lại có thể thích một nam nhân không có gì đặc biệt, trông lại có vẻ bất cần đời cơ chứ?....Nhưng mà khi hắn một cước đá văng cánh cửa, trông rất oai phong!
Nếu như không phải là hắn, thì mình sợ rằng đã….Tô Dĩnh Tư không dám nghĩ tiếp….Nhưng khi Tô Dĩnh Tư thấy hắn lấy tay đẩy mình ra, lại cảm thấy có chút phiền muộn….Chẳng lẽ mình….
Tô Dĩnh Tư dần dần bình tĩnh lại. Mình thật không biết xấu hổ, lần đầu tiên của mình phải dành cho người chồng tương lại của mình, người mà cả đời sẽ yêu mình, tại sao có thể qua loa như vậy chứ.
Nhưng mà hình ảnh tiếp theo trên máy quay lại làm cho Tô Dĩnh Tư xấu hổ vô cùng, khuôn mặt nhỏ nhắn nóng tới tột đỉnh
Người con trai này lại để tay lên chỗ đó của mình, lại còn không ngừng xoa nắn….Toàn thân Tô Dĩnh Tư cũng nóng dần lên, rồi nhớ lại cảnh tượng ngày đó…. Nguồn: http://truyenyy.com
Lúc đó mình đang khó chịu vô cùng, khi hắn vuốt ve mình, mình có cảm giác khoái cảm tuyệt vời, làm cho mình hưng phấn khó có thể tự kiềm chế….Chẳng lẽ đây là sự cao trào trong sách đã miêu tả….
Mình tại sao có thể thích cảm giác này chứ, thật là xấu xa mà…..
Tô Dĩnh Tư nghĩ tới đây, xấu hổ không chịu nổi. Nhưng mà trong máy quay, tại sao mình lại rên rỉ như vậy chứ….
Những bộ dạng khó coi này đã bị nan nhân kia nhìn hết rồi….Việc này bảo mình làm sao có thể đối mặt với người ngoài được cơ chứ!
Nhưng mà Tô Dĩnh Tư cũng không biết tại sao, biết rõ là hư hỏng, nhưng vẫn trơ mắt nhìn cảnh tượng người kia vuốt ve chỗ đó của mình
Bất tri bất giác, Tô Dĩnh Tư bỗng nhiên cảm giác được hạ thể của mình đã ươn ướt
Tô Dĩnh Tư vội vàng hít một hơi, chẳng lẽ mình đã có xuân thủy?
Tô Dĩnh Tư cuống quít cởi quần con, phát hiện trên nó có dính nhiều chất lỏng trong suốt, giống y như ngày đó
Tô Dĩnh Tư nhìn cảnh tượng trong máy quay, rồi lại nhìn cái quần con, trong lòng vô cùng chờ đợi hắn làm như thế với mình một lần
Chẳng qua đây chỉ là ý nghĩ nhất thời, Tô Dĩnh Tư lập tức tỉnh táo lại. Mình đang suy nghĩ cái gì đấy! Tại sao có thể chờ đợi chuyện như vậy được!
Nếu như vậy chẳng phải mình là người dâm đãng hay sao! Trước kia mình có như vậy đâu!
Đúng rồi, có lẽ là ngày đó xuân dược vẫn còn sót lại trong cơ thể mình, đúng rồi, nhất định là như vậy!
Tô Dĩnh Tư đêm mọi tội lỗi đổ lên xuân dược, nhưng nàng không biết xuân dược đâu phải là độc dược mãn tính, sao có thể phát huy tác dụng trong ba ngày sau được? Đương nhiên, những chuyện này Tô Dĩnh Tư không biết.
"Cốp cốp cốp!"
Bỗng nhiên, từ ngoài cửa truyền tới tiếng gõ
"Tiểu Tư, con có ở bên trong không?"
Ngoài cửa vang lên thanh âm của một trung niên nam tử
Không tốt! Tô Dĩnh Tư trong lòng thầm kêu, là cha mình tới! Tô Dĩnh Tư vội vàng tắt quay phim, nhưng mà trong lúc bối rối không tìm được điều khiển, đành rút luôn phích điện
"Cha….Người chờ một chút, con mặc quần áo"
Tô Dĩnh Tư hướng về phía cửa nói. Sau đó cuống quít đem cái quần con kia nhét xuống dưới gối, lại từ trong tủ treo quần áo lấy ra một cái quần mới
Nhưng mà cái này cũng giống y như cái quần đã mặc lần trước, vẫn là HelloKitty.

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #147


Báo Lỗi Truyện
Chương 147/630