Chương 137: Tôi thành sư thúc


"Thu hồi? Thu hồi cái gì! Ông là ai? Tại sao phải thu hồi?".
Tôi lùi về phía sau hai bước, nói.
"Thí chủ, cậu đừng có khăng khăng chối cãi nữa, nếu cứ tiếp tục như vậy, thì bần đạo không khách khí nữa đâu!"
Tiêu Nha Tử nghiêm mặt nói.
Nhìn lão đạo này chẳng có thiện ý gì cả, nếu như tôi mà tiếp tục nói với lão thì đúng là có bệnh rồi.
Ba mươi sáu kế, chạy là thượng kế. Tôi tập trung tinh thần, sử dụng dị năng, nhanh chóng chạy lùi về phía sau.
Tôi cảm thấy ở bên tai có tiếng gió vang lên vù vù, cảnh vật trở nên không rõ ràng nữa.
Khi tôi dừng bước, thì thấy mình đang ở một không gian xa lạ. Chẳng phải là tôi đang chạy hay sao?
"Thí chủ, bần đạo tuổi đã cao rồi, nếu cứ tiếp tục chạy như vậy nữa sẽ rất hao phí thể lực !"
Cái âm thanh này lại tiếp tục vang lên bên tai của tôi.
Tôi vừa ngẩng đầu lên, thì phát hiện người này đang đứng trước mặt tôi cười cười, dường như chưa có chuyện gì xảy ra.
Trời ạ! Tôi chạy chối chết, vậy mà lão đầu tử này sao lại thoải mái tới như vậy?
"Lão đầu, ông rốt cuộc là ai! Con mẹ nó, ông có bệnh hay không mà lại tìm tôi gây phiền toái!"
Thấy chạy không thoát, tôi lập tức trở mặt quát.
"Thí chủ, bần đạo đã nói, bần đạo là Tiêu Nha Tử! Tìm thí chủ là để thu hồi năng lực trên người của cậu!"
Tiêu Nha Tử mặt không đổi sắc nói.
"Ông luôn nói là muốn thu hồi năng lực trên người của tôi, vậy thì năng lực đó có gì không đúng?"
Tôi hổn hển nói.
"Năng lực trên người Thí chủ vô cùng tà môn, một khi hiển lộ hoàn toàn sẽ gây họa cho hậu thế! Bần đạo chỉ là thay trời hành đạo, nếu cậu cứ khăng khăng như vậy, thì bần đạo sẽ mạnh mẽ thu hồi! Khi đó chỉ sợ cậu hồn phi phách tán, trọn đời không được siêu sinh!"
Tiêu Nha Tử lớn tiếng nói.
"Ông…luôn mồm nói muốn thay trời hành đạo, vậy tôi hỏi ông, trên người ông có dị năng không? Vậy ông giải thích sao đây?"
Tôi chỉ vào lão đạo này mắng.
"Tôi và cậu không giống nhau. Bần đạo là đại đệ tử của Diêm Vương, ở nhân gian thi hành nhiệm vụ, đặc biệt tiêu diệt những người học trộm tà công để hại người".
"Cái gì? Ông nói ông là ai?"
Tôi kinh ngạc hỏi.
"Tôi là đại đệ tử của Diêm vương!"
Tiêu Nha Tử lặp lại nói.
Tôi vừa nghe, trong lòng thiếu chút nữa bị vui sướng làm chết, không trùng hợp như thế chứ?
Vận khí tốt như thế này đúng là muốn chết cũng không được. Hóa ra người này là đồ đệ của Diêm Vương lão ca!
"Hóa ra là đồ đệ của Diêm Vương lão ca, nếu như vậy, tôi không ngại nói cho ông biết, Lão Tử là đệ đệ của Diêm vương !"
Trong lòng tôi cao hứng, giọng nói cũng khôi phục bình thường.
"Cậu nói cậu là… đệ đệ của sư phụ lão nhân gia?"
Tiêu Nha Tử sửng sốt, nghi hoặc nhìn tôi.
"Như thế nào? Nếu đã biết còn không mau biến đi!"
Trong lòng tôi lo lắng mười phần nói.
"Không đúng... Tôi chưa nghe nói sư phụ lão nhân gia có huynh đệ tỷ muội gì cả!"
Tiêu Nha Tử thanh âm cũng trở nên lãnh đạm hơn:
"Thí chủ, cậu đừng có mạo nhận thân thế, sư phụ không có huynh đệ tỷ muội gì cả, cho dù có, cũng không thể tu luyện loại tà công này"
"Tôi thật là đệ đệ của Diêm vương !"
Tôi khẳng định nói:
"Không tin ông có thể đi hỏi sư phụ của ông đi!"
"Hỏi? Làm sao hỏi? Cậu cho rằng đến Địa Ngục dễ như vậy ư? Tôi nếu có thể trở về thì đã sớm đi trở về rồi!"
Tiêu Nha Tử nói.
"..."
Chuyện này cũng tương đối phiền toái, tôi làm sao có thể giải thích được đây?
"Không phản đối được nữa rồi chứ gì! Hừ hừ! Cậu chỉ cần phối hợp bần đạo, bần đạo sẽ không đả thương tính mạng cậu!"
Vừa nói, Tiêu Nha Tử móc từ trong túi một đan hoàn màu đỏ, đưa cho tôi.
"Đây là cái gì?"
Tôi cũng không đưa tay nhận lấy.
"Cậu chỉ cần nuốt nó vào, là những năng lực đặc thù trên người cậu lập tức biến mất, sẽ không ảnh hưởng tới thứ gì khác đâu"
Tiêu Nha Tử nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Ôi trời, ông làm như vậy tôi chết làm sao nhắm mắt được đây, tôi đã nói tôi là đệ đệ của Diêm vương, cũng là sư thúc của ông, ông làm như vậy không phải là khi sư diệt tổ hay sao? !"
Tôi cả kinh kêu lên.
"Hắc hắc, việc này cậu không quản được! nếu cậu không ăn, thì tôi sẽ dùng biện pháp cứng rắn đó!"
Tiêu Nha Tử cười lạnh nói.
"A … chờ một chút!"
Bỗng nhiên tôi nhớ lại một chuyện trọng yếu nhất!
"Sao vậy?" Tiêu Nha Tử kỳ quái hỏi.
"Để tôi gọi điện thoại cho Diêm Vương lão ca đã..."
Nói xong, tôi móc ngọc bội ở trong ngực ra.
"Cái thứ trò chơi này dùng thế nào đây..."
Tôi nói thầm , nó đâu có một cái nút nào đâu, trông như mộc hòn đá đen thui, nhưng thành hay bại của lần này đều phụ thuộc vào nó!
"Diêm Vương lão ca, lão ca có ở đó không!"
Tôi nói vào cái ngọc bội đen thui.
Không có động tĩnh gì cả.
"Diêm Vương lão ca, lão ca có nghe thấy không?"
Tôi tiếp tục nói.
Vẫn không có động tĩnh.
"Mẹ kiếp, Diêm Vương chết bầm, ông làm gì đó?"
Tôi cả giận nói.
Vẫn không có động tĩnh.
"Wow ha ha ha ha ha! Thí chủ, cậu đừng có đùa với bần đạo nữa cái này mà là điện thoại hay sao? Ha ha ha!"
Tiêu Nha Tử nhịn không được nữa bật cười lên.
Nhưng trong lúc này, từ trong ngọc bội truyền đến một tiếng quát buồn bực:
"Mẹ kiếp, ai quấy nhiễu giấc ngủ của lão tử đấy? Có chuyện gì vậy!"
Cái thanh âm này... Là của Diêm Vương lão ca! Tôi ngất, cuối cùng thì cũng có phản ứng rồi!
Tôi vừa muốn mở miệng nói chuyện, thì lão đạo ở bên cạnh đã kích động nhào tới, lệ rơi đầy mặt mũi hét lớn:
"Sư phụ... Là người sao? Lão nhân gia, con là Tiêu Nha Tử đây!"
"Tiêu Nha Tử? Hóa ra là tiểu tử ngươi, ta vừa mới ngủ, vậy mà ngươi dám gọi điện thoại cho ta, để lần sau ngươi trở lại địa ngục, hãy xem ta làm sao thu thập ngươi!"
Diêm vương nói.
"..."
Tiêu Nha Tử vẻ mặt lúc này vô cùng thống khổ, người quấy rầy sư phụ là tiểu tử này cơ mà, cũng tự trách mình nhất thời sốt ruột, biến thành người gánh trách nhiệm.
Còn vẻ mặt của tôi ư đó là tương đối hả hê, đắc ý nhìn hắn.
"Ngươi tìm ta có chuyện gì không?"
Diêm vương hỏi.
"Không có... Không có chuyện gì."
Tiêu Nha Tử nhất thời cũng không biết phải nói gì, cho nên lời nói tương đối ấp úng.
Hắn còn đang kì quái nhìn chiếc ngọc bội này, nó là một bảo vật mà lại giống y như chiếc điện thoại ở nhân gian.
Không biết, lần trước hắn trở về địa ngục là 600 năm trước rồi, cái điện thoại này là sản phẩm phát minh mới, đương nhiên là hắn không biết rồi.
"Không có chuyện gì thì ngươi gọi điện thoại làm cái gì... À, không đúng! Tại sao ngươi lại gọi điện thoại được cho ta? Ngoài người em kết nghĩa ở dương gian của ta, đâu có ai có chiếc điện thoại này đâu! Ai, , cũng không biết lão đệ kia của ta thế nào, trong khoảng thời gian dài như vậy mà không liên hệ với ta, có khi bị ta làm hư hỏng rồi cũng nên!"
Diêm vương lầm bầm thì thầm .
Nhưng mà người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Tiêu Nha Tử nghe được mấy câu này thì mặt xám như đất, lúc nãy nghe thấy sư phụ nói "người em kết nghĩa", thì trong lòng lập tức giật mình một cái.
Xem ra người trước mặt này thật sự là đệ đệ của sư phụ! Thế là mình phạm phải sai lầm lớn rồi!
"Diêm Vương lão ca, đệ là Lưu Lỗi!"
Tôi vừa nghe Diêm Vương lão ca nói vậy, lập tức giật lấy cái ngọc bội nói luôn.
"Hảo tiểu tử! Quả nhiên là ngươi! Để xem lão ca đoán đệ như thế nào rồi nhé! À, mà thế nào rồi, đệ đã giải quyết xong cô nàng kia chưa?"
Diêm Vương vừa nghe tôi nói, thì lập tức cao hứng vô cùng.
"Hắc hắc, còn phải nói, đệ là lão đệ của đại ca mà!"
Tôi đắc ý nói.
"Đúng rồi, hỏi đệ một chuyện, đệ có cùng cô nàng kia lên giường chưa?"
Diêm vương chợt nhớ tới một chuyện, vội vàng hỏi.
Tôi đổ mồ hôi! Loại chuyện này hắn cũng mở miệng hỏi ư?
"Rốt cuộc có lên giường không! Lão đệ, đệ mau nói đi. Thời gian không còn nhiều lắm, nếu còn chưa cùng nàng lên giường thì mau đi chiếm hữu nàng đi!" Diêm vương lo lắng nói.
"Lão ca, chuyện này có liên quan tới đại ca không..."
Tôi lúng túng nói.
"Tại sao lại không có quan hệ! Mạng người lớn bằng trời đó! Đệ mau nói cho lão ca biết, đệ có hay không?!"
Diêm Vương lão ca cắt ngang lời của tôi, nói.
"Có..."
Tôi chỉ còn cách bất đắc dĩ nói.
"Như vậy thì tốt! Như vậy thì tốt!"
Diêm vương thở dài một cái nói:
"Đúng rồi, tại sao đệ lại ở cùng tên hỗn đản Tiêu Nha Tử này ở cùng một chỗ?"
"Cái này... Một lời khó nói hết lắm!"
Tôi đang muốn mở miệng đem toàn bộ sự việc nói ra, thì đã bị Tiêu Nha Tử cắt ngang.
"Sư phụ, chuyện này hoàn toàn là hiểu lầm! Hiểu lầm!"
Tiêu Nha Tử sợ tôi nói ra những điều bất lợi với hắn, cho nên tranh miệng nói trước.
Diêm Vương nghe vậy, suy nghĩ một chút rồi hiểu. Cái tên đệ tử này của mình hắn còn không rõ hay sao? Cho nên nói: "
Tiêu Nha Tử, ngươi có phải coi năng lực của lão đệ ta là tà công hả?"

"Cái này... Sư phụ..."
Tiêu Nha Tử cứng lưỡi, nói không ra lời.
"Đúng rồi, Diêm Vương lão ca, đệ còn đang buồn bực đây, chẳng phải đại ca nói sau khi đệ sống lại không có dị năng hay sao? Vậy bây giờ là..."
Tôi cũng kỳ quái hỏi.
"Lão đệ, những chuyện phát sinh trên người của đệ ta cũng không rõ, nhưng chuyện là như thế nào, thì một năm sau mới có thể cho đệ biết, trong chuyện này đương nhiên là có nguyên nhân, ta cũng không tiện tiết lộ."
Diêm vương lại nói tiếp:
"Tiêu Nha Tử, ngươi cầm điện thoại sang một bên, ta có lời muốn nói riêng với ngươi"
Tiêu Nha Tử cầm điện thoại qua một bên, rồi tiện tay làm một kết giời quanh người, bao phủ toàn thân hắn trong đó.
Tôi chỉ có thể nhìn thấy Tiêu Nha Tử không ngừng gật đầu, nhưng lại không nghe được bất cứ âm thanh nào.
Một lát sau, Tiêu Nha Tử khai mở kết giới, rồi nghe âm thanh của Diêm Vương lão ca truyền từ trong điện thoại ra:
"Lưu Lỗi lão đệ, đệ bây giờ còn chưa hiểu được cách khống chế dị năng trong thân thể mình, Tiêu Nha Tử có thể trợ giúp đệ. Được rồi, ta phải đi ngủ đây, sau này Tiêu Nha Tử sẽ nghe lệnh của đệ, nhớ thường xuyên gọi điện thoại cho ta đó nha!"
Nói xong câu này, điện thoại bặt vô âm tín.
"Tiêu Nha Tử bái kiến sư thúc!"
Bỗng nhiên, lão đạo này quỳ xuống trước mặt tôi, nói:
"Mới vừa rồi đã đắc tội, kính xin sư thúc tha lỗi..."
Không thể nào? Lão đạo này tự dưng lại biến thành sự điệt của tôi!
Nhìn năng lực của hắn tựa hồ không kém, mà giờ thu được một sư diệt như vậy, thì đúng là chuyện sảng khoái vô cùng!
"Đứng lên đi, Cước Nha Tử!"
Tôi khoan dung nói.
"Bẩm báo sư thúc, sư điệt tên gọi là Tiêu Nha Tử."
Tiêu Nha Tử nói.
"Cái gì Tiêu Nha Tử, sau này tên của ngươi là Cước Nha Tử!"
Tôi nói.
"Dạ, sư thúc. Sau này sư điệt tên là Cước Nha Tử."
Tiêu Nha Tử nói

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #137


Báo Lỗi Truyện
Chương 137/630