Chương 118: Nhà hàng ăn uống


"Khúc Đại Chí, nói cho anh biết, đây là xe của Hầu chủ nhiệm ngồi đấy!"
Chu Minh Viễn thấy xe của hắn bị lôi lên, nhịn không được tức giận nói! Lời nói của hắn ban đầu là Khúc ca, giờ thì chuyển sang thành gọi tên.
"Tôi chỉ theo lẽ công bằng mà chấp pháp, cho dù là xe của Hầu chủ nhiệm, anh đi xe vi phạm luật, tôi cũng phạt anh."
Khúc Đại Chí hăng hái nói.
Theo lẽ công bằng chấp pháp? Biết tôi không đụng được, cho nên hắn mới nói vậy, trong lòng tôi mắng thầm.
"Khúc Đại Chí, anh nghĩ kỹ chưa? Hầu chủ nhiệm của tôi là bằng hữu của đội trưởng các anh, cẩn thận đến lúc đó không chịu nổi đâu!"
Chu Minh Viễn thấy mềm mỏng không được, trực tiếp lật mặt uy hiếp.
"Ta xử lý người vi phạm, cho dù anh có kiện lên tận Trung ương cũng chỉ vậy thôi!"
Khúc Đại Chí nghiêm mặt nói. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Trong lòng hắn cười lạnh, chỉ sợ Hầu chủ nhiệm biết được cũng không dám hé răng nửa lời! Hầu chủ nhiệm thì sao lợi hại bằng nhân vật cấp cao của tỉnh đây.
"Được! Anh chờ đó!"
Chu Minh Viễn đi sang một bên, móc điện thoại:
"Hầu chủ nhiệm, tôi là Tiểu Chu! ... Đúng, xe của tôi ở khu đang quy hoạch bị người ta xử phạt rồi...là do Khúc Đại Chí… Được, này nói chuyện đi!"
Chu Minh Viễn đưa điện thoại cho Khúc Đại Chí, Khúc Đại Chí do dự một chút cũng cầm điện thoại, đi tới một chỗ không có ai, nói chuyện hồi lâu, sau đó đi về trả điện thoại cho Chu Minh Viễn.
Chu Minh xa cho là vấn đề đã được giải quyết, vui sướng hài lòng cầm lấy điện thoại:
"Alo, hầu chủ nhiệm..."
Không đợi hắn nói hết lời, từ trong điện thoại đã vang lên tiếng gầm của Hầu chủ nhiệm:
"Tiểu Chu, con mẹ nó, mày tưởng tao nhàn rỗi lắm hay sao mà tìm việc tới cho tao! Chiếc xe mày đụng là của Ủy ban nhân dân tỉnh! Mày lại còn nó xe lãnh đạo đụng phải mày cũng bồi thường à? Mày có phải bị tinh trùng thượng não hay không?!"
"Nhưng mà... Tôi xem đó chỉ là một chiếc Jetta, đâu có lãnh đạo nào ngồi xe này!"
Chu Minh Viễn cắn môi nói.
"Hừ! Càng là lãnh đạo thì người ta càng phải làm gương tốt, mày tưởng người ta lại như mấy thằng nông dân như mình ư? Người ta càng làm gương, thì danh tiếng của người ta càng lớn!"
Hầu chủ nhiệm dạy dỗ.
"Vậy... bây giờ..."
Chu Minh Viễn bị Hầu chủ nhiệm mắng một trận, mới hiểu được sự việc nghiêm trọng, mình chỉ là một tài xế nhỏ, người ta đâu có thèm để ý tới mình, nhưng những hành động kiêu ngạo, lớn lối của mình đã tạo thành những ảnh hướng không tốt với Hầu chủ nhiệm, nếu như chủ nhân của chiếc xe Jetta đúng như lời của Hầu chủ nhiệm nói, thì đúng là ảnh hưởng tới đường làm quan của ông ấy sau này rồi.
"Anh tốt nhất là nên cùng bọn họ tới cảnh đội, thái độ nên khiêm nhường một chút. Dù sao đấy cũng là xe công, người ta không sao, nhưng mình thì có chuyện đấy."
Hầu chủ nhiệm nói.
Chu Minh Viễn cúp điện thoại, tinh thần uể oải, nhưng cũng đi tới chỗ tôi, nói:
"Xin lỗi đồng chí, thái độ vừa rồi của tôi không tốt, nhưng xin ngài đừng so đo với tôi, Hầu chủ nhiệm đã mắng tôi một trận rồi! Tôi biết mình sai rồi!"
Trời ạ! Tôi thậm chí còn tưởng người này không phải là thanh niên ngậm thuốc vừa rồi nữa. Thật ra thì xe của tôi cũng không bị làm sao cả.
"Bỏ đi!"
Tôi phất phất tay, loại người cậy thế người khác lớn lối này, tôi không so đo với hắn.
Chỉ là một tài xế kiêu ngạo mà thôi. Lúc đầu tôi còn tưởng là một công tử con quan nào cơ chứ.
Tôi nói với Khúc Đại Chí mấy câu, sau đó lên xe, nghênh ngang rời đi.
Lúc gần đi, Chu Minh Viễn tiểu tử kia không ngừng xin lỗi tôi, lại còn nói sẽ sửa xe cho tôi. Nhưng mà tôi bảo không cần, vẫy vẫy tay bảo hắn rời đi.
...
Hai cô gái Triệu Nhan Nghiên và Trần Vi Nhi không thèm xuống xe, chỉ ở trên xe vừa nói vừa cười. Đương nhiên biết thực lực của tôi, cho nên không lo lắng làm gì.
"Uy, lão công của các em xuống xe cùng người khác đánh nhau, sao các em không có lo lắng gì cả, lại ở trên xe cười nói! Không sợ anh bị người khác khi dễ hay sao?"
Tôi bất mãn nói.
"Anh bị người khác khi dễ? Em còn đang nghe chuyện của chị Vi Nhi, nói sự tích anh một mình đánh bốn hộ vệ cơ đấy!"
Triệu Nhan Nghiên nhìn Trần Vi Nhi cười nói.
Lúc mới bắt đầu Triệu Nhan Nghiên quả thật có chút lo lắng, dù sao nàng không có tận mắt thấy tôi lấy một địch bốn, sau lại thấy tên Chu Minh Viễn gọi điện thoại, tưởng là gọi đồng bọn tới, sau đó thấy một xe cảnh sát tới, thì lập tức an tâm.
Bàn về thế lực quan trường, ở Tùng Giang có ai bằng được Triệu gia đây.
Trần Vi Nhi cũng không khỏi mỉm cười, chì nhìn tôi mà thôi.
"Vi Nhi, nói thật đi, em có phải thích nhìn anh đánh nhau lắm không?"
Mấy lần qua, tôi luôn thấy vẻ mặt hưng phấn của Vi Nhi khi thấy tôi đánh nhau với người khác.
"Em..."
Vi Nhi không biết nói gì chỉ cúi đầu. Nàng không biết tại sao, quả thật nàng có cảm giác như vậy.
Trong lòng Vi Nhi cũng tự mắng mình, đây không phải là thứ nữ nhân nên có!
Nhưng mà mỗi khi nghĩ tới chuyện này, trong lòng không khỏi kích động. Tối ngày hôm qua, rốt cục không nhịn được nữa, đem sự tích anh dũng của mình kể cho Triệu Nhan Nghiên nghe.
"Ha hả, sớm biết như vậy, anh thừa dịp mấy tên cảnh sát kia còn chưa tới, đánh cho tên kia một trận."
Tôi tiếc hận nói.
"..."
Trần Vi Nhi đỏ mặt im lặng.
"Vi Nhi, quán Ma Lạt Thăng nhà em còn mở nữa không?"
Tôi bỗng nhiên nghĩ đến nếu như Vi Nhi đã trở thành nữ nhân của tôi rồi, thì cũng không cần phải làm những chuyện này nữa.
"Vẫn còn bán! Mấy hôm nay trời lạnh, người ăn cũng không ít!"
Nói tới đây, trông Vi Nhi rất hạnh phúc:
"Tháng này buôn bán so với tháng trước hơn cả mấy trăm đồng đấy."
Mấy trăm đồng... Tôi không khỏi cười khổ, mấy trăm đồng đã làm nàng cao hứng như vậy, tiểu nha đầu này cũng quá dễ hài lòng.
"Nói với mẹ em một chút, cái quán kia không cần mở nữa." Tôi nói.
"Như vậy sao được! Không làm thì sao có tiền!"
Trần Vi Nhi vội la lên:
"Tình cảnh nhà em anh cũng biết! Vì để chữa bệnh cho cha em, em đã..."
Trần Vi Nhi vốn muốn nói, vì để chữa bệnh cho cha, ngay cả thân mình em cũng bán, nhưng nghĩ lại không đúng, người mua mình là cái tên đại phôi đản trước mặt này, thì lập tức xấu hổ, nhất thời cũng hiểu ra ý của người này... mà cũng đúng, người này nhiều tiền như vậy, thì mình còn liều mạng kiếm tiền làm gì?
Nhưng Trần Vi Nhi tính cách cũng rất quật cường, không muốn dựa vào người khác, lại càng không muốn làm một bình hoa.
Tôi và Vi Nhi tiếp xúc lâu như vậy, tự nhiên hiểu rõ tâm tư của nàng, cho nên nói:
"Ý của anh nói là, em nói với bá mẫu một chút, xem có thể biến quán Ma Lạt Thăng thành một nhà hàng ăn uống được không. Như vậy thì chúng ta chỉ cần khống chế và quản lý là được, những công việc còn lại, giao cho người khác xử lý đi."
Nói tới đây, tôi lại nhớ tới tập đoàn nhà ăn Tứ Xuyên từng thu một món lợi kếch xù.
Đây là một nghề rất có tiền đồ! Có thực mới vực được đạo, vốn tôi ở ngành công nghệ cao cũng kiếm được rất nhiều tiền, nhưng mà không thể không thừa nhận, ngành ăn uống cho dù ở quá khứ, hiện tại, tương lai đều thu được lãi lớn, thậm chí sau năm 2000, rất nhiều phú ông đều dựa vào nghành này mà phát triển.
Mặc dù tôi bây giờ đã có rất nhiều tiền, nhưng cũng không chê khi tiền mình nhiều hơn một chút.
Để cho mẹ của Trần Vi Nhi bán cái hàng Ma Lạt Thăng thì dùng dao mổ bò giết gà rồi, tiếp theo phải kinh doanh nhiều loại như: Thịt bò, thịt gà, bánh ga tô, thậm chí làm cả những món ăn đỉnh cao trong khách sạn.
"Nhưng mà, nó cần rất nhiều tiền đấy?"
Trần Vi Nhi nghe tôi nói quả thực rất động tâm, cứ để mẹ mình chịu cực khổ từ sáng tới tối quả thật không hay chút nào.
Ở Tân giang, Ma Lạt Thăng của nàng xưng là thứ hai, thì không ai dám xưng là thứ nhất!
Nhưng mà việc này có ích lợi gì đây, tiểu thương vẫn chỉ là tiểu thương, không có cách nào phát triển cả.
Nếu như có thể lập ra nhà hàng ăn uống, thì mẹ mình chỉ việc quản lý, không cần phải cực khổ nữa.
"Tiền do anh chi, nhà hàng do anh thành lập, nhưng anh sẽ khống chế một số nhà hàng của công ty."
Tôi biết tính cách Vi Nhi, cho nên trực tiếp nói ra phương án này.
"Như vậy ư... để em về thương lượng với mẹ em một chút."
Quả nhiên Trần Vi Nhi không có cự tuyệt nữa, trên miệng nở nụ cười tươi.
Trần Vi Nhi cảm thấy mình quá may mắn khi tìm được một người chồng tốt, mình và hắn ở chung một chỗ mới chỉ được có một ngày, vậy mà hắn đã quan tâm mình như vậy rồi.
Triệu Nhan Nghiên cũng chẳng có ý kiến gì với việc tôi xuất tiền trợ giúp Trần Vi Nhi, mặc dù nàng không biết tôi có bao nhiêu tiền, nhưng từ miệng cha nàng thì biết, cái phương pháp kia tiêu thụ rất tốt, được không ít tiền. Thậm chí còn bán cho cả công ty Microsoft để cài vào hệ điều hành nữa.
Tôi lái xe vào siêu thị bách hóa. Nhưng mà lại trùng hợp tới vậy, trời còn chưa sáng mà ruồi đã bay loạn. Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo, tôi mới hiểu thế nào là oan gia ngõ hẹp.
Bời vì Siêu thị bách hóa buôn bán rất tốt, phải rất khó khăn tôi mới tìm được một chỗ đỗ xe, vừa định đánh xe lái vào, nhưng từ phía sau của chúng tôi có một chiếc BMW lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, chui tọt vào trong đó.

Trọng Sinh Truy Mỹ Ký - Chương #118


Báo Lỗi Truyện
Chương 118/630