Chương 59: Thăm bệnh.


Phương đại thiếu gia lúc ban ngày bị đòn, đêm đó hoàng thượng phái ngự ý đến nhà vấn an, sau khi Tào công công cùng hai vị ngự y đi rồi, tin tức này xoay người liền truyền khắp Phương phủ. Bọn người hầu liền an tâm sự, xem ra thiếu gia không những không mất lòng sủng ái của thánh thượng, trái lại càng được long ân, sự lo lắng vì việc thiếu gia bị phạt đòn liền quét sạch, toàn bộ Phương phủ lại trở nên phấn chấn.
Ngày thứ hai, Mập Mạp cùng Trường Bình nghe được tin tức liền cùng nhau đến, thăm Phương đại thiếu gia đang bị " thương thế trầm trọng."
" Con mẹ nó, tên hỗn đản ngươi đúng là mất mặt, mới ngày đầu tiên vào triều liền bị phạt đòn, ha ha…" Trường Bình vĩnh viễn là Trường Bình, hỉ hả nói ra lời thô tục, người còn bên ngoài viện, miệng đã bắt đầu tổn hại người.
" Mật nhi, không được hồ đồ, hôm nay Phương huynh đã mạng treo mong manh, nguy trong sớm tối, muội không thể nói chút gì dễ nghe sao?" Mập Mạp cố nén cười khiển trách.
Hai huynh muội không có ai là thứ tốt!
Phương Tranh tức giận nói: " Vào đi, đứng bên ngoài làm chi."
Mập Mạp đi vào trước, Phương Tranh đang nằm lì trên giường, bên giường vẫn đang bày ra một ít đồ ăn vặt như mứt cùng thịt khô, Phương đại thiếu gia gương mặt khổ sở vừa ăn vặt vừa than thở. Mập Mạp thấy thế không khỏi cười ha ha, Trường Bình cũng đi theo vào, nhìn thấy dáng dấp của Phương Tranh, cười đến run rẩy hết cả người, hai huynh muội không hề cố kỵ cười lên không ngừng. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Phương Tranh cau mày nói: " Có cái gì buồn cười! Hai ngươi điên ư?"
Mập Mạp vừa cười vừa thở dốc: " Phương huynh, ta thật đúng là phục ngươi, cả triều văn võ, cũng chỉ có ngươi có bậc tính tình này. Ha ha…"
" Tính tình này thì sao chứ? Thiếu gia ta trời sinh là tính tình này đó! Mập Mạp, không phải ta nói nha, cha của ngươi cũng thật tàn nhẫn, không phải đi muộn một chút thôi sao, đáng giá đem ta đánh cho da tróc thịt bong sao?"
Mập Mạp cười nửa ngày rốt cục ngừng lại, nghiêm mặt nói: " Phương huynh, đây là quy củ, triều đình chính là như vậy, nói cũng có quy củ của nói, bước đi cũng có quy củ của bước đi, đây là không thể sửa được mảy may. Phụ hoàng ta coi như giữ gìn ngươi, nếu ông ấy không truy cứu, đám quan viên ăn no không có chuyện làm sẽ không bỏ qua cho ngươi, đến lúc đó không những ngươi chỉ bị mười trượng đơn giản như vậy, không chuẩn xác thật đúng là có thể đem mạng đánh mất luôn."
" Kháo! Làm quan mà cũng hung hiểm như vậy?" Phương Tranh vẻ mặt cầu xin nói: " Ta không làm được rồi chứ? Sáng mai ta xin từ chức!"
Trường Bình ở một bên chẳng đáng nói: " Đường đường nam tử hán đại trượng phu, nhát như chuột, mới bị đánh cũng không dám làm quan, nói ra có mất mặt hay không? Ngươi da mặt dày không cảm thấy, Phương bá phụ Phương bá mẫu sau này làm sao ngẩng đầu? Gia hỏa ích kỷ! Cho tới bây giờ cũng không nghĩ lại cho người khác, hừ!"
Phương Tranh cả kinh nói: " A? Hôm nay Trường Bình ngươi nói chuyện rất có chiều sâu nha! Vài ngày không gặp, tư tưởng của ngươi không ngờ thâm thúy đến hoàn cảnh này rồi?"
Trường Bình vui vẻ nói: " Thực sự?"
Phương Tranh quay đầu nhìn Mập Mạp nói: " Muội muội của ngươi vẫn cứ ngu như vậy, sao ngươi không dạy bảo nàng nhiều hơn một chút?"
Trường Bình giận dữ: " Con mẹ ngươi hỗn đản! Lão nương muốn…"
" Muốn giết cửu tộc của ta đúng không?" Phương Tranh uể oải nói: " Đi đi, cha mẹ ta hôm nay không có ra ngoài, ngươi đi gọi người đem cả nhà của ta bắt lại chém đầu đi thôi."
Trường Bình cứng lại, giậm chân nói: " Ca…ngươi xem hắn."
Mập Mạp khoát tay nói: " Đừng gọi ta, ta vừa thấy các ngươi thì đau đầu, các ngươi nha, đời trước nhất định là oan gia."
Trường Bình vốn đang nổi trận lôi đình, nghe vậy nhất thời tắt hỏa, ẩn tình đưa mắt liếc nhìn Phương Tranh, ngượng ngùng cúi đầu. Oan gia hai từ này, dùng trên người nàng cùng Phương Tranh, có phù hợp hay không chứ?
Phương Tranh lại cười khổ không thôi, đời trước chỉ là một sinh viên mới tốt nghiệp đang chờ việc làm, liên tục bao lâu tìm một công việc cũng không xong, suốt ngày chạy quanh tìm kiếm công việc trên báo chí, ra ngoài đường lại bị đầu rơi máu chảy, làm gì còn tâm tư đi tìm oan gia gì nữa. Đời này ngược lại, kỳ kỳ lạ lạ trêu chọc phải một công chúa, nhìn vẻ thẹn thùng của Trường Bình, hai từ oan gia đúng là định rồi.
Ba người đang nói chuyện trong phòng, Phương phu nhân bên ngoài đi vào. Hôm qua Phương Tranh bị đánh trượng, Phương phu nhân đau xót vô cùng, phân phó nhà bếp làm nhiều món ăn bổ máu bổ khí, hôm nay bà đi qua xem Phương Tranh có đỡ hơn hay không.
Gặp Phúc vương gia cùng Trường Bình công chúa đều có mặt, Phương phu nhân ngây ra một thoáng, tiếp theo khom người bái xuống.
Trường Bình thấy thế kinh hãi, vội vàng xông lên đỡ lấy Phương phu nhân, nói: " Phương bá mẫu, bà đừng hù dọa Mật nhi, sao lại có thể hành đại lễ? Mật nhi là vãn bối, nên do ta hướng bà hành lễ mới phải." Nói xong hướng Phương phu nhân vén áo thi lễ.
Phương phu nhân lại càng hoảng sợ, đây là công chúa nha, tuy nói từ lâu đã biết nàng có ý tứ đối với con của mình, nhưng sự tình này lại cũng không thể công khai mà nói. Nếu để cho một vị công chúa hành lễ với một dân phụ, truyền ra ngoài chẳng phải là một cọc tai họa.
Phương phu nhân lại vội vàng hướng Trường Bình thi lễ, nói: " Công chúa điện hạ quá khách khí, dân phụ đích thực không dám nhận."
Trường Bình nhìn thấy Phương phu nhân phản ứng như vậy, trong lòng không khỏi nóng nảy, đây là mẹ chồng tương lai mà nàng đã nhận định rồi a, nếu mẹ chồng lại khách khí với con dâu như vậy, chuyện tốt của nàng cùng với tên hỗn đản không có lương tâm này chẳng phải là ngâm nước nóng rồi sao?
Nghĩ đến đây, Trường Bình lại hướng Phương phu nhân thi lễ.
Hai người cứ như vậy ngươi thi lễ ta ta hành lễ ngươi không chịu để yên, Phương Tranh cùng Mập Mạp trợn mắt há hốc nhìn một màn trước mắt, không khỏi cảm thấy kinh dị, Trường Bình đổi tính sao?
Phương Tranh chọt chọt Mập Mạp: " Ai, muội tử này của ngươi có phải có bệnh nhân cách phân liệt chứng hay không hả?"
Mập Mạp nghi hoặc nói: " Cái gì gọi là nhân cách phân liệt chứng?"
" Ngươi xem đi, nàng ở trước mặt ta tùy tiện, miệng đầy thô tục, ở trước mặt mẹ ta lại làm ra vẻ uyển chuyển hàm xúc, như tiểu thư khuê các…đây không phải là nhân cách phân liệt chứng thì là cái gì?"
Mập Mạp bất mãn nói: " Nói cái gì đây? Muội muội ta vốn là tiểu thư khuê các, nàng làm những hành động này còn không phải là vì ngươi, ta cũng không tin ngươi một điểm cũng chưa từng phát hiện, hừ! Không tim không phổi!"
Phương Tranh cười khan nói: " Ha ha, tại hạ xuất thân hàn vi( nghèo hèn), không dám trèo cao kim chi ngọc diệp( lá ngọc cành vàng), ngươi hãy khuyên muội muội ngươi buông tha ta đi. Trên đời này tuy kiếm người tuấn tú hơn ta thì khó, nhưng nhân phẩm lại tốt hơn ta nhiều, hà tất cứ đòi treo cổ lên trên cái cây còi cọc như ta, tất cả mọi người sẽ vì vậy mà càng không được tự nhiên, như vậy thì không tốt lắm."
Mập Mạp thở dài nói: " Oan nghiệt! Tìm ai không tốt, lại đi coi trọng ngươi, nhìn ra việc này thật loạn…"
Phương Tranh nhìn thấy hai người vẫn còn đang thi lễ, lớn tiếng nói: " Ai, hai vị nghỉ một chút đi thôi, mẫu thân, không cần câu thúc như thế, ở nhà mình bọn họ chỉ là vãn bối, mẫu thân phải mang tư thế của một trưởng bối mới được."
Mập Mạp cười nói: " Đúng vậy Phương bá mẫu, ngài khách khí như vậy, sau này ta cùng muội tử làm sao dám trở lại?"
Phương phu nhân hành lễ nửa ngày, thắt lưng cũng tê dại, nghe vậy đoan trang cười, nói: " Lễ không thể bỏ qua, hôm nay con ta đã là thần tử trong triều, chuyện trên quan trường, cha của hắn cùng ta đều không hiểu, còn phải dựa vào sự chiếu cố nhiều hơn của hai vị."
Mập Mạp gật đầu xưng phải, Trường Bình ở một bên cười nói: " Phương bá mẫu, ngày sau ta sẽ dạy cho hắn quy củ trong cung cùng quan trường, đỡ cho sau này hắn phạm phải sai lầm. Ngài nhìn ngày hôm qua hắn bỗng nhiên bị đánh, có phải oan hay không chứ?"
Phương phu nhân lại cười nói tạ ơn, trong lòng đối với nha đầu này ngày càng yêu mến, nếu như Trường Bình có thể làm con dâu của Phương gia, thật là tốt biết bao.
Trường Bình mặc dù còn nhỏ tuổi, nhưng đầu óc xem như cơ trí, xem thời cơ liền quấn quýt Phương phu nhân, xin bà mang nàng đi du ngoạn trong Phương phủ. Phương phu nhân cười tươi mang theo nàng đi ra ngoài.
Trong phòng còn lại Phương Tranh cùng Mập Mạp hai người, đưa mắt nhìn nhau, làm cùng một động tác thật thống nhất, lắc đầu cười khổ.
" Nói thật, Mập Mạp, khuyên nhủ muội muội của ngươi đi, chớ lãng phí tâm tư trên người của ta." Phương Tranh nghiêm mặt nói.
Mập Mạp trợn mắt nói: " Sao ngươi không đi khuyên? Ta khuyên được sao? Muội tử ngốc của ta hiện tại đầy đầu óc đều là ngươi, tại vương phủ khi sinh hoạt hay nói chuyện phiếm, không lúc nào không nhắc tới ngươi, cũng giống như bị nhập ma chướng, ngươi nói người làm huynh trưởng như ta phải làm sao bây giờ?"
" Đã nói với ngươi ta thực sự không muốn lấy công chúa." Phương Tranh vẻ mặt đau khổ nói: " Không phải ta không tán thưởng nàng, nhưng chính ngươi cũng nhìn thấy, ta với muội muội ngươi chỉ cần ở chung một chỗ, không qua năm câu là gây cãi, ngươi cảm thấy như vậy có ý nghĩa sao?"
" Còn nữa, chung thân đại sự của muội muội ngươi hẳn cũng không phải do nàng làm chủ phải không? Việc này còn phải do phụ hoàng ngươi định đoạt, ngươi cảm thấy phụ hoàng ngươi sẽ đáp ứng gả nàng cho ta sao? Ngày hôm trước vào cung diện thánh, phụ hoàng ngươi hỏi ta một câu về quan hệ giữa ta và muội muội ngươi, làm ta sợ đến toát mồ hôi lạnh…"
Mập Mạp mỉm cười nói: " Kỳ thực…phụ hoàng ta còn rất yêu mến ngươi, thực sự…còn chuyện có đem muội muội gả cho ngươi không, điều này vẫn không rõ lắm, nhưng ta tin tưởng Mật nhi sẽ có biện pháp."
Phương Tranh sợ hãi nói: " Nói cách khác, ta phải làm em rể của ngươi rồi?"
" Có lẽ, ha ha ha…"
" Mặc kệ!" Phương Tranh bi phẫn nói: " Kiên quyết mặc kệ! Ta muốn tự do yêu đương! Phản đối ép duyên!"
Mập Mạp cười xấu xa nói: " Lời này chớ nói với ta, vô dụng. Tương lai ngươi nói với phụ hoàng ta đi, ha ha.."
"…"
Sau một lúc lâu, một mình Trường Bình trở về tiểu viện của Phương Tranh, gương mặt hồng hồng, không biết Phương phu nhân đã nói với nàng những thứ gì. Vào phòng cũng không nói chuyện, mắc cỡ đỏ mặt kéo tay Mập Mạp đi về ngay, bữa cơm như trước kia mà hai huynh muội luôn lợi dụng hôm nay tự nhiên cũng miễn.
" Vẻ mặt nha đầu kia vì sao lại đỏ hồng như vậy? Chẳng lẽ nàng nhìn lén nam sinh đại tiện?" Phương Tranh xấu xa nghĩ.
Mập Mạp cùng Trường Bình đi rồi, bên trong Phương phủ vẫn còn náo nhiệt.
Không biết là ai lan truyền ra ngoài, Phương Tranh mới tấn cấp Trung Dũng Bá, Hữu Tán Kỵ Thường Thị, ngay ngày hôm ấy sau khi bị đánh trượng trên triều, buổi tối hoàng thượng lại phái ngự y đến chữa thương cho hắn, hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, không gì sánh kịp.
Những ngày này trong kinh, các đại thần trong triều đình tựa hồ cảm thụ được một chút ý tứ hàm xúc bất thường. Lúc Phương Tranh lên triều muộn, quần thần còn chưa đem mao đầu tiểu tử này xem vào trong mắt, cho rằng hoàng thượng chẳng qua là tiện tay thưởng cho hắn một chức quan nhàn hạ mà thôi. Dù sao Phương Tranh còn quá trẻ tuổi, ở trong triều lại không hề có căn cơ, người như thế trà trộn trong chốn quan trường quỷ quyệt nhiều nhất chỉ tạo lên chút bọt sóng nhỏ xíu mà thôi, những lão gian hoạt trà trộn trong triều bao nhiêu năm, ai lại đem một bọt sóng nhỏ để vào trong mắt?
Nhưng hoàng thượng lại phái ngự ý đến chữa thương cho Phương Tranh, việc này còn lộ ra chút ý tứ khác. Lại liên tưởng đến chức quan của Phương Tranh, đáp án miêu tả thật sinh động – hoàng thượng làm như vậy, rõ ràng là muốn trọng dụng Phương Tranh nha. Lần này được rồi, chút bọt sóng nhỏ biến hóa nhanh chóng, biến thành sóng to gió lớn.
Hữu Tán Kỵ Thường Thị, nghiêm ngặt mà nói nó chỉ là một chức hư danh ngũ phẩm, dù là danh vị tại nha môn cũng không có, nhưng tầm quan trọng của chức quan ngũ phẩm có danh vô thực này lại hết sức trọng yếu. Ở bên cạnh hầu hoàng thượng, thường xuyên ở bên người hoàng thượng, hoàng thượng nghĩ gì hắn còn không biết sao? Sau này vị Phương đại nhân lại là người hiểu rõ tâm tư hoàng thượng nhất. Huống chi hư chức này còn có một chức trách, đó chính là tùy thời có thể can gián hoàng thượng, thay lời khác mà nói, sau này hắn nhìn ai chướng mắt, chỉ cần hướng hoàng thượng nói bâng quơ vài câu, tiền đồ của người kia thậm chí là tính mạng đều xem như treo – hư chức này, không khác gì quyền thần trong triều a.
Một người trọng yếu như vậy, quần thần làm sao có thể không tận tâm nịnh bợ lấy lòng?
Vì vậy, chân trước của Mập Mạp cùng Trường Bình vừa đi, chân sau lễ tặng của các đại thần trong triều liền chắp nối chen chúc tới, trước đây những người nhìn thấy Phương lão gia cũng không thèm liếc mắt, lúc này lại cười quyến rũ xu nịnh trước mặt Phương lão gia, giống như là con chó, chỉ cầu có thể gặp mặt Phương Tranh, bám víu níu kéo chút giao tình. Phương lão gia vừa cùng các đại thần lá mặt lá trái, vừa âm thầm cảm thán: " Đúng là lần này khác hẳn, thứ gì cũng là nhất thời, chính mình thật là chưa từng nhìn thấy bề mặt khác của đám người làm quan này, ai…?"

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #59


Báo Lỗi Truyện
Chương 59/404