Chương 53: Phương thiếu làm quan.


Thái giám đem thánh chỉ đọc xong, hai tay cẩn thận cuộn thánh chỉ lại, bưng đến trước mặt Phương Tranh, vẻ mặt hài lòng cười nói: "Phương Bá gia, thỉnh ngài tiếp chỉ đi!"
Phương Tranh lúc này đang bị một chuỗi những "chi, hồ, giả, dã" * làm cho đầu óc mờ mịt, căn bản chẳng nghe hiểu được câu nào, thấy thái giám bưng thánh chỉ đưa tới trước mặt, Phương Tranh cũng đành phải tiếp nhận, học cách xướng ở trong tivi hô lên: "Thảo dân Phương Tranh tiếp chỉ, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!" (Chi, hồ, giả, dã: những trợ từ dùng trong văn ngôn, để diễn tả những lời nói không rõ ràng, khó hiểu)
Thái giám vội vàng nói: "Phương Bá gia, hôm nay ngài đã được phong cho tước vị bá tước tôn quý, triều đình cũng đã làm sổ sách văn kiện rồi, sau này không thể xưng hô là thảo dân nữa, nhớ kỹ, nhớ kỹ nha!"
Có ý tứ gì? Ta cứ như vậy mà thành bá tước sao? Phương Tranh lờ mờ nghe ra, dường như là vì sự việc quân Đột Quyết rút lui, hoàng đế phong cho hắn một tước vị hay là chức quan gì đó, nhưng lúc trước hiến kế, không phải đã nói cùng với Mập Mạp là không muốn làm quan sao? Chẳng lẽ tiểu tử này lại quên rồi?
Phương lão gia thấy thời cơ đã đến, vội vàng từ trong tay áo lấy ra một tấm ngân phiếu, bất động thanh sắc nhét vào trong tay thái giám, đồng thời cười nói: "Công công khổ cực rồi, chút lòng thành này, mời công công nhận cho!"
Thái giám kia rất thành thạo đem ngân phiếu bỏ vào trong tay áo, cười tít mắt nói: "Chúng ta chúc mừng Phương lão đông gia *, chúc mừng Phương Bá gia, từ nay về sau Phương Bá gia đã là một bước lên mây, tiền đồ không thể hạn lượng nha!" (đông gia: ông chủ)
Phương lão gia nghe vậy vuốt râu cười lớn, nói: "Đa tạ lời tốt lành của công công!"
Thái giám liền sai quân sĩ mang triều phục, lệnh bài cấm cung cùng giấy tờ chứng nhận phong tước đã chuẩn bị từ trước đưa lên, sau đó cáo từ với Phương lão gia và Phương Tranh rồi rời đi.
Thái giám đi rồi, đám hạ nhân Phương gia quay sang nhìn nhau, đột nhiên nổ ra một trận hoan hô, Phương lão gia vuốt râu cười lớn, Phương phu nhân thì vui vẻ ra sức xoa đầu Phương Tranh. Đám hạ nhân hoan hô qua đi, tranh nhau vọt tới trước mặt Phương Tranh, đem hắn tung lên, dọa cho Phương Tranh ở giữa không trung la lớn: "Đừng có xé quần! Ai, ai chơi trò lưu manh vậy..."
Phương lão gia cũng khôn ngăn cản đám người Phương phủ, chỉ mỉm cười vui mừng nhìn Phương Tranh, Phương phu nhân sau khi vui mừng qua đi, sớm đã quay lưng lại, len lén lau nước mắt.
Phương Tranh bị tung hứng một trận đến choáng váng đầu óc, sau khi xuống đất, một lúc mới đứng vững được.
Thừa dịp mọi người bình tĩnh lại một chút, Phương Tranh tiến đến trước mặt Phương lão gia hỏi: "Cha, hoàng thượng rốt cuộc phong cho con tước vị gì nha? Vừa rồi vị công công kia nói nhanh quá, hài nhi không có nghe rõ."
Phương lão gia mỉm cười nói: "Không có nghe rõ? Chỉ sợ là ngươi nghe không hiểu thì có. Tranh nhi, về sau cần phải đọc nhiều sách, ngươi đã là mệnh quan triều đình, hơn nữa còn được khâm phong tước vị, không thể văn dốt vũ dát như trước đây được nữa, nếu không lại tự làm mất mặt mũi của chính ngươi a."
Phương Tranh xấu hổ cười, vâng vâng dạ dạ.
Phương lão gia giải thích nói: "Hoàng thượng ban thưởng cho ngươi đồng xuất thân với tiến sĩ, chính là nói về sau ngươi là người có công danh, phong ngươi làm Trung Dũng Bá, chính là bá tước, hơn nữa ngươi còn phong chức tán kỵ thường thị, hiểu chưa?"
"Tán kỵ thường thị là chức quan gì? Mấy phẩm?"
"Tán kỵ thường thị là một hư hàm, ngũ phẩm, là tùy thị hầu hạ bên người hoàng thượng, cấp cho hoàng thượng một vài kiến nghị, mặc dù không có thực quyền, nhưng vị trí lại thập phần trọng yếu, Tranh nhi, ngươi cần phải dụng tâm mà làm a."
"Tùy thị bên người hoàng thượng, chẳng phải đều là thái giám sao?" Trong tivi bình thường vẫn luôn diễn như thế, những tên rắm điên rắm đảo ở sau lưng hoàng thượng, không phải đều là lũ thái giám "thượng vô mao, hạ vô căn" sao? Hoàng đế không phải muốn bản thiếu gia vung đao tự cung đi hầu hạ lão đấy chứ?
"Không được nói bậy!" Phương lão gia trừng mắt nhìn hắn một cái, "Tán kỵ thường thị là quan văn, không phải thái giám!"
Phương lão gia nhìn sắc trời một chút, sau đó gọi Tôn quản gia tới, "Hôm nay chính là đại hỷ sự của Phương gia ta, kêu hạ nhân chuẩn bị, lão phu muốn vào từ đường bái tế tổ tiên!"
Vậy là, ngay sau khi chuẩn bị xong súc sinh cùng những thứ đèn nhang cúng tế, ba người Phương gia dưới sự dẫn đầu của Phương lão gia, tiến vào từ đường bái tế liệt tổ liệt tông. Phương lão gia quỳ gối trong từ đường lệ già ngang dọc, báo cho tổ tông linh thiêng trên trời, Phương gia vẫn luôn kinh doanh buôn bán, rốt cuộc đã có một vị ra làm quan, thực sự là tổ tông phù hộ...
Đám hạ nhân sắc mặt cung kính chia làm hai nhóm quỳ gối ở ngoài từ đường, Tôn quản gia cùng Lưu quản gia phân biệt quỳ ở hai bên trái phải, hai vị lão nhân vì Phương gia mà dốc hết tâm huyết làm lụng vất vả nửa cuộc đời, bây giờ giống như là hài tử, khóc lóc nước mắt nước mũi tùm lum.
Phương gia hương hỏa truyền thừa hơn mười đời, tổ tiên chưa bao giờ có người nào được ra làm quan, không phải làm nông thì cũng kinh thương, về địa vị xã hội mà nói, Phương gia qua nhiều năm như vậy vẫn luôn bị đè xuống tầng thấp nhất. Hôm nay Phương Tranh vì Phương gia mà tranh hơi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, từ nay về sau, Phương gia liền có thể công khai bước lên thượng tầng phú quý, chân chính trở thành một gia tộc thượng tầng có tiền có thế. Phương lão gia cùng Phương phu nhân, thậm chí cả hai trăm hạ nhân ở trong nhà, thân phận bọn họ cũng vì vậy mà nước lên thuyền lên, khi ở bên ngoài sẽ không bao giờ phải chịu ánh mắt miệt thị của người khác, ngày hôm nay, đối với Phương gia mà nói, là một ngày thoát thai hoán cốt, khiến cho người ta phấn chấn tinh thần. Phương gia rốt cuộc cũng từng bước một chuyển từ một gia đình thương nhân sang một gia đình quan lại.
Bái tế qua đi, Phương lão gia vung tay lên, sai người đóng cửa phủ, toàn bộ hạ nhân Phương phủ tụ tập lại, mỗi người được thưởng năm lượng bạc, cho phép uống rượu hết mình, không say không về.
Phương phủ trên dưới nhất thời sôi trào, ngày hôm nay, Phương gia không hề mời bất kì khách nhân nào, từ ba vị chủ nhân Phương gia trở xuống, uống rượu ăn mừng tất cả đều là hạ nhân trong phủ. Phương lão gia còn tạm thời điều đến hơn phân nửa số đầu bếp của Yêu Nguyệt Lâu, mọi người tận tình ăn uống vui cười, từ buổi chiều ầm ĩ cho đến tận đêm khuya.
Toàn bộ Phương phủ đều say, say nhất chính là Phương lão gia, uống đến bất tỉnh nhân sự, khi được hạ nhân khiêng về phòng, trong miễng vẫn còn thì thào lẩm bẩm: "Tổ tông phù hộ, Phương gia hưng thịnh..."
Phương Tranh thì tương đối xảo quyệt, khi đám hạ nhân tới kính rượu hắn thì hắn thường lén giở trò, có thể trối liền từ chối, cho nên khi mọi người đã uống không ít, hắn mới uống được khoảng năm sáu phần. Thấy tất cả đều say, Phương đại thiếu gia gian xảo cười hề hề, trở về phòng đi ngủ.
Tháng sáu năm Kiến Vũ thứ mười hai, quân báo phương Bắc truyền về, Phùng Cừu Đao suất lĩnh hai vạn kỵ binh tinh nhuệ, hóa trang thành người Đột Quyết, từ Thiểm Cam tiến vào thảo nguyên, tàn sát diệt sạch hơn mười tiểu bộ lạc của Đột Quyết, dọc đường cũng để lộ ra phong thanh, nói bọn họ là bộ hạ của Khả Hãn Đột Quyết mới lập Mặc Xuyết, phụng mệnh của tân Khả Hãn, tiếp quản toàn bộ các bộ lạc trên thảo nguyên.
Hai vạn người liên tục đánh thẳng đến phụ cận Hắc Sa Thành vương đình của Đột Quyết, Phùng Cừu Đao lúc này mới quay đầu rời đi, từ thảo nguyên chạy tới sa mạc, rồi lại đi theo con đường tơ lụa quay trở về Hoa triều. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Mặc Xuyết đóng giữ ở thảo nguyên, khi thám thính thấy có người trắng trợn dùng danh hào của hắn tàn sát người Đột Quyết, vừa gấp vừa giận, dẫn theo hai vạn đại quân truy sát quân đội của Phùng Cừu Đao, may mà Phùng Cừu Đao đã sớm phát giác, đợi đến khi người Đột Quyết đuổi theo, Phùng Cừu Đao đã dẫn quân chạy trốn tới sa mạc từ lâu rồi.
Đột Quyết Khả Hãn Cốt Đốt Lộc đang tiến đánh thành trì Hoa triều quả nhiên đã trúng kế, nghe tin đệ đệ Mặc Xuyết của hắn tự lập làm Khả Hãn, lại còn tàn sát toàn bộ già trẻ lớn bé hơn mười bộ lạc, rất là tức giận.
Mà quân doanh của đại quân Đột Quyết cũng bởi vì lời đồn do mật thám tung ra, dẫn đến quân tâm bất ổn, ngay buổi tối hôm nhận được tin tức xác thực truyền đến từ thảo nguyên, liền có ba bốn quân doanh bất ngờ làm phản, Cốt Đốt Lộc thấy tình hình như vậy, lập tức buông tha kế hoạch tấn công sớm lập ra đối với Hoa triều, suất lĩnh toàn bộ đại quân Đột Quyết chạy về thảo nguyên, chuẩn bị "trấn áp" kỳ đệ Mặc Xuyết tạo phản.
Đến tận đây, kế sách đẩy lui Đột Quyết của Phương Tranh mới hoàn toàn thành công.
Chiến dịch này, quân đội của Phùng Cừu Đao tàn sát vô số già trẻ lớn bé của các bộ lạc Đột Quyết, mà hai vạn quân tinh nhuệ hắn dẫn nhập thảo nguyên cũng tổn thất không ít, trong bộ lạc Đột Quyết, tuy là phụ nữ và trẻ con nhưng cũng tinh thông cưỡi ngựa bắn cung, đến khi quân đội của Phùng Cừu Đao bước vào được lãnh thổ của Đại Hoa cũng chỉ còn sót lại sáu ngàn người.
Quân báo truyền tới kinh thành, toàn thành hò reo hoan hô, bách tính ào ào ra đường ăn mừng, mà Phùng Cừu Đao suất lĩnh cô quân thâm nhập thảo nguyên cũng được bách tính tán dương, trở thành anh hùng dân tộc.
Không biết ai nghe được tin tức, kế sách đẩy lui quân địch lần này, chính là của cái gã bại gia tử hiệu buôn Phương gia, đồng thời gã bại gia tử kia cũng được hoàng thượng phong thưởng tước vị, vào triều làm quan. Mọi người đều xôn xao kinh nghi không ngớt, cố ý tìm tới đám chưởng quỹ người làm của cửa hiệu Phương gia hỏi thăm, sau khi đạt được câu trả lời thuyết phục, bách tính bắt đầu khen ngợi như nước thủy triều, ngay cả những vết xấu ngày trước của Phương Tranh, cũng được khen thành tuổi trẻ bất kham, có tác phong của nhã sĩ, bộ dạng của phú quý.
Lúc này Phương Tranh đang ngồi trong hậu điện vương phủ của Mập Mạp, cùng Mập Mạp uống rượu nói chuyện phiếm.
Mấy ngày nay đại môn Phương phủ đều bị người chen chúc sắp sập đến nơi, có nịnh bợ, có tặng lễ, cũng có làm mối, mọi người đều biết, Phương gia có một nhi tử không chịu thua kém người khác, cách thăng quan phát tài không còn xa, lúc này không nịnh bợ lấy lòng thì còn đợi đến khi nào nữa? Đặc biệt ông chủ ba hiệu buôn trước đây muốn đem nhi nữ gả cho Phương Tranh, lại càng quấn quýt bám dính lấy Phương lão gia, yêu cầu lập tức đem nữ nhi gả sang đó.
Những người này khiến Phương Tranh đau đầu không thôi, mấy ngày liền không dám bước ra khỏi cửa nửa bước, hôm nay rốt cục chịu không nổi, len lén trốn đi từ cửa sau, lập tức tới Phúc vương phủ tìm Mập Mạp.
"Ta nói Mập Mạp, ngươi bảo an tâm cái gì hả? Không phải đã nói cùng ngươi rồi sao, ta không muốn làm quan, nếu phụ hoàng ngươi muốn ban thưởng ta mà nói, cấp cho chút vàng bạc châu bảo, tuyệt sắc mỹ nữ không được sao, hà tất bắt ta làm quan chứ? Ngươi xem bộ dạng ta như vậy, có giống người làm quan không?" Phương Tranh uống một ngụm rượu, trừng mắt bất mãn nhìn Mập Mạp nói.
"Ha ha, phụ hoàng nhất định muốn cho ngươi làm quan, ta có biện pháp gì chứ? Nếu không, ngươi tự mình đi gặp phụ hoàng ta nói một chút? Dù sao hôm nay ngươi cũng là tán kỵ thường thị, lúc nào cũng có thể tiến cung diện thánh mà." Mập Mạp cười rất đắc ý, như con hồ ly mập trộm được cả trăm con gà. Để kéo được Phương Tranh vào triều làm quan, tiểu tử này ở phía sau màn đã bỏ ra không ít công sức.
"Thôi đi, phụ hoàng ngươi còn không lập tức chém đầu ta à." Phương Tranh liếc mắt lườm hắn.
"Phương huynh, vì sao không thử vì nước xuất chút sức lực? Dù ngươi không thích quan cao lộc hậu, có thể ra sức vì bách tính thì có gì không tốt? Ngươi có biết ngươi đưa ra kế hoạch này, đã cứu được bao nhiêu tính mệnh bách tính hay không? Ta không hiểu, vì sao ngươi lại không muốn làm quan như vậy?"
"Mập Mạp, hôm nay ta xuất phát từ nội tâm nói với ngươi, thực sự là... ai! Lời nói đại nghịch bất đạo," Phương Tranh liếc nhìn trái phải, thấy xung quanh không có người mới tiến đến bên tai Mập Mạp nhỏ giọng nói: "Tục ngữ nói, gần vua như gần hổ a..."
Mập Mạp nghe vậy ngẩn người, còn chưa kịp có phản ứng gì, Phương Tranh ngay lập tức đã đổi sang vẻ mặt vô lại nói: "Ai, ngươi đừng có đi mật báo a, ta cái gì cũng chưa nói, ra khỏi cửa này, ta cái gì cũng không thừa nhận!"
Mập Mạp hơi suy nghĩ, bừng tỉnh đại ngộ: "A! Nguyên lai là ngươi sợ cái này nha..."
Mập Mạp nói tiếp: "Thực sự là ngươi lo lắng vô ích rồi, chỉ cần ngươi đừng phạm vào đại tội mưu đồ nghịch soán, khi nói chuyện làm việc cẩn thận một chút là sẽ không có việc gì, phụ hoàng ta từ khi đăng cơ đến nay đã mười hai năm, giết quan viên triều đình đều là tội chí tử. Hơn nữa không phải là còn có ta ở đây sao? Mà với dạng như ngươi, có thể phạm vào đại tội gì cơ chứ?"
Phương Tranh gật đầu, lập tức kịp phản ứng lại, mất hứng nói: "Cái gì mà dạng như ta? Lời này có ý tứ gì?"
Mập Mạp cười tủm tỉm: "Ý tứ là nói, với dạng người như ngươi, cho ngươi thêm một lá gan cũng không dám phạm vào đại tội, nhiều lắm là chỉ tham ô chút bạc, đạo đức bại hoại, cũng không tính là chuyện gì ghê gớm."
Phương Tranh nheo mắt lại suy nghĩ: "Sao ta lại nghe lời này của ngươi có chút không đúng nhỉ? Người khác có bản lĩnh đều là trị quốc bình thiên hạ, không có bản lĩnh thì sống tầm thường cả đời, bản thân ta ngay cả chút bản sự làm điều phạm pháp cũng không có sao?"
Mập Mạp cười to: "Phương huynh, ngươi cũng đừng khiêm tốn, bản lĩnh của ngươi rất lớn đó!"
Tiếp theo, Mập Mạp ngữ khí nặng nề nói: "Phương huynh, trước đây ngươi cũng đã nói với ta, năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn, hôm nay Hoa triều loạn trong giặc ngoài, khắp mình thương tích, đại thần trong triều đa số đều tầm thường không chí tiến thủ, bo bo giữ mình, quan lớn địa phương thì hiếp đáp bách tính, tham ô thành thói, bên ngoài Đột Quyết giương giương mắt hổ, phụ hoàng vẫn luôn ưu tư đến tận bây giờ, lòng nóng như lửa đốt. Phương huynh, hai ta quen biết lâu như vậy, coi như ngươi giúp ta, được không? Hảo hảo làm quan, tận lực giúp phụ hoàng ta, giúp bách tính Hoa triều làm chút việc, được không?"
Phương Tranh trầm mặc, hắn cảm thấy tất cả đều đang đi ngược lại dự định ban đầu của hắn, mộng tưởng của thiếu gia ta là làm một gã hoàn khố tử đệ nha, thế nào mà chớp mắt đã thành làm quan? Lại nói ta cũng đâu có làm gì, chỉ là đưa ra một biện pháp vớ vẩn, người cổ đại khổ sở học tập mười năm, chịu bao gian khổ lên kinh đi thi còn không nhất định có thể thi trúng, dựa vào cái gì mà ta chỉ nói vài câu đã được làm quan ngũ phẩm, cộng thêm một cái tước vị? Làm quan như vậy có dễ quá không? Thực sự là vậy thì những tú tài cử nhân kia cũng chẳng đáng.
Nhưng nếu như đã được phong quan phong tước, trả lại cũng không quá thích hợp, vậy thì cứ làm đi, thiếu gia ta dù gì cũng coi như là một thanh niên tiến bộ, có người tình nguyện cho ta làm quan, ta cần gì phải từ chối? Lại nói, ngày đó khai trương Ngọc Như Trai, Mập Mạp và Phương Tranh từng nói qua, Phương Tranh đã ghi tạc sâu trong lòng, bất luận là từ góc độ nào, hắn cũng không thể không làm cái chức quan này. Thế sự thường thường là như vậy, có đôi khi rơi vào trên đầu, bản thân dù không muốn, cũng không có cách nào cự tuyệt. Ý chí cá nhân ở trước xu thế phát triển của sự vật, có vẻ như quá nhỏ bé.
Là ra sức phản kháng, hay là lặng lẽ hưởng thụ? Lấy tính tình của Phương đại thiếu gia, đáp án tựa hồ không cần phải chọn.
Nghĩ tới đây, Phương Tranh quyết định chủ ý, cười tủm tỉm nói: "Mập Mạp, trước tiên ta hỏi một chút, làm quan một tháng bao nhiêu tiền lương? Nga, ý của ta là bao nhiêu bổng lộc? Nói thật a, ít một chút ta cũng không quan tâm đâu, ai, ta quả thực là một người không có nguyên tắc..."
Mập Mạp nghe thấy vậy, biết Phương Tranh đã đáp ứng làm quan, không khỏi đại hỉ, vỗ vai Phương Tranh cười to nói: "Lấy tài lực của nhà ngươi, chút bổng lộc này sợ là không lọt vào được pháp nhãn, phụ hoàng ta cho ngươi làm quan còn có chỗ tốt, quan lại khắp thiên hạ đều có khả năng tham ô, duy độc có mình ngươi là không có khả năng đó, bởi vì nhà ngươi thực sự có quá nhiều tiền, người khác có tặng một chút bạc đến, ở trước mặt ngươi quả thực cũng không có ý tứ!"
Phương Tranh cũng cười, "Đúng vậy, bất quá ta làm quan có một chỗ hại, nếu như người khác sử dụng mỹ nhân kế với ta, ta nghĩ rằng ta rất nhanh sẽ đầu hàng..."
"..."
Chương 54: Tiến cung diện thánh.
Đầu tháng sáu năm Kiến Vũ thứ mười hai, đó là một ngày lành, vào giữa trưa hôm nay, một vị tiểu thái giám phụng thánh chỉ đi tới Phương phủ, mệnh lệnh cho Phương Tranh nhập cung diện thánh.
Vừa nghe nói Phương Tranh phải vào cung gặp hoàng thượng , trên dưới Phương phủ nhất thời bận rộn tất bật, Phương gia có nhiều đời gia chủ như vậy, không làm nghề nông thì làm kinh thương, chưa từng được gặp qua mặt rồng trong truyền thuyết. Hôm nay thiếu gia lên nhanh như diều gặp gió, sau này nếu muốn gặp mặt hoàng đế cũng là dễ dàng, Phương gia sau này cũng khôgn còn là gia tộc thương nhân kém cỏi hơn người ta như trước. Cho nên trên mặt đám người hầu đều vui sướng, trong lúc nhất thời lo kéo xe, kéo ngựa, thay đổi triều phục cho Phương đại thiếu gia, bề bộn đến rối loạn.
Phương phu nhân đối với tràng cảnh lộn xộn này rất bất mãn, vì vậy bà lấy ra uy quyền gia chủ, nhanh chóng chỉ huy hiện trường chuẩn bị cho vị nhập cung diện thánh: "Tiểu Ngũ, đi tây viện triệu tập hộ viện, gọi bọn hắn chờ bên ngoài cửa lớn, Phúc Quý, đi đóng xe, tuyển cổ xe song mã mới làm, thiếu gia có tước vị, sau này thiếu gia ra ngoài đều phải dùng loại xe song mã, Lan nhi, kêu nha hoàn bưng nước lên cho thiếu gia rửa mặt, Tiểu Lục, may thay đổi triều phục cho thiếu gia..."
Phương Tranh vẻ mặt đau khổ, mặc cho một đám người bu quanh người hắn: "Mẫu thân, cái này... Cũng không cần long trọng như thế chứ? Không phải chỉ là đi gặp hoàng thượng thôi..."
Phương lão gia ở một bên biến sắc quát lớn: "Câm miệng. Họa là từ trong miệng mà ra ngươi không biết sao? Người có quan có tước, nói thế nào còn không hiểu biết kia chứ hả? Nói ra dễ dàng như vậy, ngươi có biết toàn bộ Hoa triều có cơ hội được gặp Hoàng thượng có được mấy người? Chưa thây qua ai ngu ngốc như ngươi. Sau này phải thận trọng từ lời nói đến việc làm biết không? Nếu không sẽ làm cho ngươi, mà ngay cả Phương gia cũng gặp tai họa, hiểu hay không?".
Đã trúng một lần răn dạy đổ ập xuống của Phương lão gia, Phương Tranh bất ngờ bất đắc dĩ đành im lặng. Tiểu Lục ở một bên hé miệng cười khẽ, tay chân nàng nhanh lẹ giúp Phương Trnah thay đổi triều phục, phụ thân của tiểu Lục từng là võ tướng triều đình, cho nên đối với quần áo triều phục cùng mũ nón cũng không xa lạ, thoáng chốc đã thay xong thật nhanh.
Nhìn bản thân mình trong gương, dáo dác , hình dạng quái dị, Phương Tranh cảm thấy rất bất mãn, triều phục cũng thật vừa người, nhưng mặc triều phục vào rồi cũng không thaỏi mái chút nào, thấy thế nào đều giống như một con khỉ mặc y phục chuẩn bị xứong tuồng, dáng dấp cực kỳ buồn cười.
Ôi, ta thật sự là không thích hợp làm quan. Phương Tranh nhìn tấm gương cảm thán không thôi.
"nhìn xem, thiếu gia mặc vào triều phục uy phong bát diện, quan uy mười phần, không hổ là Văn Khúc tinh quân hạ phàm, tương lai nói không chừng thiếu gia sẽ làm tướng luôn đó". Những câu vỗ mông ngựa của đám người hầu tuôn ra như nước thủy triều, chụp đến mức tâm tình của Phương đại thiếu gia cũng thóagn giảm bớt - coi như là bọn họ nói sự thật đi, hiện tại ta rất tuấn tú, ta hiện tại rất tuấn tú nga... Phương Tranh ngồi trong xe ngựa không ngừng thôi miên chính mình.
Xe ngựa rất rộng rãi, chiéc xe ngựa này là do Phương phu nhân tự mình giám sát chế tạo, với tước vị bá tước của Phương Tranh, có tư cách ngồi xe song mã, cho nên xe ngựa dùng vật tranh trí, chất liệu gỗ đều là thượng đẳng, ngựa kéo xe đều là lương câu mua từ Đại uyển.
Phương bá gia xuất hành, tràng diện xa hoa, gia đinh hộ viện tiền hô hậu ủng, gương mặt TIểu Ngũ mang theo vẻ tự mãn không ngừng ưỡn ngực, hộ viện của bọn họ mặc trang phục võ sĩ thống nhất, uy phong lẫm lẫm. ĐOàn người vô cùng khí thế đi trên đường lớn của kinh thành, dẫn dắt ánh mắt chú ý của người qua đường không thôi.
"Phô trương quá, đây rõ là đi ngược hẳn với phong cách làm người biết điều thường ngày của thiếu gia ta, vậy không được, nghiêm trọng thoát ly quần chúng quá đi thôi". Phương Tranh âm thầm lắc đầu, vén rèm xe lên gọi tiểu Ngũ: "Nói với bọn hộ viện một tiếng, sau này đừng đi ra nhiều như vậy, thiếu gia không thích".
Tiểu Ngũ buồn bực nói: "Vì sao thiếu gia không thích? Thiếu gia làm quan, lẽ ra nên làm như vậy chứ".
Phương Tranh cả giận nói: "Câm miệng! Ngươi là thiếu gia hay ta là thiếu gia? Ta nói như thế nào thì ngươi làm như thế nào, nhiều lời vô ích. Ngươi nhìn xem đám hộ viện kia, người nào cũng huênh hoang, dương dương đắc ý, những đại cô nương trên đường đều chỉ lo nhìn bọn hắn, mỹ nam tử như thiếu gia ta đây mà các nàng không phát hiện. Ngươi nói cho bọn hắn biết, bảo bọn họ sau này khiêm tốn một chút đi".
Tiểu Ngũ bừng tỉnh hiểu ra, nguyên lai thiếu gia đang ngại bọn hộ viện đoạt hết danh tiếng của hắn.
Xe ngựa dừng ngay trước Tây An Môn của cấm cung, đi sâu vào trong, đó làm phạm vi cấm cung, người nhàn rỗi đừng nói là đi vào, dù đứng thêm một lúc bên ngoài, cũng đã bị quát mắng.
Phương Tranh xuống xe ngựa, dặn tiểu Ngũ cùng với bọn hộ viện ở tại chỗ chờ, hắn sửa sang lại triều phục, sửa mũ quan, đi thẳng tới hướng cửa cung.
Đưa lên lệnh bài, quân sĩ tỉ mỉ kiểm tra qua, cửa hông của Tây An Môn mở ra, Phương Tranh chậm rãi đi vào.
Đi qua những trạm gác trog nội cung, đi tới bên ngoài hoàng thành, ở bên trong đã có tiểu thái giám phụng khẩu dụ của hoàng thượng, đang đứng bên ngoài chờ Phương Tranh.
Dọc đường Phương Tranh cũng không dám nhìn ngắm gì nhiều, đi theo tiểu thái giám rẽ trái rồi rẽ phải, đi tới ngự thư phòng.
Tiểu thái giám dẫn đường ra dấu cho Phương Tranh đứng bên ngoài cửa chờ, sau đó hắn quơ phất trần, ở ngoài cửa quỳ xuốgn cung kính nói: "Hoàng thượng, Phương Tranh Phương đại nhân tới".
Bên trong thư phòng mơ hồ truyền đến một tiếng "ân", tiểu thái giám đứng lên , tránh sang bên, hướng Phương Tranh cao giọng nói: "Hoàng thượgn truyền Phương Tranh Phương đại nhân yết kiến...".
Phương Tranh vội vàng cúi đầu bước qua cửa ngự thư phòng, đầu cũng không hề ngẩng lên liền quỳ gối trên tấm thảm màu đỏ tươi, lớn tiếng nói: "Vi thần Phương Tranh khấu kiến hoàng thượng, ngô hoàng vạn tuế vạn...".
"Được rồi, dập đầu cũng không xem rõ phương hướng, thấy rõ đi rồi hãy bái". Bên tai truyền đến thanh âm mang theo ý trêu cười.
"A?" . Phương Tranh theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn thấy trước mặt là một chiếc bàn thật to, nhưng sau bàn không có một bóng người, thanh âm vừa rồi là từ bên trái hắn truyền đến.
Phương Tranh xoay đầu, ngay bên cạnh giá sách bên trái, một vị lão nhân thân mặt thường phục màu vàng đang cầm quyển sách trên ta, mỉm cười nhìn hắn.
Thật là lúng túng nha, mới tiến cung lần đầu đã bị bêu xấu, điều này để cho Mập Mạp biết được còn không bị hắn cười chết?
Phương Tranh cũng không đứng lên, dùng đầu gối quay sang phương hướng đó, đồng thời bái xuống: "Vi thần Phương Tranh khấu kiến hoàng thượng, ngô hoàng..."
"Hãy bình thân, đừng nói nhiều lời vô dụng, thế gian có ai có thể chân chánh sống được muôn năm?". Lời nói của hoàng thượng mặc dù bình thản, nhưng mang theo một loại uy nghiêm làm cho người khác không thể chống cự.
Lão hoàng thượng này vì sao không bao giờ cho ta nói hết câu chứ? Phương Tranh phiền muộn đứng lên.
"Phương ái khanh, ngẩng đầu , để trẫm xem ngươi một chút":
Phương Tranh nghe vậy chậm rãi ngẩng đầu lên, tận lực bảo trì bình tĩnh nhìn thẳng hoàng thượng.
Hoàng thượng tỉ mỉ đánh giá hắn, vị thiếu niên trước mắt này, nói anh tuấn thì cũng miễn cưỡng vượt qua, nhưng chung quy lại mang theo hương vị như đang dáo dác, ánh mắt tuy có linh khí , nhưng lại thiếu một chút chững chạc, cả người lộ ra vẻ con buôn láu cá.
Phương Tranh cũng đang đánh giá hoàng thượng trước mặt, chỉ tháy vị lão nhân này sắc mặt trầm tĩnh, đôi mắt ưng lợi hại hữu thần, tựa hồ có thể xuyên thủng nội tâm mỗi người, ánh mắt sắc bén nội liễm mà giấu giếm, lại mang theo khí thế cao cao tại thượng, hơn nữa... hơn nữa thấy thế nào lại có vẻ rất quen mắt?
"Yêu, nguyên lai là lão gia tử ngài nha": Phương Tranh không nghĩ ngợi chợt thốt ra, hẳn đã nhận ra, không phải là vị lão nhân hắn va chạm phải ngay trước cửa nhà của Mập Mạp sao? Không nghĩ tới hắn lại là hoàng thượng, khó trách hắn từng nói là trưởng bối của Mập Mạp.
"Lão gia tử?". Sắc mặt hoàng thượng quái dị nói, tiếp theo hắn sang sảng cười: "Lão gia tử thì lão gia tử, ha ha, trẫm cũng không phải là lão gia tử gì đâu".
Lúc này Phương Tranh mới kinh hãi phát hiện mình nói sai lời, vội vàng bịch một tiếng lại quỳ trên mặt đất sợ hãi: "A , sai rồi, thần , biết tội!".
"Ha ha, hãy bình thân, người trẻ tuổi như ngươi thật thú vị": Hoàng thượng tựa hồ tâm tình không tệ, không hề tính toán chuyện xưng hô của hắn.
"Nói trẫm nghe một chút, làm sao ngươi nghĩ ra kế sách đánh lui Đột Quyết? Ngưởi rất hiểu rõ Đột Quyết Khã Hãn Cốt Đốt Lộc cùng đệ đệ Mặc Xuyết của hắn, có thể nói là nhịp nhàng ăn khớp vô cùng. Từng bước một không ngờ đều nằm trong kế hoạch của ngươi, nói trẫm nghe một chút, sao ngươi nghĩ ra chuẩn xác như thế?".
Hoàng thượng này không phải nghĩ ta là thầy tướng số đó chứ? Chuyên này mà cũng tính ra sao?
"Hồi hoàng thượng, vi thần kỳ thực là khi còn bé đã bị một việc điểm rõ. Khi còn nhỏ vi thần bướng bỉnh, thường xuyên thừa dịp phụ mẫu đi làm... Ách, ra khỏi nhà, chuồn ra đi tìm tiểu tử con nhà hàng xóm để chơi, nhưng nhân phẩm của hắn không tốt, đùa đùa một chút thì đánh nhau, tiểu tử kia lại đặc biệt khỏe mạnh, ta đánh không lại hắn, lại không nuốt được ác khí này , vì vậy chạy tới bịa đặt với ca ca của tiểu tử kia, nói đệ đệ hắn chạy loạn nói bậy về hắn ở bên ngoài. TÍnh tình ca ca của hắn cũng không tốt, nghe ta vừa nói như thế, lập tức bắt tiểu tử kia trở về, hung hăng đánh một trận, còn ta, ha ha, được ca ca hắn khen thưởng cho một khối đường..."
"Cái gì? Kế sách lui địch cuả ngươi... thì ra là vì vậy?" . Hoàng thượng ngạc nhiên nói.
Phương Tranh xấu hổ vò vò đầu: "Cũng không hoàn toàn là vậy , khi còn bé ta quá mức bướng bỉnh, bị khi dễ chung quy hay nghĩ biện pháp đòi lại, ách, những biện pháp này tuy không quang minh chính đại, nhưng đều đạt được mục đích".
"Ngươi thật đúng là...". Hoàng thượng dở khóc dở cười, trầm ngâm một lát, tựa hồ như muốn tìm ra từ ngũ gì để khích lệ Phương Tranh, nhưng lại tìm không ra, do dự không thôi.
Có thể con người ta có quá nhiều ưu điểm, nhất thời làm hoàng thượng nghĩ không ra, Phương Tranh đắc ý nghĩ.
"Biện pháp cuả ngươi tuy không quang minh chính đại, nhưng cực kỳ hữu dụng. Tôn Tử binh pháp có nói: "Phàm là chiến sĩ , chỉ cần biết vận dụng thích hợp, sẽ đạt được toàn thắng". Nhìn ngươi chưa từng đọc qua binh thư, nhưng cũng chó ngáp phải ruồi, trẫm chỉ có thể nói ngươi có vận khí tốt, để cho ngươi lừa gạt được, ha ha...". Hoàng thượng vuốt râu mỉm cười nói.
Lời này của hoàng thượng làm cho Phương Tranh không hài lòng, đây là vận khí sao? Đây là trít uệ nha. Toàn bộ Hoa triều ngoại trừ cái đầu thông minh tuyệt đỉnh của ta, ai có được trí tuệ cao như vậy chứ?
Nhưng người ta là hoàng thượng, hắn nói làm sao đều được, ta dám làm gì hắn đây?
Phương Tranh rầu rĩ nói: "Đây đều nhờ hoàng thượng hồng phúc tề thiên có mắt nhìn người, Hoa triều mới có thể chuyển nguy thành an, Ngô hoàng vạn tuế vạn..."
"Ha ha, được rồi, đừng vỗ mông ngựa nữa". Hoàng thượng cười thật hài lòng, nhìn ra được ấn tượng của hắn đối với Phương Tranh không tệ.
"Hôm nay trẫm vời ngươi tiến cung không vì chuyện gì khác , chỉ là muốn nhìn ngươi một chút, ngươi là con trai độc nhất của Phương gia trong kinh thành sao?".
"Hồi hoàng thượng đúng vậy".
"Nghe nói năm nay ngươi mười tám tuổi, chưa cưới vợ? Mười tám tuổi mà còn chưa lập gia đình cũng ít gặp, vì sao không cưới?".
Lão nhân này cũng còn nhiều trò bát quái quá đi.
"Hồi hoàng thượng, Đột Quyết chưa diệt, sao lại có nhà... "Phương Tranh nghĩ muốn trước mặt hoàng thượng cực lực biểu hiện một mặt chí công vô tư của mình.
"Sản nghiệp nhà các ngưởi rất lớn, ha ha, dù là hoàng đế ở trong thâm cung như trẫm cũng nghe nói qua danh hào của Phương gia ngươi":
Phươgn Tranh nghe vậy trái tim liền treo cao, hoàng thượng nói ra lời này là có ý tứ gì? Chẳng lẽ hắn muốn đánh chú ý với sản nghiệp của ta, lão nhân này sao còn không biết xấu hổ hơn so với ta nhỉ?
"Hoàng thượng, sản nghiệp nhà của ta không lớn đâu, thực sự không lớn. Hàng năm chỉ là hơi có lợi nhuận, có chsut lời thì cũng nộp thuế cho triều đình, còn phải nuôi sống mấy ngàn người chưởng quỷ của các cửa hàng, thu ngân, tiểu nhị, còn lai cũng không bao nhiêu, dù là ănuoosng trong nhà, cũng chỉ có ngày lễ tết mới đủ tiền ăn được thịt, thực sự". Phương Tranh làm vẻ mặt sầu não khó than.
Hoàng thượng là người khôn khéo ra sao, liếc mắt liền nhìn ra ý đồ củ Phương Tranh, hắn rõ ràng đang giả vờ tỏ ra vẻ mặt đau khổ, tròng mắt vẫn còn đang không ngừng quay tròn chuyển động, không khỏi mừng rỡ cười ha ha: "Ngươi yen tâm, trẫm chưa có chủ ý tới gia sản của gia đình ngươi đâu, nguwoi là công thần của Hoa triều, từ xưa tới giờ cũng không có đạo lý hoàng đế muốn mưu đoạt gia sản của thần tử, đó chỉ là chuyện của hôn quân làm ra mà thôi".
Phương Tranh vừa nghe lời này liền yên tâm, tủm tỉm cười nói: "HOàng thượng hiểu lầm, tuy rằng gia đình thần cũng không có vàng bạc gì nhiều, nhưng thần là trung thần, chỉ cần triều đình cần, nhà ta không nói hai lời, muốn bao nhiêu sẽ cấp bấy nhiêu".
Hoàng thượng nghe vậy tựa hồ có hứng thú: "A? Thật vậy chăng?".
Bây giờ Phương Tranh đang hận không thể hung hăng tát cho mình một bạt tai, miệgn ti tiện mà. đang tốt đẹp lại biểu hiện ra vẻ ngu ngốc như vậy làm chi? Đây không phải là tự tìm phiền phức cho mình sao? Vạn nhất hoàng thượng muốn tìm hắn đòi bạc, hắn có thể cấp hay không cấp? - Không biết một trăm lượng có đủ hay không?
Gương mặt Phương Tranh đỏ lên, bộ dạng lắp bắp nói không ra lời, hoàng thượng cười ha ha, năng lực vị thần tử này như thế nào hắn còn chưa biết, nhưng hắn có thể làm cho mình thật vui vẻ, mặt rồng hớn hở, xem ra cất nhắc hắn lên cạnh mình là quyết định đúng đắn.
Một lát sau , hoàng thượng cười thật sảng khoái, lúc này mới nói: "Phương ái khanh, trẫm quyết định, sau này chuẩn cho ngươi mỗi ngày vào triều tham nghị chính sự. Vốn quan viên dưới tứ phẩm không có tư cách vào triều, mà ngươi chỉ là chức quan ngũ phẩm, phẩm cấp còn chưa đủ. Nhưng mọi việc có trường hợp đặc biệt, trẫm cấp phép cho ngươi được đặc biệt vào triều, Phương ái khanh, ngươi nên biểu hiện thật tốt cho trẫm xem".
Thật bị Phùng Cừu Đao nói trúng rồi, hôm nay Phương đại thiếu gia cũng đã vào triều đình, trở thành một thần tử? Bất quá muốn Phương Tranh đi theo những gian thần trà trộn trong triều, Phùng Cừu Đao đã xem như đánh lộn bàn tính, hừ hừ, thiếu gia ta không đi hại người thì đã xem như cống hiến cho xã hội, đấu trí với gian thần? Nghĩ cũng đừng nghĩ. Khôgn có chắc chắn chính thiếu gia ta có thể trở thành gian thần trong tương lai hay không nữa đây.
Phương Tranh vội vàng quỳ xuống tạ ân: "Vi thần sợ hãi.. A ! Sai rồi! Vi thần tạ chủ long ân, Ngô hoàng vạn tuế vạn...".
Hoàng thượng lại một lần nữa không khách khí cắt đứt hắn: "Được rồi, không có chuyện khác, ngươi lui ra đi, sau này đừng có tiếp tục hô hoán muôn năm muôn năm nữa, trẫm không thích nghe".
Ân, lão nhân này còn chưa già đến hồ đồ, "Muôn năm", hai chữ này đúng là không lừa gạt được hắn. Từ xưa bao nhiêu hoàng đế đều muốn luyện đan để trường sinh bất tử, đều bị hai chữ "muôn năm" làm hại, các đại thần luôn nói quá nhiều, hắn liền sẽ cho rằng mình thật có thể muôn năm, có một hoàng đế ngây ngốc như vậy, ngày tháng của bách tính có thể tốt được sao?
"Vi thần xin cáo lui". Phương Tranh hướng về phía hoàng thượng, khom thấp thân thể, lui ra sau từng bước.
Lúc sắp rời khỏi cửa lớn ngự thư phòng, hoàng thượng bỗng nhiên gọi hắn lại, thình lình nói: "Phương ái khanh, trẫm nghe nói, ngươi cùng Trường Bình công chúa có quen biết rất thân mật?".
"A?". Hắn làm sao mà biết được? Trong lòng Phương Tranh cả kinh, mồ hôi lạnh thoáng chốc xôgn ra, hoàng thượng hỏi câu này có ý tứ gì?
"Hồi hoàng thượng, vi thần cùng Phúc vương điện hạ, Trường Bình công chúa đều quen biết, xác thực tương đối quen".
"Ân, trẫm đã biết, ngươi lui ra đi". Thanh âm hoàng thượng bình tĩnh không có cảm xúc, nghe không ra vui mừng buồn giận.
Ra ngoài cửa Phương Tranh còn đang tuôn mồ hôi lạnh, đều nói gần vua như gần cọp, lời nói này rất có đạo lý. Ngay trước đó hoàng đế còn nói giỡn nói đùa với ngươi, nhưng ngươi không biết sau một khắc hắn có thể lập tức trở mặt hay không, sau đó sai người đem ngươi bắn dính lên tường - dùng cugn tiễn.
Nhưng hoàng thượng hỏi chuyện giữa hắn và Trường Bình công chúa , rốt cục là có ý gì? Là thuận miệng hỏi thăm một chút, hay là ngầm ý cảnh cáo, sau này phải cách xa nữ nhi của hắn một chút?

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #53


Báo Lỗi Truyện
Chương 53/404