Chương 396: Khao thưởng


Ngoài cốc, Đạt Tháp Tháp suất lĩnh quân đội Đột Quyết giằng co với Phùng Cừu Đao bên trong sơn cốc.
Hai bên cách xa nhau chỉ có mấy trăm bước, nhưng phạm vi chỉ có mấy trăm bước ở giữa kia lại giống như một vực trời. Hai bên đều không dám hành động thiếu suy nghĩ, vì quan hệ tới địa thế, Đạt Tháp Tháp không muốn suất quân chạy vào sơn cốc, bãi cỏ bình nguyên lại là cường hạng tác chiến của người Đột Quyết, chỉ khi nào tiến vào sơn cốc, chiến sĩ Đột Quyết luôn có thói quen hoành trùng xông thẳng khẳng định sẽ bị rất nhiều cản tay, vừa rồi ở trong sơn cốc không công tổn hại một vạn chiến sĩ, đó là một sự giáo huấn bằng máu.
Phùng Cừu Đao đương nhiên cũng không nguyện suất quân ra sơn cốc, cùng người Đột Quyết quyết chiến, hắn phi thường hiểu rõ cường hạng của bọn họ, nếu hắn suất quân ra, đối diện với đám Đột Quyết này, ngay tại so sánh chiến lực, phải thừa nhận, người Đột Quyết xác thực mạnh hơn rất nhiều so với người Hoa triều, mặt đối mặt minh đao minh thương chém giết, tướng sĩ phe mình chắc chắn thương vong hầu như không còn, như vậy đối với việc khuynh hết lực lượng của Hoa triều tiến hành cuộc chiến bắc phạt này mà nói, đó sẽ là một sự đả kích thật lớn, Phùng Cừu Đao tự nhiên sẽ không đem sinh mạng của mấy vạn tướng sĩ đi mạo hiểm.
Vì vậy, bên trong lẫn bên ngoài sơn cốc, song phương đối địch hình thành một loại trạng thái giằng co vi diệu, người bên ngoài không dám chạy vào, người bên trong không dám lao ra, tướng sĩ hai bên cách mấy trăm bước dùng tiếng bổn quốc thô tục chửi bậy, không quan tâm đối phương có nghe hiểu hay không, vui sướng thế nào thì cứ chửi mắng thế đó.
Phùng Cừu Đao ngồi trên lưng ngựa, cười khổ nhu nhu mũi.
Hắn phát hiện mình đã đọa lạc, đây không phải là hiện tượng tốt. Từ sau khi nhận thức Phương Tranh, hắn cũng không còn dậy nổi dũng khí huyết khí, trái lại cùng giống như tính tình của Phương Tranh, đánh thắng thì dùng sức đánh, đuổi tận giết tuyệt cũng không quá phận, đánh không lại bỏ chạy, có lẽ tránh né, không chút nào có ý nghĩ làm như vậy có chút mất mặt.
" Gần mực thì đen a." Phùng Cừu Đao bất đắc dĩ thở dài.
Chiến mã cuồng bôn gào thét mà qua, cơn gió thảo nguyên nhẹ nhàng thổi tới, suốt một đêm phóng ngựa và chiến đấu kịch liệt, trên mặt các tướng sĩ mang theo vẻ uể oải khó thể che giấu, nhưng trong ánh mắt tản mát ra quang mang hưng phấn.
Tần Trọng vẫn như cũ giục ngựa bôn ba cuối đội ngũ. Hắn vừa thúc ngựa, vừa quay đầu lại nhìn xung quanh, sơn cốc phía sau đã dần dần không rõ, phía sau không còn truy binh đuổi theo, Tần Trọng hiểu rõ, Phùng Cừu Đao đã giúp hắn ngăn chặn được kỵ binh của Đạt Tháp Tháp.
Đó là tinh nhuệ kỵ binh tròn năm vạn!
Phùng Cừu Đao cũng chỉ dẫn theo năm vạn nhân mã, dùng một chọi một, hắn chống đỡ được sao?
Mặc dù cũng không có qua lại nhiều với vị danh tướng danh chấn thiên hạ kia, nhưng lúc này bọn họ cùng nằm trong danh sách của đại quân bắc phạt, bọn họ là đồng đội, là chiến hữu, lần này bắc phạt, quan hệ tới trăm năm tương lai của Hoa triều, quan hệ tới giang sơn xã tắc, đây là quốc chiến!
Quốc chiến, là khảo nghiệm lực ngưng tụ và sức chiến đấu của một dân tộc, dốc hết nhiệt huyết là bổn phận, thế nhưng mục đích mọi người muốn đạt được, là muốn địch nhân đổ máu, đây mới là căn bản thắng lợi của chiến tranh.
Phùng Cừu Đao nếu muốn chống đối sự tiến công của năm vạn kỵ binh Đột Quyết, tổn thất tất nhiên là thật lớn, ở thời gian nguy cấp này, Phùng Cừu Đao cần chiến hữu!
" Toàn quân dừng ngựa!" Tần Trọng hầu như không có bất luận điều gì do dự, quả đoán hạ đạt mệnh lệnh.
Truyền lệnh binh tách rời đội ngũ, hướng tiền phương đại quân chạy đi, lớn tiếng nhắn nhủ mệnh lệnh của Tần Trọng.
Đội ngũ rất nhanh dừng lại, lại quay đầu ngựa, tự giác quay chung quanh Tần Trọng, hình thành trận thế hình tròn phòng ngự.
Đón lấy ánh mắt không giải thích được của vài viên phó tướng bên người, Tần Trọng nhàn nhạt cười cười, lớn tiếng nói: " Các tướng sĩ, các ngươi có mệt hay không?"
Tướng sĩ bên cạnh nhìn nhau vài lần, do dự mà gật đầu, thành thật thừa nhận: " Mệt."
Cả đêm ngồi trên lưng ngựa qua lại cuồng phi suốt bao lần, lại toàn bộ xử lý hơn hai vạn người của Sài Mộng Sơn, thế nào lại không mệt mỏi? Tất cả mọi người thầm nghĩ mau nhanh trở lại đại doanh Tháp Sơn, lăn ra doanh trướng ngủ ngon một giấc.
Tần Trọng hiểu rõ gật đầu, xoay người nhìn sơn cốc mờ mờ phía xa xa, sơn cốc vẫn đứng sừng sững như trước tại thảo nguyên mênh mông rộng mở, đột ngột như vậy, tất cả mọi người biết, bên trong sơn cốc, chiến hữu của bọn họ vì muốn yểm hộ bọn họ lui lại mà đang cùng người Đột Quyết chiến đấu hăng hái đẫm máu.
Vung lên roi ngựa, Tần Trọng chỉ sơn cốc xa xa không rõ, thản nhiên nói: " Nơi đó, Phùng tướng quân đang chống đối kỵ binh Đột Quyết cho chúng ta."
" Bọn họ là đồng đội chiến hữu của chúng ta, bọn họ đang chảy máu, đang hi sinh, bọn họ và chúng ta như nhau, đều là người Hoa triều, đều là hán tử có thân sinh phụ mẫu thê nhi!"
Nhàn nhạt quét nhìn các tướng sĩ chung quanh, trên gương mặt uể oải của các tướng sĩ đều toát ra một cỗ chiến ý.
Tần Trọng nhìn chăm chú vào bọn họ, trên gương mặt lãnh ngạnh hiện ra thần sắc vui mừng.
" Phương nguyên soái cho chúng ta nhiệm vụ, là toàn bộ xử lý quân đội của Sài Mộng Sơn, chém giết Sài Mộng Sơn và Thái Vương. Chúng ta đã hoàn thành rồi, theo lẽ không cần quản tới Phùng tướng quân, nhiệm vụ của hắn là yểm hộ chúng ta lui lại, giúp chúng ta trở lại đại doanh Tháp Sơn, sẽ không ai trách móc chúng ta."
Thần sắc các tướng sĩ dần dần bắt đầu kích động, dù là chiến mã cũng bất an xao động lên.
Tần Trọng ngồi trên lưng ngựa ưỡn thẳng người, chậm rãi nhìn quét gương mặt kích động của các tướng sĩ, lớn tiếng nói: " Đột Quyết kỵ binh có bao nhiêu lợi hại, tin tưởng các ngươi đã biết, thế nhưng, chúng ta chẳng lẽ có thể mở mắt trừng trừng nhìn đồng đội chảy máu hi sinh cho chúng ta sao? Chúng ta có thể thản nhiên quay về đại doanh ngủ được sao?"
" Không thể!" Tình tự của các tướng sĩ rốt cục bị Tần Trọng điểm trúng, mọi người quơ nắm tay, ngồi trên lưng ngựa kích động hô to.
" Tướng quân, Tiêu Bình khiêu chiến! Thỉnh làm tiên phong!"
" Tướng quân, chúng ta giết trở lại! Không thể để Phùng tướng quân một mình không ai giúp!"
Tần Trọng nhìn các tướng sĩ đang kích động trước mặt, viền mắt của hắn không khỏi phiếm hồng.
Nỗ lực bày ra dáng tươi cười, Tần Trọng cảm động nhìn bọn họ, động tình nói: " Gấp rút tiếp viện Phùng tướng quân, có lẽ trong các ngươi sẽ có rất nhiều người sẽ chết."
" Tướng quân, chúng ta không sợ chết, chúng ta chỉ sợ sẽ bị chiến hữu chửi mắng sau lưng!"
" Đúng! Tướng quân, đồng đội vì chúng ta mà chảy máu, nếu chúng ta không cùng bọn họ sóng vai chiến đấu, còn được gọi là đồng đội sao? Tương lai thắng lợi còn không bị phụ lão hương thân chúng ta chửi mắng?"
Chúng tướng sĩ kích động xiết chặt nắm tay, gân xanh trên cổ nhảy mạnh, mấy vạn tướng sĩ vung lên thanh đao trong tay, dưới ánh mặt trời sáng sớm, chiếu ra một mảnh tuyết quang sáng choang, sát khí trùng bầu trời.
Tần Trọng dùng sức trừng mắt nhìn, bức nước mắt chảy ngược vào lòng, trở tay "thương" một tiếng, rút ra thanh đao sau lưng, cao cao giơ lên, lớn tiếng nói: " Các tướng sĩ, có mệt hay không?"
" Không mệt!" Mấy vạn tướng sĩ cùng rống to hơn.
" Chỉ cần có thể giết đám Đột Quyết kia, sẽ không mệt!"
" Con mẹ nó giết chúng! Liều mạng cùng đám Đột Quyết kia!"
Tần Trọng đưa thanh đao sắc bén hướng phía trước, nghiêm nghị nói: " Truyền quân lệnh của ta, toàn quân xuống ngựa nghỉ tạm thời gian hai nén nhang, cho chiến mã khôi phục thể lực, hai nén nhang sau, chúng ta hội hợp cùng Phùng tướng quân!"
Ích lợi quốc gia hiến sinh tử, họa phúc khôn lường cần tránh chi!
Đạt Tháp Tháp bên ngoài sơn cốc.
Hắn tức giận đến mức sắp phát điên.
Địch nhân chỉ đứng cách mấy trăm bước trong sơn cốc, mà chính mình không dám hạ lệnh tiến công, đây quả thực là sỉ nhục của hắn! Là sỉ nhục của toàn bộ dân tộc Đột Quyết!
Thế nhưng, nếu hắn không quan tâm mà tiến công, tạo thành thương vong lớn hơn nữa cho các chiến sĩ, hắn gánh chịu nổi trách nhiệm lớn như vậy sao?
Trải qua do dự, Đạt Tháp Tháp đỏ ngầu hai mắt, cắn răng quát to: " Kỵ xạ binh tiến lên! Bắn cung, phóng hỏa tiễn, bọn họ không ra, thì thiêu chết bọn họ cho ta!"
Mũi tên sắc bén trám đầy dầu hỏa, bao trùm bầu trời hướng trong sơn cốc vọt tới, dầu hỏa ướt đẫm, rất nhanh đốt cháy rừng cây nhỏ trong sơn cốc, bởi thiêu không hết, khói đặc nhất thời khởi lên, đầy rẫy trong toàn bộ sơn cốc.
" Phùng tướng quân, đám Đột Quyết phóng hỏa, chúng ta phải lao ra thôi, nếu không sẽ bị hun khói đến chết!" Bên trong sơn cốc, một gã phó tướng ho sằng sặc lớn tiếng nói.
Phùng Cừu Đao cắn răng, Đạt Tháp Tháp cũng không ngốc, hiểu được dùng biện pháp này buộc bọn họ phải nhất quyết tử chiến ngoài thảo nguyên.
" Truyền quân lệnh của ta, chuẩn bị lao ra."
" Dạ!"
Đang lúc tướng sĩ toàn quân lên ngựa chuẩn bị lao ra cùng người Đột Quyết quyết chiến thì bỗng nhiên từ phía sau sơn cốc truyền đến một trận vó ngựa như tiếng sấm rền vang trời.
" Phùng tướng quân, có một chi binh mã đang hướng chúng ta phóng tới."
Phùng Cừu Đao cả kinh, vội vàng quay đầu nhìn lại. Đã thấy từ rất xa có một chi kỵ binh đang hướng bọn họ cuồng bôn mà đến, dẫn đầu là một lá soái kỳ, bên trên thêu chữ " Tần" thật lớn, đang tung bay trong gió.
Phùng Cừu Đao vừa nhìn thấy, khuôn mặt kiên nghị không khỏi hiện lên mấy phần cảm động.
" Tần Trọng người này, thật ra có nghĩa khí."
Tiếng vó ngựa như sấm không hề có chút dừng lại, từ hơi nghiêng bên sơn cốc trực tiếp đón nhận kỵ binh Đột Quyết, cách địch nhân còn xa mấy trăm bước thì hơn bốn vạn người của Tần Trọng bỗng nhiên trong lúc phóng ngựa liền chia làm ba phần, dùng đông, tây, bắc ba phương hướng, đối với Đạt Tháp Tháp hình thành trận hình tiến công như ba chiếc dùi.
Tinh thần Phùng Cừu Đao rung lên, vội vàng lớn tiếng mệnh lệnh: " Toàn quân xuất kích! Hai vạn người hướng đông, hai vạn người hướng tây, còn lại theo ta hướng nam, cùng Tần tướng quân phối hợp nhất trí, đối với Đạt Tháp Tháp hình thành thế vây quanh hợp lại!"
Hạ xong mệnh lệnh, binh mã rất nhanh di động, quân đội của Phùng Cừu Đao từ trong sơn cốc nhanh chóng chạy đi, rậm rạp như con kiến đều hướng theo vị trí được phân công chạy như bay.
Hai viên hổ tướng tương giao không sâu, lúc đối mặt với cừu địch sinh tử, đã biểu hiện ra sự ăn ý kinh người.
Trên thảo nguyên mở mang, hơn mười vạn binh mã cấp tốc điều động, đại quân cùng tẫn khởi, cờ xí tung bay, tướng sĩ đằng đằng sát khí giơ cao thanh đao, chuẩn bị khởi xướng xung phong. Kỵ xạ binh hai bên cùng giương cung, mưa tên bay khắp bầu trời, đối địch nhân bắt đầu tiến công.
" Tướng quân! Khả Hãn mệnh lệnh cho ngài tốc tốc quay về doanh!" Truyền lệnh binh Đột Quyết nhìn thấy cách điều động bố trí của binh mã Hoa triều, biết kéo dài không ổn, vội vàng lớn tiếng nhắc nhở.
Đạt Tháp Tháp để trần thân trên, hai mắt tràn đầy tơ máu phẫn nộ, nhìn quân đội Hoa triều đang bố trí binh mã nhằm vào hắn, trầm mặc một lúc lâu, Đạt Tháp Tháp bỗng nhiên ngửa mặt lên trời rống to, thanh âm khàn giọng, tràn ngập vẻ không sợ hãi.
" Người Hoa triều ti tiện, tương lai quyết chiến, ta phải giết các ngươi không còn manh giáp!"
Tần Trọng và Phùng Cừu Đao nhận lệnh Phương Tranh, phát động trận chiến đầu tiên của bắc phạt, cuộc chiến đã toàn bộ xử lý quân đội của Sài Mộng Sơn hơn hai vạn người, lại chém giết Sài Mộng Sơn và Thái Vương tại chỗ, mặt khác quân đội của Phùng Cừu Đao phụng lệnh chặn lại truy binh của Đột Quyết, xảo diệu bày mai phục, tiêu diệt kỵ binh tinh nhuệ của Đột Quyết gần vạn, dưới sự phối hợp ăn ý của hai vị chủ tướng Phùng Cừu Đao và Tần Trọng, chủ tướng Đột Quyết Đạt Tháp Tháp thấy tình thế không ổn, lĩnh quân rút về đại doanh Mặc Xuyết, hai bên vẫn chưa trực tiếp giao chiến, cấp cho đây đó đều bảo tồn thực lực.
Tần Trọng và Phùng Cừu Đao lĩnh quân trở lại đại doanh Tháp Sơn, toàn bộ đại doanh đều sôi trào.
Cuộc chiến ý nghĩa trọng đại, hơn trăm năm Hoa triều thật ít thắng tích, trải qua trận đánh này, một lần đấu chiến Hoa triều đã suy yếu được thực lực của Mặc Xuyết, toàn bộ tiêm gọn phản tướng Hoa triều trợ Trụ vi ngược, đối với chiến quả như vậy, người cao hứng nhất chính là người cầm đầu, Phương Tranh.
Từ nội tâm mà nói, Phương Tranh đối với kẻ phản bội Hán gian chán ghét càng sâu hơn chán ghét Đột Quyết, lúc loạn thế, sự thương tổn của Hán gia đối với dân tộc càng lớn hơn cả kẻ xâm lược, điểm này từ cử chỉ hiến kế của Thái Vương đối với Mặc Xuyết, chém giết Cốt Đốt Lộc Khả Hãn, do đó phá hủy sự cân đối của hai vị Khả Hãn thảo nguyên cùng Hoa triều.
Cho nên Hán gian là loại mà hắn thống hận nhất, theo hắn cho rằng, ý nghĩa cuộc chiến này chính là chém giết được Sài Mộng Sơn và Thái Vương, cấp cho bản thân ra được một khẩu khí, cấp bách tính Hoa triều ra được một khẩu khí.
Phùng Cừu Đao và Tần Trọng trở lại doanh thì đã là buổi trưa, lúc đó toàn bộ đại doanh đều bị tiếng hoan hô của các tướng sĩ vang lên tràn ngập, mỗi tướng sĩ trên mặt đều tràn đầy dáng tươi cười kích động, tiếng hoan hô to lớn, dù là đại doanh Đột Quyết tại Tháp Sơn cách đó vài dặm cũng đều bị kinh động.
Quốc sư Mặc Cúc Liên nghe nói tướng sĩ Hoa triều đắc thắng trở về, không khỏi lấy làm kinh hãi, nhưng đối với hắn mà nói đây cũng là tin tức tốt, thiếu đi quân đội của Sài Mộng Sơn cùng sự cản tay của Thái Vương, từ nay về sau hắn cũng không cần phải đau đầu vì sự xuất hiện xuất quỷ nhập thần của chi quân đội Sài Mộng Sơn nữa.
Vì vậy dưới sự vui vẻ, Mặc Cúc Liên đích thân đi tới đại doanh Hoa triều, lại keo kiệt ba ba tặng một ít rượu sữa ngựa, xem như hướng Tần Trọng và Phùng Cừu Đao biểu thị lòng biết ơn. Cử chỉ này làm vị chủ suất như Phương Tranh trợn trắng mắt, đối với sự keo kiệt của Mặc Cúc Liên biểu đạt vẻ hèn mọn thật sâu.
Nhìn Phùng Cừu Đao và Tần Trọng đang đứng giữa soái trướng, Phương Tranh tiến lên, gương mặt cười tươi như hoa, một trận đánh này con mẹ nó làm được quá đẹp!
Danh tướng rốt cục là danh tướng, quả nhiên danh bất hư truyền, Phương Tranh nghĩ, nếu lần này thay đổi là chính tự mình ra trận lĩnh binh, tuyệt đối không có khả năng đạt được hiệu quả như vậy, thấy đại quân Đột Quyết, hắn nếu không phải là người đầu tiên chạy trốn, đã là gan dạ sáng suốt hơn người rồi.
Xem ra chính mình trời sinh là nhân tài làm nguyên soái chỉ cần an tọa trong hậu phương, phần bản lĩnh này thật không tốt để hình dung.
" Ha hả, hai vị tướng quân khổ cực rồi, lần này chiến quả của các ngươi thật lớn, bổn soái đã lệnh cho văn lại tùy quân viết xuống tấu lễ, dùng khoái mã đưa tới kinh thành, hướng hoàng thượng thỉnh công, ha hả, hoàng thượng nhân hậu, hai vị tướng quân lập đại công, ít ra cũng sẽ phong cho các ngươi tước hầu, là hầu tước."
Phùng Cừu Đao và Tần Trọng liếc mắt nhìn nhau, hai vị tướng quân sau khi phối hợp ăn ý, dù chưa từng trò chuyện, nhưng giao tình vô hình trung tăng thêm rất nhiều, hữu nghị giữa nam nhân, có đôi khi lại đơn giản như vậy, lúc nguy nan như lửa rèn luyện ra. Từ nay về sau có thể trở thành bằng hữu xả mệnh.
Phùng Cừu Đao ôm quyền nói: " Nguyên soái, thắng lợi của cuộc chiến này, toàn bộ nhờ vào nguyên soái bày mưu tính kế, dự đoán kẻ địch, bố cục xảo diệu, các tướng sĩ trên dưới một lòng, toàn lực phục vụ quên mình, mới có được thắng lợi, mạt tướng không dám lĩnh công!"
Phương Tranh nghe vậy hai mắt sáng ngời, ngửa đầu cười ha ha.
" Bày mưu nghĩ kế, đoán được ý địch." Nghe một chút, một đời danh tướng là ta, xem ra bản lĩnh thực sự của lão tử không hề kém, quá khiêm tốn tức là dối trá rồi."
Tần Trọng tiến lên ôm quyền nói: "
Phùng tướng quân nói không sai, cho nên mạt tướng cùng Phùng tướng quân, cùng với những tướng lĩnh tham dự cuộc chiến đã cộng đồng hướng kinh thành tống tấu chương, công đầu của cuộc chiến này thuộc về nguyên soái, bọn mạt tướng thỉnh cầu hoàng thượng phong thưởng cho nguyên soái, còn thỉnh nguyên soái chớ nên chối từ!"
Dáng tươi cười trên mặt Phương Tranh bật người cứng ngắc.
Lão tử muốn từ quan quy ẩn, cáo lão hồi hương, đám các ngươi lại còn đi thỉnh công cho ta? Lúc đó Mập Mạp càng tìm lý do không buông tha cho ta, các ngươi không phải đang hại ta sao? Làm tướng quân quả nhiên không có mấy người là thứ tốt, thói đòi khó đoán, lòng người hiểm ác đáng sợ a!
Phương Tranh cạc cạc cười gượng: "
Cái này sao…hắc hắc, sau này hãy nói, hiện tại thảo luận, là làm sao phong thưởng tướng lĩnh có công, hai vị đừng nói sang chuyện khác được không?"
Phùng Cừu Đao liếc mắt nhìn Tần Trọng, ôm quyền nói: "
Đa tạ nguyên soái ngợi khen, bọn mạt tướng lập tức đem danh sách các tướng sĩ lập hạ chiến công đưa lên, thỉnh nguyên soái định đoạt."
Phương Tranh nghiêm mặt nói: "
Các tướng sĩ vì nước chinh chiến, chảy máu hi sinh, nên ngợi khen, cho nên bổn soái quyết định, trước khi thánh chỉ ngợi khen còn chưa tới quân doanh, bổn soái đã sớm định ra ban thưởng cho các tướng sĩ, cái này, ban thưởng thực tế nhất, chính là bạc."
Mọi người ngẩn người.
Phương Tranh lại chậm rì rì nói: "
Nhưng, bạc sao, khái khái, hầu bao của bổn soái đã bị quốc khố triều đình đào trống rỗng, ta hiện tại còn nghèo hơn so với các ngươi."
Tất cả mọi người đều hướng hắn nhìn tới với ánh mắt hèn mọn.
Phương Tranh xấu hổ cười cười, tròng mắt vòng vo chuyển, cười nói: "
Thế nhưng, ta khẳng định sẽ thưởng cho các ngươi. Đêm nay sẽ có, chờ xem, hắc hắc."
Sau khi tản ra, chúng tướng đầy cõi lòng nghi hoặc trở lại doanh trướng của chính mình, đều suy đoán Phương nguyên soái làm sao tìm được phần thưởng cho các tướng sĩ, mọi người thật sự không sao nắm lấy được sự an bài của vị nguyên soái đại nhân này.
Đêm đó vào lúc canh ba, Phương Tranh liền lặng lẽ đi tới doanh trướng của Phùng Cừu Đao, Phùng Cừu Đao ngẩn người, vừa muốn ôm quyền thi lễ, Phương Tranh vội vàng dùng ngón trỏ đưa lên ngay miệng xuỵt một tiếng, thần sắc của hắn hơi có chút hưng phấn.
" Lão Phùng a, ngươi đi kêu thêm Tần Trọng, còn có những tướng lĩnh có công lần này, ân, nhân số đừng quá nhiều, chọn mười người, đi ra, sau đó đi theo ta."
Thần sắc Phùng Cừu Đao căng thẳng: "
Nguyên soái chẳng lẽ có nhiệm vụ giao cho chúng ta?"
"
Đừng hỏi nhiều như vậy, nhanh đi gọi người, nhớ kỹ đừng kinh động mọi người, tạc doanh thì không tốt."
" Dạ!"
Không bao lâu, Tần Trọng và mười tên tướng lĩnh tham dự trận chiến đầu tiên bắc phạt lặng lẽ xuất hiện trong doanh trướng Phùng Cừu Đao, mọi người mặc đầy giáp trụ, thần tình lạnh thấu xương, mang theo vẻ hưng phấn và khẩn trương trước khi chấp hành nhiệm vụ.
" Mọi người đến đông đủ rồi?" Phương Tranh liếc mắt nhìn chung quanh, hỏi.
"
Nguyên soái, đều đến đông đủ rồi."
Phương Tranh cười hắc hắc, nói: "
Đều đi theo ta, trận chiến lần này các ngươi khổ cực, ta sẽ ban thưởng cho các ngươi một chút."
Chúng tướng đầu óc mờ mịt, mơ hồ theo Phương Tranh đi tới một chỗ doanh trướng cách đại doanh tương đối xa xôi, Phương Tranh đứng thẳng thân thể, hướng Phùng Cừu Đao chớp mắt vài cái, dáng dấp dị thường hèn mọn.
"
Đến, đều nhỏ giọng một chút, len lén đi vào trong, không nên đả thương."
Chúng tướng theo lời nối đuôi nhau mà vào, trong doanh trướng đốt một ngọn đèn phi thường tăm tối, chúng tướng tiến vào vừa nhìn, không khỏi hít sâu một hơi.
Chỉ thấy trên tấm thảm màu đỏ trong doanh trướng, lung tung nằm hơn mười cô nương trang phục Đột Quyết, các nàng tay chân đều bị trói, dù miệng cũng bị nhét khăn, nương theo ngọn đèn mù mù, trong mắt các nàng đều lộ ra thần sắc kinh hãi vạn phần.
Phùng Cừu Đao thất kinh, lúng ta lúng túng nói: " Phương nguyên soái, đây là…"
Phương Tranh hơi có chút đắc ý cười nói: "
Ôn Sâm tiểu tử cũng biết làm việc lắm, nhân đêm khuya chui vào đại doanh Mặc Cúc Liên, trộm nhiều cô nương ra cho lão tử như vậy, ha hả, không tệ, đáng giá biểu dương."
"
A? Các nàng đều là bị…bị người của chúng ta trộm đi ra sao?" Chúng tướng kinh hãi.
Phương Tranh hèn mọn hướng chúng tướng chớp mắt vài cái: "
Xuất chinh bên ngoài, không có nữ nhân chiếu cố, mọi người bị khổ rồi, các ngươi nhất định đã bị nghẹn thật lâu phải không? Không quan hệ, đến, đêm nay hảo hảo hưởng thụ đi, nhượng các nàng đến an ủi tướng sĩ anh dũng của chúng ta, ta ở bên ngoài canh chừng cho các ngươi, thời gian giải quyết nên uyển chuyển một chút, truyền ra ngoài ảnh hưởng không tốt."
Chúng tướng bị vây trong trạng thái khiếp sợ, thật lâu không ai bước ra. Nguồn: http://truyenyy.com
Không ngờ nguyên soái bởi vì muốn ban thưởng cho mọi người, không ngờ sai người chạy đến doanh trướng của quốc sư Đột Quyết trộm ra mười mấy cô nương Đột Quyết đi ra, trời ạ! Đầu óc của vị nguyên soái này của chúng ta rốt cục đang nghĩ như thế nào? Trên đời này còn có người nào không nghiêm túc giống như hắn hay không? Hắn thế nào có thể làm ra hoạt động chẳng khác gì thổ phỉ sơn tặc?
Chúng tướng còn đang trong kinh ngạc, Phương Tranh lại nương theo ngọn đèn âm u tiến lên nhìn, tỉ mỉ quan sát các cô nương Đột Quyết bị bắt vài lần, sau đó hắn rất không thỏa mãn lắc đầu nói: " Khó trách các ngươi cũng không nguyện nhúc nhích, những cô nương Đột Quyết này thật quá khó nhìn. Toàn thân đều hỏng, không có một chỗ nổi bật, cực kỳ không xong."
Chúng tướng đương nhiên không muốn làm loại việc giao cấu cùng các cô nương Đột Quyết ngay tại doanh trướng, Phương Tranh xem các nàng như phần thưởng, nhưng chúng tướng lại xem các nàng như sự dằn vặt, mọi người nghe Phương Tranh nói như thế, vội vàng thuận thế gật đầu phụ họa nói: "
Đúng đúng đúng, nguyên soái nói quá có đạo lý, những nữ tử này quá xấu xí, chúng ta thực sự rất chướng mắt."
Ai biết Phương Tranh lại thay vào sắc mặt tận tình khuyên bảo, khuyên nhủ: "
Ai, hành quân bên ngoài, điều kiện xác thực gian khổ một chút, các ngươi nên chấp nhận đi, chờ chúng ta thắng lợi khải hoàn quay về triều, ta đem kỹ viện lớn nhất Tần Hoài bao xuống tới, xem như phần thưởng các vị, bất quá hiện tại sao…"
Mí mắt chúng tướng thẳng nhảy, gương mặt rầu rĩ nhìn các cô nương Đột Quyết đang nằm đầy đất.
"
Khái khái, tuy các nàng xác thực khó coi một chút, nhưng nữ nhân mà, đóng cửa tắt đèn đều như nhau."
"
Đến, cởi quần áo làm việc đi, nhân sinh có những việc không hoàn mỹ cũng rất nhiều, sau này các ngươi chậm rãi sẽ biết."
"
Cởi nha, người đã trộm tới, không thể bắt ta trả về đi, chuyện này để lão gia hỏa Mặc Cúc Liên biết được, còn không biết sẽ dây dưa với ta thế nào, ta đối với các ngươi thực sự là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi."
Mọi người mặt mày đen thui.

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #396


Báo Lỗi Truyện
Chương 396/404