Chương 393: Tung tích nhạc mẫu


Thi thể của Thái Vương nằm gục trên mặt cỏ ẩm thấp dần dần trở nên lạnh như băng.
Tướng sĩ Hoa triều tay cầm đao kiếm từ trên thi thể hắn bước qua tùy ý tàn sát tàn binh của Sài Mộng Sơn.
Không ai liếc mắt nhìn lại Thái Vương một lần, tất cả mọi người đều vội vàng sự sinh tồn mà chiến đấu không ngừng.
Hai mắt Thái Vương trợn lên, khuôn mặt anh tuấn trắng nhợt dính đầy nước bùn, trở nên dơ bẩn không chịu nổi. Hắn đến chết cũng không hiểu được vì sao ngay cả cơ hội đầu hàng mà Tần Trọng cũng không lưu cho hắn, vì sao hắn đường đường có thân phận hoàng thất hậu duệ quý tộc nhưng ở trong mắt các tướng sĩ này vẫn thấp kém như cây cỏ tầm thường, hắn là con trai của tiên hoàng, là thân huynh của đương kim hoàng thượng, đã từng là phiên vương hết sức quan trọng tại Giang Nam, hiện giờ lại chết vô danh trên thảo nguyên hoang vắng mà không có bất kỳ kẻ nào thương hại, than thở cho hắn. Giống như cái chết của hắn hẳn là bình thường như giết một con chó.
Tru diệt Sài Mộng Sơn và Thái Vương.
Đây là mệnh lệnh của Phương Tranh dành cho Tần Trọng, hắn phi thường hiểu rõ ý tứ tru diệt của Phương Tranh, ý tứ của câu nói này chính là không cần lưu lại sự sống cho hai người này.
Tần Trọng trung thực chấp hành mệnh lệnh của Phương Tranh. Hắn nhìn nhìn thi thể Thái Vương lạnh lùng hừ một tiếng, lưỡi đao dính đầy máu tươi tùy ý lau qua trên quần áo Thái Vương, sau đó quát to: " Viện quân Mặc Xuyết buông xuống, trong thời gian một nén nhang chấm dứt chiến đấu lập tức rút quân."
Chúng tướng sĩ cùng kêu lên đáp ứng, năm vạn người thúc ngựa chạy vội, tiết tấu tàn sát càng được đẩy mạnh, tàn binh không cam lòng bị giết chết liền trong hoảng loạn lâm thời tổ chức những đội ngũ xung phong nho nhỏ, nhưng cũng như những bọt sóng nhỏ bé, rất nhanh bị nước lũ cuồn cuộn chôn vùi tan thành tro bụi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Quân đội mất đi chủ tướng giống như năm bè bảy mảng rất khó tiếp tục chống lại, một kích của địch nhân xung phong liền chưa đến thời gian một nén nhang thì trong doanh địa đã biến thành một mảnh im lặng, tàn quân của Sài Mộng Sơn toàn bộ bị diệt sạch.
Đây là một lần ám tập đột kích hoàn mỹ, quân đội hơn hai vạn người của Sài Mộng Sơn bao gồm cả chủ tướng bên trong trong vòng một đêm liền hoàn toàn bị hủy diệt không còn chút dấu vết. Trong doanh địa chỉ còn liệt hỏa hừng hực thiêu đốt, ánh vào mi mắt mọi người là thi thể cùng những phần cụt tay chân đầy đất, giống như địa ngục tàn khốc, thảm thiết đến không đành lòng nhìn thấy.
Tần Trọng nhìn chung quanh một vòng, vừa lòng gật đầu, hành động lần này một mục đích là tru diệt Sài Mộng Sơn, một mục đích tru diệt Thái Vương cùng toàn bộ quân đội của Sài Mộng Sơn, tất cả đều thành công, hiện tại có thể lui quân.
Khóe miệng Tần Trọng xả ra một ý cười băng sương tàn khốc, nhìn vẻ mặt hưng phấn của các tướng sĩ, Tần Trọng giơ kiếm quát to: " Các tướng sĩ đã khổ cực, công lao bổn tướng sẽ ghi lại cho các ngươi. Hiện tại truy binh lập tức đánh tới, hiện tại chúng ta lập tức trở về đại doanh, hướng Phương nguyên soái thỉnh công."
" Thỉnh công thỉnh công." Toàn bộ tướng sĩ Hoa triều ngồi trên lưng ngựa giơ đao hưng phấn kêu to.
" Hồi doanh." Tần Trọng hung hăng vung tay lên. Năm vạn người thúc ngựa hướng phía đông nam phóng đi, trong chớp mắt chỉ còn bụi mù màu vàng đầy trời, còn có thi thể đầy đất trong doanh địa giống như chứng kiến chiến công của tướng sĩ Hoa triều.
Bóng đêm thê lương lặng lẽ tiến vào trong đại doanh, bên trong vương trướng, Mặc Xuyết Khả Hãn sắc mặt âm trầm trừng mắt nhìn Đạt Tháp Tháp, âm thanh lạnh lùng nói: " Chuyện khi nào?"
Đạt Tháp Tháp gục đầu xuống dùng giọng nói vô cùng kính cẩn: " Từ giờ Tý có trinh thám được chúng ta bố trí tại nơi đóng quân của Sài Mộng Sơn phía tây nam báo cáo thấy lửa bốc lên. Thế lửa rất lớn, cách xa nhau vài chục dặm đều thấy được. Trinh thám tới gần quan sát sau hồi báo, quân đội của Sài Mộng Sơn gặp địch nhân tập kích bất ngờ, địch nhân là quân đội Hoa triều ước chừng khoảng năm vạn người, toàn bộ đều là kỵ binh."
" Người Hoa triều." Mặc Xuyết ngẩn người tiếp theo nghiến răng nghiến lợi nói: " Tên đê tiện vô sỉ Phương Tranh. So với rắn độc còn giảo hoạt, rốt cục hắn động thủ muốn gạt bỏ đi cánh tay của ta, sau khi gạt bỏ cánh tay của ta lại tập trung binh lực đối phó chủ lực của ta, bàn tính đánh ra thật âm độc."
Mặc Xuyết hung hăng vỗ bàn cả giận nói: " Nhanh chóng phái người tiếp viện Sài Mộng Sơn. Sài Mộng Sơn là cánh tay của bổn vương, Thái Vương ở bên trong doanh địa của hắn cũng là một cánh tay khác, hùng ưng phải dựa vào đôi cánh cứng rắn mới có thể bay lượn trên không trung, mãnh hổ cần móng vuốt sắc bén mới có thể xưng bá chốn núi rừng, bổn vương không thể mất Sài Mộng Sơn và Thái Vương."
Trong mắt Đạt Tháp Tháp hiện lên vài phần ghen ghét, xoay người cung kính nói: " Khả Hãn vĩ đại, Đạt Tháp Tháp nguyện dẫn dắt chiến sĩ anh dũng của chúng ta đi tiếp viện Sài Mộng Sơn. Đạt Tháp Tháp xin chỉ thị của ngài nên mang theo bao nhiêu nhân mã?"
Mặc Xuyết lạnh lùng nói: " Hiện giờ chủ lực của chúng ta không nhiều lắm, bổn hãn giao cho ngươi năm tên vạn phu trưởng, để bọn họ nghe theo mệnh lệnh của ngươi, đi nhanh đi."
" Dạ, Khả Hãn tôn quý, ta sẽ dùng đầu cùng máu tươi của địch nhân để chứng minh lòng trung thành cùng phục tùng của ta."
Đạt Tháp Tháp kính cẩn thối lui ra khỏi vương trướng rất nhanh. Ngoài trướng liền truyền đến tiếng ngựa hí vang rền cùng tiếng người ầm ĩ. Sau một trận hỗn loạn ngắn ngủi, tiếng vó ngựa vang lên như sấm rền, dần dần hướng phương xa chạy đi.
Mặc Xuyết ngồi trong vương trướng, sắc mặt trầm xuống đến đáng sợ. Nếu Sài Mộng Sơn thật sự bị Phương Tranh tiêu diệt, chủ lực như hắn liền hoàn toàn bại lộ trước mặt Phương Tranh cùng Mặc Cúc Liên, hơn nữa hắn cũng không thể phái ra được kỵ binh quỷ dị khó lường tiến hành công kích đối với đại doanh Tháp Sơn, hết thảy mọi việc chỉ còn nhờ vào minh đao minh thương.
Điều này cũng chưa tính, xấu nhất chính là nếu mất đi quân sư đa trí thiện mưu như Thái Vương, hành tung đại quân của hắn sẽ càng bị động, Mặc Xuyết biết rõ mình thiếu hụt chỗ nào, dưới tay hắn có được chiến sĩ dũng cảm có thể ngăn cản vạn người, nhưng hắn lại thiếu khuyết quân sư đa mưu túc trí, từ sau khi Thái Vương đến, nhờ vào Thái Vương hắn mới nếm được sự ngon ngọt khi sử dụng mưu kế, thân huynh cừu địch sinh tử của hắn chính là Cốt Đốt Lộc Khả Hãn đã bị chết dưới sự thiết kế của Thái Vương, hiện giờ nếu chợt mất đi Thái Vương, hắn cùng Phương Tranh và Mặc Cúc Liên đối chiến, sẽ không thể xuất ra thêm mưu kế gì được nữa.
Mặc Xuyết bưng lên chén rượu lớn hung hăng uống cạn rượu sữa ngựa trong chiến, sau đó giậm chân tức giận ném chén xuống thảm, làm vài cô nương Đột Quyết đứng một bên hầu hạ sợ tới mức vội vàng phủ phục trên mặt đất không dám cử động.
" Đi, đi gọi vương phi đến, bổn vương uống rượu cần nàng tiếp đãi."
Thị nữ vội vàng đi ngay.
Không bao lâu, một phụ nhân tuyệt sắc mặc áo trắng đi vào trong vương trướng, hơi khom người hướng Mặc Xuyết thản nhiên nói: " Nghiêm Dương thị gặp qua Khả Hãn."
Mặc Xuyết nhìn bà, trong ánh mắt liền toát ra vẻ dâm tà, đánh giá trên thân thể mềm mại một phen, lúc này mới lưu luyến thu hồi ánh mắt, nghe được bà vẫn tự xưng là Nghiêm Dương thị, trên mặt Mặc Xuyết lại hiện lên vài phần tức giận.
" Hừ, đã năm năm ngươi vẫn còn tự xưng Nghiêm Dương thị, hay là ngươi còn tưởng niệm trượng phu đã chết tại Hoa triều? Bổn hãn đối đãi ngươi không tốt sao, lòng của ngươi vì sao cứ cột lại trên thân một nam nhân đã chết đi năm năm?"
Nghiêm Dương thị sụp mắt, thần sắc lãnh đạm không nói không động đứng ngay giữa vương trướng, gương mặt trắng nõn lộ ra vẻ kiên nghị không khuất phục.
Mặc Xuyết nhìn chằm chằm khuôn mặt tuyệt sắc của bà, sau một lúc lâu hắn thở dài thật sâu.
Thiên chi kiêu tử thì sao? Có được thảo nguyên bãi cỏ diện tích mở mang thì sao? Những bộ lạc lớn nhỏ phụng hắn làm hoàng kim Khả Hãn thì sao? Tất cả những quầng sáng bao phủ trên đầu vẫn không chiếm được trái tim của một nữ tử bình dân, Mặc Xuyết cảm thấy mình thật sự thất bại.
Có đôi khi hắn thật muốn những dũng sĩ dưới trướng, không chút lưu tình đem quần áo nữ tử này xé thành mảnh nhỏ, sau đó trong tiếng la khóc bất lực của các nàng, tùy ý nhe răng cười đem thân hình to lớn của mình hung hăng đặt trên người nữ tử tùy ý lăng nhục chiếm đoạt.
Nhưng hắn luyến tiếc, hắn thậm chí không dám làm như thế.
Hắn biết nữ tử nhìn như nhu nhược trước mắt này, kỳ thực tính khí so với con ngựa hoang càng dữ dội hơn. Trong tay áo của bà vẫn giấu một thanh đao nhọn sắc bén, nếu hắn có bất kỳ cử chỉ gây rối nào bà cũng sẽ dùng chuôi đao nhọn kia không chút do dự tự cắt đứt cổ họng của chính mình. Năm năm trước khi thủ lĩnh Tháp La bộ lạc đem bà dâng tặng cho hắn, ngày đó hắn liền đã hiểu rõ nữ nhân này đã không còn muốn sống, từ đó trở đi hắn thật sự không dám đụng tới bà, lại càng luyến tiếc chặt đứt lòng tưởng niệm của hắn đối với bà.
Khẽ thở dài, Mặc Xuyết vẫy vẫy tay, nói: " Hôm nay tâm tình bổn hãn rất kém cỏi, ngươi đến cùng ta uống vài chén rượu, đây không tính là quá phận đi?"
Nghiêm Dương thị nhẹ gật đầu, nếu Mặc Xuyết không bức bà, bà cũng muốn tiếp tục sống sót. Năm năm trước, khi trượng phu chết trong tay người Đột Quyết, lúc đó lòng của bà đã chết, hiện giờ lý do duy nhất giúp bà sống sót chính là vì đứa con gái mười hai tuổi tên là Tiểu Lục, bà chỉ hi vọng mình còn sống sót để tìm được nó, hảo hảo nhìn thấy nó.
Chậm rãi đi tới, Nghiêm Dương thị bưng lên bầu rượu rót đầy rượu sữa ngựa cho Mặc Xuyết.
Mặc Xuyết tham lam nhìn chăm chú vào dáng người thướt tha yểu điệu của bà, âm thầm nuốt nước miệng, nghĩ: " Sẽ có một ngày, ngươi sẽ cam tâm tình nguyện nằm trong tay bổn hãn, tự cởi ra lớp áo ngoài của ngươi như cởi ra vẻ lạnh lùng cao ngạo kia. Rên rỉ mà hầu hạ cho bổn hãn, đây mới là mục tiêu của bổn hãn."
Ngửa đầu uống cạn chén rượu ngon, Mặc Xuyết nhớ tới việc Sài Mộng Sơn bị tập kích, bỗng nhiên hung hăng vỗ vỗ bàn, giọng căm hận nói: " Phương Tranh, tên đê tiện vô sỉ ác ma, lại dám đánh lén đại doanh của Sài Mộng Sơn, chân thần sẽ trừng phạt ngươi. Nếu bổn hãn bắt được ngươi thề phải đem ngươi trói vào cột phơi nắng, để kênh kênh mổ mắt ngươi, để thương lang cắn xé da thịt ngươi, để ngươi rơi vào địa ngục vạn kiếp bất phục."
" Phương Tranh." Đang rót rượu cho Mặc Xuyết, Nghiêm Dương thị hơi hơi kinh ngạc ngẩng đầu, đôi mắt đẹp nghi hoặc nhìn Mặc Xuyết.
Mặc Xuyết ngẩn người lập tức mừng rỡ không thôi, nữ nhân lãnh nhược băng sương có dung nhan tuyệt sắc này, rốt cục xuất hiện chút biểu tình ngoài sự lãnh đạm, làm hắn giống như thấy được núi băng tan ra, chợt như nhìn thấy ánh rạng đông.
" Ngươi có biết Phương Tranh." Trên mặt Mặc Xuyết lộ ra ý cười.
Nghiêm Dương thị khẽ lắc đầu, rất nhanh liền thu hồi biểu tình kinh ngạc lại đã khôi phục thành bộ dáng lãnh đạm cô tuyệt.
Mặc Xuyết ha ha cười, bắt đầu nhiệt tâm giới thiệu: " Nghe nói Phương Tranh là một thanh niên chỉ mới mười mấy tuổi nhưng ở Hoa triều có quyền thế rất lớn, tuổi còn trẻ đã là đương triều quốc công, chức quan nhị phẩm. Lần này Hoa triều phái ra hơn mười vạn đại quân bắc phạt, tính cả dưới trướng Mặc Cúc Liên, những tàn binh bại tướng kia cùng nhau chinh phạt bổn hãn, tên Phương Tranh này chính là nguyên soái bắc phạt."
Mặc Xuyết lại cười cười nói: " Phái một tên mao nhi trẻ tuổi làm nguyên soái, Hoa triều thật sự là không người có thể dùng. Vương phi ngươi hãy xem, bổn hãn sẽ suất lĩnh đại quân đưa hắn tiêu diệt hầu như không còn. Từ nay về sau trên thảo nguyên, ta là duy nhất, cả thảo nguyên thậm chí là Hoa triều đều sẽ thu vào thành đất đai của Đột Quyết ta, ha ha…"
Nghiêm Dương thị thần sắc lãnh đạm như cũ, chỉ cúi đầu rót rượu, những lời của Mặc Xuyết làm bà không tự giác được trong nháy mắt chợt thoáng run lên một chút.
" Nguyên soái, nguyên soái." Ôn Sâm cực kỳ hứng thú chạy vào soái trướng.
Phương Tranh đang ngồi một mình trong soái trướng cau mày, hiện giờ đã là giờ Dần, nếu Tần Trọng đột kích đại quân của Sài Mộng Sơn thành công, lúc này đã nên chấm dứt mà quay trở về.
Phương Tranh thật lo lắng, hắn sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, năm vạn đại quân chính là quân bắc phạt Hoa triều, gần một nửa binh lực trong đó, nếu có gì sơ xuất hắn làm sao hướng Mập Mạp ăn nói.
Thấy Ôn Sâm đang vội vàng tiến vào, Phương Tranh bật người đứng lên vui mừng nói: " Tần Trọng đã thuận lợi trở về sao?"
" A." Ôn Sâm ngẩn người, vẻ mặt đau khổ nói: " Nguyên soái, hiện tại mới giờ Dần, tin tức làm sao nhanh như vậy đã truyền về, ít nhất cũng phải chờ tới hừng đông mới có chiến báo."
Phương Tranh nhất thời giận tái mặt, lạnh lùng nói: " Vậy ngươi cao hứng cái gì? Các tướng sĩ ở tiền tuyến đẫm máu chiến đấu, chúng ta không giúp được gì thì thôi, còn có bộ dạng cao hứng phấn chấn, ngươi còn là người không?"
Ôn Sâm lập tức thu hồi diễn cảm, liền bày ra một bộ dáng bi thống buồn bã mặt mày ủ ê nói: " Nguyên soái, nơi ở của mẫu thân phu nhân của ngài, thuộc hạ đã tìm hiểu được rõ ràng."
Phương Tranh ngây cả người, chợt phản ứng, không khỏi mừng rỡ: " Tìm được rồi? Nơi ở của mẫu thân Tiểu Lục tìm được rồi?"
Thấy Ôn Sâm gật đầu khẳng định, Phương Tranh "ai nha" một tiếng vỗ tay hưng phấn vọt tới ngay cửa soái trướng, hướng bóng đêm mênh mông, vẻ mặt Phương Tranh như thâm tình hét lớn: " Trượng mẫu nương, ta nhớ bà…bà…bà…"
Dưới bóng đêm, tiếng kêu như sói tru quanh quẩn không dứt trên thảo nguyên. Ôn Sâm vội vàng kéo Phương nguyên soái đang vô cùng kích động trở vào trong trướng.
" Nguyên soái đừng kêu nữa, đã hơn nửa đêm, cẩn thận tướng sĩ bị hỗn loạn."
" Làm sao tìm hiểu được nơi ở của nhạc mẫu ta, hiện tại bà vẫn hoàn hảo chứ, bà xinh đẹp không?" Phương Tranh hưng phấn xoa xoa tay nói.
Ôn Sâm cười nói: " Nguyên soái, luận về tìm hiểu tin tức, Ảnh Tử chúng ta thực vẫn có vài phần bổn sự. Hiện nhờ mẹ vợ đại nhân của ngài đang ở trong vương trướng của Mặc Xuyết. Nghe nói Mặc Xuyết rất trúng ý với bà, nhờ vậy địa vị của bà trong đại doanh Mặc Xuyết rất được người Đột Quyết tôn kính. Ngoại trừ không cho phép bà ra doanh, hết thảy những hành động khác cũng không can thiệp."
Phương Tranh mặt trầm xuống: " Mặc Xuyết trúng ý bà, vậy bà…"
Giống như nhìn ra suy nghĩ của Phương Tranh, Ôn Sâm vội vàng nói: " Nguyên soái yên tâm, mẹ vợ ngài không hề bị lăng nhục. Nghe nói dân du mục dưới trướng Mặc Xuyết nói bà bị bắt năm năm vẫn không hề bị xâm phạm. Nghe nói thời khắc nào bà cũng giấu một thanh đao nhọn trong người, nếu Mặc Xuyết muốn gây rối bà liền dùng cái chết để tỏ ý, Mặc Xuyêt thèm nhỏ dãi mỹ mạo của bà nên thật không dám cưỡng bức, vì thế năm năm nay bà luôn bình yên vô sự."
Phương Tranh thở dài nói: " Một người đàn bà, còn biết giữ tròn danh tiết thậm chí không e ngại lấy cái chết để chứng tỏ. Rất nhiều nam nhân chúng ta so ra đều kém bà. Nhìn xem những nam nhân vừa gặp phải nguy hiểm liền quỳ xuống đất cầu xin tha thứ hoặc là chạy trối chết hay gào khóc kia, lấy nhạc mẫu của ta ra mà nói ngươi nói bọn hắn có cảm thấy xấu hổ hay không. Có thể cảm thấy xấu hổ cùng giận dữ muốn chết hay không? Người như thế quả thực là trở thành nỗi sỉ nhục của Hoa triều a."
Ôn Sâm nghe được, hai mắt lúng túng lúng túng nói: " Nguyên soái, ngài nói người như thế sao thuộc hạ cảm thấy được là rất quen thuộc."
Có vẻ như vị nguyên soái trước mắt này chính là loại phẩm chất đạo đức đó.
Phương Tranh ngẩn người, trầm tư nói: " Ân, ta cũng hiểu được rất quen thuộc, ai, mặc kệ, nói cho ta biết các ngươi làm sao tìm hiểu được tin tức của mẹ vợ ta?"
Ôn Sâm kiêu ngạo cười cười: " Thuộc hạ chạy đến trong đại doanh của Mặc Cúc Liên, cướp một dân du mục đi ra, sau đó đem lương thực và một thanh đao đặt trước mặt cho hắn tuyển chọn, một là chui vào đại doanh của Mặc Xuyết giúp chúng ta tìm hiểu tin tức, hai là bị ta giết để diệt khẩu, sau đó hắn đáp ứng."
Ôn Sâm cười nói tiếp: " Người Đột Quyết cũng không nhất định đều là con người rắn rỏi, đâu phải ai cũng không sợ chết."
" Kẻ gian." Phương Tranh trơ trẽn mắng một câu.
Tiếp theo Phương Tranh cười híp mắt nhìn Ôn Sâm hỏi: " Lão Ôn, vậy ngươi có nhân cơ hội trộm người ra không?"
Ôn Sâm ngẩn người, sau đó chính khí nghiêm túc ưỡn ngực nói: " Nguyên soái quá xem thường ta, ta không phải loại người như vậy."
Phương Tranh cũng ngây ra, lại nói: " Ngươi là loại người như vậy."
" Lúc thuộc hạ muốn nữ nhân, sẽ tiêu tiền vào kỹ viện tìm kiếm, tuyệt sẽ không làm ra hoạt động như kẻ trộm lén lút." Ôn Sâm trả lời như đinh đóng cột.
Phương Tranh tức giận đến đạp hắn một cước: " Nói đến việc trộm người ngươi liền liên tưởng đến phương diện kia, tư tưởng của ngươi vì sao lại dơ bẩn như thế? Ta có loại người như ngươi làm thủ hạ quả thực là sỉ nhục của ta."
Phương Tranh trừng mắt nhìn Ôn Sâm tức giận nói: " Trộm người chính là muốn ngươi nghĩ cách đến đại doanh của Mặc Xuyết lén đưa nhạc mẫu của ta trốn ra ngoài, ngươi cho là ta nói ngươi câu dẫn nữ nhân sao. Toàn nghĩ đến những chuyện kia, nếu có chuyện tốt như vậy ta đã sớm tự mình làm, chừng nào đến phiên ngươi."
Ôn Sâm ngạc nhiên nói: " Trộm lén ra sao? Nguyên soái, đại doanh Mặc Xuyết đề phòng sâm nghiêm, Ảnh Tử chúng ta còn không thể nào vào được, vốn không có khả năng trộm một người sống đi ra."
Phương Tranh trừng mắt nói: " Phải nghĩ biện pháp, chuyện này ta không thể mặc kệ qua loa. Ngươi đem chuyện này làm cho nhanh, nếu nhạc mẫu ở lại trong đại doanh của Mặc Xuyết lại phải chịu thêm một ngày khổ sở, chuyện này nhất định phải nhanh chóng làm cho tốt."
Gương mặt Ôn Sâm suy sụp muốn khóc lên.
Đây không phải muốn làm khó người sao, còn có cho người ta sống nữa hay không. Đại doanh Mặc Xuyết nếu dễ trà trộn vào như vậy, ta liền đã vào chém lấy thủ cấp Mặc Xuyết từ lâu rồi.
" Đúng rồi, nếu vào được đại doanh Mặc Xuyết, ngươi liền thuận tiện lấy luôn thủ cấp của Mặc Xuyết cho ta." Phương Tranh không chút để ý bổ sung nói.
Hai chân Ôn Sâm mềm nhũn, rốt cục khóc ra thành tiếng: " Nguyên soái, thuộc hạ trở về viết xong di thư lại đi làm nhiệm vụ."
Lúc này một gã thị vệ ở ngoài trướng lớn tiếng bẩm báo: " Nguyên soái, quốc sư Đột Quyết Mặc Cúc Liên cầu kiến."
Hai người trong trướng chợt ngây người.
Phương Tranh sờ cằm trầm ngâm nói: " Lúc này đã hơn nửa đêm, Mặc Cúc Liên đến đại doanh của chúng ta làm gì?"
Ôn Sâm cau mày nói: " Thuộc hạ cảm thấy hắn đã đến thì có ý bất thiện. Đã mấy ngày nay nguyên soái đắc tội hắn không nhẹ a."
Mí mắt Phương Tranh nhảy dựng, trầm giọng nói: " Hay là hắn mang theo một đám người đến đây tìm bữa ăn khuya của ta. Rất hèn hạ, lão tử không phải chỉ ăn của hắn một bữa, hắn bỗng nhiên nhanh như vậy đã nghĩ muốn ăn trở lại, không có lối thoát."
Ôn Sâm sắc mặt xanh lét, lau mồ hôi.
" Lão Mặc dẫn theo bao nhiêu người?" Phương Tranh giương giọng hỏi.
Thị vệ bên ngoài trướng cung kính nói: " Chỉ dẫn theo hơn mười thân kỵ, ngay đêm tối thúc ngựa mà đến, đang ở ngoài cổng doanh chờ nguyên soái triệu kiến."
Ôn Sâm cẩn thận nói: " Buổi chiều hôm nay nguyên soái dẫn theo hai ngàn thân quân tháo sạch cổng rào của đại doanh Mặc Cúc Liên, sau đó còn dời về chỗ chúng ta, ngài quên sao? Thuộc hạ xem chừng Mặc Cúc Liên có thể đến hưng sư hỏi tội."
Thần sắc Phương Tranh biến đổi mấy lần rốt cục dậm chân bi phẫn nói: " Loại tiểu nhân hẹp hòi này dù một chút thiệt thòi cũng không chịu ăn, ta hận nhất là bọn hắn. Nửa đêm chạy đến tìm ta, không phải ta chỉ lấy chút đồ vật của ngươi thôi sao cần gì phải đòi sát vậy, còn xưng là quốc sư, ta phi."
Ôn Sâm không ngừng lau mồ hôi.
Nhiệt độ trong soái trướng có điểm thật nóng nực nha.

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #393


Báo Lỗi Truyện
Chương 393/404