Chương 362: Thế gia dạ yến


Hòa Nhạc Lâu trầm như nước, Phương Tranh và đám thủ hạ quản sự Ảnh Tử cũng không hề quay đầu tiến lên xe ngựa, xa phu vung roi, xe ngựa chậm rãi bắt đầu di động.
" Đại nhân, Diệp Mẫn Chi đã từng bắt cóc ngài, lại còn đá Hàn gia tiểu thư thành trọng thương, đại cừu như vậy, chỉ để cho hắn làm trai lơ thiếp đồng, có phải quá tiện nghi cho hắn hay không?" Ôn Sâm ngồi trong xe ngựa hỏi.
Phương Tranh hừ nói: " Vậy ngươi còn muốn thế nào?"
Trong ánh mắt Ôn Sâm lộ ra vẻ ngoan lệ, dương tay chém xuống: " Thuộc hạ an bài vài người, đợi Lý viên ngoại tiêu hồn qua đi, đem Diệp Mẫn Chi giải quyết, hắn đối với đại nhân tất sẽ sinh thù hận trong tâm, giữ lại chỉ sợ là một tai họa."
Phương Tranh suy nghĩ một chút, than thở: " Bỏ đi, hắn đã bị nghiêm phạt đủ rồi, hắn đã vì sự xung động của chính mình trả giá thật đắt, nếu còn giết hắn, đó chính là khinh người quá đáng. Lão Ôn, phân phó xuống dưới, đem Diệp Mẫn Chi cùng Hàng Châu Diệp gia toàn tộc lưu vong ngoài ngàn dặm tại Mạc Bắc, cả đời làm nô, vĩnh không trở mình, Hàng Châu Diệp gia triệt để bị xóa tên tại Giang Nam!"
Ôn Sâm rùng mình, vội vàng tuân mệnh.
" Đại nhân, Diệp Mẫn Chi nhắc đến tại Giang Nam không ít thế gia âm thầm cùng Thái Vương cấu kết, giúp đỡ Thái Vương mưu phản. Lời này nếu là thật, đại nhân có muốn cấp cho đám thế gia một chút giáo huấn hay không?"
Phương Tranh trừng mắt nhìn hắn, nói: " Giáo huấn? Ai giáo huấn ai? Lĩnh mười vạn đại quân tiêu diệt hết Giang Nam thế gia? Thế lực thế gia tại Giang Nam đã ăn sâu gốc rễ, rắc rối khó gỡ, bọn họ là địa đầu xà, chúng ta làm sao đấu qua bọn họ?"
Ôn Sâm cứng lại, sắc mặt nong nóng nói: " Nhưng cũng không thể tùy ý cho bọn họ âm thầm thông đồng với phản tặc chứ?"
Phương Tranh suy nghĩ một chút, bỗng nhiên nở nụ cười: " Đối với Giang Nam thế gia, ân uy cùng phát, vừa đấm vừa xoa, hiện tại Diệp gia đã bị khâm sai đại thần ra lệnh một tiếng biến thành tro bụi, như vậy xem như đã lập uy, thế gia gia chủ của Giang Nam đang lúc kinh nghi bất định quan sát, chúng ta kế tiếp muốn làm, chính là phải thi ân trấn an."
Ôn Sâm hai mắt sáng ngời: " Ý tứ của đại nhân, chẳng lẽ dùng kế sách dụ dỗ trấn an thế gia?"
Phương Tranh cười nói: " Không sai, dụ lợi, động tình, luôn luôn có điểm hiệu quả, chúng ta đại biểu cho thiên tử, thiên hạ đều thừa nhận chính thống, nếu làm cho thế gia còn đường có thể đi, ai lại muốn quay đầu mưu phản? Cho nên, ta đứng ra trấn an, khẳng định so với tên Thái Vương lén lén lút lút liên lạc bọn họ có hiệu quả tốt hơn nhiều lắm."
" Thái Vương kinh doanh nhiều năm, hắn tranh thủ lòng dân, mượn hơi thế gia, những thủ đoạn này hắn đều dùng, nhưng dù sao hắn cũng không phải là hoàng thượng, làm chuyện này dĩ nhiên không được hoàn chỉnh. Còn bị cản tay và lo lắng cũng nhiều. Nhưng chúng ta đại biểu chính là thiên tử, không nhiều lo lắng như hắn, hắn phải toàn lực tranh thủ, còn chúng ta nếu muốn tranh thủ, thì phải tranh thủ lòng dân cùng thế gia trở lại, bên người hắn còn có thứ gì giúp đỡ? Như vậy, Thái Vương bị diệt là sắp tới."
Ôn Sâm khen ngợi: " Đại nhân cao minh! Kế sách tuyệt diệu rút củi dưới đáy nồi, cũng chỉ có một vị công tử phong thần tuấn lãng đương kim thiên hạ như đại nhân tài năng nghĩ ra, thuộc hạ đối với đại nhân thật sự là…"
Phương Tranh yếu ớt thở dài: " Được rồi, ngươi đừng vỗ, chủ ý này không phải do ta ra, là Hàn gia tiểu thư ra, ai, đều nói nữ tử vô tài đó là đức, ta nghĩ vị Hàn gia tiểu thư này rất thiếu đạo đức."
Ôn Sâm cứng lại, vội vàng sửa lời nói: " Đây cũng do đại nhân tuệ nhãn biết nhìn người! Nếu không có đại nhân nhận thức Hàn tiểu thư, nàng ta sao có cơ hội ở bên người vì ngài hiệu lực, vi người mưu ra kế sách? Nói đến cùng, công lao của đại nhân mới là lớn nhất. Lưu vong Diệp gia lập uy sau đó chúng ta lại ra mặt triệu tập các gia chủ của Giang Nam thế gia gặp nhau, do đại nhân tự mình đứng ra trấn an, cho bọn hắn tha hồ vuốt râu mừng rỡ, hứa ra chỗ tốt, thật khéo tay vừa đấm vừa xoa, quả nhiên rất mềm, rất mềm a."
Phương Tranh nghe vậy cười ha ha, bỗng nhiên nghiêm mặt nói: " Nói bậy! Bổn quan cứng đứng lên cũng thực cứng lắm đó!"
Ôn Sâm vừa nghe liền hiểu ý, vội vàng nói: " Đúng đúng đúng, đại nhân cứng rắn cao ngất, thiên hạ thật tìm không ra người thứ hai, thật sự là dũng mãnh phi thường uy vũ nam tử, nam tử vĩ đại…"
" Không chỉ cứng rắn, còn có thể co duỗi đó."
" A? Đại nhân uy vũ!"
Hai ngày sau, thám tử phái đi Phục Ngưu sơn truy tra nơi ở của Thái Vương còn chưa hồi báo tin tức, thành Dương Châu đã phái ra hơn mười kỵ mang ra tin tức, sau khi ra khỏi thành, liền theo các phương hướng khác nhau chạy đi.
Giang Nam lại một lần nữa gió nổi mây phun.
Các đại thế gia trong thời gian ngắn nhất đều cùng nhận được một lá thư mời đến từ khâm sai đại thần Phương đại nhân, trong thư mời các gia chủ thế gia trong ngày năm tháng ba đến thành Dương Châu Lục Ấm Quán. Phương Tranh sẽ bày yến tiệc tại Lục Ấm Quán, mời bọn họ đến với lý do là làm đầy tháng cho hài tử còn chưa ra đời của hắn.
Lý do này thật sự làm cho người ta dở khóc dở cười, hài tử còn chưa ra đời, không ngờ lại sớm bày tiệc đầy tháng, vị khâm sai đại nhân này cũng thật là không chút nghiêm túc nào.
Nhưng toàn bộ gia chủ Giang Nam thế gia nhận được lá thư mời, không ai dám bỏ quên trên bàn mà không để ý tới, trái lại thần tình ngưng trọng nhiều lần cân nhắc suy nghĩ mỗi chữ mỗi câu trong thư, nhấm nuốt thâm ý của khâm sai đại thần khi bỗng nhiên mời tiệc đầy tháng trong thời kỳ vô cùng mẫn cảm hiện tại.
Thế gia gia chủ cũng không ngốc, đương nhiên biết được tiệc đầy tháng chỉ bất quá là một cái cớ, bọn họ đang nghĩ rốt cục là vị khâm sai đại thần trẻ tuổi này đang muốn làm gì? Hàng Châu Diệp gia vừa mới bị hắn trừ tận gốc, toàn tộc gần ngàn người bị đày tới Mạc Bắc ngàn dặm làm nô, Diệp gia ngày đó bị lưu vong tiếng khóc rung trời, gia chủ Diệp Kình thân mang gông xiềng, ngay trước mặt quan binh đánh nhị công tử Diệp Mẫn Chi đến chết khiếp, Hàng Châu Diệp gia huy hoàng hơn trăm năm, khâm sai đại nhân chỉ chậm rãi phất phất tay, liền từ nay về sau xóa tên trong danh sách Giang Nam thế gia, có một điển hình phản diện vô cùng sống động đứng ngay nơi đó, thế gia nào của Giang Nam dám đem phong thư mời của vị khâm sai đại nhân này coi như không quan trọng?
Khâm sai mời tiệc, tồn ý thiện hay ác? Ở thời kỳ mẫn cảm khi Thái Vương bị binh bại, khâm sai có dự định cùng các đại thế gia tính toán sổ sách hay không?
Ngay khi các gia chủ còn đang ngờ vực vô căn cứ trong thời gian nghỉ chân quan sát, Tô Châu Hàn gia gia chủ Hàn Trúc là người thứ nhất khởi hành đi Dương Châu, lúc Hàn Trúc rời khỏi Tô Châu lại rất rầm rộ, khua chiêng gõ trống cho mọi người đều biết, tri phủ Tô Châu suất lĩnh quan viên trong thành đi ra đưa tiễn, rầm rộ không kém gì đi nghênh tiếp khâm sai đại nhân.
Có Hàn Trúc đi đầu, thế gia gia chủ đều noi theo, trong lúc nhất thời xe ngựa xa hoa đi Dương Châu như mây trôi mù mịt, trên quan đạo xe đến xe đi, cảnh tượng vô cùng phồn hoa trọng đại.
Ngày năm tháng ba, đêm.
Bên trong Dương Châu Lục Ấm Quán giăng đèn kết hoa, từ Hào Ti phủ thổ địa đưa đến một đám người hầu xử lý công việc, qua lại hối hả náo nhiệt.
Xe ngựa bố trí xa hoa, những cỗ kiệu lần lượt dừng ngay trước Lục Ấm Quán, các gia chủ thần sắc khác nhau lúc gặp mặt đều chắp tay hành lễ, đây đó trao đổi ánh mắt ý vị thâm trường.
Bọn người hầu nho nhã lễ độ đưa các gia chủ đến một nhà thủy tạ trong Lục Ấm Quán, yến hội được diễn ra bên trong một nhà thủy tạ, nơi này bốn mặt đều có nước bao quanh, đèn như sao trời, phong cảnh uy nghi.
Bên trong Lục Ấm Quán, Phương Tranh lặng lẽ xốc lên màn che thật dày, đánh giá những gia chủ thế gia đến đây dự tiệc.
" Ai nha, những gia chủ này gương mặt thật là xấu xí, ta đứng trước mặt bọn họ nhất định rất có tự tin." Phương Tranh vô cùng vui vẻ nói.
Hàn Diệc Chân đứng một bên tức giận lườm hắn một cái, người này rốt cục đang suy nghĩ cái gì trong đầu? Thời khắc trọng yếu như vậy, hắn lại đi lo bình luận gương mặt của các gia chủ, tư duy của hắn thực sự quá phóng khoáng đi.
Phương Tranh vừa xem vừa tấm tắc đánh giá, hồn nhiên chưa phát giác ra ánh mắt khinh bỉ của Hàn Diệc Chân bên cạnh.
Phương Tranh càng xem càng cảm giác những gia chủ thế gia này không giống như loại người dễ tiếp xúc, biểu tình dễ dàng dần dần rút đi, thay vào thần tình lo sợ bất an, nghiêng đầu nhìn Hàn Diệc Chân nói: " Bọn họ dường như rất hung a."
Hàn Diệc Chân trợn trắng mắt.
Phương Tranh không nghe câu đáp của nàng, không khỏi càng lo sợ: " Như thế này nếu như nói chuyện không vừa ý, bọn họ liên thủ đánh ta thì làm sao bây giờ? Ngươi biết, ta không dễ dàng xuất thủ."
Dù là xuất thủ thì cũng chỉ là bị đánh.
Suy nghĩ một chút, thần tình Phương Tranh ngưng trọng nói: " Không được! Công tác chuẩn bị của ta còn chưa làm đủ, ta phải đi an bài an bài."
Nói xong Phương Tranh quay đầu đi ra ngoài.
" Ngươi đi làm gì?" Hàn Diệc Chân hỏi.
" Đi an bài năm trăm danh đao phủ thủ mai phục bên ngoài thủy tạ, ai dám đánh ta, lão tử gọi người dùng năm trăm cái búa chém chết hắn!" Khẩu khí của Phương Tranh hùng hồn như người của Hồng Hưng Bang.
" Ngươi thực sự là tên hỗn đản!" Hàn Diệc Chân còn chưa lành vết thương, lại bị Phương Tranh làm tức giận đến hai gò má đỏ bừng, đưa tay kéo lấy ống tay áo Phương Tranh, hung hăng giật lại, quát: " Ngươi trở về cho ta."
" Họ đều là gia chủ có thân phận địa vị, cho dù xé rách mặt cũng có giáo dưỡng tốt đẹp, ngươi cho là ai cũng đê tiện thô lỗ như ngươi sao? An bài đao phủ thủ có cái gì dùng." Bàn tay Hàn Diệc Chân đẩy mạnh đầu Phương Tranh nói.
" Bên trong tuồng kịch có nói nam diễn viên an bài đao phủ thủ luôn rất ngưu bức…"
Phương Tranh thật muốn thử xem tình cảnh dùng ly ném xuống làm hiệu lệnh sau đó chúng đao phủ thủ nhất loạt giết vào, tràng diện nhất định rất rộng lớn mạnh mẽ.
Hàn Diệc Chân nhíu đôi mày thanh tú, than thở dài.
Giờ Tuất, dưới vòng vây của các thuộc hạ, chủ nhân yến hội Phương Tranh rốt cục khoan thai xuất hiện.
Hôm nay Phương Tranh mặc thường phục, thân khoác nho sam màu tím nhạt, thắt lưng đeo dây đai cẩm ngọc khảm châu, dây lưng còn có một khối ngọc bội Bách Phúc Ngọc, chân mang giày mềm, thỉnh thoảng còn phe phẩy một cây quạt mạ vàng trong tay, cả người có vẻ hơn người, siêu phàm thoát tục, lúc bước đi tràn đầy ý tứ hàm súc của một công tử xuất trần, nhất thời hấp dẫn không ít ánh mắt ái mộ của bọn nha hoàn đang hầu hạ chung quanh.
Các gia chủ đưa mắt nhìn nhau, trong lòng không khỏi thầm giật mình.
Sớm biết vị khâm sai đại thần này là một vị công tử còn trẻ tuổi, lại không nghĩ tới hắn lại trẻ đến như vậy, trên mặt hiện lên vẻ mỉm cười ôn hòa. Làm kẻ khác như thấy được cơn gió mùa xuân, theo hình dạng hiền lành lúc này của hắn, ai cũng không thể tưởng tượng, chỉ ngay mấy ngày trước, hắn tự mình dẫn đại quân triều đình đánh bại quân đội mưu phản của Thái Vương, một đường chém giết mấy vạn phản tặc. Cũng là mấy ngày trước, một đạo mệnh lệnh của hắn hạ xuống, Hàng Châu Diệp gia toàn tộc hơn ngàn người đều kết thúc ngày tháng phong cảnh huy hoàng của trăm năm thế gia, toàn bộ biến thành nô lệ khổ dịch.
Người này tuổi tác tuy nhỏ, nhưng hành sự vô lại chua ngoa, quả nhiên không thể khinh thường.
Các gia chủ mang theo tâm tình kính nể cẩn cẩn thận thận chào hỏi Phương Tranh, sau đó lo sợ bất an ngồi xuống, đây đó trao đổi ánh mắt thấp thỏm.
Phương Tranh ha ha cười, cất cao giọng nói: " Hôm nay bổn quan mạo muội, thỉnh các vị gia chủ đến Dương Châu dự tiệc, thực là vì chúc mừng đầy tháng hài tử còn chưa ra đời của bổn quan, các vị nể tình như thế, bổn quan nhờ ơn, đa tạ các vị, rất hân hạnh được đón tiếp!"
Chúc mừng đầy tháng hài tử còn chưa ra đời!
Mọi người gương mặt cười khổ, những lời nói này, nghe vào rõ ràng là có vấn đề, nhưng hết lần này tới lần khác lại không ai phản bác. Trong lòng đoàn người đều biết rõ ràng, ngươi cũng không cần đem cái cớ này nói ra một lần lại một lần đi chứ? Đang ngồi ai chẳng biết ngươi kêu chúng ta tới là ý không ở trong lời?
Các gia chủ đều là người rất có hàm dưỡng, cũng không vạch trần, đều chắp tay chúc mừng: " Chúc mừng Phương đại nhân có hài nhi như lân hổ."
Ai biết Phương Tranh lại hì hì cười, nói: " Tuy rằng hài tử của ta còn chưa ra đời, nhưng hôm nay là rượu đầy tháng, vẫn phải làm một chút hình thức, đã là rượu đầy tháng, hài tử dù có xấu xí cũng phải ra mắt, nếu không sau khi các ngươi trở về khẳng định sẽ nói bổn quan treo đầu dê bán thịt chó, như vậy không quá tuyệt vời."
Nói xong Phương Tranh quay phía sau ra dấu cho thuộc hạ, một gã thuộc hạ nín cười, chẳng biết từ nơi nào ôm ra một búp bê vải bằng tơ lụa trắng. Búp bê làm rất tinh xảo, bên trong nhồi bông gòn, có mũi có mắt, diệu nhất chính là, mặt mày búp bê vải còn có vài phần rất giống Phương Tranh, đều là dáng dấp lấm la lấm lét, dường như tùy thời đều đang đánh chủ ý xấu xa.
Phương Tranh hai tay tiếp nhận, nhìn mặt mày búp bê vải, đáy lòng không khỏi thở dài không ngớt.
Thỉnh Hàn Diệc Chân tùy tiện làm ra một con búp bê dùng làm dụng cụ biểu diễn, không cần phải tích cực đến như thế này chứ? Tỉ mỉ nhìn một cái, oa nhi này ngoại trừ có chút giống hắn, không ngờ còn loáng thoáng có vài phần dáng dấp của Hàn Diệc Chân, nhìn ra được Hàn Diệc Chân khi làm oa nhi này còn hao phí mất một phen tâm tư linh xảo.
Trên mặt lộ ra mỉm cười hòa ái, trong ánh mắt ngạc nhiên không giải thích được của mọi người, Phương Tranh ôm búp bê vải giả trang như đang nhẹ nhàng lắc lắc ru ngủ, sắc mặt như một phụ thân hiền lành: " Hài tử, ngày hôm nay ngươi đầy tháng, ngươi xem, có nhiều gia gia bá bá vội tới chúc mừng cho ngươi, ngươi có phải cảm thấy rất cao hứng không? Nhất định là như vậy." Vẻ mặt cười hiền từ, không ngờ hắn lại nói chuyện với búp bê vải trong tay.
Mọi người nhìn nhau, trong lòng một mảnh hỗn độn, dù những gia chủ đều kinh nghiệm sóng gió, lúc này cũng đoán không ra vì sao vị khâm sai đại nhân lại làm trò ngay trước mặt bọn họ ôm một búp bê vải giả thành người cha hiền từ, hành động này đến tột cùng có dụng ý ra sao?
Bất quá mọi người rất nhanh liền hiểu rõ dụng ý của Phương Tranh.
Trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Phương Tranh bỗng nhiên kề lỗ tai gần kề đầu của búp bê vải, giả dạng " a" một tiếng: " Ngươi nói cái gì?"
Giọng nói Phương Tranh có vẻ rất giật mình, sau đó biến sắc, dáng dấp hơi làm khó nhìn búp bê vải nói: " Như vậy không tốt đâu? Ngươi cũng quá kỳ cục."
Sắc mặt mọi người nhất thời càng phức tạp, vị khâm sai đại nhân này có phải là có mao bệnh? Búp bê vải có thể nói sao? Rốt cục ngươi muốn làm gì thì cứ nói thẳng không được sao? Quanh có lòng vòng có ý tứ gì chứ?
Theo ý của mọi người, Phương Tranh cuối cùng cũng nói thẳng.
Ngẩng đầu, vẻ mặt Phương Tranh hơi làm khó nhìn mọi người: " Phá hài tử này, lại còn nói các ngươi tới chúc mừng đầy tháng của hắn vì sao đi tay không, không tống cho hắn chút vòng vàng vàng thỏi dây chuyền gì đó, nhỏ như vậy đã biết đòi hối lộ, thật sự là quá vô sỉ."
Mọi người mặt mày đen thui, rốt cục là ai vô sỉ? Các gia chủ quen nhìn nhân vật quan trường, dạng người gì chưa từng thấy qua? Nhưng đòi hối lộ lại có kỹ thuật hàm lượng như thế, bọn họ thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy, người này không biết da mặt làm bằng gì?
Mọi người đều cười khổ, thò tay hùng hồn góp tiền, bởi tất cả mọi người đều không nghĩ tới Phương Tranh lại ôm một hài tử đi ra, cho nên khi bọn họ đi tới cũng không hề chuẩn bị lễ vật, theo như lời Phương Tranh " vòng vàng dây chuyền" các loại gì đó càng không mang theo, duy nhất cũng chỉ có ngân phiếu mà thôi.
Vì vậy bên trong nhà thủy tạ, giữa hai dãy bàn yến hội, một bức tình cảnh không hiểu quỷ dị xuất hiện.
Phương Tranh một tay ôm búp bê vải, một tay thò phía trước, sau đó các gia chủ cười khổ móc ra ngân phiếu trong lòng, đặt lên trong tay Phương Tranh, trong miệng còn nghĩ một đằng nói một nẻo những lời chúc mừng.
Ngân phiếu trên tay Phương Tranh càng nắm càng nhiều, một tay đã không cầm hết, Phương Tranh vui mừng, nhất thời dơ dáng dạng hình, thò tay cầm một cái chậu lớn trên bàn, bỏ ngân phiếu vào trong, sau đó hắn một tay ôm "hài tử" một tay cầm chậu, các gia chủ đều bỏ ngân phiếu vào trong chậu, quang cảnh thấy thế nào lại rất thê thảm, rất giống một tên ăn mày cùng đường mạt lộ.
" Ôi, cảm tạ cảm tạ! Ngài quá khách khí, vị này chính là? A, nguyên lai là Hồ Châu Lý gia chủ, hứng khởi hứng khởi."
" Oa! Vị đại gia này mặt mày hiền lành quá, vừa ra tay là hai vạn lượng! Ai, các vị nhìn xem, hai vạn lượng nha! Ta thay khuyển tử còn chưa ra đời cảm tạ ngài! Ngài là…a, nguyên lai là Thiệu Hưng Hoàng gia chủ, phi thường hứng khởi! Như thế này ăn cơm xong chúng ta đơn độc tâm sự…"
" Di? Thế nào lại là một ngàn lượng? Ngươi là ai? Gia Hưng Trần gia? Không có nghe nói qua! Ngươi như thế nào chỉ cho một ngàn lượng? Thật không có lễ phép! Khi dễ ta là ăn mày sao? Nhanh lên! Thêm nữa."
Phương Tranh tay cầm chậu giống như cánh bướm xuyên hoa bay lượn một vòng, thị vệ cùng Ôn Sâm và các quản sự Ảnh Tử đứng phía sau thật sự không còn nhịn được nữa, vị Phương đại nhân này vừa thấy được ngân phiếu liền bộc lộ tính tình này, không chỉ quên đi chính sự, hơn nữa sắc mặt thu hối lộ lại hèn mọn đến cực điểm, làm cho không ai muốn nhìn thấy.
" Đại nhân, đại nhân…ngài bình tĩnh một chút đi! Thể thống, thể thống triều đình a." Ôn Sâm kéo Phương Tranh sang một bên, bi ai cầu xin, gương mặt nhăn thành một đoàn, đều sắp khóc đi ra.
" Đừng ngăn ta, không phát hiện ta đang vội vàng sao? Đừng cản đường phát tài của ta, cẩn thận ta chỉnh ngươi." Phương Tranh thấy ngân phiếu đầy chậu, hai mắt tỏa ra lục quang u u.
" Đại nhân, nói chính sự! Ngài đã quên mục đích ngày hôm nay gọi bọn họ tới sao? Chính sự!" Ôn Sâm thấp giọng cầu xin.
" A? Ách…" Nhắc tới chính sự, Phương Tranh bỗng nhiên tỉnh hồn, đúng rồi, hôm nay là tới trấn an thế gia, thế nào vừa thấy ngân phiếu cái gì đều cũng quên? Chẳng lẽ đời trước lão tử thật sự là nghèo đến điên?
" Khái khái…" Phương Tranh tiện tay đem búp bê vải nhét vào trong tay Ôn Sâm, lại tỉ mỉ thu đống ngân phiếu chồng chất như núi vào trong lòng, làm xong tất cả, lúc này mới vỗ vỗ tay, hơi có vài phần xấu hổ nhìn các gia chủ cười cười.
" Khái, thật ngại quá, bổn quan có chút thất thố. Thật sự là, ách, mừng được quý tử, ân, hưng phấn, quá hưng phấn."
Mọi người thấy trò khôi hài rốt cục kết thúc, bọn họ càng thở dài một hơi, đều chắp tay làm bộ cười nói: " Đại nhân nói quá lời, mừng được hài tử là việc vui đời người, cái này…cử chỉ ngẫu hứng hưng phấn, cũng là chuyện thường tình của con người."
" Đúng đúng đúng, chúng ta đều có thể lý giải, đều có thể lý giải."
Phương Tranh nghe vậy vui mừng, những gia chủ này thật sự là thông tình đạt lý, chính mình thực sự là vận khí tốt.
" Thật vậy chăng? Thật vậy chăng?" Dạng hình dơ dáng vui vẻ Phương Tranh lại nâng chậu lên, mặt mày rạng rỡ nói: " Vậy các ngươi nhiều ít cho thêm chút nữa…"
" Đại nhân! Lãnh tĩnh a đại nhân!" Ôn Sâm cùng thủ hạ quá sợ hãi, vội vàng tiến lên kéo hắn.
" Đừng ngăn ta, ngươi xem người ta đều là chuyên gia đó."
Bên trong nhà thủy tạ ưu nhã yên tĩnh của Lục Ấm Quán lại lần nữa rơi vào ồn ào náo nhiệt.
Náo loạn qua đi, trong nhà thủy tạ lại khôi phục bình tĩnh, các gia chủ cùng chủ nhân đều ngồi xuống. Phương Tranh vừa là chủ nhân, vừa là quan viên, đương nhiên ngồi trên chủ vị, vị trí bên cạnh hắn, chính là Hàn gia gia chủ Hàn Trúc, lão đầu vẻ mặt mỉm cười, vuốt chòm râu liên tục nhìn về phía Phương Tranh, ánh mắt càng xem càng giống như cha vợ nhìn con rể, làm da đầu Phương Tranh một trận tê dại, đặc biệt tại khách sạn nơi Từ thị trấn Phương Tranh động tay động chân với nữ nhi của hắn. Hôm nay hắn cũng không thể ưỡn ngực nói giữa mình và Hàn Diệc Chân là trong sạch, ánh mắt của Hàn Trúc làm Phương Tranh nhịn không được trong ngực đập nhanh như trống trận, lão đầu nhi này không biết đã biết được việc gì rồi chứ? Không thể nha, lúc ta sờ nữ nhi của hắn ta nhớ kỹ có đóng cửa lại, ai cũng không có phát hiện a.
Nghiêng đầu, Phương Tranh nhìn Hàn Trúc cười chột dạ.
Hàn Trúc ngẩn người, không biết Phương Tranh vì sao lại cười chột dạ đến như vậy, vì vậy hắn cũng nhìn Phương Tranh cười cười, dáng tươi cười này rơi vào trong mắt Phương Tranh, cũng có một loại ý vị thâm trường, dáng tươi cười như đã sáng tỏ tất cả, cho nên Phương Tranh càng thêm có vẻ chột dạ.
Một bước sai lầm thành thiên cổ hận, sớm biết hôm nay xấu hổ như vậy, lúc trước ta sẽ không sờ soạng nữ nhi của ngươi đâu.
Quay đầu nhìn thấy các gia chủ đều đang lẳng lặng ngồi bên bàn, đôi mắt tất cả mọi người đều trông mong nhìn hắn, Phương Tranh không khỏi cả kinh, vội vàng nâng chén rượu cười nói: " Các vị gia chủ từ xa mà đến là quý khách, bổn quan chào đón không chu toàn, dùng chén rượu này kính các vị gia chủ."
Nói xong Phương Tranh ngửa cổ uống cạn chén rượu, lại nhìn mọi người úp chén xuống.
Các gia chủ thấy Phương Tranh khách khí như vậy, trong miệng vội nói không dám, đều đứng lên, cùng uống một chén.
Vừa mới giàu to một bút tiền, tâm tình Phương Tranh thật tốt, thấy mọi người đều nể tình, cũng không phải là người kiêu căng vô lễ, không khỏi cảm thấy hài lòng, vỗ vỗ tay, nhà thủy tạ cách phía trong đình viện khoảng trăm bước có một tòa thai cao lộ thiên bỗng nhiên nổi lên đèn lồng sáng tỏ, chiếu thai cao sáng như ban ngày, mọi người còn đang kinh ngạc, hai đội vũ kỹ nhẹ nhàng đi ra, thướt tha đứng trên thai cao, từ khoảng cách xa hướng Phương Tranh và các gia chủ khom người thi lễ, sau đó tiếng đàn sáo vang lên, chậm rãi như gió xuân lướt nước, như suối mát khe trong, thanh thúy dễ nghe, làm kẻ khác vui vẻ thoải mái.
Các vũ kỹ trong nhạc khúc thanh thúy chậm rãi xòe tay áo, giống như những cánh bướm nhẹ nhàng vũ động lên, tư thế kỳ diệu khiến kẻ khác nhìn không chớp mắt.
Lúc này một ca kỹ mặc cung trang màu đỏ nhẹ nhàng đi lên thai cao, tay áo phất động vài lần miệng khẽ nhếch, giọng như ca xướng:
"Hàm tu ỷ túy bất thành ca,
Tiêm thủ yểm hương la.
Ôi hoa ánh chúc, thâu truyện thâm ý
Tửu tư nhập hoành ba.
Khán chu thành bích tâm mê loạn,
Phiên mạch mạch, liễm song nga.
Tương kiến thì hi cách biệt đa,
Hựu xuân tẫn, nại sầu hà…"

Dịch:
"Tay thon che mặt, lụa thơm hơi.
Chếnh choáng đê mê, uống cạn lời.
Miên man tựa ngọc, đèn thêm rạng.
Dặt dìu chén cạn, sóng đùa khơi.
Say men ngơ ngẩn xanh thành đỏ.
Đắm sắc chau mày, biếng lả lơi.
Gặp nhau một chốc, xa đằng đẵng.
Chớ để xuân tàn, cố tận vui…"

Tiếng ca réo rắt uyển chuyển, như kiều oanh khẽ hót, cách trăm bước truyền vào trong tai mọi người. Nghe được thật minh bạch rõ ràng, không kém chút nào, làm kẻ khác nhịn không được gõ nhịp mà hòa theo.
Nhìn các gia chủ liên tục tán thưởng tiếng hát, Phương Tranh đắc ý nở nụ cười.
Khâm sai phó sứ Tiêu Hoài Viễn đang ở một bên tiếp khách hướng Phương Tranh chớp mắt vài cái, sau đó nâng chén rượu kính liên tiếp các gia chủ khác, các gia chủ không dám chậm trễ, vội vàng đứng lên uống cạn. Tiêu Hoài Viễn tuy là phó sứ, địa vị chức quan không bằng Phương Tranh, nhưng hắn chung quy cũng là đại biểu cho thiên tử, vào thời khắc mẫn cảm vì quan hệ giữa thế gia và triều đình rung chuyển, các gia chủ đương nhiên là không dám tùy tiện chọc người lên án.
Ca vũ trên thai cao vẫn tiếp tục, nhưng tâm tư mọi người không ở trên đó, bọn họ trao đổi ánh mắt một chút, lại hư hư thực thực nhìn Hàn Trúc vẫn đang đạm nhiên mỉm cười, thấy dáng dấp bình chân như vại của hắn, trong lòng đều đánh trống, lão gia hỏa này thản nhiên như vậy, chẳng lẽ đã lén cùng triều đình đạt thành sự ăn ý nào đó?
" Khái khái, Phương đại nhân, hôm nay chúc mừng đại nhân có được lân nhi, mời chúng ta dự tiệc, chúng ta vạn phần vinh hạnh, lão hủ kính đại nhân một chén, còn thỉnh đại nhân nể mặt." Thiệu Hưng Hoàng gia chủ Hoàng Nột Đức đứng lên, dẫn đầu hướng Phương Tranh kính rượu.
Phương Tranh ngẩn người, thấy người này chính là vị gia chủ hùng hồn vừa rồi tặng hai vạn lượng ngân phiếu, có câu cắn miệng mềm của người, bắt người tay ngắn, Phương Tranh tất nhiên là không ngoại lệ, vội vàng đứng lên cười nói: " Hoàng gia chủ khách khí, ha hả, bổn quan phụng thánh chỉ hạ Giang Nam, tuy nói là vì tra án, nhưng thực tế cũng phụng hoàng mệnh, cùng các vị gia chủ Giang Nam gặp gỡ tương giao một phen. Ngô hoàng vừa đăng đế vị, đang cần các vị gia chủ một lòng giúp đỡ, hiệp trợ quan phủ an trí bách tính địa phương, hoàng thượng đối với các vị cũng ký thác kỳ vọng thật cao đó nha."
Một phen giọng điệu quan viên nói ra, làm các vị gia chủ nghe được vừa mừng vừa sợ vừa nghi, kinh chính là Phương Tranh nói tra án, tất cả mọi người đều biết là vụ án Thái Vương mưu phản. Những thế gia đang ngồi tại đây có người âm thầm giúp đỡ Thái Vương cũng không phải số ít, nghe được vị khâm sai đại nhân này tra án tra được đến mức độ nào cũng không rõ, có phải ý nói tất cả những nhân vật có liên quan đến Thái Vương đều đem nhổ tận gốc hay không?
Vui chính là Phương Tranh nói phụng hoàng mệnh cùng các thế gia gia chủ gặp gỡ tương giao, điều này nói rõ triều đình đối với thế gia tạm thời mà nói là đang tồn thiện ý. Không đến mức giống như lời của Thái Vương, triều đình muốn tiêu diệt toàn bộ thế gia.
Phương Tranh đem biểu tình của mọi người xem hết trong mắt, cười thầm một chút, nói tiếp: " Mấy ngày trước đây Thái Vương mơ ước ngôi vị hoàng đế, mưu đồ gây rối, dục chiếm Dương Châu mà mưu thiên hạ, nhưng âm mưu của Thái Vương đã sớm bị triều đình xuyên qua, dưới thành Dương Châu có hơn mười vạn đại quân đánh nhau một trận, kết quả ra sao có lẽ các vị đều đã biết. Cuộc chiến này triều đình đại thắng, Thái Vương cùng hơn một vạn bại quân hoảng sợ bỏ chạy. Bổn quan đã phát xuống công văn truy nã, ra lệnh khắp thiên hạ, bắt cho được Thái Vương về quy án…"
Mọi người vừa cả kinh, khâm sai đại nhân nói ra lời này là dụng ý ra sao? Chẳng lẽ hắn hoài nghi chúng ta giấu Thái Vương?
" Ha ha, các vị, đừng quá tẻ ngắt, đến đến đến, uống rượu uống rượu, chén rượu này bổn quan thay mặt ngô hoàng vạn tuế kính các vị gia chủ, hoàng thượng ở trong thâm cung, trong lòng hâm mộ Giang Nam xinh đẹp tuyệt trần, đáng tiếc vẫn không có thời gian bức ra đi dạo, như vậy mà mất đi cơ hội cùng các vị gia chủ tương giao, bổn quan trước khi đến Giang Nam, hoàng thượng triệu kiến bổn quan, trong lời biểu lộ ý tứ vô cùng tiếc nuối…"
Mọi người nghe được Phương Tranh đông kéo tây xả, mỗi một câu nói làm như tùy ý, lại có dụng ý khác, mỗi người tâm thần bất an lặng yên nhấm nuốt từng lời nói của Phương Tranh, nào có tâm tư uống rượu? Nhưng nếu Phương Tranh đã đưa hoàng thượng ra, mọi người tất nhiên không dám chậm trễ, đều đứng dậy, thần sắc kính cẩn mặt hướng phía đông, trong miệng xướng chúc ngô hoàng long thể khỏe mạnh, vạn thọ vô cương. Sau đó uống một hơi cạn sạch, đợi sau khi Phương Tranh ngồi xuống, mọi người mới chậm rãi ngồi trở về.
Hàn Trúc ngồi một bên vuốt bộ râu dài, cười tủm tỉm liếc mắt nhìn Phương Tranh, trong ánh mắt tràn đầy ý tán thưởng.
Hoàng Nột Đức quét mắt nhìn mọi người, ngồi nơi này có hắn là lớn tuổi nhất, tất nhiên là phải thay mặt các gia chủ mà xuất đầu. Nếu không cứ để cho Phương Tranh tùy ý đông kéo tây xả mãi cũng không phải biện pháp.
" Phương đại nhân, hôm nay đại nhân mời chúng ta tới Dương Châu, không chỉ là vì cấp lệnh công tử khánh chúc đầy tháng phải không? Đại nhân có chính sự gì, không ngại nói thẳng, chúng ta chăm chú lắng nghe."
Phương Tranh cười cười nói: " Được rồi, ta đây cứ việc nói thẳng, ta biết trong các ngươi có người tâm hướng Thái Vương, hơn nữa trước đây cũng từng làm qua nhiều chuyện âm thầm giúp đỡ hắn, bằng không Thái Vương khởi binh tám vạn, phải hao phí lương thảo quân lương vô số, chỉ dựa vào một mình hắn thì tuyệt đối nuôi không nổi, hôm nay chúng ta đem chuyện này nói thẳng, chuyện trước đây chúng ta cũng sẽ không nhắc tới nữa. Bổn quan đại biểu triều đình biểu lộ thái độ, tuyệt không tính toán với các vị…"
Phương Tranh nhấc chén rượu, chậm rãi nhìn quét mọi người, cười nói: " Đây giống như đẩy bài, chơi tán tử, xem như chúng ta đã chơi đùa qua, thắng thua cũng đừng nói ra, chúng ta một lần nữa tẩy bài, lại một lần nữa chơi lại là được."
Phương Tranh nâng chén lên, ý vị thâm trường nói: " Bổn quan đại biểu triều đình cầm cái, triều đình sẽ toàn bộ thu hết, có sát có bồi, không nói hai lời."
Ánh mắt Hoàng Nột Đức chớp động, nhìn chằm chằm Phương Tranh chậm rãi nói: " Chẳng hay chúng ta phải dùng tiền đặt cược gì mới được triều đình nhìn vào trong mắt?"
Phương Tranh cầm chén rượu, thần tình hơi trầm xuống, nghiêm mặt nói: " Rất đơn giản, triều đình muốn các ngươi đoạn tuyệt tất cả lui tới với Thái Vương, không cho phép có bất luận cử động tư địch gì, song song đổi lại hướng đi của các ngươi đối với Thái Vương, lợi dụng danh vọng và căn cơ của các ngươi tại Giang Nam, cùng triều đình phối hợp với nhau, toàn lực tiêu diệt thế lực tàn dư của Thái Vương!"
Mọi người nghe vậy nhất thời trầm mặc, trong nhà thủy tạ yên tĩnh không tiếng động, chỉ có tiếng hát tiếng đàn sáo xa xa vang lại, phảng phất từ địa phương xa xôi đang truyền đến.
Một lúc lâu, Phương Tranh bỗng nhiên nở nụ cười, nhìn mọi người đang trầm mặc, chậm rãi nói: " Các vị, bộ khó tuyển chọn như vậy sao? Thái Vương có hoàn cảnh gì hiện tại các ngươi cũng rõ ràng. Các vị xuất thân thế gia đại tộc, trên người gánh vác tính mạng ngàn người trong gia tộc, ta nghĩ các ngươi không nên đem cơ nghiệp trăm năm của gia tộc và tính mạng tộc nhân toàn tộc ra áp trên người một kẻ căn bản nhìn không thấy thành công hi vọng, các vị đều là người lão luyện thành thục, nên hiểu rõ đạo lý xu cát tị hung( tìm lành tránh dữ). Ta thực sự nghĩ không ra, cho đến lúc này các ngươi còn có sự do dự gì nữa."
Hoàng Nột Đức nhìn mọi người chung quanh, đánh vỡ trầm mặc: " Chúng ta là gia chủ thế gia, nhưng song song cũng là con dân của hoàng thượng, hôm nay ngô hoàng muốn phạt Thái Vương, chúng ta hẳn là nên tương trợ toàn lực, thế nhưng…hoàng thượng và Thái Vương dù sao cũng là thân huynh đệ, lời nói đại nghịch xin nói, cuộc chiến này chính là gà nhà bôi mặt đá nhau, tay chân tương tàn, chúng ta chỉ là thân bách tính, nếu tương lai hoàng thượng gạt bỏ được mưu loạn của Thái Vương, sau đó lại phản ngược đi truy cứu tội tư địch của chúng ta, xin hỏi Phương đại nhân, đến lúc đó chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Lời này của Hoàng Nột Đức là nói ra tiếng lòng của mọi người, hôm nay bọn họ thừa biết đi theo Thái Vương mưu phản là không có hi vọng, nhưng nếu quay ngược dựa dẫm vào triều đình, lại sợ sau khi xong việc triều đình sẽ quay lại tính toán sổ sách với bọn họ, do đó suy yếu căn cơ của thế gia, thậm chí trực tiếp tiêu trừ thế gia, các gia chủ liền đối mặt với gian nan lựa chọn.
Phương Tranh cười nói: " Hoàng gia chủ tuổi tác không lão, vì sao trí nhớ không rõ ràng? Bổn quan vừa đại biểu triều đình luôn mãi đề cập qua, triều đình bảo chứng xong chuyện sẽ không hề tính toán sổ sách, trước đây những gì phát sinh toàn bộ theo gió biến mất. Tất cả mọi người quên đi cũng được, hoàng thượng và triều đình cũng sẽ không nhỏ mọn như vậy. Cứ mãi cầm lấy việc ấy không buông tay, các vị là ý làm sao?"
Mọi người nhìn nhau, từ trong mắt đối phương nhìn thấy được một ít nghi ngờ, do dự một lát, nhưng không người đi ra tỏ thái độ.
Phương Tranh dần dần không kiên nhẫn, đám lão gian cự hoạt, lão tử nếu không phóng thêm chút mồi dụ đi ra, phỏng chừng bọn họ còn không chịu mắc câu.
Há mồm định mở lời, chợt nghe giữa tiệc có tiếng người hừ lạnh nói: " Phương đại nhân, lời của ngươi có thể đại biểu cho triều đình sao?"
Mọi người ngẩn người, theo tiếng nhìn lại, đã thấy ngồi ngay giữa tiệc là một gã nam tử còn trẻ tuổi đang lộ vẻ mặt chẳng đáng nhìn chằm chằm Phương Tranh, ánh mắt rất là bất thiện.
Phương Tranh ngây người một chút, lập tức cười nói: " Bổn quan là khâm sai đại thần, đại biểu cho quyền uy thiên tử, bổn quan nói, tất nhiên là do thiên tử trao quyền, đương nhiên có thể đại biểu triều đình."
Tên nam tử trẻ tuổi cười lạnh nói: " Dù ngươi có thể đại biểu cho triều đình, nhưng triều đình nói chuyện chắc chắn được sao? Từ xưa đến nay, được lợi nuốt lời loại chuyện này, làm được tối đa chính là hoàng đế và triều đình, chúng ta thế nào tin được ngươi?"
Phương Tranh ngẩn người, nhíu nhíu mày, nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi Ôn Sâm đứng ngay phía sau: " Tiểu tử này là ai? Trong câu nói giấu diếm thương đao gậy gộc, lão tử đùa giỡn qua lão bà của hắn sao?"
Ôn Sâm suy nghĩ một chút, nói: " Người này xác nhận là Hàng Châu Triệu gia, thế nhưng…gia chủ Triệu gia Triệu Chương hẳn là một lão đầu nhi hơn sáu mươi, thế nào trẻ tuổi như vậy?"
Phương Tranh ngạc nhiên: " Ngươi hỏi ta, ta đi hỏi ai đây? Kháo! Các ngươi làm việc như thế nào vậy? Trở về kinh thành lão tử phải chỉnh đốn tác phong cho các ngươi! Quá kỳ cục! Ngay gốc gác chưa từng điều tra rõ ràng lại tự tiện thả người đi vào, vạn nhất hắn đến ám sát ta, lão tử chẳng phải là chết chắc rồi?"
Ôn Sâm vẻ mặt đau khổ nói: " Thế nhưng đại nhân, hắn rõ ràng cầm thiệp mời của ngài để đi vào, chúng ta không thể ngăn cản không cho vào nha?"
Phương Tranh không để ý đến hắn, quay đầu nhìn tên nam tử trẻ tuổi tủm tỉm cười nói: " Xin hỏi quý tính đại danh của vị công tử này?"
Nam tử trẻ tuổi tùy ý chắp tay nói: " Tại hạ Hàng Châu Triệu Lương, gặp qua Phương đại nhân."
" Nga, nguyên lai là Hàng Châu Triệu gia, tuổi trẻ như vậy đã ở ngôi gia chủ, thật sự là niên thiếu có tài, làm kẻ khác ước ao."
Triệu Lương nghe vậy trên mặt hiện lên vài phần xấu hổ, đông cứng nói: " Không dám, tại hạ cũng không phải là Triệu gia gia chủ, chỉ là trưởng tử, chỉ vì gia phụ có bệnh trong người, không cách tự mình đến thịnh yến của đại nhân, mong rằng đại nhân lượng dung."
Phương Tranh hiện tại đã biết rõ, cái gì có bệnh trong người tất cả đều là đánh rắm, phỏng chừng Triệu gia chỉ là đồ ba gai trong đám thế gia, hôm nay nếu không trị họ, đừng mơ tưởng tiếp tục đàm xuống phía dưới.
Phương Tranh cười tủm tỉm nói: " Triệu công tử vừa yêu cầu, là đại biểu cho ý tứ của lệnh tôn sao?"
Triệu Lương ngừng một chút, sau đó ưỡn ngực nói: " Không sai, không chỉ đại biểu cho ý tứ của gia phụ, còn đại biểu cho ý tứ của các thế gia Giang Nam."
Phương Tranh gật đầu, trầm giọng nói: " Tốt, vậy ta trả lời ngươi. Ngươi căn bản chỉ là dùng lòng tiểu nhân độ lòng quân tử! Triều đình có khí độ của triều đình. Trên kim loan điện, hoàng thượng nói bất luận là điều gì, con dân khắp thiên hạ đều hoàn toàn nghe được! Hơn nữa còn phải ghi chép vào trong sách sử hàng ngày, đều không phải lưu manh vô lại ngoài phố phường, nói ra những lời thối hoắc! Triệu gia ngươi suy đoán phỏng chừng về hoàng thượng và triều đình như vậy, kỳ tâm vốn đã bất chính, nếu không phải hôm nay đang trong tiệc vui, bổn quan nên theo lý bắt ngươi trị tội."
Triệu Lương bị một phen lẽ chính lời nghiêm của Phương Tranh nghiêm khắc nói ra làm vẻ mặt hắn đỏ bừng, ánh mắt các gia chủ cũng nhìn hắn bất thiện, ngươi đại biểu cho Triệu gia ngươi là chuyện của ngươi, nhưng ngươi đừng xem mọi người là hài tử dễ dụ dỗ, ngươi có tư cách gì đại biểu cho Giang Nam thế gia? Hôm nay khâm sai chủ động mời đến, vốn là triều đình hướng thế gia thả ra tín hiệu thiện ý, nếu bị tên tiểu tử không hiểu chuyện này cấp phá hủy, mọi người cần phải đem Triệu gia ngươi hủy đi tức khắc!
Triệu Lương vốn là một thanh niên khí huyết phương cương, tất nhiên là chịu không nổi chuyện bị mất mặt mũi trước mặt nhiều người như vậy, thanh niên nhân hành sự luôn không kể đến hậu quả, nghe vậy cười nhạt nói: " Ngươi bất quá cũng là người trẻ tuổi, có tư cách gì dạy ta?"
Phương Tranh tức giận, nhưng hoãn giọng nói: " Dạy dỗ ngươi thì không dám, bổn quan là khâm sai, tự nhiên không thể nghe được những lời người khác dám nghi vấn hoàng thượng, nghi vấn triều đình, hôm nay ta thỉnh các gia chủ đến Dương Châu, đương nhiên là có chuyện thương lượng, ở chỗ này, bất luận là ai nói gì, bất luận là câu nói nào, đều phải phụ trách nhiệm, ngươi nghi vấn ta thì được, nhưng ngươi nghi vấn triều đình là không nên!"
Một phen nói của Phương Tranh khiến cho các gia chủ đang ngồi âm thầm gật đầu. Hai vị đều là thanh niên nhân, nhưng so khí độ hàm dưỡng, vị khâm sai đại nhân này thật là hơn Triệu Lương rất nhiều, thảo nào người ta còn trẻ tuổi đã thân ở địa vị cao, rốt cục đúng là có vài phần bản lĩnh và tu dưỡng.
Triệu Lương cả giận nói: " Ai biết ngươi đánh chủ ý gì lừa bịp chúng ta? Người giả dối đê tiện ta gặp qua không ít, khâm sai chẳng lẽ không phải là người hay sao? Mấy ngày trước đây Hàng Châu Diệp gia bị ngươi toàn bộ bứng đi đã là chứng cứ rõ ràng, chúng ta làm sao biết ngươi cùng triều đình sau này cũng đối phó chúng ta như thế hay không?"
Vẻ tức giận trên mặt Phương Tranh dần dần rõ ràng, nghe vậy trầm giọng nói: " Triệu Lương, ngươi đây là đang càn quấy! Hàng Châu Diệp gia bị lưu vong, đó là do phạm phải tội bắt cóc khâm sai, án luật pháp Hoa triều đã phải bị tru cửu tộc, chỉ là lưu vong ngàn dặm, đã là phúc đức thật lớn, việc này nếu lên tới kim loan điện, bổn quan chiếm lý, ngươi nghĩ ta lấy việc này lừa bịp các ngươi, chẳng phải buồn cười!"
Triệu Lương cười lạnh nói: " Ngươi tự nhiên có ngụy biện của ngươi, nhưng Triệu gia không thể tin ngươi! Diệp gia cùng Triệu gia ở chung Hàng Châu, Diệp gia bị ngươi phá đổ rồi, kế tiếp có thể đến phiên Triệu gia chúng ta hay không? Phương đại nhân, ngươi cũng không hiên ngang lẫm liệt như trong miệng ngươi đã nói, tự sau khi ngươi hạ Giang Nam tới nay, thu nhận hối lộ, vơ vét của cải, kiếm được đầy túi, chuyện này vốn đã không hợp, thử hỏi người không có đức hạnh như vậy, nói ra làm sao ta tin được?"
Phương Tranh nghe vậy giận dữ, đứng lên hung hăng vỗ bàn.
Hắn là thực sự phẫn nộ, tên họ Triệu này nói ba xạo lại kéo trọng tâm câu chuyện dẫn tới việc hắn thu hối lộ, hướng mọi người ám chỉ triều đình dùng người không hiền, làm mọi người sản sinh hoài nghi đối với triều đình. Nguyên quan hệ giữa triều đình và thế gia đang dần hòa hoãn, lại bị hắn gây xích mích làm trở nên bắt đầu đối lập, kỳ tâm thực sự ác độc.
Nhưng Triệu Lương chỉ trích hắn thu hối lộ cũng không nói sai. Lời này đúng là đụng phải sự đau nhức của Phương Tranh, dù sao chuyện thu hối lộ không phải chuyện sáng sủa gì, trong lòng mọi người tự biết là tốt rồi, ngươi làm trò ngay trước mặt nhiều người nói ra như vậy, đây không phải là tát vào mặt ta sao? Cho nên Phương Tranh phẫn nộ, chính là có một phần do thẹn quá thành giận.
Phương Tranh tức giận đến cả người thẳng run, lão tử khách khí đối với ngươi, ngươi đem làm phúc khí, không cho ngươi chút lợi hại, ngươi sẽ không biết cái gì gọi là quan uy của khâm sai đại thần triều đình!
" Người đâu! Bắt cho ta!" Phương Tranh bão nổi.
Ôn Sâm cùng đám thuộc hạ đứng ngay phía sau đã tức giận rục rịch từ lâu, nghe vậy lập tức tiến lên, chuẩn bị tại chỗ đem Triệu Lương tróc nã.
" Chậm đã!" Phương Tranh suy nghĩ một chút, chính chưa hết giận: " Lão tử tự mình làm!"
Nói xong Phương Tranh xăn tay áo, lướt qua đám gia chủ đang thần tình kinh ngạc, đi tới trước mặt Triệu Lương, dương tay tát mạnh tới.
" Ba!"
Tiếng tát vang dội chấn kinh mọi người có mặt, bao quát đám vũ kỹ trên thai cao xa xa cũng ngừng luôn động tác, không biết làm sao hướng trong nhà thủy tạ nhìn lại.
Triệu Lương bị Phương Tranh tát đến ngẩn người, trên mặt rất nhanh liền nổi lên dấu tát tai đỏ tươi, hắn bụm mặt, không dám tin tưởng trừng mắt nhìn Phương Tranh, lúng ta lúng túng nói: " Ngươi…ngươi dám đánh người?"
Các gia chủ cũng bị dị biến bất thình lình làm sợ ngây người.
Triều đình đại thần bọn họ gặp qua không ít. Nhưng tất cả mọi người đều là người có mặt mũi, dù trong lòng không vui hay bất mãn cũng chỉ giấu trong ngực, sẽ không đem nó biểu hiện ra ngoài. Triệu Lương tuy nói chuyện đáng ghét, nhưng chưa ai thấy qua có người nói trở mặt liền trở mặt, nói động thủ liền tự mình động thủ như vị triều đình đại thần này, không khỏi làm bọn họ thất kinh.
Nếu đã động thủ, Phương Tranh thẳng thắn bại lộ ra bản tính mà hắn đã ngụy trang khi nãy.
" Ba!"
Lại một bạt tai đi qua, Phương Tranh hai mắt đỏ bừng, cắn răng tức giận nói: " Lão tử không dám đánh ngươi? Lão tử vì sao trừng phạt không được ngươi? Lão tử là quan lớn, ngươi chỉ là một tên bách tính thấp hèn, ngươi đã quên trên dưới tôn ti, lão tử thay lão cha ngươi quản ngươi, dạy dỗ ngươi sau này nên làm người như thế nào!"
Trên mặt Triệu Lương trúng hai bạt tai, nhất thời đánh tỉnh hắn, thấy trước mặt mọi người mất mặt lớn như vậy, lập tức trở nên kích động, run run chỉ vào Phương Tranh nói: " Ngươi…ngươi dám đánh người…ta…ta mặc kệ ngươi là khâm sai triều đình gì, hôm nay ta liều mạng với ngươi!"
Nói xong Triệu Lương giậm mạnh chân, giơ nắm tay hướng Phương Tranh đánh tới.
Phương Tranh tránh qua một bên, né qua một quyền của hắn, sau đó cả giận nói: " A! Bổn khâm sai đánh người, ngươi cư nhiên dám đánh trả, không muốn sống nữa?"
Triệu Lương nghe vậy thân hình nhất thời ngẩn ngơ, Hàng Châu Diệp gia là một ví dụ, nếu mình thực sự đánh khâm sai, Triệu gia nhất định sẽ gặp tai họa rập khuôn như Diệp gia, cuối cùng tránh không được số phận lưu vong ngàn dặm.
Triệu Lương còn đang do dự thì Phương Tranh cũng đã huy quyền mà đến, chiếm tiên cơ " Phanh" một quyền rắn chắc đánh thẳng vào mũi Triệu Lương.
Triệu Lương đau đớn, không khỏi " ai nha" một tiếng, bưng mũi ngồi chồm hổm xuống đất.
Thấy Phương Tranh lại muốn đánh hắn, Triệu Lương vô ý thức huy quyền tự vệ.
Nắm tay vừa tới trước mũi Phương Tranh, chợt nghe Phương Tranh lạnh lùng nói: " Hạ tràng Diệp gia ngươi đã quên?"
Triệu Lương cả kinh, ngạnh sanh dừng tay, Phương Tranh lại lạnh lùng cười " phanh" một quyền đập lên mũi hắn.
Triệu Lương lại " ai nha" một tiếng, trong lòng phẫn nộ không ngớt, sau nghĩ cứ như vậy thì không phải biện pháp, ta trừng phạt không được ngươi, cũng không thể cứ đứng yên cho ngươi đánh đi? Trừng phạt không được còn chạy không được sao?
Vì vậy toàn bộ nhà thủy tạ rơi vào một mảnh hỗn loạn, chỉ thấy khâm sai Phương đại nhân quơ nắm tay, đuổi theo Triệu Lương mà đánh, hơn nữa lần này không biết ra sao, Phương Tranh như có thần linh trợ giúp, mỗi lần nắm tay đánh ra đều vừa vặn đánh ngay mũi Triệu Lương, đánh cho Triệu Lương gào khóc thảm thiết không hiểu nổi, mũi ta chiêu ngươi chọc giận ngươi sao? Vì sao lần nào cũng chỉ đánh mũi?
" Chạy! Ngươi còn chạy! Còn chạy ta đến Hàng Châu đem toàn gia ngươi lần lượt đập một lần!" Phương Tranh hổn hển đuổi theo Triệu Lương mắng.
" Phương Tranh! Ngươi…ngươi đê tiện vô sỉ! Ngươi không phải nói triều đình có khí độ của triều đình sao? Đây là khí độ của triều đình?" Triệu Lương vừa chạy vừa bi phẫn nói.
" Đánh rắm! Lão tử tấu ngươi là bởi vì miệng mồm ngươi tiện, có quan hệ đánh rắm gì tới khí độ của triều đình!" Phương Tranh thở hồng hộc nói.
" Phanh!"
Lại một quyền đánh lên mũi Triệu Lương.
" Dừng! Không đánh! Không đánh!" Triệu Lương chịu không nổi nữa, hắn bị Phương Tranh đuổi tới xô ngã dưới thân, hai mắt đẫm lệ nhìn Phương Tranh, dưới mũi đều là máu mũi, khắp mặt dính máu, cực kỳ buồn nôn.
" Đừng đánh nữa…ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi." Triệu Lương rốt cục ai ai xin khoan dung. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
" Nói!"
" Làm chi mà lần nào cũng đánh mũi ta? Mũi ta đắc tội ngươi sao?" Triệu Lương rất bi phẫn, ngũ quan của người, mũi mẫn cảm nhất, bị người đánh không chỉ rất đau, hơn nữa tư vị gì cũng có, Triệu Lương thật sự chịu không nổi.
Phương Tranh nghe vậy, bàn tay vừa huy lên liền bật người dừng lại, sau đó bắt đầu suy tư.
Đúng rồi, vì sao ta chỉ đánh mũi hắn? Miệng hắn cũng nên đánh luôn mới phải.
Suy nghĩ nửa ngày vẫn không ra kết quả, thấy Triệu Lương còn đang trông mong nhìn hắn, ánh mắt cực kỳ thương cảm.
Vấn đề phức tạp như thế, ta không suy nghĩ nữa, rất nhiều quốc gia đại sự đang chờ ta đi động não đây…
" Phanh!"
Lại một quyền rắn chắc đấm lên mũi Triệu Lương.
" Tự mình nghĩ đi!"
Phương Tranh lạnh lùng bỏ lại những lời này, đứng dậy đi về hướng yến hội trong nhà thủy tạ.

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #362


Báo Lỗi Truyện
Chương 362/404