Chương 360: Thái vương hạ lạc


Phương Tranh từ chỗ Hàn Diệc Chân xám xịt trở về, vừa rảo bước vào tiền sảnh, liền thấy Ôn Sâm và quản sự Ảnh Tử đang ngồi bên trong chờ hắn.
" Chào các đồng chí!"
" Chào Phương đại nhân!" Các thuộc hạ Ảnh Tử đồng loạt khom người ôm quyền, tinh thần rất chấn hưng.
Phương Tranh thở dài, uể oải nói: " Phương đại nhân không khỏe."
Mọi người ngây ngốc.
" Duy nữ tử và tiểu nhân khó dưỡng nhất. Mạnh phu tử đúng là nói không sai a!" Phương Tranh vẻ mặt bi phẫn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
" Đại nhân, những lời này…ách, ra vẻ là Khổng Tử nói nha." Ôn Sâm cẩn cẩn thận thận sửa lại.
" A? Phải?" Phương Tranh sắc mặt không hề xấu hổ, trái lại hăng hái bừng bừng nói: " Khổng phu tử vì sao nói những lời này? Chẳng lẽ lão bà trong nhà hắn cũng rất dữ dằn sao?"
Mọi người mặt mày đen thui, Ôn Sâm toát mồ hôi nói: " Đại nhân…điều này trong sử sách không có ghi lại, thuộc hạ thật sự không biết."
Phương Tranh mất hứng: " Các ngươi là đặc vụ, không biết thì sao không đi tra? Không có việc gì cũng phải tìm việc để tra, như vậy mới có khả năng nâng cao trình độ nghiệp vụ chứ."
Ôn Sâm muốn khóc, Khổng Tử đã chết hơn một ngàn năm, ngươi cư nhiên muốn ta đi thăm dò lão bà một ngàn năm trước của hắn có dữ dằn hay không, ngươi còn nói đạo lý hay không cơ chứ?
Phương Tranh thở ra một hơi, nói: " Nữ nhân, thật sự rất khó hiểu, tựa như mây trôi."
Mọi người bật người chợt hiểu, không ngờ đúng là Phương đại nhân vừa nếm khổ ở chỗ Hàn gia tam tiểu thư mà về.
Ôn Sâm suy nghĩ một chút, thủy chung cũng không hiểu rõ vì sao Phương đại nhân luôn luôn có hại từ trên người nữ nhân, Trường Bình công chúa cũng là như thế, nữ thổ phỉ trên núi Thanh Long sơn cũng là như thế, hiện tại thay đổi là Hàn gia tam tiểu thư, vẫn là có hại, Phương đại nhân tựa hồ nếm khổ thật không hề biết mệt.
" Đại nhân, thứ thuộc hạ mạo muội, kỳ thực đối với nữ nhân không thể quá dung túng, nữ nhân càng sủng ái càng vô pháp vô thiên, tỷ như lão bà của thuộc hạ, nếu dám dữ dằn với ta, thuộc hạ liền một cái tát đưa tới, hung hăng dọn dẹp, không sợ nàng không nghe lời."
Phương Tranh trừng mắt nhìn Ôn Sâm, hừ nói: " Đánh nữ nhân? Ngươi thật là có tiền đồ, thô lỗ ngang ngược! Sao ta lại có loại thuộc hạ như ngươi? Ân…Ngày khác ta phải thượng tấu hoàng thượng, thỉnh triều đình các quần thần thương nghị lập ra tân pháp."
" Là tân pháp gì?"
" Phụ nữ nhi đồng bảo hộ pháp."
" Đại nhân, đây là ý gì?"
" Nói đúng là, ta thỉnh triều đình thành lập một phụ nữ liên hợp hội, tên gọi tắt là phụ liên, sau đó nếu trượng phu đánh vợ, phụ nữ có thể đến phụ liên cáo trạng, quốc gia sẽ dành cho trượng phu nàng ta một sự nghiêm phạt có trình độ nhất định."
Ôn Sâm hai mắt đăm đăm, ha ha nói: " Là nghiêm phạt gì?"
Phương Tranh ngửa đầu suy nghĩ một chút, sau đó rất chăm chú nói: " Bắn tiểu kê kê năm mươi lần."
Mọi người toát mồ hôi.
Ôn Sâm thấy mình vỗ mông ngựa không đúng chỗ, tâm trạng có chút không cam lòng, lại tiến lên nói: " Đại nhân, nếu nghĩ muốn trị Hàn gia tam tiểu thư, thuộc hạ còn có một biện pháp nhã nhặn."
Phương Tranh tinh thần rung lên: " Biện pháp gì?"
Ôn Sâm cười lấy lòng nói: " Tối hôm nay, thuộc hạ phái mấy huynh đệ có thân thủ tốt đi vào phòng nàng, trói lại Hàn gia tam tiểu thư, sau đó chúng ta ở bên ngoài canh chừng cho đại nhân, đại nhân có thể…hắc hắc, muốn làm gì thì làm, phàm là nam nữ đã có duyên hợp thể, còn sợ nàng kia không nghe lời? Từ nay về sau đại nhân có thể ở trước mặt nàng ta chấn hưng hùng phong."
Sau khi Ôn Sâm nói xong liền liên tục hắc hắc cười, cười đến rất hèn mọn.
Phương Tranh nghe vậy hai mắt sáng ngời, lão Ôn là nhân tài! Vừa nghĩ đến chuyện Hàn Diệc Chân bị trói trên giường, ngọc thể ngang dọc, dáng dấp tán loạn, sau đó mình vẻ mặt cười dâm đãng, tinh tế thưởng thức thân thể nàng ta từ trên xuống dưới, tùy ý thú tính, ngoài cửa sổ gió mưa sấm chớp, mưa sa gió giật, bên trong phòng cũng là một phen vu sơn mây mưa kiều diễm.
" Ai nha! Cứng rắn…"
Phương Tranh sưu một tiếng rút nước bọt về, lập tức giận tái mặt, mắng: " Vô sỉ! Bại hoại! Cặn bã! Cầm thú! Đây là biện pháp mà ngươi gọi là nhã nhặn? Quả thực là phát rồ, làm kẻ khác giận sôi! Đây là tội lỗi đê tiện nhất của nhân loại!"
Ôn Sâm bị mắng đến đầu cúi thấp, Phương Tranh mắng đến cuối cùng, Ôn Sâm đã giống như một con tôm cong thân thể, xấu hổ không còn gì dám nói.
Phương Tranh mắng to một hồi, lúc này mới ngừng lại, dùng ánh mắt chính nghĩa thả hèn mọn lạnh lùng trừng Ôn Sâm, nói: " Đi, lấy về một bao Liệt Nữ Ngâm cho ta!"
" Là sao?" Ôn Sâm ngạc nhiên ngẩng đầu.
Phương Tranh vô cùng thống tâm nói: " Ta thật khinh bỉ ngươi! Chuyện mà hái hoa tặc có thể làm được, cần phải làm cường đạo đi trói người, ngươi có hiểu thứ gì gọi là tình thú hay không đây?"
Mọi người vui lòng phục tùng: " Đại nhân, uy vũ!"
Dừng một chút, Phương Tranh hỏi: " Có tìm được hành tung của Thái Vương?"
Ôn Sâm cười khổ nói: " Ảnh Tử xuất động mọi nơi, theo một đường bại quân của Thái Vương bỏ chạy về hướng đông theo dõi, nhưng đến nay còn chưa có tin tức truyền lại, hành tung của Thái Vương rất quỷ bí, rất là khó tìm."
Phương Tranh suy nghĩ một chút, nói: " Ta phỏng chừng Thái Vương chạy trốn về hướng Tề Châu. Nơi đó là biên cảnh nối với Đột Quyết, lại có một chi quân đội hai vạn nhân mã Đột Quyết kỵ binh đang nhiều lần điều động, rất hiển nhiên đây là Thái Vương cấu kết cùng người Đột Quyết, hắn đã bại binh, tám chín phần mười sẽ chạy theo hướng Đột Quyết, tìm kiếm sự bang trợ của họ, lão Ôn, ngươi lập tức dùng bồ câu đưa tin, mệnh Tề Châu và U Châu biên quân tăng mạnh đề phòng, lưu ý nơi hạ lạc của bại quân Thái Vương. Hơn một vạn bại quân chạy tới hướng bắc, không có khả năng ẩn giấu được hành tung."
Ôn Sâm cung kính đáp: " Dạ."
Ôn Sâm lại liếc mắt nhìn Phương Tranh, bỗng nhiên lấy lòng cười nói: " Đại nhân, hành tung Thái Vương thuộc hạ chưa tìm được, nhưng hành tung một cừu nhân của ngài, thuộc hạ lại tìm được rồi, hiện tại đang nhốt trong đại lao của Dương Châu, chờ đại nhân xử lý."
" Ai?"
" Thủ phạm bắt cóc đại nhân, Diệp gia nhị công tử Diệp Mẫn Chi."
" Là hắn?" Phương Tranh ngây ra một lúc, sau đó vui mừng: " Hay! Rốt cục tìm được hắn rồi sao?"
Ôn Sâm cười nói: " Vị Diệp gia nhị công tử này nhưng thật ra không ngu, huynh đệ chúng ta một đường truy tra xuống phía dưới, phát hiện hắn chạy trốn tới Gia Hưng phủ, chỉ dừng lại hai canh giờ ngắn ngủi, liền chạy tới Hàng Châu, nghe được đại nhân phái binh vây quanh Hàng Châu Diệp phủ, Diệp Mẫn Chi nửa đường liền thay đổi hướng hoảng sợ chạy về phía nam, bất quá vận khí hắn không tốt, thay đổi tuyến đường liền gặp ngay các huynh đệ trên quan đạo, huynh đệ chúng ta không uổng một tia khí lực liền áp tải hắn về Dương Châu, ném vào đại lao."
Phương Tranh vui vẻ nói: " Mẹ nó! Người này dám bắt cóc khâm sai đại thần, mọc một trăm cái đầu cũng không đủ cho lão tử chém, lão Ôn, ngươi đi nói cho Cổ Ngang, chuyện đặc biệt, cũng không cần thẩm vấn Diệp Mẫn Chi, cũng không cần chờ sau thu mới chém. Hiện tại cứ lôi hắn ra, xử lý hắn cho lão tử! Xử cho nát một chút."
Bởi Hàn gia tương trợ, Diệp gia cũng không gây nổi bao nhiêu sóng gió tại Giang Nam, Phương Tranh cũng không cần quá lo lắng, cho nên không hề cố kỵ mà đem chém Diệp gia nhị công tử, mà không cần lo lắng Giang Nam thế gia liên hợp lại tạo phản.
Ôn Sâm lĩnh mạng đi, vừa đi tới cửa, Phương Tranh bỗng nhiên gọi lại hắn: " Chậm đã! Nếu Diệp Mẫn Chi sa lưới, có thể lệnh cho Hàng Châu trú quân kê biên tài sản Diệp gia, nhớ kỹ, trước tiên đem toàn tộc Diệp gia giam vào đại lao, việc kê biên toàn bộ tài sản Diệp phủ phải toàn bộ giao cho ta. Đây là tiền trợ cấp cho tướng sĩ chết trận ngoài thành Dương Châu, ai dám tham ô thì chém kẻ đó!"
Ôn Sâm tuân lệnh.
" Diệp Mẫn Chi nhốt tại đâu?"
" Đại nhân, hắn bị nhốt tại đại lao trọng hình phạm tại nha môn tri phủ Dương Châu."
" Không được, quá tiện nghi cho hắn! Truyền mệnh lệnh của ta, đem nhốt hắn vào chuồng lợn!"
" A?"
" Ai nha, chỉ đùa một chút thôi. Các ngươi phải luôn duy trì tế bào hài hước sinh động từng thời khắc chứ. Nếu không mỗi ngày ta nhìn các ngươi thật là buồn chán. Đi, mang ta đi nhìn, đều nói cừu nhân gặp lại, đặc biệt đỏ mắt, lão tử đi xem con mắt hắn đỏ hay không đỏ."
" Dạ."
Đại lao ở bên trái tri phủ nha môn Dương Châu, bởi trước đó vài ngày vị tri phủ đoản mệnh của thành Dương Châu là Từ Thọ hoành hành bá đạo, vô cớ bắt giữ bách tính thanh tráng của thành Dương Châu đem bỏ tù, để ngừa bách tính mù quáng đi theo Thái Vương mưu phản, khi đó đại lao Dương Châu kín người hết chỗ. Sau đó Phương Tranh quả đoán triệt bỏ Từ Thọ, lại thả bách tính vô tội ra ngoài, lúc này đại lao mới trống trải không ít.
Lao đầu trông coi đại lao chưa thấy qua tràng diện lớn, thấy khâm sai đại nhân tự mình đi tới, người này làm tiểu lại cả đời, chưa từng bao giờ có dịp gặp qua khâm sai đại biểu cho thiên tử bao giờ? Vì vậy cuống quýt quỳ trên mặt đất, dập đầu lia lịa, thẳng xem Phương Tranh giống như Bồ Tát cung phụng trong miếu chùa. Dưới sự lôi kéo của thuộc hạ Ảnh Tử, lúc này lao đầu mới vội vàng đứng lên cúi người dẫn Phương Tranh đi vào trong đại lao.
Đi vào cửa lao âm u, trước mắt Phương Tranh tối sầm, trên vách đại lao có cắm lác đác vài cây đuốc, ánh lửa yếu ớt, miễn cưỡng có thể nhìn thấy xung quanh.
Đoàn người Phương Tranh đi vào. Bên trong đại lao âm u ẩm ướt chỉ nghe được tiếng bước chân, các phạm nhân nhốt sau những song sắt ngước lên đôi mắt vô thần, hờ hững nhìn lướt qua vị nam tử trẻ tuổi mặc quần áo đẹp đẽ quý giá đi phía trước, liền cúi đầu, tiếp tục ngủ hoặc đờ ra.
Phương Tranh khụt khịt mũi, sau đó bất mãn liếc mắt trừng lao đầu: " Nhà tù này vì sao có mùi gì lạ vậy? Ai, bình thường các ngươi không có vệ sinh quét tước gì hay sao?"
Lao đầu thấy biểu tình Phương Tranh bất mãn, nhất thời luống cuống, vội vàng phác thông một tiếng quỳ xuống, run giọng nói: " Dạ bẩm khâm sai đại lão gia, đại lao này vốn giam giữ tội nhân phạm trọng hình hoặc tử hình, bọn họ ở lại chỗ này cũng trụ không được bao lâu, Hình Bộ hạch chuẩn xong vụ án sẽ phát xuống tới, bọn họ hoặc bị sung quân lưu vong, hoặc bị đẩy ra pháp trường chém đầu. Cho nên, đám tiểu nhân cũng không cần quét tước qua."
Phương Tranh thở dài nói: " Bọn họ không phải khách quen, nhưng các ngươi thủ nhà tù cũng phải ở quanh năm suốt tháng bên trong, lẽ nào các ngươi không cảm thấy nơi này rất thối sao? Hoàn cảnh này mà các ngươi tiếp tục ở được mãi?"
Lao đầu ngẩng đầu, dùng sức khục khịt, sau đó mê man nói: " Không có gì, vẫn đều là mùi vị này thôi."
Phương Tranh lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước, trong lòng hắn có điểm may mắn, may là mình xuyên qua trên người con cháu nhà giàu. Hơn nữa vận khí cũng không tệ, lên làm đại quan. Nếu xuyên qua đến trên người một ngục tốt thủ đại lao, mỗi ngày phải ngửi mùi vị này, thật không biết mình phải chịu tội lớn, lão bà như hoa như ngọc cũng đừng mong suy nghĩ. Có lẽ chỉ cưới được một người xấu xí tục tằn, chỉ miệng há miệng chửi đổng. Từ đó về sau sống qua những ngày bình thản chẳng khác gì sống không bằng chết.
Phương Tranh nhịn không được rùng mình một cái, hắn bỗng nhiên nghĩ, kỳ thực ông trời thật sự là hậu đãi chính mình, đang ở trong phúc mà không biết phúc. Mặc dù thường ngày mình phải gặp quá nhiều chuyện nguy hiểm tính mạng, nhưng cuối cùng vẫn còn sống sót, hơn nữa kiều thê mỹ thiếp không ít. Hoàng đế là anh em chí thiết của hắn, trong nhà giàu có địch quốc, trong tay quyền lớn huân thiên.
Làm nam nhân làm tới mức này, còn cầu cái gì? Nếu không thấy đủ ông trời cũng chỉ đành an bài cho mình mọc cánh thành tiên mà phi thăng thôi. Hơn nữa làm thần tiên khẳng định không thích ý như mình hiện tại, nhất định buồn chán cực độ, Phương Tranh hoài nghi có lẽ mình xuyên qua là do ông trời trong lúc buồn chán đi làm ra một chuyện cũng thật nhàm chán, mình cũng chỉ là một vật thí nghiệm của thần tiên làm ra, cũng chẳng khác gì chuột bạch.
Đi sâu vào trong nhà tù càng thêm có vẻ âm u, đi tới một gian nhà tù đầu cùng, hai thuộc hạ Ảnh Tử khôi ngô đang thẳng tắp đứng ngay cửa nhà tù, Ôn Sâm biết Diệp Mẫn Chi là đại cừu nhân của Phương Tranh, cho nên đặc biệt an bài thuộc hạ nghiêm gia trông giữ.
Phương Tranh bưng mũi đi tới trước cửa nhà tù, xuyên thấu qua song sắt thô to như cánh tay nhìn vào, thấy một người quần áo tả tơi, hình dung tiều tụy đang ngồi xổm trong góc tường nhà tù, cả người luôn run rẩy, rất là thấp thỏm lo âu.
Nhìn kỹ lại, nhận rõ ra người này chính là vị Diệp gia nhị công tử đã từng hăng hái không ai bì nổi, Diệp Mẫn Chi.
Phương Tranh không khỏi ha ha cười, đứng bên ngoài cửa lao không ngừng cười lên.
Có câu người lấy oán trả ơn, đắc ý liền càn rỡ. Phương Tranh cũng không phải là người khiêm tốn, vừa thấy dáng dấp lạc phách của cừu nhân, hắn liền cười đến dị thường hài lòng.
" Diệp công tử, đều nghe nói ba mươi năm gió mưa phiên chuyển, nhưng phong thủy giữa chúng ta chỉ trong vòng ba ngày, lại chuyển lớn, ha hả, hiện tại ngươi ở trong lao, mà ta ở ngoài lao. Tình cảnh này, Diệp công tử có cảm tưởng gì? Đến, nói nghe thử một chút, nói khắc sâu một chút xem."
Diệp Mẫn Chi nghe được thanh âm quen thuộc mà đáng ghét, sợ đến không khỏi cả người run lên. Ngẩng đầu kinh hoàng nhìn lại, thấy Phương Tranh đứng bên ngoài nhà tù, dưới ánh lửa âm u chiếu xuống, Diệp Mẫn Chi có thể cảm thụ được vẻ trào phúng và âm hàn thật sâu trong mắt Phương Tranh.
" Phương…Phương đại nhân?" Diệp Mẫn Chi co rúm trong góc, bất xác định kêu lên.
Phương Tranh vui vẻ: " Oa, người bị nhốt trong lao rốt cục khác hẳn. Tố chất rõ ràng mạnh hơn trước đây rất nhiều, lúc ngươi bắt cóc ta lại gọi ta là Phương hỗn đản. Con mẹ nó lúc này ngươi lại gọi ta là Phương đại nhân."
Diệp Mẫn Chi run lên, lập tức bỗng nhiên nhào tới trước song sắt, khốc hô: " Phương đại nhân! Cầu ngài tha mạng! Tiểu nhân biết sai rồi, ngài là khâm sai triều đình, đại nhân có đại lượng, buông tha cho tiểu nhân và toàn gia đi! Sau này tiểu nhân không dám nữa."
Phương Tranh hơi có chút thất vọng thở dài: " Thế nào từng vai diễn nhân vật phản diện đều chỉ nói mấy câu này vậy? Ngươi không thể thay đổi lời kịch? Có lẽ biểu hiện một chút khí khái anh hùng uy vũ không khuất phục cũng được, hay thấy chết không sờn, tốt xấu cũng giống một hán tử chứ."
Phương Tranh nói xong lời này thì giọng nói chợt khựng lại, hắn bỗng nhiên nhớ tới lúc mình không may cũng không tốt hơn Diệp Mẫn Chi được chút nào. Thời gian khi cầu xin tha thứ thậm chí so với hắn lại càng bất kham, nghĩ tới đây, nét mặt Phương Tranh không khỏi nổi lên vài phần nong nóng, nét mặt dầy như thành tường lần đầu tiên đỏ lên một chút, lập tức liền rất nhanh khôi phục như thường.
Ta nhất định sẽ không tiếp tục không may như thế nữa!
Phương Tranh xiết chặt nắm tay, âm thầm lập xuống chí nguyện to lớn như thế.
Nói lại, dù tương lai thật có một ngày không may như thế, thời gian cầu xin tha thứ nhất định phải giữ mặt mũi hơn Diệp Mẫn Chi mới được.
Sai người mở cửa nhà tù, Phương Tranh một mình bước vào, sau đó hung hăng một cước đạp Diệp Mẫn Chi té ngã, lại không chút lưu tình dùng sức đạp lên người hắn vài cái, Diệp Mẫn Chi là một thiếu gia được nuông chiều từ bé, chưa bao giờ thụ qua sự dằn vặt như vậy, dưới tay đấm chân đá của Phương Tranh, Diệp Mẫn Chi đau tới cao giọng tru lên, không dám đánh trả chút nào, chỉ là van cầu xin tha, thanh âm tru lên cao vút tại nhà tù yên tĩnh quanh quẩn không thôi, cấp cho nhà tù tăng thêm vài phần màu sắc khiến cho kẻ khác kinh khủng sợ hãi.
Đánh đập Diệp Mẫn Chi một lát, Phương Tranh đánh tới mệt mỏi, lúc này mới một chân giẫm lên ngực Diệp Mẫn Chi, thở hổn hển ác giọng nói: " Nói!"
" Nói cái gì?" Diệp Mẫn Chi ngẩng lên gương mặt nước mắt nước mũi quấn thành một đoàn, lại hề hề hỏi.
" Nói! Ngươi có tin ta và Hàn Diệc Chân thật sự có quan hệ nam nữ trong sạch hay không?"
Phương Tranh còn nhớ, mâu thuẫn giữa hắn và Diệp Mẫn Chi chính do Hàn Diệc Chân gây nên. Nói cho cùng có câu trùng quan giận dữ vì hồng nhan, nói xong khó nghe thì là tranh giành tình nhân, nhưng vấn đề là, hắn và Hàn Diệc Chân rõ ràng là thuần khiết, bị người tự dưng oan uổng, Phương Tranh hàm chứa một ngụm oan khí vẫn luôn bi phẫn cho đến nay.
Diệp Mẫn Chi ngây ra, người đang dưới mái hiên, sao dám không cúi đầu? Sau khi ngây ra một chút, hắn lập tức gật đầu liên thanh nói: " Tin tưởng, tin tưởng! Đại nhân và tiểu muội vẫn luôn trong sạch, là do tiểu nhân có mắt không tròng, hiểu lầm đại nhân, tiểu nhân đáng chết!"
Phương Tranh nghe vậy sắc mặt hòa hoãn xuống, lại không nhẹ không nặng đá Diệp Mẫn Chi một cước, vui mừng nói: " Ngươi có thể hiểu rõ được đạo lý này thì không thể tốt hơn. Thánh nhân có câu: đã hiểu rõ thì có chết cũng thỏa nguyện. Ý tứ nói là, ngươi đã hiểu rõ được ta và Hàn Diệc Chân là trong sạch, hiện tại ngươi có thể chết được rồi."
" A?" Diệp Mẫn Chi nghe vậy quá sợ hãi, vội vàng ôm lấy chân Phương Tranh, lên tiếng khóc lớn nói: " Đại nhân, thánh nhân nói không phải lý giải như thế đâu."
Phương Tranh quát lên: " Câm miệng! Ta lý giải như thế đó, không được sao?"
Lập tức Phương Tranh lại nhớ tới lúc ở trong khách điếm tại Từ thị trấn, hắn thừa dịp Hàn Diệc Chân ngủ say đã sờ soạng khắp toàn thân nàng một lần, lại nói, hình như giữa mình và nàng cũng không phải thật sự thuần khiết.
" Ngươi thực sự tin tưởng ta và Hàn Diệc Chân là trong sạch sao?"
" Tin tưởng, tin tưởng, Phương đại nhân, ngài nhân phẩm cao thượng, đức hạnh kiệt xuất, kiềm chế bản thân, vô tư chính trực, sao có chuyện không trong sạch với tiểu muội chứ? Tiểu nhân có mắt không tròng, trách oan đại nhân! Cầu xin đại nhân tha thứ cho ta một lần."
Phương Tranh được vỗ mông ngựa đến lòng như hoa nở, không khỏi lên tiếng cười dài nói: " Ha ha, lần này thì ngươi sai rồi! Ta và nàng kỳ thực cũng không hề thuần khiết!"
" A?" Diệp Mẫn Chi trợn tròn mắt, trong lòng bi phẫn khó thể nói nên lời, có người chơi người như ngươi sao? Một hồi trong sạch, một hồi thì lại không thuần khiết, không ngờ ngươi đem ta làm trò chơi?
Nói đến đây, Diệp Mẫn Chi không còn cách xoay chuyển, trong lúc nhất thời không biết nói sao, chỉ phải há to miệng, ngây ra nhìn Phương Tranh.
Chơi đùa thật đã đời Phương Tranh hứng thú nhìn Diệp Mẫn Chi, miễn cưỡng phất phất tay: " Người đâu, đem hắn ra ngoài chém, sau đó tìm một cái hố chôn đi, Hàng Châu Diệp gia toàn tộc lưu vong ba ngàn dặm làm nô, trọn đời không được phóng xuất."
Vốn dự định tru diệt Diệp gia cửu tộc, nhưng Phương Tranh lo lắng hành động này sẽ khiến tình cảm của các Giang Nam thế gia bắn ngược, vì vậy đổi chém đầu thành lưu vong, rốt cục cấp cho hài tử trong bụng Trường Bình và Nguyệt Nương chút phúc đức.
" Dạ, đại nhân." Ôn Sâm ôm quyền tuân lệnh, sau đó giơ tay lên, hai gã thuộc hạ khôi ngô cao lớn tiến vào, mỗi người một bên xách Diệp Mẫn Chi đang xụi lơ đi ra ngoài.
Khi Diệp Mẫn Chi bị xách lên, hắn mới đột nhiên tỉnh hồn, vì vậy bắt đầu cực lực giãy dụa, trong miệng khóc hô: " Đại nhân, Phương đại nhân, tha ta một mạng! Ta nguyện cả đời làm nô."
Phương Tranh phất tay nói: " Thôi đi, có ngươi ở bên cạnh ta làm nô, ta còn ngủ được sao? Kéo đi kéo đi, giết chết giết chết."
" Đại nhân! Đại nhân! Ta có một tình báo trọng yếu! Trọng yếu tình báo! Ta nguyện dùng nó đổi mạng mình! Đại nhân!"
Phương Tranh cười lạnh nói: " Loại thiếu gia ăn chơi như ngươi có thể có tình báo gì trọng yếu? Đơn giản chỉ là cô nương thanh lâu nhà nào ngực rất lớn, mông quả phụ nhà ai rất tròn, ta còn cần ngươi nói cho ta biết? Lão tử đi thử không phải đã biết sao, phi! Bại hoại!"
" Đại nhân…" Diệp Mẫn Chi bị hai gã đại hán kéo ra thật xa, gấp đến độ sắc mặt trắng bệch, thật sự nếu không thể để cho Phương Tranh chú ý, mạng nhỏ của hắn xem ra đã xong.
" Đại nhân! Phương đại nhân! Chẳng lẽ ngươi không muốn biết hành tung của Thái Vương sao?" Dưới tình thế cấp bách Diệp Mẫn Chi đành hô to.
Lời vừa nói ra, Phương Tranh cùng Ôn Sâm và những quản sự Ảnh Tử đều biến sắc, thần tình tất cả đều trở nên ngưng trọng lên.
" Chậm đã! Đem hắn trở lại!" Phương Tranh trầm giọng quát to.

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #360


Báo Lỗi Truyện
Chương 360/404