Chương 331: Bắt giữ tri phủ


Khi khâm sai Phương đại nhân cõi lòng đầy kỳ vọng nhìn các tri phủ thì mọi người liền có dục vọng như muốn khóc.
Con mẹ nó là khâm sai gì vậy! Rõ ràng là một tên ăn cướp, có kiểu đánh cướp công khai như ngươi hay sao?
Nhìn nhìn lẫn nhau, trong lòng mọi người như ứa máu, nét mặt lại không ngừng cười, khom lưng cười nói: " Còn, còn có."
Một gã tri phủ hướng ra phía ngoài vỗ vỗ tay, một đám nha hoàn khuôn mặt xinh đẹp nối đuôi nhau đi vào. Trong tay các nàng đang cầm những hộp nhỏ tinh xảo bằng gỗ lim, các nha hoàn đi vào khố phòng, xếp hàng trước mặt Phương Tranh, mở hộp nhỏ trong tay, đã thấy khắp phòng ánh sáng rạng rỡ, làm lóa mắt người, trong hộp nguyên lai chứa đông châu to như mắt rồng, san hô, và một đống châu báu hiếm quý vốn không biết tên gì.
Phương Tranh nhu nhu con mắt, nỗ lực thích ứng quang mang của ánh sáng từ châu báu tỏa ra, nhìn kỹ, không khỏi vui mừng quá đỗi. Khuôn mặt tuấn tú nổi lên thần sắc mừng như điên, con mắt nhìn chằm chằm đống châu bảo không nháy mắt, phát sinh một tiếng rên rỉ thỏa mãn.
" Đời người là như vậy, thật không uổng công làm quan một hồi." Phương Tranh không hô hấp, đã bao lâu, đã bao lâu không thấy qua bảo bối khiến lòng như nở hoa như thế? Những tri phủ này quả nhiên thức thời, ai nha, ta đều luyến tiếc thu thập bọn họ.
" Đúng vậy đúng vậy, đại nhân cao kiến." Các tri phủ nhìn thấy Phương Tranh vui mừng, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đều gật đầu phụ họa.
Lững thững tiến lên, Phương Tranh vươn tay, kéo tay một nha hoàn, thâm tình nói: " Ngươi bao nhiêu tuổi? Ai nha, da của ngươi thật trắng nha, nhưng lại rất nhỏ mềm, ha hả, sau này theo ta, tha hồ hưởng…"
Các tri phủ ngẩn người, sau đó quá sợ hãi, cùng kêu lên: " Đại nhân, sai rồi. Nha hoàn không phải tặng cho ngài…"
" Đúng vậy đúng vậy, xin đại nhân thủ hạ lưu tình, nha hoàn là chúng ta mượn từ thế gia Tô Châu tới."
" Không, ta muốn các nàng, thật đẹp…"
" Đại nhân, các nàng chỉ là phụ trợ vẻ đẹp cho châu bảo mà thôi…" Đám tri phủ liên thanh nói.
" Đại nhân, hành động này thực không sáng suốt…"
" Không, ta thích những cô nương này, châu bảo ta từ bỏ, cần các nàng." Phương đại nhân có vẻ rất bướng bỉnh.
Tranh chấp thời gian một nén nhang, khâm sai Phương đại nhân phải phẫn nộ buông tha những nha hoàn xinh đẹp như hoa.
Bọn nha hoàn buông hộp châu bảo xuống, chạy trối chết ra khỏi phòng.
Phương Tranh lưu luyến nhìn bóng lưng các nàng, trong miệng thì thào nhắc tới: " Yểu điệu, phi thường yểu điệu."
Các tri phủ xoa xoa mồ hôi trên đầu, miễn cưỡng khởi lên khuôn mặt tươi cười, cúi đầu khom lưng cười theo, trong lòng khổ sáp không gì sánh được.
Nghiêng đầu, nhìn đám tham quan, Phương Tranh nhìn thế nào cũng thấy không vừa mắt, tức giận quét mắt nhìn bọn họ, hừ nói: " Trong sách nói có hoàng kim ốc, lời này không sai nhưng còn có một câu nói, trong sách có nhan như ngọc, các ngươi lẽ nào chưa từng nghe qua sao? Nhan như ngọc đâu?"
" A?" Mọi người há hốc mồm.
Nhìn một cái, triều đình ngũ phẩm tri phủ, thế nào cả đám đều có tính tình này?
Phương Tranh bất mãn nhíu nhíu mày: " Nhan như ngọc không có? Vậy các ngươi nên thêm tài liệu cho hoàng kim ốc chứ?"
Mọi người quá sợ hãi, động tác nhất trí nhanh chóng lắc đầu, nét mặt già nua vặn vẹo như trái khổ qua: " Không có, đại nhân, thực sự không có. Chúng ta vì hiếu kính đại nhân, thực sự đã đào sạch của cải."
" Ai, vậy thì các ngươi sai rồi, đối đãi phải thật lòng mới đúng, chức vị cũng là như vậy, các ngươi không chịu chủ động, điều này làm cho bổn quan rất làm khó nha."
Các tri phủ còn đang cười, bọn họ cười so với khóc còn khó coi hơn, vị khâm sai đại nhân này đâu chỉ là đòi hối lộ, hắn quả thực là muốn sao nhà của chúng ta, khẩu vị của hắn căn bản là túi không đáy, bao nhiêu bạc cũng điền không đầy, đều là tham quan, vị khâm sai đại nhân này so với chúng ta thật sự lợi hại hơn.
Phương Tranh không hài lòng nhìn chằm chằm mấy tri phủ, hắn thực sự không nghĩ ra, lập tức cũng bị ném vào đại lao, hơn nữa còn bị xét nhà, để làm chi còn ôm bạc không chịu buông tay, đương nhiên, hay là bọn họ bây giờ còn chưa biết số phận mình sắp đối mặt.
Nhưng bọn họ rất nhanh liền sẽ biết.
" Các ngươi xác định không còn bạc nữa?" Phương Tranh nháy mắt nhìn bọn họ, cười đến rất hòa thuận.
Các tri phủ vội vàng lắc đầu, thần sắc có chút xấu hổ, quy củ quan trường từ xưa tới nay, đòi hối lộ, thu hối lộ, song phương đều nói phi thường hàm súc mịt mờ, đối với con số cụ thể thì càng lập lờ, toàn bộ phải nhờ vào việc song phương tự hiểu quy củ hay không. Làm chuyện gì bao nhiêu tiền, đều có quy luật bất thành văn, án theo quy tắc làm việc, ai cũng sẽ không nói cho ngươi cái gì, song phương đều vui mừng.
Nhưng vị khâm sai đại nhân này, phảng phất như là người không hiểu quy củ quan trường, vừa lên liền có sắc mặt cường thủ hào đoạt. Không những công khai đòi hỏi, còn là lòng tham không đáy, Phương Tranh biểu hiện như vậy đương nhiên làm lòng bọn họ vui mừng, khâm sai đại nhân càng tham càng biểu thị bọn họ không có việc gì, nhưng khẩu vị của khâm sai đại nhân làm bọn họ cảm thấy có điểm ăn không tiêu, đều là chờ đợi lo lắng tìm được bạc, nhưng mỗi ngày đều sống trong nơm nớp lo sợ, nhưng Phương đại nhân hé miệng ra, bao nhiêu năm tích súc liền tống xuất đi. Người ta còn không thỏa mãn, còn nghĩ thiếu thốn.
Đây là thế đạo gì nha! Lẽ nào nói hôm nay quy củ quan trường trong kinh thành đã thay đổi? Tất cả mọi người có thói quen công khai lui tới, đòi thu hối hộ giống như đi chợ bán thức ăn, cò kè mặc cả?
Thấy các tri phủ lắc đầu như trống bỏi, Phương Tranh biết đám người này phỏng chừng thật sự bị mình lột sạch, vì vậy hắn lạnh lùng cười, bỗng nhiên nghiêm mặt, nói: " Các ngươi đã không có tiền, vậy ta sẽ không tiếp tục đóng kịch với các ngươi. Làm ra một chuyện mà từ trước đến nay ta không muốn làm."
Trong ánh mắt ngạc nhiên của các tri phủ, Phương Tranh kêu lớn: " Người đâu, đều bắt lại, nhốt vào đại lao!"
Mọi người đầu óc mờ mịt, sau đó rất nhanh liền hiểu rõ ý tứ của Phương Tranh, vô cùng kinh sợ, một gã tri phủ run tay chỉ vào Phương Tranh cả giận nói: " Ngươi…ngươi…"
Phương Tranh lặng lẽ cười: " Không sai, ta trở mặt, thì thế nào?"
Đang khi nói chuyện, hơn mười thị vệ cao lớn vạm vỡ đi vào, hai người lôi một người, giữ chặt làm bọn họ không thể nhúc nhích.
" Phương…Phương đại nhân, chậm đã!" Một gã tri phủ đứng ra, kháng nghị: " Chúng ta đã phạm tội gì?"
Chết đến nơi còn ương ngạnh, chẳng lẽ những tên này thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ?
Phương Tranh liếc mắt nhìn hắn, hừ nói: " Trí nhớ của ngươi không kém như vậy chứ? Giang Nam lục phủ tri phủ, tổng cộng tham ô quốc khố thuế ngân lên đến hơn hai ngàn vạn lượng, đại thủ bút như vậy, các ngươi chẳng lẽ nhanh như vậy đã quên?"
Các tri phủ nghe vậy, nhất thời sắc mặt toàn bộ trắng bệch, mồ hôi lạnh không ngừng từ trên trán chảy xuống, liếc mắt nhìn nhau, phát hiện trong ánh mắt đối phương giống như sắp chết, tuyệt vọng vô thần. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Chỉ có Gia Hưng tri phủ Lý Hoài Đức lại mất hẳn vẻ mặt u sầu, thay vào là vẻ vui sướng, Phương Tranh lại nhìn hắn vài lần, trong lòng nghi hoặc càng sâu, theo bộ dáng của hắn, dường như thực sự không có quan hệ tới thuế án, lẽ nào ta và Hàn tam tiểu thư phán đoán sai lầm? Mặc kệ nhiều như vậy, trước tiên bắt giữ, từng bước từng bước thẩm tra, sẽ có thể tìm được đầu mối. Dù là không tìm được đầu mối, chí ít cũng ra được chỗ tốt, chậc chậc, một núi vàng bạc châu bảo chồng chất như vậy, đủ cho ta bại một trận.
Lý Hoài Đức theo các tri phủ cùng nhau bị áp xuống phía dưới, trước khi đi Lý Hoài Đức quay đầu lại liếc mắt nhìn Phương Tranh, Phương Tranh hướng hắn nháy mắt, Lý Hoài Đức hiểu ý cười cười, theo năm tri phủ thất hồn lạc phách đi vào đại lao.
Quay đầu, Phương Tranh nhìn đống châu bảo chồng chất như núi trong khố phòng, thỏa mãn thở dài, hôm nay rốt cục đã đạt được thắng lợi trở về. Vừa bắt được đám tham quan ô lại, lại được chỗ tốt, nếu có thể mỗi ngày đều trải qua như vậy, sống ít mười năm cũng nguyện ý…mười năm hơi nhiều một chút, sống ít hơn năm năm? Không, ba năm, hai năm hay là thôi đi, những thứ này đều là ta nên được, dựa vào cái gì bắt ta tổn thọ chứ?
Đang lúc si mê nhìn quà tặng khắp phòng, bỗng nhiên tia sáng trong phòng tối sầm lại, ngoài cửa có một người đi vào, chăm chú nhìn lại, nguyên lai là Thái Vương.
Thái Vương vừa đi vào, liền bị quà tặng khắp phòng làm ngẩn ngơ, sau đó gương mặt giãn ra cười nói: " Oa, ta đi nhầm phòng sao? Từ xa đã nhìn thấy nơi này kim quang lòe lòe, ta còn cho rằng là chuyện ma quái, nguyên lai là Phương đại nhân âm thầm phát đại tài."
Phương Tranh ngây ra, vội vàng cười nói: " Thái Vương điện hạ nói quá lời, vừa mới tra xét mấy tham quan ô lại, những thứ này đều là tiền bẩn đoạt được, ân, rất bẩn rất rất bẩn."
Thái Vương chớp mắt cười nói: " Tham quan nào lại có thủ bút lớn như vậy? Quà tặng khắp phòng cộng lại cũng hơn trăm vạn lượng nha?"
Phương Tranh cười hắc hắc: " Không dối gạt điện hạ, những thứ này đều do các tri phủ của bảy phủ Giang Nam đưa tới."
Thái Vương cả kinh: " Vậy ngươi vừa nói tra xét mấy tham quan, chẳng lẽ bọn họ…"
" Không sai, ta hạ lệnh nhốt bọn họ vào đại lao, hừ! Cướp đoạt nhiều mồ hôi nước mắt nhân dân như vậy, quả thực là triều đình bại hoại, cầm thú không bằng!"
Thái Vương kinh hãi: " Phương đại nhân, Phương huynh, ý của ngươi là, ngươi đem toàn bộ các tri phủ của Giang Nam thất phủ, ách…một ổ toàn bộ bưng?"
" Đúng, có gì sai?" Phương Tranh khó hiểu.
Thái Vương có chút nóng nảy: " Có gì sai? Đó…các tri phủ Giang Nam đều bị ngươi bắt, ai đi xử lý chính vụ? Ai tới an ủi vạn dân? Bọn họ đều là người cầm đầu các phủ."
" Không quan hệ, ta đã an bài sớm, ngày hôm trước đã phái người đi Lại Bộ, khẩn cấp sai quan viên dự khuyết đến Giang Nam, tiếp nhận vị trí chức vụ của bọn họ, tính toán canh giờ, cũng đã nhanh đến."
Trong mắt Thái Vương hiện lên vài phần phức tạp, sau đó quay đầu nhìn quà tặng lóa mắt khắp phòng, chần chờ nói: " Những quà tặng này, có phải định sung vào quốc khố?"
Phương Tranh bật người khẩn trương lên: " Ai nói sung quốc khố? Của ta! Đều là của ta!"
" A?"
" Đây là một chút thổ đặc sản bọn họ hiếu kính cho ta, có cần phải nộp lên quốc khố hay không? Hơn nữa, ta kiếm đồng tiền mồ hôi nước mắt cũng không dễ, ngươi cũng không nhẫn tâm thấy ta hai tay trống trơn trở lại kinh thành đi?"
" Đây là tiền mồ hôi nước mắt của ngươi?" Hai mắt Thái Vương đăm đăm, mồ hôi và nước mắt thì đúng, nhưng hình như không phải mồ hôi nước mắt của ngươi nha?
Tròng mắt Phương Tranh vòng vo chuyển, lôi kéo ống tay áo Thái Vương, hai người đi ra khố phòng, đợi thị vệ khóa cửa phòng lại, lại vây quanh bên ngoài, lúc này Phương Tranh mới thở phào nhẹ nhõm.
Quay đầu nhìn về phía Thái Vương, Phương Tranh dễ dàng cười nói: " Giang hồ quy củ, người thấy có phần, nếu hôm nay vận khí của ta không tốt, bị ngươi nhìn thấy, ta cũng không phải người ăn mảnh, đi thôi, ta mời uống rượu hoa."
" Uống rượu hoa?" Thái Vương có chút hơi làm khó: " Phương huynh, ta không phải là người tùy tiện."
" Lời vô ích, ta cũng không phải là người tùy tiện! Chúng ta đều là chính nhân quân tử, uống rượu hoa chỉ là vì ngâm phong vịnh nguyệt, chỉ muốn bộc lộ tình hoài trung quân báo quốc."
Thái Vương mặt mày đen thui: " Phương huynh, uống rượu hoa mà thôi, ta đi còn không được sao? Không cần thổi phồng hình tượng của chúng ta cao như vậy chứ?"
Phương Tranh thân thiết ôm vai Thái Vương, cười nói: " Hai ta hảo hảo tâm sự, nói Thái Vương ca ca ngươi gần đây khí chất biến hóa không ít nha, ta đều cảm thấy ngươi có chút xa lạ, hôm nay chúng ta phải đào hết nội tâm, làm quen lại một lần nữa."
Biểu tình Thái Vương không thay đổi, vẫn như cũ cười nói: " Nga? Gần đây ta thay đổi rất nhiều sao? Khả năng gần đây ta quen bằng hữu rất nhiều nên dính theo khí cổ hủ, xấu hổ, chúng ta đi vào thành Tô Châu tìm một nhà thanh lâu tốt nhất, hảo hảo tâm sự, ha hả."
" Thật tốt quá! , nhị thập tứ kiều minh nguyệt dạ, ngọc nhân hà xử giáo xuy tiêu, câu thơ này thật có ý tứ, như thế này ngươi nên giúp ta tìm một nữ nhi trẻ tuổi xinh đẹp giáo dạy ta…"

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #331


Báo Lỗi Truyện
Chương 331/404