Chương 326: Bá Ngôn nhận tội


Mỹ nữ tuyệt sắc bộc phát tính tình, kỳ thực là một chuyện cảnh đẹp ý vui, mỹ nhân giận dỗi, là phong tình khác hẳn, làm kẻ khác tâm trí hướng về.
Thế nhưng mao bệnh giậm chân của mỹ nhân cũng không tốt, giẫm thì cứ giẫm đi, nhưng chí ít ngươi cũng đừng giẫm lên bàn chân của khâm sai đại nhân nha.
Phương Tranh chỉ cảm thấy bàn chân không có tri giác, giống như vừa bị con trâu cường tráng đạp qua, ngồi trên đường cái cởi giày, đã sưng đỏ hơn phân nửa.
Hàn gia tam tiểu thư nhìn dịu dàng hiền lương thục đức, sức của đôi chân cũng không nhỏ, nàng có biết ác ý tập kích khâm sai phải phán bao nhiêu năm không? Không hẹn ngày ra nha?
" Không sống nổi, mạng ta xong rồi!" Gương mặt Phương Tranh giống như trái khổ qua, thẳng kêu to: " Ôn Sâm, nhanh! Mang cáng cứu thương tới, còn có, mua một quan tài bằng gỗ lim tốt nhất, chuẩn bị hậu sự cho ta, chôn thật linh đình, đem đi chôn trong khuê phòng của Hàn tam tiểu thư."
Ôn Sâm không để ý tới miệng mồm nói bậy của Phương Tranh, phân phó hai thị vệ một trái một phải dìu hắn, giống như đang lôi một phạm nhân bị tử hình xụi lơ, đoàn người hạo hạo đãng đãng hướng nha môn tri phủ đi đến.
Lý Bá Ngôn được nha dịch của nha môn bẩm báo, miệng nói khâm sai đại nhân bị thương thế nghiêm trọng, đang được bọn thị vệ dìu trở về.
Lý Bá Ngôn quá sợ hãi, sắc mặt bị hoảng sợ đến trắng bệch. Hắn là tri phủ Tô Châu, khâm sai đại nhân đang ở vùng đất của hắn lại xảy ra chuyện, đừng nói là mũ cánh chuồn, dù là mạng nhỏ cũng khó bảo toàn.
Y quan đều không kịp chỉnh tề, Lý Bá Ngôn vội vàng giống như chạy ra chịu tang nhào ra nha môn tri phủ, vừa thấy Phương Tranh bị thị vệ dìu vào, không khỏi lớn tiếng kêu to: " Phương đại nhân! Phương đại nhân ngài làm sao vậy? Hạ quan chỉ mới một ngày đêm không gặp ngài, sao ngài lại biến thành như vậy? Trời không có mắt, Phương đại nhân trẻ tuổi lại sớm…"
" Câm miệng! Ngươi khóc tang sao? Lão tử sống được rất tốt, ngươi trù ta?" Phương Tranh giận dữ.
Thấy Giang Nam thuế án có tương quan mật thiết với Lý Bá Ngôn, Phương Tranh đối với hắn cũng không có sắc mặt hòa nhã.
Lý Bá Ngôn vội vàng câm miệng, nhu thuận vọt qua một bên.
Phương Tranh khập khiễng đi vào đại đường nha môn, trong đại đường có chút ngăn nắp sạch sẽ, hai bên tường bày ra hai khối mộc bài khắc " Hồi Tị Túc Tĩnh"* và phong chùy khi thăng đường bọn nha dịch thường dùng, đối diện với cửa lớn là bàn xử án, bên trên có một đống lệnh ký. Còn có kinh đường mộc trong truyền thuyết và một loạt giá đựng bút. Phía trên đại đường cao cao có tấm bảng đề bốn chữ lớn màu đen " Minh Kính Cao Huyền"**, toàn bộ đại đường mặc dù nhìn qua đơn sơ, nhưng tràn ngập uy nghi hiển hách và khí thế lăng nhân, làm kẻ khác sợ hãi.
Phương Tranh đánh giá đại đường, trong ngực có chút động tâm, nha môn trong truyền thuyết, ngồi trên đó vỗ vỗ linh đường mộc, các nha dịch dùng sức gõ phong chùy, thấp giọng xướng " uy vũ", mình làm quan lâu như vậy, còn chưa thử qua tư vị thăng đường, Phương Tranh khẽ nhắm mắt suy nghĩ, không có hảo ý nhìn Lý Bá Ngôn phía sau, Phương Tranh bắt đầu giãy dụa, dù sao người này cũng là một tham quan, hay là ta đem hắn thẩm vấn một hồi? Cũng có thể thử qua tư vị thăng đường. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Suy nghĩ một lát, Phương Tranh rốt cục phẫn nộ buông tha.
Vụ án thuế ngân, thực sự quá phức tạp, hơn nữa phải tiến hành bí mật, không thích hợp lộ ra, công khai thăng đường, như vậy quá mức làm người chú ý, thật là không thích hợp.
Lý Bá Ngôn đi theo sát phía sau Phương Tranh, có vẻ có chút kinh sợ, thấy Phương Tranh không có hảo ý theo dõi hắn, Lý Bá Ngôn cả kinh, sau đó hướng Phương Tranh miễn cưỡng cười cười.
Đi qua đại đường, trước mặt là một mảnh đình viện rậm rạp xanh um, bên trong đình viện được trồng hơn mười gốc tùng phách, cứng cáp chọc trời, có chút lịch sự tao nhã.
Phía bên hông phía sau đại đường có vài căn phòng, là nơi làm việc của tiểu lại trong nha môn.
Phương Tranh ngang nhiên đi vào, phân phó thị vệ tùy tùng canh giữ bên ngoài cửa, bên trong phòng chỉ còn hắn và Lý Bá Ngôn hai người.
Lý Bá Ngôn kính cẩn đứng ngay trước người Phương Tranh, thỉnh thoảng giương mắt len lén nhìn sắc mặt Phương Tranh, nhìn thấy sắc mặt hắn trầm tĩnh, không hề nhìn ra một chút dấu vết, trong lòng Lý Bá Ngôn không khỏi có chút thấp thỏm.
Phương Tranh sau khi vào phòng, phất phất vạt áo, sau đó ngồi xuống sau văn án, tằng hắng một tiếng, lập tức vẻ mặt đầy dáng tươi cười, nhìn Lý Bá Ngôn cười nói: " Lý đại nhân, ha hả, ăn cơm chưa?"
Lý Bá Ngôn ngẩn người, lập tức trả lời: " Thừa ân đại nhân hỏi thăm, hạ quan đã ăn rồi."
Phương Tranh mất hứng chau mày: " Ăn xong rồi? Sao ngươi lại ăn xong rồi?"
Sắc mặt Lý Bá Ngôn khổ sở, chẳng lẽ ta ăn cơm còn phải hỏi qua ngươi hay sao?
" Uống rượu không?" Phương Tranh cười mị mị hỏi.
" Có uống, thường ngày cũng uống không nhiều lắm, tửu lượng còn thấp." Lý Bá Ngôn có chút chần chờ, vị khâm sai đại nhân này đang làm gì? Vì sao chỉ hỏi những chuyện không đâu?
Phương Tranh cười nói: " Hôm nay bổn quan vận khí tốt, có một vò rượu hoa điêu, chậc chậc, được chôn vài chục năm, hương thơm rất thuần, Lý đại nhân, bổn quan mời uống vài chén?"
Lý Bá Ngôn bồi cười nói: " Đại nhân có nhã hứng, hạ quan đương nhiên liều mình bồi quân tử."
Hai mắt Phương Tranh sáng ngời, lớn tiếng phân phó cho thị vệ mang rượu trình lên, đó chính là rượu độc mà hắn mang ra từ trong Hàn phủ.
Lý Bá Ngôn hơi ngây ra nhìn vò rượu, thần sắc có chút bình tĩnh, cũng không hề có một tia dị động.
Phương Tranh nhìn hắn, tâm trạng liền biết, xem ra chuyện rượu độc trong Hàn phủ, Lý Bá Ngôn cũng không hay biết, bởi vậy cũng biết, người phía sau màn chỉ đơn thuần hiếp bức Lý Bá Ngôn, vẫn chưa từng coi như tâm phúc.
Phương Tranh cười rót đầy rượu cho Lý Bá Ngôn, nhìn hắn chớp mắt cười nói: " Lý đại nhân, đây là rượu ngon trăm năm khó được, không chỉ vào miệng sảng khoái, hơn nữa còn lưu lại một lúc lâu, bảo đảm rượu đến mệnh trừ. Thật sự là dùng lữ hành, là công cụ lý tưởng để giết người diệt khẩu, đến, Lý đại nhân, nếm thử, rất ngon, rất đặc biệt."
Nói xong Phương Tranh nâng chén rượu, đưa đến trước mặt Lý Bá Ngôn.
Tâm tình Lý Bá Ngôn vốn đang thấp thỏm, lại nghe Phương Tranh nói những lời linh tinh mê sảng như giết người diệt khẩu, tâm trạng không khỏi càng thêm kinh nghi, kính cẩn tiếp nhận chén rượu, tay khẽ run, nhưng chậm chạp không dám uống xuống, chỉ mang theo vài phần chột dạ nhìn Phương Tranh.
Phương Tranh thấy hắn không dám uống, vì vậy cười cười nói: " Lý đại nhân, uống đi, đây không chỉ đơn giản là hoa điêu Thiệu Hưng, chỉ cần uống qua một ngụm, bảo chứng ngươi càng sảng khoái hơn so với thành tiên, về phần vị đạo…"
Phương Tranh nhìn hắn thần bí nháy mắt: " Ai uống thì người đó biết."
Lý Bá Ngôn nhìn thấy dáng tươi cười quỷ dị của Phương Tranh, nhất thời nghĩ da đầu có chút tê dại, lần này khâm sai đại nhân xuống Giang Nam làm gì, hắn so với ai khác càng hiểu rõ, song song, hắn so với ai khác đều chột dạ, chuyện xảy ra bên mặt ngoài, vụ án này chính do hắn và năm vị tri phủ khác làm ra, hiện tại khâm sai cười tủm tỉm lại phảng phất như có dáng dấp có chủ ý xấu, còn ân cần khuyên hắn uống rượu, hắn làm sao mà không chột dạ?
" Phương đại nhân, rượu này…này…"
Phương Tranh trừng mắt nhìn, cười nói: " Đây là rượu ngon, hơn nữa khác với rượu khác chính là, nó có thể bốc hơi nước nga…"
" Bốc…hơi nước…" Trán Lý Bá Ngôn bắt đầu đổ mồ hôi, bắt đầu nói lắp.
" Đến, ta sẽ biểu thị cho ngươi xem một chút." Phương Tranh chộp chén rượu trong tay hắn, sau đó chậm rãi đổ xuống sàn gạch trong phòng nghỉ, chén rượu trong suốt vừa rơi trên mặt đất, trước tiên khởi lên những hoa nước nho nhỏ. Rất nhanh, sàn nhà bắt đầu toát ra một trận khói xanh, địa phương bị rượu chảy xuống giống như bị axit sunphuric đổ ra, cô lỗ cô lỗ khởi lên bọt nước màu trắng, cuối cùng một mùi tanh tưởi khó nghe dần dần mọc lên, lan tràn ra bên trong phòng.
Sắc mặt Lý Bá Ngôn tái nhợt, mở to đôi mắt kinh khủng, xoa mồ hôi lúng túng nói: " Đây…"
Phương Tranh đặt chén rượu lên bàn, sau đó lại rót đầy, cười tủm tỉm nhìn Lý Bá Ngôn, nói: " Thế nào? Chơi vui không? Thật ngon miệng, nga, không biết vì sao gọi là ngon miệng vui vẻ sao? Thứ tốt, uống vào có thể tiêu hóa, đến, Lý đại nhân, nếm thử."
Sắc mặt Lý Bá Ngôn tái nhợt, thấy Phương Tranh bưng chén rượu, sắc mặt mang theo vài phần âm trầm cười nhạt, không khỏi kinh khủng kêu lên: " Không…Phương đại nhân, hạ quan không uống."
Phương Tranh đưa chén rượu để sát vào bên môi hắn, mất hứng nói: " Ai, ta đường đường khâm sai kính rượu cho ngươi, ngươi không uống thật không có lễ phép, đến, nghe lời, ngoan, uống hết chén rượu này, những chuyện phiền lòng xem như không còn nữa, thật tốt, rượu có thể giải ưu."
" Không, Phương đại nhân, Phương đại nhân, hạ quan không có đắc tội ngài, Phương đại nhân thủ hạ lưu tình…"
Phương Tranh bưng chén rượu, tay kia nắm lấy cằm Lý Bá Ngôn, bóp miệng hắn lại như cái phễu, sau đó liền làm như muốn đổ rượu độc vào miệng hắn.
" A, người a! Giết người!" Lý Bá Ngôn kinh khủng kêu to. Thanh âm thê lương không gì sánh được, đầu không ngừng giãy dụa vặn vẹo.
" Ai, ngươi không thể hảo hảo phối hợp một chút sao? Rượu ngon như vậy, đổ thật lãng phí, trái lại đem uống cho xong, bao ngươi mọc cánh thành tiên phi thăng, du ngoạn sơn thủy cực lạc, chẳng phải mạnh hơn rất nhiều so với việc làm một ngũ phẩm tri phủ hay sao?" Phương Tranh bóp hai gò má hắn, vừa ôn tồn dùng lời nói nhỏ nhẹ làm công tác tư tưởng cho hắn.
" Không, không, Phương đại nhân, khâm sai đại nhân! Hạ quan sai rồi, ta sai rồi! Ta cũng không dám nữa, ô ô, đại nhân, tha ta đi." Lý Bá Ngôn khóc rống chảy nước mắt, hắn thấy gương mặt Phương Tranh mang theo vẻ cười nhạt, trong ánh mắt thỉnh thoảng hiện lên vài phần âm hàn, tâm trạng liền hiểu rõ, vị khâm sai đại nhân này không phải đang nói giỡn với hắn, nếu hắn còn không thức thời, chỉ sợ vị đại nhân này thật sự sẽ đổ chén rượu độc vào trong miệng hắn.
Phương Tranh thấy Lý Bá Ngôn khóc đến thương tâm như vậy, không khỏi do dự một chút, nhíu mày hỏi: " Rượu tốt trân quý như vậy, ngươi thật không uống?"
Đầu Lý Bá Ngôn lắc mạnh như trống bỏi, thỉnh thoảng còn gào khóc hai tiếng, nhìn hắn liền biết không hề có hứng thú với chén rượu độc.
" Hay là suy nghĩ thêm chút nữa?" Phương Tranh chưa từ bỏ ý định khuyên nhủ.
" Không, Phương đại nhân, nếu thật sự ngài muốn hạ quan chết, nên một đao giết chết ta đi." Lý Bá Ngôn khóc lớn nói. Người đã hơn năm mươi tuổi, khóc giống như một hài tử bị gia trưởng đánh đòn.
Phương Tranh nặng nề đặt chén rượu xuống văn án, mắt lạnh nhìn Lý Bá Ngôn: " Biết lai lịch của rượu này không?"
Lý Bá Ngôn vừa lau nước mắt vừa lắc đầu.
" Quý! Rượu là của Hàn gia."
" Cái gì?" Lý Bá Ngôn ngẩng đầu, khiếp sợ nhìn Phương Tranh: " Hàn gia vì sao…"
" Biết rượu này vốn là cho ai uống không?" Hàn ý trong mắt Phương Tranh càng thịnh.
Lý Bá Ngôn lắc đầu.
Phương Tranh nhếch ngón tay cái, chỉ vào chính ngực mình, suy nghĩ nói: " Cho ta uống đó."
Lý Bá Ngôn kinh hãi, không khỏi bật lên, cả kinh nói: " Cái gì? Không có khả năng! Hàn gia sẽ không làm như vậy!"
" Ngồi xuống!" Phương Tranh đè lại đầu vai hắn, áp hắn lên ghế, sau đó nói: " Ta cùng Hàn gia không cừu không oán. Hàn gia đương nhiên sẽ không làm như vậy. Hàn Trúc cũng không hề biết đây là vò rượu độc, điều này nói rõ có người muốn hại chết ta, thuận tiện hãm hại Hàn gia."
" Phương đại nhân, vậy…vậy điều này có quan hệ gì với hạ quan?" Nghe được Phương Tranh nói có người muốn hại chết hắn, sắc mặt Lý Bá Ngôn nhất thời thay đổi, lập tức trong mắt hiện lên vài phần hiểu ra, chột dạ cúi đầu.
" Giả vờ. Ngươi tiếp tục giả vờ! Tin hay không hiện tại lão tử đem cả vò rượu đổ vào trong bụng của ngươi?"
Nghĩ đến chính mình thiếu chút nữa chết dưới vò rượu độc này, trong lòng Phương Tranh không khỏi mọc lên tức giận, dọc theo đường đi đến nha môn tri phủ, hắn cũng đã suy nghĩ kỹ càng. Vò rượu độc này, bao quát trước khi hắn rời kinh ở trong Phương phủ bị người dùng Hạt Tử Xà ám sát, các loại dấu hiệu cho thấy, chuyện này có quan hệ tới Giang Nam thuế án, người phía sau màn muốn hắn chết, chỉ có hắn chết, Giang Nam thuế án mới không còn cách tra xuống dưới.
Mập Mạp vừa đăng cơ, đại thần tín nhiệm bên người chỉ có một mình hắn, nếu như hắn chết, kinh thành triều đình chắc chắn sẽ sóng to gió lớn, khi đó triều đình từ hoàng đế, cho tới đại thần, ánh mắt đều tập trung lên nguyên nhân cái chết của hắn, truy tra hung thủ, cùng với sau khi hắn chết, thế lực triều đình lại lần nữa chia cắt bố cục thế nào, khi đó Mập Mạp phải gấp đến mức sứt đầu mẻ trán, làm gì còn thời gian rảnh rỗi để ý tới Giang Nam thuế án? Thừa dịp triều đình đại loạn, người phía sau màn chỉ sợ lập tức sử xuất hậu chiêu, Hàn Trúc phân tích thật không sai, người sau màn khuynh nuốt nhiều bạc như vậy, tuyệt đối không phải lưu lại cho hắn dưỡng lão, tất có âm mưu lớn hơn nữa.
Nghĩ tới nghĩ lui, nguyên lai tính mạng của chính mình, đối với triều đình thậm chí đối với thiên hạ mà nói, lại trở nên trọng yếu như vậy, Phương Tranh còn đang giận dữ, không khỏi lại có chút đắc ý, hai loại tâm tình song song hợp lại biến thành phức tạp, trong lòng liên tiếp xoay chuyển, quấn quýt.
Lý Bá Ngôn thấy sắc mặt Phương Tranh âm tình bất định, một hồi khóe miệng tươi cười đắc ý, một hồi lại nghiến răng nghiến lợi nổi giận đùng đùng, hai mắt trợn tròn, ánh mắt nhìn chăm chú vào một chỗ trống phía trước, cả người thoạt nhìn giống như người điên, Lý Bá Ngôn luống cuống, từ lời nói của khâm sai đại nhân có thể phán đoán, hắn khẳng định đã biết gì đó, hơn phân nửa có quan hệ tới Giang Nam thuế án, nếu không thành thật ăn nói, chỉ sợ kết quả của hắn tuyệt đối so với uống vò rượu độc kia càng thê thảm hơn.
" Phương đại nhân, hạ quan…không, phạm quan có tội!" Lúc này Lý Bá Ngôn đứng lên, sắc mặt trắng bệch quỳ gối trước mặt Phương Tranh, thần tình tràn đầy tuyệt vọng, cúi đầu xuống, giống như một con gà chết, vẫn không nhúc nhích.
Phương Tranh thấy hắn tự xưng phạm quan, biết hắn đã nhận tội.
Kỳ thực sự tình tới bước này, hắn sớm hẳn nên nhận tội. Tuy Lý Bá Ngôn thân là ngũ phẩm tri phủ, nhưng bao quát cả hắn ở bên trong kể cả tri phủ của lục phủ, ở giữa vụ án kinh thiên này, chỉ bất quá là sáu người đáng thương bị người thao túng dùng thủ đoạn bắt ép mà thôi, trong lòng bọn họ đều biết, sự việc bại lộ chỉ là chuyện sớm hay muộn, mỗi ngày hắn đều sinh hoạt trong sự giày vò, đã sớm chuẩn bị nhận tội, thậm chí còn mơ hồ hi vọng có người tới bắt hắn. Bởi vì hắn thực sự đã chịu đủ sự hiếp bức kiểu này, những ngày tháng sống không bằng chết, không bằng đơn giản bị triều đình chém đầu càng thống khoái.
Phương Tranh che lại nội tâm mừng như điên, biểu tình vẫn đạm mạc như cũ, hắn biết, Lý Bá Ngôn nhận tội cũng không đại biểu cái gì, người phía sau màn sai sử hiếp bức hắn mới là đáng sợ nhất. Lý Bá Ngôn nhiều nhất chỉ là một bia ngắm mà người nọ đặt trước đài để hắn bắt mà thôi.
" Ngươi có tội? Nói một chút, ngươi có tội gì, bổn quan thấy ngươi mặt mày thanh chính, tướng mạo đường đường, dáng dấp hiên ngang lẫm liệt, thấy thế nào cũng không giống hình dạng người có tội nha." Phương Tranh hừ lạnh nói.
Khuôn mặt Lý Bá Ngôn nổi lên một tầng tuyệt vọng như tro tàn, cả người run lên không ngừng, lúng túng một hồi lâu, lúc này mới mở miệng, thanh âm khàn giọng nói: " Phạm quan tiền nhiệm Tô Châu tri phủ, kể cả Giang Nam năm tri phủ khác, tổng cộng tham ô hơn mấy ngàn vạn lượng thuế ngân của quốc khố, tội của phạm quan, thật không thể tha thứ, chỉ cầu khâm sai đại nhân xem xét phạm quan chủ động thẳng thắn khai báo, phóng gia đình phạm quan một con đường sống, nếu như…nếu như có thể, cũng thỉnh khâm sai đại nhân cứu ra tiểu nhi tử còn chưa đầy hai mươi tuổi của ta, phạm quan ở đây dập đầu cho ngài!"
Thần sắc Phương Tranh chợt ngưng lại, trầm giọng nói: " Chuyện gì xảy ra? Tiểu nhi tử của ngươi làm sao? Đem toàn bộ sự kiện kể ra, không cho sai lầm một chữ!" Đột nhiên hắn nở nụ cười, hắn bỗng nhiên đưa tay ngăn lại, nói: " Đợi lát nữa, ta đi an bày một chút."
Nói xong Phương Tranh đứng lên, đi tới đóng hết toàn bộ cửa sổ trong phòng, sau đó gọi đám cấm quân thị vệ nghiêm mật đề phòng, đem toàn bộ nóc nhà, những điểm cao gần bên, cùng với những địa phương dễ công kích toàn bộ vây quanh, không cho bất luận kẻ nào ra vào. Sau khi xác định không còn gì sơ hở, lúc này Phương Tranh mới vỗ vỗ tay, thỏa mãn ngồi trở lại, nhìn Lý Bá Ngôn mỉm cười nói: " Được rồi, ngươi có thể nói."
Lý Bá Ngôn ngây ra, ngạc nhiên nói: " Phương đại nhân, đây là ý gì?"
Phương Tranh cười hắc hắc: " Bổn quan là người cẩn thận, chuyện không thể truyền vào tai nhiều người, ha hả."
Trong lòng không khỏi thầm nghĩ bên trong phim điện ảnh phàm là người mang bí mật thật lớn, mỗi lần hé miệng chuẩn bị nói ra bí mật thì nếu không phải bị đâm sau lưng, hay trúng độc châm, dù sao những lời sắp nói ra đều khỏi nói, vô số chuyện phản diện đều đã được giáo huấn, bổn thiếu gia nên cẩn thận một chút, ngươi diệt khẩu Lý Bá Ngôn cũng không phải không được, nhưng lỡ như ngươi đánh trúng lão tử, lão tử chết oan uổng hay không đây?
Lý Bá Ngôn không giải thích được liếc mắt nhìn Phương Tranh, lập tức cười khổ lắc đầu, chuyện đi tới tình trạng hôm nay, hắn nghĩ bản thân mình rốt cục giải thoát rồi, chỉ cần đem việc này nói ra từ đầu đến cuối, liền chờ bị áp nhập đại lao, sau thu sẽ bị chém đầu. Việc ngoài thân, đã không còn gì đáng giá cho hắn quan tâm nữa.
" Năm năm trước phạm quan được Lại Bộ gởi công văn đi nhậm chức tri phủ Tô Châu, lúc nhậm chức, thì cũng thỏa thuê mãn nguyện hoài bão trong lòng." Thanh âm Lý Bá Ngôn khàn giọng mà trầm thấp, không hề tâm tình ba động, dường như đang kể lại một chuyện không quan hệ tới hắn, chỉ là biểu tình thỉnh thoảng hiện lên vài phần hối hận và tuyệt vọng.
Thời gian hai chén trà trôi qua. Lý Bá Ngôn đem toàn bộ sự tình kể ra hết, quá trình tham ô thuế ngân, không sai biệt với lời của Hàn Trúc đã nói, Phương Tranh yên lặng suy tư một trận, nghĩ hắn nói lời thật, tới bước này, thực sự hắn cũng không cần phải nói láo nữa.
" Ngươi là nói, từ sau khi ngươi bị người hiếp bức, từng tháng đều có người muốn ngươi chuyển một bút bạc vào một hiệu buôn vô danh sao? Ngươi dùng phương thức này đưa thuế ngân cho người phía sau hiếp bức ngươi?"
Lý Bá Ngôn khổ sở gật đầu.
" Mỗi tháng ngươi phải chuyển bao nhiêu bạc? Hiệu buôn kia có tên gọi gì không? Còn có trả tiền bằng thẻ hay bằng tiền mặt?" Phương Tranh từng bước ép sát.
" A?" Lý Bá Ngôn ngạc nhiên ngẩng đầu.
" Khái, nói nhầm rồi. Ngươi đưa đi là hiện ngân( tiền mặt) hay là ngân phiếu?"
" Mỗi tháng muốn ta chuyển bạc không ít, có đôi khi sáu vạn lượng, có đôi khi tám vạn lượng, hiệu buôn kia có tên rất bình thường, tên là Long Đức thương hành, bởi mỗi lần số bạc chuyển đi thật lớn, nếu cấp bằng hiện ngân, sẽ quá mức làm người khác chú ý, ta liền đem bạc đổi thành ngân phiếu loại lớn đưa đi."
" Long Đức thương hành?" Phương Tranh vuốt cằm suy nghĩ một lát, rốt cục khẳng định nói: " Ân, quả nhiên tên thật bình thường."
Nhìn sắc mặt tro tàn của Lý Bá Ngôn, Phương Tranh nhíu nhíu mày, bỗng nhiên nói: " Ai, ta có điểm hiếu kỳ, mỗi lần ngươi đưa thuế ngân cho người nọ lấy đi, liền quay về nha môn bóp méo sổ sách, hộ tịch, nhân khẩu…đem trướng mục làm thật tròn trịa, thế nhưng mỗi một thổ địa mỗi một phủ trong Hoa triều, nhân khẩu hộ tịch đều có sự cố định cơ bản, tính lưu động cũng không lớn, rốt cục ngươi làm sao sửa sổ sách? Ta tính một chút, thiếu hụt lớn như vậy, trừ phi con dân do ngươi cai quản đều chết hơn phân nửa, khó khăn lắm mới tính được thuế ngân trướng bạc cho ngang hàng, ai, lão Lý, rốt cục ngươi làm sao tính nha? Ta hiếu kỳ, đến, giáo dạy ta, dạy xong ta mời uống rượu hoa điêu."
Phương Tranh cúi ngươi thân thiết ôm vai Lý Bá Ngôn, kéo hắn từ trên mặt đất ngồi lên ghế, vẻ mặt lấy lòng nhìn hắn cười.
Sống đến già học đến già, làm sao làm sổ sách giả đó là một môn đại học vấn, chính mình học xong bí quyết, không chuẩn sau này khi nghĩ muốn tham bạc thì có thể dùng tới…
Lý Bá Ngôn khổ sáp cười cười: " Kỳ thực nói trắng ra không đáng nhắc tới. Phạm quan bóp méo sổ sách, đối với nông hộ cùng thổ địa thu hoạch, nhân khẩu vân vân, kỳ thực vẫn không có bao nhiêu thay đổi, mấy năm nay triều đình đại chiến không ngớt, nhân khẩu giảm khá mạnh, chính là thời gian đặc biệt cần lưu ý vấn đề nhân khẩu, phạm quan sao lại phạm sai lầm như vậy? Trên thực tế, trọng điểm phạm quan thay đổi, chính là " thương thuế".
"
Thương thuế?"
Lý Bá Ngôn gật đầu: "
Đúng. Thương thuế, Giang Nam là nơi phồn hoa, đặc biệt là Tô Hàng, bên trong Tô Châu cảnh nội phú thương cùng tiểu tài chủ tập hợp thành đàn, mỗi ngày tiền bạc hàng hóa lưu động thật lớn, Hoa triều thương thuế đại khái phân hai loại, phàm hành thương hành tiêu hóa vật, mỗi ngày thuế khóa hai mươi, gọi là " Quá thuế", phàm thương nhân thành thị tiêu thụ hàng hóa, mỗi ngày thuế khóa ba mươi, gọi " Trụ thuế". Phạm quan cả gan làm loạn, một mình tăng thuế lên gấp đôi, bởi địa vị của thương nhân quá thấp, lại e ngại quan uy của tri phủ, thường thường phải nén giận, hơn nữa với sự phồn hoa của Giang Nam, tuy có thuế nặng, nhưng bọn họ vẫn còn chút lợi nhuận, cho nên vài năm nay, thật ra cũng vô kinh vô hiểm."
Lý Bá Ngôn nói xong, nét mặt hiện lên vẻ xấu hổ, cúi đầu cũng không dám nhìn Phương Tranh.
Hơn năm mươi tuổi mà khí tiết tuổi già khó giữ được, hôm nay ở ngay trước mặt người tuổi trẻ chính mồm nói ra những việc làm không hợp pháp trong dĩ vãng, thử hỏi có ai không xấu hổ?
Nhưng Lý Bá Ngôn thật đã quá lo lắng, hắn chẳng thể nghĩ tới, chính mình lại đụng phải một khâm sai đại nhân không hề có quan niệm về chuyện đúng sai.
Phương Tranh nghe qua chi tiết chuyện hắn phạm tội, hai mắt chiếu sáng, vỗ bàn lớn tiếng tán thán: " Cao! Lão Lý, ngài đúng là cao nhân! Quá lợi hại, một tháng tùy tùy tiện tiện liền có thể kiếm được mấy vạn lượng bạc, kháo! Khó trách người khác đều nói làm quan tại kinh thành không tiền đồ, lời ấy quả nhiên không sai, quay đầu lại ta phải cho hoàng thượng phong cho ta một chức quan ra ngoài kinh, không quan tâm là nhị phẩm ngũ phẩm, có thể kiếm bạc là được."
" A?" Lý Bá Ngôn bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc nhìn phía Phương Tranh.
Khâm sai đại nhân chẳng lẽ đang nói mỉa châm chọc ta sao? Thế nhưng hai mắt hắn đều bốc lục quang, dáng dấp không giống như đang châm chọc, những lời nói đó là sao?
Biểu tình kinh ngạc của Lý Bá Ngôn còn chưa rút đi, ai biết thần sắc Phương Tranh bỗng nhiên ngưng lại, con mắt tàn bạo nhìn chằm chằm Lý Bá Ngôn, âm trầm nói: " Chậm đã! Lão tử bỗng nhiên nhớ tới một việc."
"
Hà…chuyện gì?"
"
Hiệu buôn nhà ta dường như có phân nhánh bên trong thành Tô Châu."
"
Vậy…thì sao?"
"
Nói như vậy khẳng định ngươi cũng từng lừa bịp tống tiền thuế nặng cho hiệu buôn nhà ta."
" A?" Lý Bá Ngôn quá sợ hãi.
" A cái rắm!" Phương Tranh bỗng nhiên trở mặt, một cước đặt lên ghế, dùng tay phải chỉ hắn, giận dữ nói: " Dám lừa bịp tống tiền bạc trong nhà ta, lá gan không nhỏ oa! Bồi tiền! Nhanh! Bồi lão tử một trăm vạn lượng, nếu không lão tử không để yên cho ngươi!"
Chú thích: Hồi tị và tĩnh túc là tấm bản có viết 2 chữ Tĩnh túc hay 2 chữ Hồi tị. Tĩnh túc là yên lặng cung kính. Hồi tị là tránh ra xa. Theo tục lệ thời xưa, khi ra quân, những người có tang, hoặc tàn tật, đều phải tránh xa. Đám rước là biểu tượng sự hành quân, nên có biển Hồi tị, để những người ấy tránh ra xa.
Minh Kính Cao Huyền là đồ lỗ bộ.Lỗ Bộ là một nhóm đồ binh khí thời xưa cắm vào giá để trần thiết nơi cửa quan, hay ở các đền miếu, chùa đình, làm đồ nghi trượng, tăng vẻ uy nghiêm và long trọng.
Đồ Lỗ Bộ không thống nhất nhau, thay đổi tùy theo địa phương làng, xã hay đình miếu.

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #326


Báo Lỗi Truyện
Chương 326/404