Chương 313: Có thù tất báo


Tiêu Hoài Viễn là một người cũng có hình tượng, Phương Tranh quen biết cùng hắn, duyên phận hai người cũng ngẫu nhiên mà đến, cùng nhau nghe lén chuyện phong nguyệt người khác, bởi vậy tình bằng hữu cũng xem như thâm hậu chứ?
Từ khi đó trở đi, Phương Tranh liền biết thân phận người này không đơn giản, bất luận thời gian nào nhìn thấy hắn, hắn đều có dáng dấp lén lút, hơn nữa hắn còn thần thần bí bí để lộ ra một ít tin tức tuyệt mật, một lần thái tử mưu phản, nếu không có hắn mật báo, sợ rằng tiên hoàng và cả triều văn võ đại thần sẽ chết trên đỉnh Thần Liệt sơn.
Cho nên đối với thân phận của hắn, Phương Tranh đã sớm suy đoán qua không ít lần, cuối cùng cho ra kết luận chính xác. Ngoại trừ nằm vùng, còn có thân phận gì khác có thể giải thích hành động của hắn.
Bên trong ngự thư phòng, Mập Mạp nhìn lướt qua hai người đang ra vẻ không biết làm sao đối phó nhau, cười giải thích: " Phương ái khanh nói không sai, Tiêu Hoài Viễn xác thực là người nằm vùng, ngày trước tiên hoàng bố trí đối phó Phan Văn Viễn, vài năm trước đây liền mệnh cho hắn lẫn vào Phan phủ, sau đó Tiêu Hoài Viễn nỗ lực tranh thủ sự tín nhiệm của Phan Văn Viễn, không nghĩ tới Phan Văn Viễn thực sự quá tin tưởng hắn, kết quả còn lệnh cho hắn lẻn vào phủ thái tử, lưu ý từng cử động của thái tử, may là như vậy, Tiêu Hoài Viễn mới phát hiện được thực lực của thái tử, lúc này mới giúp tiên hoàng tránh được một hồi kiếp nạn, sau đó triệt để đánh bại thái tử."
Phương Tranh chợt hiểu ra, nguyên lai người này không chỉ là gián điệp, còn là gián điệp hai mang giữa Phan Văn Viễn và thái tử. Vai nào cũng đều sắm vai trung thành và tận tâm, lợi hại, thảo nào mỗi lần thấy hắn đều giống như một kẻ trộm, thân hắn ở trong hoàn cảnh như vậy, nếu bị người phát hiện thân phận, rất dễ trêu chọc họa sát thân, cẩn thận một chút là đúng.
Nhìn sắc mặt bình tĩnh của Tiêu Hoài Viễn, trong lòng Phương Tranh có điểm bội phục hắn, nằm vùng nhiều năm, rốt cục hắn làm sao làm được? Nói chịu nhục cũng không đến nỗi, nhưng một người lại sắm tới ba vai diễn trong cuộc đời, ở trước mặt tiên hoàng, ở trước mặt thái tử, ở trước mặt Phan Văn Viễn, dùng ba loại giọng nói cùng thần thái khác nhau giao tiếp cùng người khác, hơn nữa tuyệt đối không thể gây ra một chút sai lầm, bằng không sẽ có hậu quả xương cốt đều không còn, đây phải cần bao nhiêu đại bản lĩnh? Phương Tranh để tay lên ngực tự hỏi, nếu thay đổi là hắn, tuyệt đối không có khả năng làm được, kết cục cuối cùng nếu không phải bị người giết, thì chính mình sẽ biến thành bệnh tâm thần.
Vuốt cằm, Phương Tranh hiếu kỳ đi quanh Tiêu Hoài Viễn hai vòng, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào đầu Tiêu Hoài Viễn, nhíu mày trầm ngâm.
Tiêu Hoài Viễn bị hắn nhìn đến cả người không được tự nhiên, mang theo vài phần kinh khủng, run giọng nói: " Ngươi…ngươi đang suy nghĩ cái gì?"
" Ta đang suy nghĩ." Phương Tranh tiếp tục trầm ngâm: " Nếu như đem đầu ngươi bổ ra, nhìn cấu tạo bên trong, không biết có khác người thường hay không? Đại não có phải được chia thành ba phần hay không."
Thật là kỳ quái, người này không ngờ là không bị mắc bệnh tâm thần phân liệt, thực sự là có điểm không thể tưởng tượng nổi.
Tiêu Hoài Viễn thất kinh, hai chân quỳ trên mặt đất thối lui ra sau vài bước, ánh mắt tà ác của Phương Tranh làm hắn cảm thấy có chút sợ.
" Phương…Phương đại nhân, hôm nay mọi người đều là quan trong triều, đều là đồng liêu, ngươi…ngươi đừng xằng bậy đó."
Tiêu Hoài Viễn từ khi nhận thức Phương Tranh, biết hắn luôn làm những chuyện không ai ngờ, nếu hắn nói muốn bổ đầu mình ra, hay nhất đừng xem là hắn đang vui đùa.
Mập Mạp tiến lên cười hòa giải: " Phương ái khanh, hôm nay Tiêu Hoài Viễn thành công trở lại triều đình, trẫm đã an bày hắn vào trong Lại Bộ làm ngoại lang, lần này ngươi xuống Giang Nam, trẫm phái hắn làm khâm sai phó sứ, để giúp đỡ cho ngươi. Cũng tiện chiếu ứng lẫn nhau."
Phương Tranh quay đầu, như cười như không liếc mắt nhìn Tiêu Hoài Viễn: " Úc…giúp đỡ sao, hắc hắc, giúp đỡ tốt lắm, giúp đỡ không tệ. Vi thần bỗng nhiên nghĩ, lần này hạ Giang Nam xác thực rất cần một người giúp đỡ, đặc biệt là sự giúp đỡ của một người như Tiêu huynh, hắc hắc hắc hắc."
Tiếng cười gian của Phương Tranh khiến cả người Tiêu Hoài Viễn không khỏi nổi da gà, hắn bỗng nhiên sản sinh ra một loại cảm giác nguy cơ cường liệt, vị Phương đại nhân luôn không hề nghiêm túc này sẽ không nhân cơ hội chỉnh ta đi? Với nhân phẩm mà kẻ khác nghe tới đã sợ mất mật của Phương Tranh, ra vẻ rất có khả năng.
" Hoàng thượng, vi thần bỗng nhiên cảm thấy thân thể không khỏe, muốn tĩnh tâm điều dưỡng mấy ngày, hay là không thể bồi Phương đại nhân hạ Giang Nam được, thật là đáng tiếc." Tiêu Hoài Viễn trợn mắt nói xạo, sắc mặt cũng không thay đổi.
" Tiêu đại nhân, chiêu này đã quá cũ từ lâu, trước đây ta vốn đã chơi đùa qua vô số lần, ngươi chẳng phải là đang múa rìu trước cửa Lỗ Ban sao?" Phương Tranh khinh miệt cười nói.
Tiêu Hoài Viễn tức giận lau mồ hôi.
Mập Mạp nhìn ra chỗ khác, làm bộ cái gì cũng nhìn không thấy, khái hai tiếng, tiếp tục nói: " Phương ái khanh, mọi việc chuẩn bị xong, dự định bao giờ sẽ đi?"
Phương Tranh lười biếng nói: " Gấp cái gì, từ từ sẽ đến, nóng ruột cũng không ăn hết đậu hũ nóng, nôn nóng làm tân lang, không quan tâm là làm chuyện gì, chúng ta đều phải chậm rãi mà chắc, như vậy mới có thể thành công, mới đạt tới cao trào."
Cùng Tiêu Hoài Viễn rời khỏi ngự thư phòng, Phương Tranh và Tiêu Hoài Viễn song song hướng cửa cung đi đến.
Tiêu Hoài Viễn phi thường nhu thuận đi nghiêng thân thể, để Phương Tranh đi trước, còn mình mơ hồ tuột lại phía sau nửa bước, không dám vượt qua.
Phương Tranh dừng chân lại, nhìn hắn, Tiêu Hoài Viễn vội vàng khom người, hướng hắn lộ ra dáng tươi cười lấy lòng. Trước khác nay khác, trước đây quan hệ giữa hai người vừa giống bằng hữu vừa giống oan gia, nhưng hôm nay Phương Tranh lại là quốc công của triều đình, nhị phẩm trọng thần, rất được tân hoàng tín nhiệm và coi trọng, Tiêu Hoài Viễn vừa chính thức bước vào quan trường trong triều đình, đương nhiên không thể như trước không lớn không nhỏ.
Phương Tranh nhìn hắn với vẻ tà khí, dùng mũi nặng nề hừ một tiếng, cừu mới hận cũ lại nảy lên trong lòng.
Để cho hắn tức giận chính là, Tiêu Hoài Viễn người này đúng là không có ý tốt, kích động khuyến khích hắn dẫn binh đi kê biên tài sản của phủ thái tử, khi mình và bọn lính ở bên trong tra xét đến khí thế ngất trời thì Tiêu Hoài Viễn lại không nhìn thấy hình bóng. Kết quả Phương Tranh bị ngôn quan trong triều hạch tội, kê biên toàn bộ bạc lấy được trong phủ thái tử tịch thu hết, dù là một văn tiền cũng không lấy được. Trái lại còn bị người mắng chửi, làm Phương đại nhân không ăn trộm được gà mà phản ngược còn mất luôn nắm thóc. Tất cả đều là do tên đang đứng trước mặt ban tặng cho.
Phương Tranh luôn tự nhận là rất khôn khéo, lúc này bị Tiêu Hoài Viễn chơi khăm, làm sao có thể không sinh tức giận? Thấy dáng tươi cười siểm nịnh lấy lòng của Tiêu Hoài Viễn, tâm trạng Phương Tranh không khỏi càng thêm thấy ghét.
Người này vừa nhìn liền biết là một gian thần chỉ biết vuốt mông ngựa, con mẹ nó làm kẻ khác quá buồn nôn! Thật hận không thể tươi sống bóp chết hắn, để thanh lọc không khí Hoa triều ta, tinh lọc tâm linh chúng đại thần.
Tiêu Hoài Viễn nhìn thấy thần sắc Phương Tranh nhìn mình có chút bất thiện, tất nhiên hiểu rõ suy nghĩ đăm chiêu trong lòng Phương Tranh, kỳ thực hắn cũng hiểu được lần trước chuyện kê biên tài sản của phủ thái tử quả thực mình làm ra có chút không phúc hậu, vì vậy hai người vừa đi ra khỏi Tây An môn trong hoàng cung, đi tới cạnh Kim Thủy Kiều thì Tiêu Hoài Viễn như kẻ trộm nhìn chung quanh một chút, thấy bốn bề vắng lặng, thị vệ cấm quân đứng cách khá xa, vội vàng kéo lấy tay áo Phương Tranh, thở dài chắp tay chào nói: " Phương huynh, lần trước tiểu đệ thực sự đối với ngươi không được, ta cũng không nghĩ tới lại nháo thành như vậy, làm Phương huynh tốn công vô ích một hồi, còn bị tiên hoàng mắng một trận, đây cũng chỉ trách lão già Hộ Bộ thượng thư Đỗ Tùng Quân, lão già này…"
Mắt thấy gương mặt Phương Tranh càng ngày càng trầm, càng ngày càng đen, Tiêu Hoài Viễn cũng nóng nảy, vội vàng bồi cười nói: " Đương nhiên, chủ yếu trách nhiệm tại tiểu đệ, điều này nên trách ta lẽ ra không nên khuyến khích ngươi lĩnh binh sao phủ thái tử, tiểu đệ sai rồi, sau này cũng không dám nữa, còn thỉnh Phương huynh tha cho tiểu đệ lần này, sau này mọi người đều làm quan trong triều, Phương huynh vừa chạm tay liền có thể làm bỏng trọng thần trong triều, ngàn vạn lần đừng chấp nhặt tiểu đệ."
Vẻ mặt Tiêu Hoài Viễn đau khổ, không ngừng cúc cung xin lỗi.
Phương Tranh hít sâu một hơi, sau đó cười cười, ôn thanh nói: " Không trách ngươi, ta làm sao trách ngươi? Ha hả, bổn quan gần đây tu thân dưỡng tính, nhân phẩm và đức hạnh đã cao hơn dĩ vãng một mảng lớn, chính là " nhân bất tri nhi bất uấn, bất diệc quân tử hồ."* thời khắc nào bổn quan cũng dùng tiêu chuẩn quân tử đến yêu cầu chính bản thân mình."
Tiêu Hoài Viễn nhìn dáng tươi cười âm trầm trên mặt Phương Tranh, cùng hàm răng trắng âm sâm lộ ra nơi khóe miệng, dưới ánh mặt trời tản ra hàn quang u lãnh, trong lòng hắn không khỏi run lên, thần tình kinh hãi, cả người thẳng run run nói: " Phương huynh, dáng tươi cười của ngươi rất lạ, thoạt nhìn đặc biệt âm trầm, ngươi thật tha thứ cho ta sao? Tiểu đệ thật không chút yên tâm, nếu không ngươi cứ chửi ta đi, như vậy tiểu đệ mới thấy thoải mái một chút."
Chú thích: Nhân bất tri nhi bất uấn, bất diệc quân tử hồ nghĩa là người đời không biết đến mình, mà bản thân mình không oán hận, đó chẳng phải cũng là quân tử sao?
" A? Bổn quan từ trước đến nay khí độ luôn dày rộng, chẳng bao giờ chửi người, yêu cầu của ngươi thật sự làm khó bổn quan." Gương mặt Phương Tranh giống như gặp nạn liếc mắt nhìn hắn: " Nhưng nếu Tiêu huynh có yêu cầu này, lại còn cường liệt như vậy, quân tử thành toàn cho người khác, bổn quan đành cố mà làm thôi."
Lập tức sắc mặt Phương Tranh biến đổi thật nhanh, biểu tình cười dài rất nhanh trở thành hung thần ác sát, tay phải vừa nhấc, chỉ vào mũi Tiêu Hoài Viễn chửi ầm lên: " Cút mẹ ngươi đi! Con rùa ngươi lừa đối lão tử đi sao phủ thái tử, lại tự mình trốn mất vào ổ chuột, con mẹ ngươi, lão tử giúp ngươi báo thù, ngươi lại đối đãi lão tử như vậy? Hại lão tử không được một văn tiền nào, trái lại còn bị tiên hoàng mắng cho một trận tơi bời, công lao lập được cũng bị xóa hết sạch sẽ, con mẹ nó ngươi đã làm gì?"
Những lời thô tục như không dứt từ trong miệng Phương Tranh phát ra, nương theo nước miếng Phương Tranh tung bay, đồng loạt văng lên mặt Tiêu Hoài Viễn, Tiêu Hoài Viễn bị những lời thô tục không chút hình dáng chửi đến ngẩn người, tay vừa nhấc, vô ý thức lau đi nước miếng văng lên mặt mình.
Phương Tranh càng giận tím mặt: " Thế nào? Ngươi còn dám ghét bỏ nước miếng của lão tử?"
Tiêu Hoài Viễn cả kinh, vội vàng dùng tay sờ sờ lên mặt, sau đó phi thường trịnh trọng bồi cười nói: " Không…không có…"
Phương Tranh tức giận nghiến răng, dáng vẻ vô sỉ của người này rất có thần vận của ta, sau này trong triều đình lại thêm một tên vô sỉ. Nói vậy đám ngôn quan ăn no không chuyện gì làm sẽ không đem ánh mắt chăm chú chiếu vào một mình ta đi?
Cẩn thận nhìn Phương Tranh, Tiêu Hoài Viễn thử nói: " Phương huynh, chửi thật thoải mái chứ? Tha thứ tiểu đệ được không?"
" Còn chưa, lão tử hiện tại lửa rất lớn, hận không thể một đao chém tên vương bát đản ngươi."
Tiêu Hoài Viễn sụp mi thuận mắt: " Vậy thỉnh Phương huynh tiếp tục."
Oa, người này biến thành một tên lưu manh, Phương Tranh trừng hai mắt, lập tức nhìn thấy nước sông sâu bên dưới Kim Thủy Kiều, lúc này hai người đang đứng bên cạnh cầu ngoài cửa cung, Phương Tranh hắc hắc nở nụ cười, thu hồi biểu tình phẫn nộ, vỗ vỗ vai Tiêu Hoài Viễn, lời nói thấm thía: " Tiêu huynh, bỏ đi, chửi cũng chửi qua. Ta cũng không tiếp tục tính toán việc này, sau này chúng ta là đồng liêu, dĩ nhiên phải chân thành đoàn kết, vì ngô hoàng vạn tuế phân ưu giải sầu mới phải, Tiêu huynh nghĩ như thế nào?"
Tiêu Hoài Viễn vui mừng, vội vàng chắp tay nói: " Tiểu đệ sẽ theo Phương huynh sai đâu đánh đó, sau này liền dựa vào Phương huynh chiếu cố."
" Tiêu huynh hiểu rõ đại nghĩa, ta rất vui mừng!"
Phương Tranh vui vẻ vỗ mạnh lên vai Tiêu Hoài Viễn, không biết là cố ý hay vô ý, sau khi vỗ xong, tay Phương Tranh lại đột ngột đẩy mạnh về phía trước.
" Phác thông!"
Tiêu Hoài Viễn lảo đảo, ngã ngửa ra sau, vì vậy liền rơi thẳng xuống nước sông bên dưới Kim Thủy Kiều.
" A! Tiêu huynh, Tiêu huynh ngươi làm sao vậy? Người mau tới, có người nhảy sông tự vận!" Phương Tranh đứng trên cầu, vẻ mặt hoảng loạn.
" A! Họ Phương kia, ngươi thật bỉ ổi…cô lỗ cô lỗ…Phương huynh, được rồi…cô lỗ cô lỗ…Lần này xem như ngươi báo được thù, sau này ân oán giữa chúng ta xem như thanh toán xong…cô lỗ cô lỗ…"
Nhìn binh sĩ thủ vệ cấm cung đều đã tới, Phương Tranh giống như nhàn nhã vỗ vỗ tay, sau đó giống như không có việc gì, chắp tay hướng xe ngựa đậu ngoài cung đình đi đến.
Tên tiểu tử, đắc tội lão tử thì phải sớm biết sẽ có hạ tràng hôm nay! Lẽ nào ngươi không có nghe nói qua lão tử là người có thù tất báo hay sao?
" Xuân về hoa nở, vạn vật sống lại. Quốc thái dân an, bách tính an cư lạc nghiệp, sinh hoạt thật tốt đẹp, không tệ, ta rất vui mừng." Phương Tranh chậm rãi ngâm nga, lắc đầu xuống xe đi vào tiểu viện Phương phủ.
Động tác của Trường Bình rất nhanh, tối hôm qua Phương Tranh tự đốt phòng ở, hôm nay nàng liền sai người gọi thợ tới, bắt đầu khởi công xây dựng lại phòng ở, gỗ thô, cẩm thạch, bùn nhão nhất thời rộn rịp vận chuyển vào phủ, trong tiểu viện lại một cảnh tượng khí thế ngất trời.
Phương Tranh xoa xoa tay, nhìn công trường đang nhộn nhịp trước mắt, hưng phấn cảm khái nói: " Cũ không đi mới không đến, thật tốt, ta lại có phòng mới ở."
Trường Bình trợn mắt, đối với luận điệu của bại gia tử điển hình này cảm thấy rất không mãn ý, nhưng sau khi nàng hít sâu mấy hơi, cuối cùng tuyển chọn không thèm để ý tới, đã mang thai hơn hai tháng, Phương Tranh nói qua, hay nhất không nên tức giận, đối với cục cưng trong bụng không tốt.
Ôn Sâm đứng một bên, thấp giọng hướng Phương Tranh bẩm báo: " Đại nhân, đã phái toàn bộ Ảnh Tử ra ngoài, tập trung tại kinh thành và Dương Châu, toàn lực tìm kiếm Nam Cương nhân có bộ dạng khả nghi, ít ngày nữa đại nhân xuống Giang Nam, đến lúc đó tin tưởng sẽ có tin tức báo lại."
Phương Tranh gật đầu, thần sắc biến thành phẫn hận, nghiến răng nghiến lợi nói: " Nếu tra ra ai ở sau lưng âm lão tử, lão tử sẽ đáp lại cho hắn biết, để cho hắn cũng nếm thử bị Hạt Tử Xà cắn có mùi vị gì."
Ôn Sâm do dự một chút, hỏi: " Chẳng hay đại nhân chuẩn bị bao giờ xuống Giang Nam?"
" Gấp cái gì? Chờ ta nghỉ ngơi đủ thì lại khởi hành." Phương Tranh vặn người một cái, thoải mái thở dài: " Bình diệt thái tử mưu phản, thế nhưng ta được hoàng thượng định lập công đầu, đại công thần như ta muốn nghỉ ngơi vài ngày, thật sự là một chuyện rất hợp lý lại phù hợp ăn khớp vô cùng."
Ôn Sâm lúng túng mấp máy môi, nhịn không được mở miệng nói: " Đại nhân, không vội không được a, thuộc hạ khuyên ngài nên sớm nhích người một chút."
" Vì sao?"
Ôn Sâm nhìn lén Trường Bình đang đứng cách đó không xa giám sát thi công tiểu viện, muốn nói lại thôi.
Phương Tranh ngẩn người, nhất thời hiểu ý, kéo Ôn Sâm đến một hoa viên cách xa Trường Bình, thấp giọng nói: " Chuyện gì thần thần bí bí như làm kẻ trộm vậy? Ngươi không thể nói ra ánh sáng sao?"
Ôn Sâm cười khổ nói: " Đại nhân, chuyện này không thể phơi ra ánh sáng trước mặt công chúa điện hạ."
Thần sắc Phương Tranh ngưng lại: " Chẳng lẽ ngươi làm bụng khuê nữ nhà ai to ra? Ngươi đúng là một tên thương phong bại tục."
Ôn Sâm lau mồ hôi: " Đại nhân, không phải là thuộc hạ, mà là đại nhân đó."
" Ta làm sao vậy?"
Ôn Sâm nhìn chung quanh, sau đó tiến đến bên tai nhẹ giọng nói: " Đại nhân, theo ngài phân phó, thuộc hạ phái người đi Thanh Long sơn một chuyến. Đi qua quan sát và hỏi thăm, phát hiện nữ thổ phỉ…khái khái, hồng nhan tri kỷ La Nguyệt Nương của đại nhân đã mang thai."
" A? Ai? Ai làm?" Phương Tranh giận tím mặt, vành mắt như muốn nứt ra.
Ôn Sâm tiếp tục lau mồ hôi: " Đại nhân, nếu thuộc hạ suy đoán không sai, hẳn là do chính đại nhân tự mình làm."
Phương Tranh ngẩn người, sau đó nhớ tới chuyện hai tháng trước La Nguyệt Nương lầm trúng Liệt Nữ Ngâm, sau đó đem hắn bá vương ngạnh thượng cung. Chẳng lẽ lần đầu tiên điên loan đảo phượng, đã lam điền chủng ngọc, châu thai ám kết?*
Nhớ tới lần trước nhìn thấy nàng sắc mặt sầm xuống, nôn mửa không ngừng, đây đều là bệnh trạng khi phụ nữ có thai nôn ọe, nói như thế, nàng thật sự đã mang thai hài tử của mình?
" Oa! Ta lại sắp làm cha."
Phương Tranh ngây người một lúc, bật người nhảy vọt lên cao, vẻ mặt hưng phấn mừng như điên chụp lấy vai Ôn Sâm hét lớn.
Nhớ tới nữ tử quật cường lại mang theo vài phần nhu tình, trong lòng Phương Tranh nhất thời chảy qua một dòng nước ấm áp, giống như một dòng suối trong, lặng lẽ tràn qua nội tâm của hắn.
Đã mang thai còn cắn răng không nói cho ta biết, con quỷ nhỏ này thật quá kỳ cục, lần này hạ Giang Nam trước tiên phải đi Thanh Long sơn thăm nàng, ân, lột quần nàng xuống, đánh vào mông nàng. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nỗi vui sướng thật lớn còn chưa phát tiết xong thì Ôn Sâm lại bẩm: " Đại nhân, còn có một chuyện, chuyện này rất gấp."
Phương Tranh ngẩn người: " Còn có chuyện gì?"
Ôn Sâm liếm liếm đôi môi khô khốc, thấp giọng nói: " Hôm qua huynh đệ phái trú tại Thanh Long sơn truyền đến tin tức, vị La Nguyệt Nương cô nương, dường như gặp phiền phức."
Thần tình Phương Tranh ngưng lại, nhíu mày nói: " Cái gì phiền phức?"
" Cách Thanh Long sơn không xa, có tòa núi gọi là Nhị Long sơn, trên núi cũng có một đám sơn tặc thổ phỉ, trùm thổ phỉ họ Dương, tên là Dương Thuận Đức, chẳng hay đại nhân còn nhớ kỹ?"
Phương Tranh gật đầu, Dương đại đương gia kia ngày trước khuyến khích thủ hạ huynh đệ của La Nguyệt Nương làm phản, chính mình đã ngăn cơn sóng dữ, lúc này mới giúp nàng thoát được một lần kiếp nạn, sao hắn không nhớ rõ?
" Hôm qua huynh đệ trên núi mật báo, Dương Thuận Đức của Nhị Long sơn tụ tập bốn trăm tên thổ phỉ, hùng hổ hướng Thanh Long sơn giết tới. Hiện tại phỏng chừng đã đến Thanh Long sơn, bọn họ đỏ mắt quan đạo nườm nượp khách thương bên dưới Thanh Long sơn, vì vậy thề muốn đoạt lấy địa bàn Thanh Long sơn, Dương Thuận Đức còn tuyên bố…tuyên bố…"
" Tuyên bố cái gì?" Sắc mặt Phương Tranh đã đen thui như than đá, lửa giận trong mắt đã bốc cao.
Ôn Sâm cẩn thận liếc mắt nhìn sắc mặt Phương Tranh, nuốt nuốt nước miếng, nói tiếp: " Dương Thuận Đức tuyên bố, hắn muốn bắt La Nguyệt Nương, sau đó đoạt lên núi làm áp trại phu nhân. Từ nay về sau kết hợp thành một, dựng thẳng đại kỳ họ Dương của hắn."
" Lão tử chửi mười tám đời tổ tiên của hắn!" Phương Tranh giận tím mặt, giống như một con mèo bị đạp trúng đuôi, nhảy vọt lên chửi ầm.
" Cẩu nuôi dưỡng! Dám động nữ nhân của lão tử, chán sống! Ôn Sâm, lập tức điều binh, lão tử tự mình lĩnh binh diệt ***!"
Chú thích: Lam điền chủng ngọc....Nghĩa là lấy từ điển cố về Dương Bá Ung trồng ngọc tại ruộng Lam Điền mà lấy được hiền thê xinh đẹp (Sưu Thần Ký). Từ đó, ngọc Lam Điền trở thành một ước lệ cho tình duyên đôi lứa, mà kết cuộc đẹp nhất là nên vợ nên chồng. Hơn nữa, trong văn hóa của người Trung Hoa xưa, ngọc được xem là một loại tín vật định tình. Ngoài ra, ý tứ "gieo ngọc" ở đây còn được dùng như một loại ẩn dụ, chỉ đêm xuân nồng thắm, chàng nàng thành đôi, hài tử hoài thai như châu báu ngọc ngà.

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #313


Báo Lỗi Truyện
Chương 313/404