Chương 308: Thái vương trở về


Gần một tháng nay, bệnh của hoàng thượng càng ngày càng trầm trọng. Cho nên đối với việc hoàng thượng băng hà, triều đình lễ bộ và ti lễ giám trong cung, nội quan giám đều đã có chuẩn bị, sau khi hoàng thượng băng hà, quan viên lễ bộ và bọn thái giám trong cung cũng không hề có vẻ lộn xộn bắt đầu hành động thu xếp.
Tại trong cung làm linh đường, bố trí cung đình, lau rửa cho hoàng thượng, chuẩn bị tang phục cho triều thần.
Phương Tranh mới vừa đi ra cửa điện tẩm cung, liền nhìn thấy Ôn Sâm đang đỏ vành mắt, đang cầm một kiện tang phục màu trắng, không nói được một lời giúp hắn thay quần áo nón nảy, cuối cùng buộc một sợi đai trắng thể hiện hiếu tử.
Phương Tranh hít một hơi thật sâu, người đã qua đời, hiện tại đi làm những việc này bất quá chỉ như đi ngang qua sân khấu, diễn cho người sống xem qua, duy nhất làm hắn tâm an chính là, dù sao hoàng thượng đi rất an tường, rốt cục cũng không còn tiếc nuối.
" Thái tử đâu?" Phương Tranh nhìn chung quanh, không nhìn thấy thân ảnh của Mập Mạp, chỉ có một đám đại thần mặc tang phục đang quỳ gối ngay hành lang trước tẩm cung, khóc đến hô trời hô đất, bi thương gần chết.
" Lúc hoàng thượng băng hà, thái tử đã khóc đến hôn mê bất tỉnh, ngự y khám và chữa bệnh đã tỉnh lại, sau đó đã bị một đám quan viên Lễ Bộ đưa đến Cảnh Dương Cung, an bày đại tang chi lễ theo trình tự." Ôn Sâm cung kính trả lời.
" Trường Bình đâu?"
" Công chúa điện hạ bi thống không gì sánh được, thái tử lo lắng sẽ làm hại đến hài tử trong bụng, liền ra lệnh cho thái giám trong cung đưa nàng về phủ của đại nhân."
Phương Tranh gật đầu, như vậy cũng tốt, sinh tiền đã tròn hiếu đạo, thì cũng không bắt buộc phải tận đại tang sau khi hoàng thượng đã ra đi, lăn qua lăn lại làm người sống khó chịu, người chết cũng không an bình.
Cấm quân binh sĩ trong cung cũng phủ một tầng lụa trắng bên ngoài giáp trụ, đèn lồng, hoa cỏ, rừng cây, thậm chí bao quát nóc nhà trong cung điện, đều bao trùm lụa trắng, toàn bộ hoàng cung đại nội bao phủ trong một loại u sầu mây thảm âm u.
Toàn bộ đại thần quỳ gối trước tẩm cung khóc lớn, khóc đến đặc biệt khốc, bọn thái giám cùng nội quan giám tiến tiến ra ra, vội vàng vì hoàng thượng tắm rửa thay y phục, đưa nhập linh cữu. Không bao lâu, một đám mặc trang phục hòa thượng đạo sĩ, từ cửa cung phía bắc theo thứ tự vào cung, ở trên sân rộng trước tẩm cung, bắt đầu dựng pháp đàn linh đài, siêu độ cho hoàng thượng.
Phương Tranh thở dài, người cổ đại thật sự càng coi trọng lễ nghi, đặc biệt hoàng đế băng hà, càng xử lý thật long trọng và hào hoa xa xỉ. Chỉ là làm như vậy rốt cục lại có ý nghĩa gì? Thời gian hoàng thượng còn sống sao các ngươi không cho hắn được thanh tĩnh, khi hắn chết còn không cho hắn được an bình, nhìn các đại thần quỳ trên mặt đất khóc như ruột đứt từng khúc, Phương Tranh chẳng biết vì sao, dưới đáy lòng bỗng nhiên tuôn ra một loại cảm giác buồn cười.
Cảm giác tay áo bị người lôi kéo, Phương Tranh quay đầu lại, đã thấy Trường Nhạc tiểu công chúa đang ôm kiện pháp bảo quyên tiền vô địch của nàng, ngưỡng khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp, con mắt đẫm lệ đang nhìn mình.
Trong lòng Phương Tranh tê rần, cúi người ôm lấy tiểu công chúa, nhìn trái nhìn phải, cả giận nói: " Tên nô tài nào chăm sóc tiểu công chúa? Thế nào lại để nàng đến nơi đây?"
Phương Tranh là trọng thần của tiên hoàng, lại tâm đầu ý hợp với tân hoàng, còn là phò mã của công chúa, hầu tước thế tập, có thể tưởng tượng được, tân hoàng đăng cơ, hắn chắc chắn trở thành phụ quốc chi thần của tân triều, quyền binh to lớn.
Cho nên Phương Tranh càng nổi giận, thái giám cung nữ đi theo phía sau tiểu công chúa lại càng nơm nớp lo sợ quỳ xuống, lúng ta lúng túng không dám lên tiếng.
" Tỷ phu, tỷ phu…phụ hoàng, ông ấy…ông ấy làm sao vậy?" Tiểu công chúa dùng bàn tay mũm mĩm nhỏ bé lau nước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy thương tâm.
Phương Tranh nhìn nàng, trong lòng tràn đầy thương yêu xót xa, từ trong miệng Trường Bình, hắn biết Trường Nhạc do hậu cung Lệ phi sinh ra, Lệ phi lúc sinh nàng thì bị khó sinh, sinh xong cũng đã chết, cho nên hoàng thượng đối với nàng vẫn phi thường sủng nịch, ngay cả văn võ đại thần trong triều cũng đều rất thích vị tiểu công chúa chỉ được năm tuổi này, thế cho nên ngày trước khi tiểu công chúa ôm thùng quyền tiền nghiêm trang đứng ngay trước kim loan điện hướng Phương Tranh đòi tiền, đại thần và ngôn quan cả triều cũng đều không hề tính toán, trái lại vẻ mặt sủng nịch cho nàng hồ đồ trước kim loan điện.
Hôm nay hoàng thượng cũng băng hà, hài tử nho nhỏ biến thành cô nhi không cha không mẹ, tuy nói nàng là công chúa lá ngọc cành vàng, nhưng địa vị dù có tôn quý thế nào nhưng làm sao bù đắp nổi sự thiếu thốn thân tình?
" Tiểu công chúa, phụ hoàng của muội…ông ấy…ông ấy rất mệt, cho nên ông ấy muốn ngủ một giấc thật dài, có lẽ sẽ ngủ rất nhiều năm…" Phương Tranh cố nén bi thống, nhẹ giọng nói.
" Phụ hoàng là vì không có tiền nên mệt đến muốn ngủ sao?" Trường Nhạc dù có tinh linh cổ quái, cũng chỉ là một tiểu hài tử chỉ mới năm tuổi, đối với khái niệm sống chết rất mơ hồ, trực giác cho rằng phụ hoàng khả năng bởi vì thiếu tiền tài nên mệt muốn chết rồi.
Cắn môi suy nghĩ một chút, Trường Nhạc vỗ vỗ thùng quyên tiền trong tay, chuyên gia nói: " Ta đưa hết tiền cho phụ hoàng, phụ hoàng sẽ tỉnh, đúng không?"
Phương Tranh cười khổ, thở dài nói: " Sai, dù có nhiều tiền hơn, phụ hoàng muội cũng sẽ không tỉnh lại nữa…"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trường Nhạc thoáng chốc tràn đầy thất vọng, đôi mắt to trong suốt chứa đầy nước mắt: " Nguyên lai không phải thứ gì cũng mua được bằng tiền…"
Phương Tranh cười cười: " Đúng vậy, tiền không phải là vạn năng, cho nên, tiểu công chúa, không bằng ngươi đưa hết tiền cho ta, ta giúp ngươi bảo quản."
Trường Nhạc bật người cảnh giác ôm thùng tiền vào trong ngực, mắt to phòng bị nhìn chằm chằm Phương Tranh: " Ngươi muốn gạt tiền của tiểu hài tử?"
Phương Tranh cứng họng: " Không…không phải, ta không có ý tứ này…"
Ánh mắt Trường Nhạc tràn đầy chỉ trích: " Ngươi không chỉ muốn gạt tiền tiểu hài tử, còn muốn nói xạo…"
"…"
Tiểu gia hỏa này vì sao khi gặp chuyện gì có liên quan đến tiền, liền trở nên tinh minh lợi hại như vậy?
Phương Tranh cùng tiểu công chúa cười đùa một trận, tâm tình của tiểu công chúa chợt tốt hơn rất nhiều, phụ hoàng băng hà, đối với một tiểu hài tử năm tuổi mà nói, thực sự rất khó cảm nhận được bao nhiêu bi thống, Phương Tranh trêu chọc nàng một hồi, nàng đã khanh khách cười không ngừng, cuối cùng Phương Tranh lệnh cho cung nữ thái giám đưa nàng về Phương phủ, làm bạn cùng Trường Bình. Hai tỷ muội ở cùng một chỗ, như vậy sẽ làm người khác yên tâm hơn.
Nhìn đám thái giám cùng cung nữ vây quanh đưa Trường Nhạc rời đi, Phương Tranh nhịn không được thở dài, hắn dự định sau đại tang sẽ cùng Mập Mạp nói chuyện một lần, đem Trường Nhạc từ thâm cung nhận đến Phương phủ, tuy rằng như vậy không hợp với lễ chế, nhưng so với việc một tiểu cô nương trốn trong cung điện băng lãnh không người quan tâm thì tốt hơn nhiều lắm, Phương gia có cha mẹ, còn có Trường Bình cùng Yên Nhiên các nàng, tin tưởng nhất định sẽ chiếu cố rất tốt cho tiểu công chúa.
Chẳng qua bao lâu, quan viên Lễ Bộ vây quanh đưa Mập Mạp đi ra. Linh đường đã làm xong, chính đường đặt tại chính điện trên kim loan điện. Thần tình Mập Mạp hoảng hốt, nước mắt đã cạn khô, đứng trên sân rộng trước tẩm cung, giống như một con rối, tùy ý cho bọn thái giám mặc vào đồ tang cho hắn, nhìn thấy Phương Tranh, thần sắc Mập Mạp rốt cục hiện lên một chút tình cảm ấm áp, hướng Phương Tranh gật đầu, Phương Tranh cũng nhìn hắn cười cười. Hai vị bằng hữu cùng chung hoạn nạn, lúc này không cần nhiều lời, ánh mắt thoáng giao nhau, ngôn ngữ khuyên bảo và an ủi cũng không cần phải nói.
Tang lễ cũng rất rườm rà, Mập Mạp thân mặc đồ tang, thần tình đờ đẫn tùy ý cho quan viên Lễ Bộ loay hoay, quỳ gối trước linh đường, bảo hắn khóc liền khóc, bảo hắn dập đầu liền dập đầu, quan viên ngoài tứ phẩm trong kinh tất cả đều nhập linh đường thăm viếng bài vị của hoàng thượng, sau đó cũng giống như khi vào triều, phân theo phẩm cấp quỳ gối trước linh cửu của hoàng thượng, vì hoàng thượng túc trực bên linh cữu.
Phương Tranh thân là nhị phẩm đại thần, vừa là con rể của hoàng thượng, phải theo các đại thần quỳ gối trước linh đường, một tiếng lại một tiếng khóc nức nở, nhưng khác với những người thân của hoàng thượng, lúc này Phương Tranh thuần túy chỉ là khóc giả. Người chết như đèn tắt, lúc này dù có khóc thương tâm bao nhiêu, hoàng thượng cũng sẽ không biết được, vì lễ mai táng, hoàn toàn chỉ là diễn cho các đại thần nhìn xem, là một tuồng kịch diễn cho người trong thiên hạ xem. Phương Tranh tất nhiên sẽ không bi thương giống như khi nãy ở trong tẩm cung.
" Oa ô ô ô ô…Lão Ôn, ô ô, tìm chút nước cho ta uống, tiếng nói của ta có chút khàn…" Phương Tranh vừa khóc vừa phân phó cho Ôn Sâm đang quỳ phía sau.
" Oa ô ô ô…Đại nhân, lúc này mà bảo thuộc hạ đi đâu tìm nước cho ngươi? Ô ô…đám ngôn quan đều đang nhìn chằm chằm, ô ô…thuộc hạ vừa đi, khẳng định bọn họ sẽ tham tấu thuộc hạ đến tan nát xương cốt…ô ô…" Ôn Sâm khóc cũng không chút thật tình.
" Oa ô ô ô…con mẹ nó! Đám ngôn quan này có phải ăn no rồi kiếm chuyện làm hay không? Ô ô, lão Ôn, chuyện này xong xuôi, gọi các huynh đệ đi sưu tập chứng cứ phạm tội của đám ngôn quan, tìm kiếm mấy tên bại hoại moi ra…Ô ô…còn cho người sống hay không, ngay nước cũng không cho uống…"
" Đại nhân yên tâm, ô ô…thuộc hạ nhất định bảo các huynh đệ tỉ mỉ truy tra, ô ô…thuộc hạ cũng không tin đám ngôn quan này đều sạch sẽ…" Ôn Sâm khóc đến nghiến răng nghiến lợi.
Một hỏi một đáp, hai tên đầu lĩnh đặc vụ thiếu đạo đức chỉ vì chút việc uống nước nhỏ nhặt, lại đem ánh mắt không có hảo ý theo dõi đám ngôn quan đang khóc đến tối trời tối đất trong linh đường.
Đúng lúc này, một bóng người nhanh như chớp chạy ào vào linh đường, cách hơn mười bước xa liền phác thông một tiếng quỳ gối trên sàn nhà, một đường lết tới trước linh cữu của hoàng thượng, bò tới sát linh cữu, liều lĩnh ôm linh cữu khóc lớn, khóc đến thê thảm nghèo túng, làm kẻ khác ruột gan đứt từng khúc.
Các đại thần đang túc trực bên linh cửu nhìn thấy hình dáng than khóc của người này, phảng phất giống như bị hắn điều động nổi lên tâm tình bi thương, toàn bộ linh đường liền vang lên tiếng khóc rống ngập trời.
Phương Tranh và Ôn Sâm quỳ gối một bên linh đường càng khóc đến khàn cả giọng, hai tay còn đang không ngừng dùng sức đấm xuống mặt đất, nhìn dáng dấp của hai người, tựa hồ một hơi không kịp thở sẽ bị ngất xỉu lập tức.
" Oa ô ô ô…tên ôm linh cữu khóc là ai vậy? Khóc thương tâm đến như thế, giống như cha ruột hắn đã chết…" Phương Tranh vừa khóc vừa nhỏ giọng thầm nói với Ôn Sâm.
" Ô ô…đại nhân, xác thực là cha ruột hắn đã chết a…ô ô, chẳng lẽ ngài không nhận ra hắn sao? Hắn là Thái Vương điện hạ, ra mòi vừa chạy về kinh thành…"
" A? Thật đúng là cha ruột của hắn…Ai nha!" Phương Tranh ngẩn người, nhanh chóng quỳ tới trước linh cữu, ngưng mắt nhìn lại, quả nhiên là Thái Vương, hắn đang ghé vào linh cữu, khóc đến hai mắt sưng đỏ, nước mắt tuôn ra.
" Tam hoàng huynh, nén bi thương!" Mập Mạp cũng đi tới bên người Thái Vương, vỗ vai hắn, thanh âm nghẹn ngào an ủi nói.
" Hoàng đệ, ta đã về muộn một bước!" Thái Vương xoay người ôm Mập Mạp khóc lớn: " Không thể nhìn thấy mặt phụ hoàng lần cuối cùng, ta bất hiếu! Phụ hoàng! Vì sao phụ hoàng lại đi vội vội vàng vàng như vậy, dù lần cuối gặp mặt nhi thần cũng không kịp nhìn thấy, trong lòng nhi thần vô cùng hối hận, thật như ngập trời, tình cảnh lúc này, sau mà đau lòng quá!"
Phương Tranh ghé vào một bên, khóc lớn nói: " Thái Vương điện hạ bảo trọng thân thể, hoàng thượng băng hà, toàn quốc bi thống, một đời minh quân thánh đế, lại phải từ trần, đây là bất hạnh của quốc gia, Thái Vương điện hạ, ô ô, vi thần thật đau lòng, không thua kém điện hạ đâu a!"
Thái Vương quay đầu nhìn lên, Phương Tranh quỳ gối một bên khóc đến không kịp thở, nhất thời càng thêm bi thống, xoay người ôm lấy Phương Tranh, khóc lớn nói: " Phương đại nhân có tình, phụ hoàng trên trời có linh thiêng, nếu biết Phương đại nhân trung thần như vậy, phụ hoàng sẽ vui mừng mỉm cười…"
Phương Tranh nghe vậy hé miệng ra, ôm chặt lấy Thái Vương, hai người ôm đầu khóc rống ngay giữa linh đường, nước mắt nước mũi tuôn đầy, đau xót bi ai, làm cả triều văn võ đại thần tâm sinh cảm động và kính ý. Thần tử do tiên đế trọng dụng, quả nhiên trung thành và tận tâm, tiên đế không nhìn lầm người.
Chỉ có Mập Mạp biết rõ tính tình Phương Tranh, nhìn thấy Phương Tranh gào khóc, gương mặt béo mập không khỏi co quắp lại, lập tức xoay người, trở lại túc trực bên linh cữu tiên đế, tùy cho Phương Tranh tự do phát huy.
Một lúc lâu, ti lễ giám thái giám tiến lên, thật vất vả mới khuyên được hai người đang cực kỳ bi thương kéo xuống dưới, thái giám nâng Thái Vương xuống dưới thay đổi đồ tang, Phương Tranh lại lau nước mắt trở lại chỗ cũ, còn đang không ngừng thút thít nghẹn ngào.
" Ô ô, đại nhân thỉnh nén bi thương, bảo trọng thân thể! Ô ô…Di? Đại nhân, ngài cầm vật gì trên tay vậy?" Ôn Sâm khóc sướt mướt nhìn một khối lục bội lục sắc trên tay Phương Tranh, hiếu kỳ hỏi.
Phương Tranh lau nước mắt bi thống khó nén, nghe vậy cúi đầu nhìn thoáng qua trên tay, sau đó bi thanh khóc nói: " …Ô ô, đây dường như là ngọc bội mang theo trên người Thái Vương điện hạ…ô ô…"
" Ngọc bội của Thái Vương điện hạ vì sao lại ở trên tay của ngài?" Ôn Sâm nghi hoặc nói.
" Ô ô…ta thế nào biết? Hắn ôm ta khóc, ta cũng ôm hắn khóc…ô ô, đó không phải là quá thuận lợi sao, ta liền gỡ xuống luôn…"
Vẻ mặt Ôn Sâm đen thui, khắp linh đường khóc đến thê thảm lạc phách, không ngờ ngài còn có lòng thanh thản mượn gió bẻ măng trộm ngọc bội của Thái Vương, đại nhân thực sự là một nhân tài…
Ôn Sâm không khỏi lo lắng cho cả triều văn võ bên trong linh đường, các vị đại thần thương tâm khóc rống, chỉ sợ còn phải nhấc lên vài phần tinh thần, chú ý phòng chống kẻ trộm, các đại nhân thật là quá khổ cực…
" Đại nhân…hay là ngài trả trở về đi…nếu Thái Vương phát hiện không thấy ngọc bội, vậy không quá diệu…" Ôn Sâm lau mồ hôi cười khổ nói.
Tiếng khóc của Phương Tranh khựng lại, mở to đôi mắt sưng đỏ gắt gao trừng mắt nhìn Ôn Sâm, ánh mắt giống như nhìn thấy người giết cha mình.
" Ách…là ngài, ngọc bội vốn của ngài, vật vô chủ, chỉ dành cho người có đức…" Ôn Sâm bật người thức thời đổi giọng.
Phương Tranh hóa phẫn nộ thành vui mừng, sắc mặt không thay đổi thu ngọc bội vào lòng, lập tức khóe miệng nhếch lên, hai tay dùng sức đập xuống sàn nhà, lại bắt đầu gào khóc: " Hoàng thượng! Ngài đi sao mà vội vội vàng vàng, vi thần cực kỳ bi thương, sống không bằng chết, hoàng thượng! Hồn hề, trở về! Ô hô ai tai…"
Trong gian điện bên cạnh, thái giám ti lễ giám đang thay đổi đồ tang cho Thái Vương.
" Di? Ngọc bội của bổn vương đi đâu rồi?" Thái Vương sờ sờ bên hông, vô cùng kinh ngạc nói.
Tùy tùng của Thái Vương ngạc nhiên nói: " Vương gia, vừa rồi trước khi ngài vào điện, tiểu nhân cũng nhìn thấy bên hông còn ngọc bội…"
" Đúng rồi, vì sao bổn vương vừa ra cửa điện đã không thấy tăm hơi?"
" Tiểu nhân giúp ngài đi tìm."
" Không cần tìm." Thái Vương nghĩ nghĩ, liền hiểu ra, khóe miệng nổi lên vẻ tươi cười.
Vừa thấy mặt liền sờ soạng ngọc bội của bổn vương, Phương Tranh a Phương Tranh, ngươi thật là có bản lĩnh.
Ngày liệm thi, lễ tiết mai táng đủ loại trình tự đều dựa theo Lễ Bộ và Ti Lễ Giám trong cung an bày, tiến hành đâu vào đấy.
Trong phòng nghỉ bên cạnh kim loan điện, Phương Tranh ngồi trên ghế thái sư thở dốc nghỉ tạm, tiên hoàng qua đời, đối với Phương Tranh là một chuyện vô cùng bi thống, nhưng đại lễ mai táng của quan viên Lễ Bộ lại làm một loạt như thế, quy định thái tử và quan viên lúc nào nên khóc, lúc nào nên bái, quả thực giống như đang quấy rối người chết, lăn qua lăn lại người sống, khiến cho tâm tình bi thống của Phương Tranh toàn bộ biến mất, giống như máy móc chết lặng tùy ý bày bố.
Lúc này Phương Tranh khóc đến mệt mỏi, vì vậy rời khỏi linh đường, ngồi trong phòng nghỉ, hai mắt ngây ra nhìn chằm chằm những tầng lụa trắng bao phủ khắp cung điện đến xuất thần, chẳng biết đang nghĩ đến cái gì.
Một ít đại thần tốp năm tốp ba xuất hiện ở trước mặt Phương Tranh, những lời khen tặng vỗ mông ngựa đựng đầy cả sọt. Hiện tại cả triều văn võ ai cũng biết, sau khi thái tử đăng cơ, chắc chắn trọng dụng vị thần tử từng cùng hoạn nạn và quen nhau thời áo vải, khi đó quyền thế và quan chức của Phương Tranh chắc chắn càng lớn hơn hiện tại, dưới một người, trên vạn người, phải xem tân hoàng đế làm sao an bày, cho nên khẳng định chính là, sẽ không nhỏ hơn hiện tại. Lúc này không vỗ mông ngựa Phương Tranh, thì đợi đến bao giờ?
Đuổi đi một nhóm quan viên đến vuốt mông ngựa, trong lòng Phương Tranh liên tục cười nhạt, lão tử sẽ chờ Mập Mạp đăng cơ, sau đó liền cáo lão từ quan, các ngươi vỗ mông ngựa lúc này thì có ích lợi gì?
Tiếng cười trong phòng nghỉ thanh tĩnh xuống tới, ngoài cửa lại có một gã quan viên giẫm chân bước vào. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Phương Tranh thở dài, thật không chịu dứt, các ngươi đi vỗ mông ngựa Mập Mạp không phải là trực tiếp hơn nhiều sao? Sao lại cứ vây quanh ta?
" Vị đại nhân, ngươi yên tâm, ở trước mặt tân hoàng ta sẽ nói ngọt cho ngươi, ngươi cho ta thanh tĩnh một chút đi…" Phương Tranh cũng không quay đầu nói.
" Hừ! Phương đại nhân, bổn quan không phải đến vỗ mông ngựa cho ngươi!" Quan viên vừa vào nặng nề hừ một tiếng.
Phương Tranh ngạc nhiên quay đầu lại, đã thấy người vào chính là Hộ Bộ thượng thư Đỗ Tùng Quân.
" Yêu, Đỗ thượng thư, ngài tự mình đến phòng nghỉ…nghỉ ngơi?" Phương Tranh khởi lên vẻ mặt tươi cười, nhiệt tình bắt chuyện.
Đỗ Tùng Quân trừng mắt liếc hắn, sau đó lại nặng nề hừ một tiếng: " Phương đại nhân khách khí, bổn quan cố ý tới tìm ngươi."
Phương Tranh nháy mắt mấy cái, cười nói: " Hạ quan có tài có đức gì, dám để Đỗ thượng thư tự mình tìm ta? Có việc ngài cứ việc kêu to một tiếng, hạ quan bật người liền xuất hiện ngay trước mặt ngài…"
" Hừ! Chỉ sợ bổn quan không kêu nổi ngươi a, Phương đại nhân, ngươi và ta đều là thần tử trong triều, bổn quan cứ việc nói thẳng." Đỗ Tùng Quân nhìn chằm chằm Phương Tranh, nói: " Lúc tiên hoàng còn trên đời, đã từng có ý chỉ, lệnh cho đại nhân kê biên tài sản tiền bẩn trong thái tử phủ toàn bộ nộp lên quốc khố, bổn quan chưởng quản quốc khố, cũng không thấy đại nhân có bất luận động tác gì, xin hỏi Phương đại nhân, ngài đây là ý gì?"
Phương Tranh ngạc nhiên mở to mắt: " Đỗ thượng thư, có phải ngài nhớ lầm hay không? Hạ quan không phải đã giao rồi sao? Những tài sản kê biên của thái tử phủ, hạ quan đã sai người toàn bộ nộp lên trên quốc khố, một văn tiền chưa từng ít a."
Gương mặt của Đỗ Tùng Quân co quắp vài cái, hít sâu một hơi, cưỡng chế sự phẫn nộ trong lòng, trầm giọng nói: " Phương đại nhân, nói hay làm việc cũng phải bằng lương tâm, bạc ngươi nộp lên quốc khố bổn quan có kiểm số lượng, không ngờ chỉ có năm mươi vạn lượng, Phương đại nhân, ngươi đang trêu đùa bổn quan phải không?"
Phương Tranh lại càng hoảng sợ: " Đỗ thượng thư, ngài đừng chụp cái mũ lớn như vậy cho hạ quan, hạ quan nào dám trêu đùa ngài chứ? Thật sự đó, hạ quan xác thực toàn bộ nộp lên quốc khố…"
" Nhưng vì sao chỉ có năm mươi vạn lượng?"
" Cái này sao…" Phương Tranh chuyển mắt nói: " Vì sao nó chỉ có năm mươi vạn lượng…"
Thần tình Đỗ Tùng Quân ngưng lại: " Đúng rồi, vì sao chỉ có năm mươi vạn lượng?"
" Bởi vì…nó vốn chỉ có năm mươi vạn lượng."
Đỗ Tùng Quân: " …"

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương #308


Báo Lỗi Truyện
Chương 308/404